Bánh Mousse Xoài Mới Của Amuro

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa bước chân ra khỏi cửa, Hanada Saharuna và Sakurai Chinko đã nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống.
【 Hệ thống: Thông báo, kết quả bài kiểm tra số 2 --"Chị đây chưởng quản bảy đại dương, dùng bản lĩnh một chân đạp 5 thuyền" được 80 điểm, đạt đủ tiêu chuẩn. Vai chính [Số 1] được 20 điểm, vai phụ [Số 7] được 15 điểm, [Số 11] được 10 điểm, [Số 17] được 15 điểm, [Số 24] được 10 điểm, [Số 35] được 10 điểm.
Lưu ý: Điểm số đạt được trong mỗi lần kiểm tra thành công sẽ được cộng dồn cho các lần chưa thành công trước đó.】
"YES!" Hanada Saharuna không kìm được nắm chặt tay, reo lên đầy chiến thắng.
"Tuyệt vời quá!" Sakurai Chinko lập tức hiểu được ý của hệ thống: "Vậy nghĩa là dù lần kiểm tra sau có thất bại, chỉ cần những người biểu diễn có đủ điểm trong tay là đã đạt tiêu chuẩn qua vòng, không cần chịu trừng phạt nữa, đúng không?"
"Đúng vậy! Hơn nữa, càng nhiều người biểu diễn thì càng có lợi, bởi vì điểm đạt chuẩn được tính dựa trên tổng điểm của tất cả mọi người. Chắc hẳn hệ thống đã tính đến việc diễn nhóm càng khó thì khả năng mắc lỗi càng cao, nên mới thiết lập điều khoản này... Khoan đã, hình như có gì đó không đúng." Hanada Saharuna nói được một nửa, rất nhanh liền nhận ra lỗ hổng trong đó.
Cô nhíu mày: "Độ khó của bài kiểm tra chắc chắn không chỉ dựa vào số lượng người tham gia. Nếu không, chẳng phải kịch bản hai người đơn giản sẽ có điểm số cao hơn sao? Chỉ cần vượt qua được bài kiểm tra, trung bình mỗi người đều nhận được 35 điểm, vậy thì bài kiểm tra kế tiếp có thể không làm mà vẫn có ăn. Cái hệ thống chó má đó không đời nào lại 'giơ cao đánh khẽ' chúng ta như vậy được."
Ngay sau đó, cô lại lắc đầu: "Không ổn rồi, lát nữa phải vào nhóm lớp thảo luận một chút, xem ý kiến của mọi người thế nào... Tóm lại, chúng ta không thể lơ là cảnh giác."
Sakurai Chinko cười hì hì ôm lấy cánh tay Hanada Saharuna: "Ôi dào, mấy vấn đề hại não thế này cứ để lớp trưởng với lớp phó tự lo đi ~ Khó khăn lắm mới gặp được nhau, hai chúng ta đi đâu chơi đi ha?
Nói cho bà biết, bây giờ tôi siêu siêu nhiều tiền nha. Muốn mua gì, ăn gì cũng được hết ~ Vất vả lắm mới rút được thẻ thân phận tốt như vậy, trước khi mấy cái bài kiểm tra này kết thúc phải tận hưởng một chút mới được chứ."
"Ghen tị thật đấy..." Hanada Saharuna đi phía trước dẫn đường, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Nếu tôi có một nửa vận may của bà, chắc tôi cười tỉnh cả ngủ luôn rồi. Thẻ thân phận cảnh sát đúng là cái đồ đáng ghét, ngày nào cũng phải tăng ca... Thôi được rồi, đi nhanh lên thôi, giờ tôi cứ nhớ đến cảnh tượng vừa rồi là lại muốn đào một cái hố chui xuống đất luôn! Vì cái bài kiểm tra này, tôi đã phải trả giá quá nhiều. Đời này đến chết tôi cũng sẽ không quay lại đây đâu!"
Hai người dần dần đi xa. Chưa đầy năm phút sau, một nhóm học sinh tiểu học ríu rít xuất hiện trước cửa quán cà phê Poirot, ngay tại nơi họ vừa rời đi.
Tổng cộng có bốn đứa trẻ, ba nam một nữ, mỗi đứa đều có một đặc điểm riêng biệt. Cậu bé đeo nơ đỏ đi cuối cùng, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn những người bạn của mình.
"Này, này, này, các cậu đừng có nô đùa trên đường như vậy chứ, nguy hiểm lắm đấy." Cậu nói.
"Conan lắm chuyện quá đi, rõ ràng chỉ là học sinh tiểu học mà suốt ngày cằn nhằn như bà già ấy!" Kojima Genta mập mạp bất mãn nói.
Ê ê, nhóc nghĩ anh đây đang lo cho ai hả? Edogawa Conan lộ ra ánh mắt cá chết.
"A~! Đến quán cà phê Poirot rồi!" Yoshida Ayumi phấn khích giơ cao tay: "Anh Amuro nói hôm nay có bánh kem mới, muốn chúng ta đến ăn thử, từ hôm qua Ayumi đã rất mong đợi rồi!"
"Tớ cũng vậy!" Tsuburaya Mitsuhiko cũng phấn khích nói: "Không biết anh Amuro làm bánh kem vị gì nhỉ, háo hức quá đi ~"
"Bọn em đến rồi ạ~~" Ba nhóc tì của nhóm thám tử nhí đồng thanh hô to.
"Chào mừng quý khách." Amuro Tooru đang lau bàn, mỉm cười nói.
"Anh Amuro! Hôm nay bọn em đến thử bánh kem mới đây ạ ~" Yoshida Ayumi tung tăng chạy đến trước mặt Amuro Tooru.
"Đúng vậy! Đúng vậy! Anh mau mang ra cho chúng em nếm thử đi ạ!" Kojima Genta giục giã.
"Genta cậu nóng nảy quá đó!" Tsuburaya Mitsuhiko thì thầm một câu, sau đó đi đến lễ phép chào: "Chào buổi chiều, anh Amuro."
"Chào buổi chiều các em... A, cả Conan-kun nữa." Amuro Tooru cười tủm tỉm: "Ngồi đây đợi một lát, để anh đi lấy bánh."
Nói rồi anh cầm khăn lau đi về phía phòng bếp.
Ba đứa nhóc nhanh chóng ngồi vào bàn, Edogawa Conan cũng chậm rãi ngồi xuống.
Là một thám tử, cậu luôn có thói quen quan sát xung quanh mọi lúc mọi nơi. Rất nhanh, cậu chú ý đến Enomoto Azusa đang chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn trong bếp, và còn phát hiện ra cô ấy có điều gì đó bất thường.
"Chị Azusa, mặt chị đỏ vậy ạ? Có phải chị bị sốt rồi không?"
Edogawa Conan vừa nói xong, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của đám nhóc hiếu kỳ, bọn nhỏ sôi nổi quay đầu nhìn về phía Enomoto Azusa.
"Chị Azusa, mặt chị đỏ thật đấy!" Yoshida Ayumi nhảy xuống khỏi ghế, lo lắng đi đến: "Chị bị bệnh ạ?"
"A?" Enomoto Azusa theo phản xạ liền dùng mu bàn tay áp lên mặt, đúng là cảm nhận được hơi ấm nóng. Nhưng rất nhanh, cô liền phủ nhận phỏng đoán của bọn nhỏ: "Không không, chị không sao hết."
"Là do trời nóng quá sao?" Tsuburaya Mitsuhiko cũng đã đi tới, cậu ngẩng đầu nhìn cô: "Bây giờ cũng đã bắt đầu vào hè rồi, nhiệt độ hôm nay là 33 độ, đúng là cũng nóng thật."
"Không, cũng không phải đâu!" Enomoto Azusa vội vàng xua tay.
"Vậy thì là gì ạ?" Kojima Genta nhíu mày: "Chị Azusa, trông chị kỳ lạ thật đấy. Sao cứ ấp a ấp úng vậy?"
Còn vì cái gì nữa chứ? Chẳng phải là do bị vị khách vừa rồi làm cho kinh hãi sao? Mỗi "con cá" của cô ấy đều vô cùng đặc sắc, cái câu nói "6P" kia khiến Enomoto Azusa lập tức có chút suy nghĩ miên man. Rõ ràng biết là không nên, nhưng cô lại không nhịn được mà tưởng tượng một chút... Huhuhu, sự thuần khiết của cô!
Cứ nhớ tới chuyện đó là Enomoto Azusa lại không nhịn được che mặt lại. Chuyện này làm sao có thể kể với bọn nhỏ được chứ! Sẽ làm vấy bẩn chúng mất!
"Này, này! Chị Azusa chị sao vậy? Sao chị lại che mặt lại? Là vấn đề khó nói lắm sao?" Kojima Genta không hề hay biết, vẫn truy hỏi.
"Chị Azusa chỉ đang hơi mệt chút thôi." Lúc này Amuro Tooru bước ra giải thích, anh đặt bánh kem lên quầy và cười nói: "Nếu các em đã đứng hết ở đây rồi thì ăn luôn ở đây nhé? Đây là tác phẩm mới của anh – bánh mousse xoài.
Bởi vì cũng đã vào hè rồi, thời tiết ngày càng nóng, số lượng khách gọi đồ uống có đá tăng lên rất nhiều. Những loại bánh kem trước đây bán được tuy không ít, nhưng anh lại muốn làm một món gì đó mát mẻ và hợp với mùa hè hơn. Nhắc đến trái cây mùa hè, chắc hẳn sẽ nghĩ ngay đến xoài và dưa hấu phải không? Dưa hấu thì thích hợp làm đồ uống, vậy thì nếu muốn làm bánh kem đương nhiên phải chọn xoài rồi. Nghĩ đi nghĩ lại, anh liền làm ra chiếc bánh mousse xoài này... Đến đây, các em nếm thử xem?"
"Dạ ~~" Ba đứa nhóc quả nhiên nhanh chóng bị bánh kem hấp dẫn, không truy hỏi Enomoto Azusa nữa.
Enomoto Azusa thở phào nhẹ nhõm, Edogawa Conan nhìn cô một cái.
"Oa~ Ngon thật đấy! Lớp mousse mềm mềm mát mát, miếng xoài cũng thật lớn!" Yoshida Ayumi che khuôn mặt nhỏ nhắn, nhăn mũi vì thích thú: "Chua chua lại ngọt ngọt."
Tsuburaya Mitsuhiko cũng vui sướng nheo mắt: "Vị ngọt và chua kết hợp rất vừa phải, lại không hề ngán chút nào! Ăn cùng với lớp mousse mát lạnh, giống như đang được ăn kem vậy!"
Kojima Genta chỉ lo cắm đầu vào ăn, dùng hành động để biểu đạt suy nghĩ của mình.
Amuro Tooru được khen cười tít mắt, bắt đầu tường thuật quá trình làm ra bánh mousse xoài: "Xoài này anh chọn là loại mới sản xuất trong nước. Tuy rằng số lượng xoài tự trồng ở Nhật Bản ít hơn nhiều so với xoài nhập khẩu, nhưng hương vị lại thơm ngon và đậm mùi xoài hơn rất nhiều.
Xoài sau khi được cắt thành từng miếng nhỏ, sẽ được xay nhuyễn cùng với sữa tươi rồi khuấy đều với gelatin. Đánh đều bơ và đường, sau đó trộn cùng với xoài xay nhuyễn, tạo thành lớp mousse. Cuối cùng, cho thêm thịt xoài đã cắt nhỏ là xong. Buổi sáng anh làm xong thì để vào tủ lạnh, đến lúc ăn là đông lại vừa đủ."
"Đúng là hợp với mùa hè thật, vị của sữa cũng vừa đủ." Edogawa Conan bình luận: "Bởi vì vị ngọt chủ yếu là từ xoài, cho nên cũng không bị ngọt quá, không chỉ nữ mà nam cũng có thể ăn được... Chắc chắn sẽ rất được hoan nghênh."
"Vậy sao? Rất mong lời của Conan-kun sẽ thành sự thật." Tâm trạng Amuro Tooru cực kỳ vui vẻ, quyết định gạt bỏ cái chuyện "một rừng có muôn vạn loài" kia ra khỏi đầu.
Chuyện "một chân đạp mấy thuyền" kia chỉ là vấn đề đạo đức cá nhân, anh không thể quản nổi, chi bằng dốc sức tận lực bảo vệ quốc gia là được. Hơn nữa, trường hợp vừa rồi chỉ là thiểu số, phần lớn người dân Nhật Bản vẫn còn rất bình thường.
Cho dù có một số ít bất thường đi nữa thì cũng là tội phạm vi phạm pháp luật. Giải quyết loại tội phạm này, chỉ cần có cảnh sát Nhật Bản thì nhất định sẽ không thành vấn đề. Ở phương diện này, anh vẫn rất tin tưởng đồng nghiệp của mình.