41. Vòng Quay Beika: Phút Cuối Cùng

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vòng đu quay Beika.
Sato Miwako nhìn đồng hồ, thời gian đến khi phát nổ chỉ còn 5 phút.
Cô sốt ruột quay người, bên ngoài hàng rào phân cách tụ tập đông đảo người dân và phóng viên cầm máy ảnh vây xem, nhưng lại không thấy bóng dáng Hanada Saharuna đâu.
Thanh tra Megure đứng một bên lau mồ hôi trên trán, ngẩng đầu nhìn về phía cabin cáp treo số 72, trong lòng tràn đầy do dự.
Đến khi chỉ còn 4 phút nữa là bom nổ, ông dùng sức nhắm chặt mắt lại, lúc mở ra lần nữa đã hạ quyết tâm nói: "Bây giờ, tất cả mọi người rút khỏi bục đu quay, lui về phía hàng rào phân cách!"
Sato Miwako đột nhiên quay đầu, cô nhìn thanh tra Megure van nài: "Thanh tra, chúng ta không thể bỏ lại Matsuda như vậy, bây giờ vẫn còn thời gian....."
"Không còn thời gian nữa!" Thanh tra Megure lớn tiếng quát: "Sato, cô bình tĩnh lại đi! Những gì có thể làm chúng ta đã làm rồi! Đây cũng chính là quyết định của Matsuda! Hiện tại, lập tức lui xuống!"
Sato Miwako và Megure Juzo nhìn nhau, cô nhận ra ánh mắt ông vô cùng nặng nề, lập tức hiểu được tâm trạng của đối phương cũng không khác gì cô. Chỉ là Megure Juzo là người lãnh đạo, ông phải gánh vác nhiều trọng trách, nên so với những người khác ông phải lý trí hơn.
"Xuống đi, Sato." Megure Juzo quay mặt đi, kéo vành mũ xuống, che đi biểu cảm của mình trong bóng tối: "Đừng ở lại đây làm Matsuda mất tập trung."
Nói rồi ông dẫn đầu rời đi.
Sato Miwako siết chặt nắm tay, mắt cay xè, sống mũi dần trở nên chua xót. Rõ ràng không muốn bỏ cuộc, nhưng đành phải dừng bước tại đây sao... Lý trí của một cảnh sát cuối cùng vẫn khiến cô đuổi theo Megure Juzo.
Đoàn người Đội 1 Phòng Điều tra Tội phạm đi tới sau hàng rào phân cách, tất cả mọi người đều ngước nhìn cabin cáp treo lơ lửng trên không.
Sato Miwako cũng không ngoại lệ, cô ngẩng đầu, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh bốn người cô, Takagi, Matsuda và Hanada cùng nhau. Từ khi cùng Takagi Wataru đảm nhiệm vai trò hướng dẫn cho Matsuda Jinpei và Hanada Saharuna, bốn người họ hầu hết đều đồng hành cùng nhau trong mỗi lần làm nhiệm vụ.
Matsuda Jinpei độc miệng khó ưa, Hanada Saharuna hoạt bát, ngây thơ, nhưng lúc nào cũng đối đầu với Matsuda Jinpei, Takagi Wataru hiền lành lần nào cũng phải hòa giải cho họ. Cuộc sống làm việc ồn ào náo nhiệt nhưng lại mang đến cho Sato Miwako rất nhiều niềm vui. Cô cứ nghĩ rằng có thể mãi mãi được như vậy, lại không ngờ ông trời sẽ giáng cho cô một đòn nặng nề.
Vì sao, vì sao cứ là người cô yêu quý đều sẽ gặp chuyện không may, tựa như bố cô vậy? Chẳng lẽ cô đúng là ngôi sao tai ương chỉ mang đến bất hạnh cho người khác thật sao? Takagi Wataru và Hanada Saharuna ở cạnh cô có phải cũng sẽ như vậy hay không?
Sato Miwako cảm thấy tồi tệ, nước mắt từ từ làm ướt đẫm mi, khiến vòng đu quay trước mắt dần trở nên mờ ảo.
"Còn 3 phút." Bên tai vang lên giọng nói nặng nề của Megure Juzo.
Sato Miwako cắn môi, Hanada, rốt cuộc em đang ở đâu?! Mau quay về đi!
"2 phút." Giọng nói Megure Juzo có chút run rẩy.
Sato Miwako siết chặt nắm tay, mắt ngấn nước.
"1 phút......"
"A a a a --!!"
Tiếng kêu thảm thiết lớn từ đám đông phía sau cắt ngang lời đếm ngược của Megure Juzo, ngay sau đó là một giọng nữ quen thuộc vang lên.
"Tiền bối Sato! Mau bảo tên Matsuda kia gỡ bom xuống! Em bắt được thủ phạm đánh bom rồi--!!"
Giọng Hanada Saharuna vang vọng khắp quảng trường, Sato Miwako mở to mắt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
-------------------------------------
Bên ngoài hàng rào phân cách dưới vòng đu quay, đông đảo người dân và phóng viên đang tụ tập, mọi người đều ngước nhìn cabin cáp treo trên cao.
Từ tin tức và tiếng nghị luận của những người xung quanh, bọn họ đã biết có một cảnh sát bị nhốt trong cabin cáp treo số 72. Nghe nói bên trong còn có bom, hơn nữa chỉ còn chưa đến 3 phút là sẽ nổ! Trái tim của đám đông như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, một vài phụ nữ và trẻ em còn xúc động chắp tay cầu nguyện cho người cảnh sát đáng thương kia.
"Mẹ ơi, sao chú cảnh sát còn chưa xuống vậy?" Một cô bé mặc váy xanh tò mò hỏi.
Vì tuổi còn nhỏ nên cô bé chẳng biết gì, chỉ là đi theo đám đông đến tụ tập ở đây.
Trên mặt của người mẹ lộ ra vẻ mặt vừa thương cảm vừa bất đắc dĩ: "Chú cảnh sát đang rất cố gắng, nhất định chú ấy có thể xuống được...... Nhưng mà chúng ta không thể xem nữa, nào, mẹ con mình về thôi."
Nói xong không màng đến sự không muốn của con gái, ôm chặt lấy cô bé đi ra ngoài. Là một người mẹ, cô không thể để con mình nhìn thấy cảnh bom nổ kia rồi bị ám ảnh được.
Ha hả, tên cảnh sát kia tuyệt đối sẽ không xuống được, vì hắn sẽ bị nổ đến thân tàn xương nát!
Đứng ở phía sau cách bọn họ không xa, một gã đàn ông trung niên đội mũ lưỡi trai nở nụ cười độc địa. Hắn ngẩng đầu nhìn cabin cáp treo giữa không trung, màn hình điện thoại hắn cầm trên tay hiển thị hình quả bom. Bên dưới hình là hai nút [Phát nổ] và [Ngừng hẳn], mà ngón tay của hắn đang đặt ở phía trên nút [Phát nổ].
Chờ đến khi thời gian đếm ngược kết thúc, hắn sẽ ấn nút kích nổ để giết chết tên kia!
Tuy rằng hắn cũng có thể chờ bom tự động phát nổ, nhưng như vậy sao có thể sung sướng bằng tự mình ấn nút chứ? Cứ tưởng tượng chính mình có thể tùy ý thao túng sinh mạng của đám cảnh sát rác rưởi này là hắn bắt đầu sướng run cả người.
Gã đàn ông mũ lưỡi trai càng nghĩ càng hưng phấn, khóe miệng không ngừng nhếch lên cao, cười không chút áp lực.
Hắn vui vẻ nhìn đồng hồ đếm ngược trên điện thoại, chỉ còn 3 phút... 2 phút! 1 phút cuối cùng!!
Ngón tay hắn run lên vì phấn khích, chuẩn bị khi đồng hồ đếm về 0 sẽ ấn xuống.
Đúng lúc này, một cánh tay mảnh khảnh bất ngờ vươn ra từ phía sau, nắm lấy cổ tay đang cầm điện thoại của hắn rồi bẻ ngược lại!
Cổ tay gã đội mũ lưỡi trai gãy rời.
Tiếng xương khớp gãy vỡ giòn tan vang lên, hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị giật mất điện thoại trên tay, hơn nữa còn bị ấn vào nút [Ngừng hẳn].
Gã đàn ông đội mũ ngớ người quay đầu, chỉ thấy một khuôn mặt không cảm xúc xuất hiện sau lưng hắn, cùng lúc đó, cơn đau ập đến muộn màng khiến hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Cô gái bắt lấy hắn nở nụ cười đáng sợ, một tay cô cầm lấy điện thoại, một tay khác buông cổ tay hắn ra, sau đó cô dùng chân đá vào bụng hắn khiến hắn ngã văng xuống đất!
Không đợi hắn bò dậy, lưng hắn đã bị cô giẫm mạnh lên. Cô tựa như một tảng đá khổng lồ ghì chặt hắn xuống đất, khiến hắn không thể gượng dậy nổi!
-------------------------------------
Trên cabin cáp treo, Matsuda Jinpei nhìn màn hình đếm ngược chỉ còn lại gần 3 phút.
Anh tựa vào lưng ghế, móc một bao thuốc lá từ trong túi ra, dùng ngón tay búng nhẹ vào đáy bao, ngậm một điếu vào miệng, sau đó dùng bật lửa châm và hút một hơi thật sâu.
Khói thuốc lờ lững bay lên, đôi mắt anh lẳng lặng nhìn về phía trước, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Đột nhiên anh chú ý tới biển báo cấm hút thuốc trên cabin cáp treo, khẽ cười một tiếng: "Hừ, hôm nay là ngoại lệ, cứ coi như không thấy đi."
Đồng hồ đếm ngược trên màn hình vẫn từ từ giảm xuống, lúc chỉ còn một phút, Matsuda Jinpei đột nhiên ngồi thẳng người lại. Anh một lần nữa đến gần quả bom, lấy điện thoại ra, chuẩn bị sẵn sàng gửi tin nhắn đi ngay khi nhận được gợi ý.
Trong đầu anh hiện lên đoạn đối thoại khi Hanada Saharuna ngăn cản anh bước lên cabin cáp treo.
【 "Đừng có mà nói những lời xui xẻo! Anh không biết 'Cứ giao cho tôi đi' với 'Chuyện này chẳng nhằm nhò gì' toàn là lời cuối cùng của mấy kẻ không có kết cục tốt sao!"】
Matsuda Jinpei cười nhạo một tiếng, siêu sao cảnh sát của họ đúng là đồ có cái miệng quạ đen.......
【 "Hanada, tôi đã nói với cô rồi, có một số việc rốt cuộc vẫn phải tự mình đối mặt. Hiện tại, hôm nay, tại nơi này, chính là việc tôi muốn làm... Còn cô, hãy đi tìm tên khủng bố chết tiệt kia đi... Cô làm được mà, đúng không? Dù sao cô cũng là siêu sao cảnh sát của Đội 1 chúng ta cơ mà? Đệ nhất Nhật Bản."】
A... Không xong rồi, lúc đó không nên nói như vậy... Con bé đó mà vì thế tự trách cả đời thì phải làm sao bây giờ?
Matsuda Jinpei có chút xấu hổ, không ngờ mình lại phải chết ở đây thật. Hanada nhìn có vẻ tùy tiện, nhưng thực tế lại vô cùng nhạy bén, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt. Rõ ràng anh sắp chết còn khiến người sống phải ngột ngạt...
Đúng lúc này, màn hình đếm ngược đột nhiên ngừng lại! Matsuda Jinpei mở to hai mắt, hơi cúi người về phía trước, không thể tin nổi.
Này này, thật hay giả vậy?
Rất nhanh, dưới vòng đu quay truyền đến tiếng Megure Juzo dùng loa, hoàn toàn xua tan nghi ngờ của anh.
"Matsuda --! Mau gỡ bom đi! Hanada đã bắt được thủ phạm rồi--!! Sau đó! Xuống ngăn cô ấy lại nhanh lên a a a--!!"
Matsuda Jinpei cắn điếu thuốc trong miệng, đứng dậy cạnh cửa sổ nhìn xuống phía dưới. Chỉ thấy đám người ở đó đã hỗn loạn cả lên, mà trung tâm của sự hỗn loạn là Hanada Saharuna đang trong cơn điên cuồng.
Matsuda Jinpei chớp chớp mắt.
【 "Tế bào não của đệ nhất Nhật Bản đắt lắm đấy. Anh phải chuẩn bị tâm lý thật tốt đi, chờ tôi bắt được tên khủng bố kia, nhất định sẽ đòi anh một khoản thù lao kếch xù!"】
Ồ ~ Không ngờ thật đấy, đúng là đệ nhất Nhật Bản có khác.
-------------------------------------
Khách sạn trung tâm Beika.
Cách thời gian phát nổ chỉ còn 3 phút, Mori Ran có chút khẩn trương, nhưng cũng không còn đau khổ và sợ hãi như lúc nói lời tạm biệt với bố Mori Kogoro và mọi người.
Bởi vì vừa nãy Edogawa Conan đã trộm nói với cô, rằng cậu đã đoán được gợi ý về địa điểm phát nổ tiếp theo, hơn nữa còn chuẩn bị trong ba giây cuối cùng sẽ lập tức cắt dây kíp nổ!
Vậy nên trong khoảng thời gian này, bọn họ chỉ cần giả vờ như quả bom vẫn sẽ nổ là được.
Lúc nghe thấy những lời này, Mori Ran thật sự thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc không cần hy sinh chính mình mà vẫn có thể cứu được người vô tội, cả người cô đều mềm nhũn ra.
Cô còn người nhà, còn cả bạn bè và thanh mai trúc mã mà cô yêu mến, cô không muốn cứ như vậy mà rời khỏi thế giới này. Nếu như còn lựa chọn được sống, ai lại muốn rời đi?
Mori Ran nắm chặt điện thoại trong tay, vẫn không thể liên lạc được với Kudo Shinichi. Không biết cậu ấy đang ở chỗ nào, liệu cậu ấy có đọc được tin tức không. Nếu cậu nhìn thấy thì đang trên đường tới rồi sao?
Mori Ran không có câu trả lời, nhưng trong khoảnh khắc cô cho rằng mình thật sự sắp chết kia cô rất muốn gặp cậu. Ngay cả khi chỉ cách một cánh cửa thang máy cũng được, cô muốn nghe thấy giọng nói của cậu, muốn cùng cậu nói lời tạm biệt... Muốn nói với cậu ấy rằng tớ thích cậu.
Nhưng may mắn thay, cô không phải chết nữa. Chút tâm tình này cô có thể giữ lại cho riêng mình, sau này sẽ tự mình nói cho cậu biết...
Mori Ran cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại, rồi ngẩng đầu nhìn về phía nóc thang máy. Biết Edogawa Conan đang ở đó, cô dùng sức nắm chặt điện thoại.
Conan, cố lên!
Edogawa Conan ngồi trên nóc thang máy đang nghiêm túc nhìn quả bom trước mặt. Trong tay cậu đã cầm sẵn cái kìm, một khi gợi ý hiện lên màn hình, cậu sẽ lập tức cắt dây!
Thời điểm nhìn thấy lời nhắn kia, não cậu đã bắt đầu hoạt động nhanh chóng, sau khi đoán được vị trí quả bom tiếp theo là ở bệnh viện, cậu liền hạ quyết tâm, sau khi nhìn thấy gợi ý xong mới cắt bom!
Từ việc lựa chọn những địa điểm phát nổ ngày hôm nay, có thể suy ra đối phương có một tình yêu sâu sắc với thành phố Tokyo, hơn nữa vì để tận mắt nhìn thấy quả bom nổ, hắn nhất định sẽ không chọn nơi nào quá xa.
Nói cách khác, tổng cộng có 5 nơi có khả năng bị giấu bom nhất -- Bệnh viện Beika, Bệnh viện Trung ương, Bệnh viện Tokyo, Bệnh viện Đa khoa Tokyo và Bệnh viện Mikacho!
Sau khi đã xác định phạm vi, hơn nữa cộng thêm một chút gợi ý, Edogawa Conan tự tin có thể tìm ra địa điểm chính xác!
Cậu tuyệt đối sẽ không để Ran chết ở đây! Tuyệt đối không!
......
2 phút trước khi phát nổ.
Edogawa Conan hít một hơi.
1 phút trước khi phát nổ.
Edogawa Conan chăm chú nhìn thẳng màn hình LCD... Đồng hồ đếm ngược ngừng lại.
"??" Edogawa Conan cho rằng mình nhìn nhầm rồi, cậu không thể tin nổi mà mở to hai mắt.
Đúng lúc này, điện thoại Mori Ran vang lên.
Cô vội vàng nhấc máy, đầu dây bên kia là tiếng reo hưng phấn của Mori Kogoro: "Ran! Thủ phạm đánh bom đã bị bắt! Quả bom ngừng lại rồi! Hai đứa không sao nữa rồi!"
"Hả?!" Edogawa Conan đột nhiên nhô đầu ra từ lỗ thông gió thang máy, đôi thanh mai trúc mã đồng loạt kêu lên kinh ngạc.
Edogawa Conan sửng sốt, thật hay đùa vậy, ngay trong phút cuối cùng?! Rốt cuộc là ai bắt được kẻ đánh bom vậy? Chọn thời điểm cũng chuẩn quá đó?!