Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận
Cơn Thịnh Nộ Của Nữ Cảnh Sát
Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tiền bối Sato! Mau bảo Matsuda tháo bom xuống! Em bắt được kẻ đặt bom rồi--!!"
"Không phải! Cô nhầm rồi! Cái điện thoại kia là tôi vô tình nhặt được thôi!" Gã đàn ông đội mũ lưỡi trai quay đầu nhìn Hanada Saharuna đang đạp lên người hắn, sắc mặt vô cùng hoảng loạn, "Cảnh sát sao lại có thể tùy tiện đánh người như vậy!"
"Hanada!" Lúc này Sato Miwako nghe tiếng cô gọi, vội vàng chạy tới.
Cô đẩy đám đông trước mặt ra, chạy đến trước Hanada Saharuna. Chưa kịp nói gì đã bị đối phương ném cho một cái điện thoại, cô hơi ngạc nhiên rồi vươn tay đón lấy.
"Tiền bối Sato, đây là kíp nổ, nhờ chị giao lại cho đội gỡ bom chuyên trách xử lý." Nói xong, Hanada Saharuna nhấc chân đang dẫm trên lưng gã đàn ông ra.
Chỉ thấy cô ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, sau đó dùng tay nắm lấy tóc hắn, bắt đầu ghì đầu hắn đập xuống đất!
Sato Miwako và Megure Juzo cùng đuổi tới, thấy một màn như vậy, tim đập thình thịch: "Hanada?!"
Hanada Saharuna không để ý đến hai người, tiếp tục hành động đang làm.
Cô đè đầu gã đàn ông lại, hung hăng đập mạnh mấy cái, rồi nắm tóc hắn lên nói: "Nhầm? Nhầm thế nào? Chỗ này có hơn trăm người vây xem, tất cả đều ngẩng đầu lo lắng nhìn vào xe cáp, sao chỉ có mày là cúi đầu nhìn điện thoại rồi cười?"
Hanada Saharuna nghiêng đầu, hai mắt mở to, con ngươi đen láy phản chiếu sắc mặt sợ hãi của hắn, lặp lại từng câu từng chữ: "Chỉ - có - một - mình - mày - đang - cười?!"
Những chuyện vừa xảy ra hiện lên trong đầu cô.
Sau khi rời khỏi tòa nhà Hirota, cô lập tức lái xe đi, cuối cùng cũng kịp về đến vòng đu quay Beika trong vòng 5 phút. Vừa xuống xe, cô đã liều mạng chạy về hướng này, dưới đu quay quả nhiên đang tụ tập đông người.
Cô chen vào trong đám đông, quét mắt nhìn khắp xung quanh, cố tìm kiếm kẻ đặt bom trong trí nhớ.
Vụ án của Matsuda Jinpei đã trôi qua quá lâu, cô không thể nào nhớ nổi diện mạo kẻ đặt bom chỉ xuất hiện vài phút trong một bộ manga anime mười mấy năm trước được nữa. Cho dù lúc trước đã tìm đọc tin tức về sự tỉnh dậy kỳ diệu của anh, nhưng vì để bảo vệ riêng tư của người bệnh, nên bệnh viện đã làm mờ ảnh hung thủ trên báo chí.
Điều duy nhất có thể chắc chắn là kẻ đặt bom là đàn ông. Ngoài phụ nữ và trẻ em ra, trong 5 phút Hanada Saharuna phải tìm được hắn giữa đám đông hơn hai trăm người này.
Giống như lời của Matsuda Jinpei nói, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, muốn tìm được người lại càng khó hơn.
Thời gian cứ từng giây trôi đi, tim Hanada Saharuna đập càng lúc càng nhanh. Cô nhìn đám người chen chúc trước mặt, tai cô ù đặc. Bọn họ người thì ngẩng đầu lo lắng nhìn vòng đu quay, người thì cúi đầu nói chuyện với đồng bạn, người lại lấy điện thoại ra để quay phim chụp ảnh... Mỗi một người đều giống với hung thủ, nhưng lại không hề giống.
Hanada Saharuna biết mình phải ra đòn quyết định. Một khi bắt sai người, tên đặt bom tuyệt đối sẽ ấn xuống kíp nổ, Matsuda Jinpei sẽ thân thể tan nát!
Áp lực cực lớn ập đến, cô cảm thấy hô hấp khó khăn, nhưng lại phải buộc bản thân bình tĩnh lại. Cô không nhịn được nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, chỉ còn lại hai phút......
......Hai phút... Hai phút có thể làm được gì? Hai phút cái gì cũng không thể làm được! Không thể kịp nữa!
Thời gian hiển thị trên đồng hồ đếm ngược làm sự bình tĩnh cố gắng duy trì của Hanada Saharuna sụp đổ. Mồ hôi trên trán chảy vào hốc mắt, đau rát và nóng bỏng, tầm mắt cô bắt đầu trở nên mơ hồ.
Nếu cô để ý thời gian gửi thư điện tử bị thay đổi thì tốt rồi.
Nếu trước đó cô đi điều tra diện mạo của hắn thì tốt rồi.
Nếu cô để tâm hơn một chút thì tốt rồi.
.....Nếu, cô không đáp ứng Matsuda Jinpei thì tốt rồi.
【 Matsuda Jinpei, về sau anh nhất định sẽ hối hận vì hôm nay đã giao phó vận mệnh của mình cho tôi một cách tùy tiện......】
Không, người phải hối hận rõ ràng là cô.
Hanada Saharuna quét mắt nhìn đi nhìn lại đám người một cách máy móc, trong đầu trống rỗng.
Cô không nên bởi vì biết trước cốt truyện mà cho rằng mình có thể làm được mọi thứ. Vội vàng nhận lời của Matsuda Jinpei để rồi giờ đây phải đối mặt với cục diện như vậy.
Matsuda Jinpei sẽ chết, sống sờ sờ ra đó bị nổ chết trước mặt cô, bởi vì cô không thể kịp thời tìm thấy hung thủ.
Đây là lỗi của cô sao? Hanada Saharuna biết, không phải.
Cho dù bạn học của cô hay người ở thế giới này, không ai sẽ vì cô không thể tìm được kẻ đặt bom mà trách cứ cô. Bởi vì kẻ có tội là tên độc ác đã thiết kế ra những vụ nổ liên hoàn kia. Bọn họ thậm chí sẽ an ủi cô, nói cô không cần bận tâm chuyện này, cô đã cố hết sức rồi.
Nhưng mà Hanada Saharuna không thể chấp nhận điều đó.
Giờ khắc này cô cảm nhận được một nỗi thống khổ không thể miêu tả nổi, rõ ràng chỉ là nhân vật trong sách, nhưng cô lại cảm thấy trên lưng mình là gánh nặng của một mạng người thật sự. Sâu bên trong nội tâm cô không ngừng truyền đến những tiếng buộc tội và chỉ trích, khiến cô cảm thấy hít thở không thông.
Cô không dám tưởng tượng, không dám nghĩ đến việc lát nữa mình sẽ tận mắt nhìn thấy Matsuda Jinpei bị nổ chết.
Hanada Saharuna cực kỳ sợ hãi, ngay lúc đó, một tiếng cười thật nhỏ lọt vào tai cô. Cô đột nhiên quay đầu, tầm mắt xuyên qua đám người, cuối cùng dừng lại ở một gã đàn ông đội mũ lưỡi trai màu xanh.
Hắn đang cúi đầu nhìn điện thoại của mình. Trong khi chỉ còn một phút nữa là bom sẽ nổ, tất cả mọi người đều đang lo lắng ngẩng đầu nhìn vòng đu quay. Chỉ có hắn, cúi đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy rõ ràng khóe miệng hắn nở nụ cười, đại não Hanada Saharuna nổ bùng một tiếng, cô chạy vọt lên.
Giờ phút này, Hanada Saharuna nắm lấy đầu tóc hắn, cười một cách dữ tợn: "Sao - chỉ - có - mày - đang cười?!"
"Mày cười cái gì?" Cô siết chặt ngón tay, hung hăng kéo tóc hắn một cái, cứ như muốn lột cả da đầu hắn.
Gã đàn ông kêu lên một tiếng, vươn cái tay không bị thương ra muốn ngăn cản cô, Hanada Saharuna thậm chí không thèm liếc mắt một cái, trực tiếp tóm lấy cánh tay hắn bẻ gãy ngay lập tức!
"A a a a a --!!"
Tiếng kêu thảm thiết của hắn làm mọi người kinh hãi, nhìn thấy hành vi tàn bạo của Hanada Saharuna, những người xung quanh đều không khỏi lùi lại một bước. Các phóng viên vốn đang quay lại tình hình vụ nổ giờ lại chạy ngược về hướng Hanada Saharuna, nhắm thẳng ống kính vào cô.
"Không được chụp! Đừng sợ!" Thanh tra Megure và Sato Miwako vội vàng ngăn cản họ lại, "Cảnh sát đang phá án, mấy người không thể tự ý quay phim chụp ảnh!"
Phóng viên nào thèm để ý đến mấy người thanh tra Megure nữa, bọn họ đã hoàn toàn bị hành vi của Hanada Saharuna thu hút. Cảnh sát hành hung kẻ đặt bom ngay trên đường, tin tức nóng hổi thế này mà không chụp lại thì chính là đồ ngu!
Thấy không ngăn được phóng viên, Megure Juzo chỉ có thể hô to gọi những đồng sự khác ở Đội 1 chạy qua ngăn cản Hanada Saharuna.
Nhưng Hanada Saharuna đã phát điên, bất cứ ai bước tới muốn kéo cô ra đều sẽ bị cô đẩy ra.
Đồng sự Đội 1 chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị cô mạnh mẽ đẩy ngã, trực tiếp đụng phải phóng viên đang quay phim chụp ảnh đưa tin.
Tức khắc lại một trận hỗn loạn.
Sau khi đẩy những kẻ cản đường ra, Hanada Saharuna tiếp tục túm tóc gã đàn ông nói: "Tao hỏi mày - cười - cái - gì?"
"Không, không cười......" Lời nói của hắn còn chưa dứt, đã bị Hanada Saharuna ghì đầu đập xuống đất.
"Mày không cười?! Mẹ nó mày nghĩ tao mù đúng không?! Cầm kíp nổ trong tay có phải cảm thấy mình như thần tiên đúng không? Nhìn đồng hồ đếm ngược càng lúc càng ít có phải cảm thấy kích động lắm đúng không? Nổ chết cảnh sát làm mày vui sướng lắm phải không?!"
"Mẹ nó tao đang hỏi mày, trả lời tao đi?!" Ngoài miệng Hanada Saharuna nói mau trả lời, thực tế thì cô không hề cho hắn cơ hội mở miệng.
Cứ mỗi lần nói một câu cô sẽ nắm lấy đầu hắn đập trên nền đất xi măng một cái. Chỉ trong chốc lát, mặt gã đàn ông đã máu me be bét. Toàn bộ trán, mũi và miệng của hắn đều bê bết máu, thậm chí trên mặt đất nơi hắn phun máu ra còn lẫn vài chiếc răng rơi rụng... Quả thực vô cùng tàn bạo.
"Cảnh sát thì làm sao? Cảnh sát làm gì mày?! Mẹ nó một thằng kẻ đặt bom như mày, lợi dụng bom để ăn cướp bị cảnh sát bắt thì có gì là sai?! Bạn của mày là vì chột dạ nên mới không nhìn đường mà chạy bị xe đâm chết! Nếu hắn ngoan ngoãn đi tự thú thì còn có thể bị đâm sao?!
Còn không phải là do lũ chúng mày xứng đáng! Ai mẹ nó bảo mày phạm tội?! Chính mình làm chuyện xấu bị ông trời trừng phạt thì tự xem lại bản thân đi! Mày lại còn dám đổ lỗi lên đầu cảnh sát?! Lúc đó sao không thấy mày chết cùng hắn!
Mày chính là một đống rác rưởi, sống trên đời này chỉ làm ô nhiễm không khí! Cái chết của mày chính là cống hiến lớn nhất cho xã hội có biết không hả?! Đi chết nhanh lên cho tao --!!"
Mặt đất xi măng đầy máu, kẻ đặt bom vẫn tiếp tục kêu thảm thiết, quần chúng vây xem không ngừng hít hà... Trời đất ơi! Nhìn thôi đã thấy đau rồi!
Hanada Saharuna đã hoàn toàn mất khống chế, thanh tra Megure hết cách, chỉ có thể dùng loa gọi Matsuda Jinpei mau xuống ngăn cản. Lúc trước ông đã nghe cấp trên của Matsuda Jinpei nói rằng Matsuda Jinpei từ nhỏ đã học quyền anh, sức chiến đấu rất lớn, hy vọng anh có thể dừng Hanada Saharuna lại.
Nhưng phải còn một lúc nữa Matsuda Jinpei mới xuống đến nơi được, mắt thấy Hanada Saharuna hoàn toàn có thể đánh chết người đến nơi, thanh tra Megure chỉ có thể cùng Sato Miwako hợp lực.
Hy vọng Hanada Saharuna vẫn còn giữ được chút lý trí cuối cùng, nể mặt ông và Sato, đừng ngay cả hai người họ cũng đánh...
Megure Juzo lo lắng nuốt nước bọt, ông nháy mắt ra dấu với Sato Miwako, hai người vọt đến hai bên Hanada Saharuna, mỗi người kéo một tay cô ra phía sau.
"Đủ rồi đủ rồi, đừng đánh nữa Hanada, cô sẽ đánh chết hắn mất!" Thanh tra Megure vội vàng nói.
"Đúng đó Hanada, việc tiếp theo nên giao lại cho người khác đi, chúng ta đem hắn về thẩm vấn thôi." Sato Miwako cũng nói.
Nhưng sức lực của Hanada Saharuna thật sự vô cùng lớn, hai người dùng hết sức cũng chỉ nhấc bổng được cô lên.
Hanada Saharuna bị kéo đứng lên, trong tay vẫn còn nắm chặt lấy tóc kẻ đặt bom không buông. Nhìn thấy khuôn mặt đã bị đập biến dạng của hắn, cơn tức giận của cô vẫn không hề vơi đi.
Thanh tra Megure và Sato Miwako kéo cô lên chẳng qua lại càng tạo điều kiện cho cô đánh người. Hanada Saharuna cúi nhìn kẻ đặt bom bị kéo lên nửa người theo cô, cười lạnh một tiếng.
Cô nhấc chân hung hăng đá vào hạ bộ của hắn, giày cao gót chạm vào vùng xương chậu phát ra tiếng "rắc" giòn tan, tên đàn ông lập tức kêu thét như heo bị chọc tiết. Tiếp theo đó là cảnh tượng khiến cho tất cả đàn ông ở đây đều như gặp phải ác mộng.
Hanada Saharuna mặt đầy dữ tợn đạp liên tiếp vào đó, lửa giận thiêu đốt tâm trí: "Mày biết làm cảnh sát mệt như thế nào không?! Ban ngày đi làm, buổi tối tăng ca, về nhà còn phải tiếp tục học tập! Chỉ cần chuông báo động vang lên thì cho dù cơm đang ăn một nửa cũng phải lập tức lao đi! Vì ngồi canh tội phạm mà mấy ngày mấy đêm cũng không được ngủ!
Bọn họ không giống như tao! Bọn họ vì chính nghĩa trong lòng mà vẫn luôn luôn nỗ lực không từ bỏ! Vì sao còn bị lũ khốn đáng ghét chúng mày trả thù?! Bọn họ còn trẻ như vậy, còn chưa kịp thực hiện ước mơ, vì cái gì lại phải chết trên tay lũ rác rưởi chúng mày! Dựa vào cái gì?! Chúng mày không xứng! Mau chết đi cho tao! Đi chết đi --!!"
"Được rồi, đánh đủ chưa, cô muốn vào tù vì tên khốn này sao?"
Giọng nam lười biếng quen thuộc vang lên, ngay sau đó một chiếc áo khoác vest phủ lên đầu Hanada Saharuna.
Tầm mắt lập tức tối đi, khuôn mặt ghê tởm của gã đàn ông được thay thế bằng lớp vải, Hanada Saharuna ngửi được mùi thuốc lá bạc hà thoang thoảng.