11. Khi Ái Liệt Phá Vỡ Liềm Canh

Hôm Nay Khởi Hành - Ngư Tể

Khi Ái Liệt Phá Vỡ Liềm Canh

Hôm Nay Khởi Hành - Ngư Tể thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tôi chẳng có yêu cầu gì với cô cả." Lời của Tiết Đồng không hề lạnh lùng hay bình tĩnh.
Sau khi lắng nghe kĩ lưỡng, cảnh sát Lục nhận ra trong giọng nói của cô ấy chứa đựng sự thờ ơ. Cảm giác ấy như một ngọn lửa âm ỉ, kích động sự nhẫn nại mà cô đã rèn luyện suốt bốn năm trời, như thể núi lửa đang chuẩn bị phun trào.
Cô không muốn bị Tiết Đồng bỏ rơi.
Dù ở Thượng Hải hay bất cứ nơi nào, thậm chí là ngay tầng dưới. Sự thờ ơ ấy là điều cô không thể chấp nhận.
Cô quay lại hỏi, "Tại sao lại không có yêu cầu gì?"
Tiết Đồng bắt chước phong thái của cảnh sát Lục.
Cô đáp lại bằng sự im lặng.
Cảnh sát Lục thấy Tiết Đồng không trả lời, hoảng hốt đứng dậy, đẩy chiếc ghế ra sau và bước theo cô, "Cô vẫn chưa nói tôi sẽ ngủ ở đâu."
"Cô muốn ngủ đâu cũng được: khách sạn, ngoài đường, trên ghế sofa, trước cửa nhà, trong xe. Tất nhiên, nếu muốn ngủ trên giường tôi cũng không ngại." Tiết Đồng không dừng bước, một mình đi lên lầu.
"Vậy rốt cuộc cô muốn tôi ở đây hay không?" Lục Thi Mạc bước theo hai bậc thang, muốn biết chắc suy nghĩ của Tiết Đồng. Cô muốn nghe một lời đáp để hiểu được vị trí của mình trong lòng người kia.
Tiết Đồng dừng lại, chậm rãi nói, "Khó mà nói lắm."
Khó mà nói lắm? Lục Thi Mạc nhíu mày.
Từ đó như một lời thách thức, kích động ham muốn chiến thắng trong cô.
Lúc này, trái tim cô như bị nung trong nồi, nóng rực, đau nhức, muốn gãi nhưng không thể.
"Nếu cô thật sự muốn đi, tôi không thể giữ cô ở lại."
Tiết Đồng cúi xuống đặt chiếc cốc xuống sàn, rồi quay người bước xuống cầu thang.
Lục Thi Mạc đứng sững tại chỗ, ánh mắt dõi theo từng cử động của Tiết Đồng, khuôn mặt cô cứng đờ.
Tiết Đồng tiến tới đứng ngang với Lục Thi Mạc trên cùng một bậc thang.
Cô từ từ tiến lại gần, từng bước áp sát, hai tay đặt lên lan can sau lưng Lục Thi Mạc, vây cô vào lòng, "Nhưng nếu miệng cô nói muốn đi, nhưng lòng lại muốn ở lại, thì làm sao tôi biết được?"
Lục Thi Mạc bị Tiết Đồng ôm chặt, hương thơm quen thuộc lại tràn ngập. Ánh đèn cầu thang mờ ảo, tầm nhìn của cô bị hương thơm che phủ, tập trung vào khuôn mặt, môi và mũi của Tiết Đồng.
"Hửm?" Tiết Đồng nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu đầy ý trêu chọc.
Mẹ nó —— lồng ngực như nghẹt thở, hơi thở ngưng đọng.
Cơn nghiện mà Tiết Đồng từng khơi gợi lại bùng phát trong lòng Lục Thi Mạc, ý nghĩ nổi loạn trỗi dậy. Cô không muốn giữ sự kiềm chế của một người trưởng thành nữa, không thể chịu đựng được sự mập mờ này, ý định nếm trải đang cận kề trên môi.
Tiết Đồng tiến thêm một chút, mũi chạm vào mũi.
Cô nhìn vào biểu cảm của Lục Thi Mạc đang chìm đắm trong khao khát, cảm giác chiếm hữu trong lòng Tiết Đồng được thỏa mãn.
Tai của Lục Thi Mạc ù đi, hơi thở nghẹn lại.
Cô cuối cùng đã hiểu những cảm giác bùng phát mà các tội phạm đã trải qua khi phạm tội là từ đâu mà đến.
Con người chủ yếu là sinh vật sống theo bản năng, đặc biệt là khi cảm giác mất mát vừa trải qua quá rõ rệt, sự ám ảnh muốn chiếm hữu sẽ lấn át lý trí.
Cô muốn hôn cô ấy.
Chỉ muốn thử.
Lục Thi Mạc cúi đầu tới gần, nhưng bất ngờ lại chạm vào khoảng không.
Mặt lướt qua, Tiết Đồng nghe thấy tiếng thở hỗn loạn của cô.
Chỉ nghe thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy sảng khoái.
"Trên lầu và dưới lầu đều có phòng khách, đồ vệ sinh cá nhân cũng đầy đủ." Tiết Đồng rút tay lại, tạo khoảng cách giữa hai người.
....
Lục Thi Mạc đứng ngơ ngác, trong lòng rối bời.
Nghĩ đến việc mình vừa rơi vào trạng thái mất phương hướng lại bị biến thành một chiêu trò trả đũa. Cảm giác nóng bừng trong cơ thể giờ đã trống rỗng, như thể đang chờ đợi phần thưởng nhưng lại nhận được hình phạt.
Cô cảm thấy gương mặt của Tiết Đồng như đang nói với mình: "Cô thấy đấy, cuối cùng cô vẫn mê đắm thân thể của tôi."
Tiết Đồng chậm rãi bước lên bậc thang, định cúi xuống nhặt cốc nước, nhưng không ngờ cánh tay bị Lục Thi Mạc nắm chặt.
Cốc nước lăn xuống cầu thang.
Lục Thi Mạc kéo mạnh cánh tay của Tiết Đồng về phía tầng trệt, khiến cô loạng choạng, muốn rút tay lại nhưng không thể.
"Lục Thi Mạc." Cô bị kéo nhẹ nhàng.
Lục Thi Mạc chẳng nghe thấy gì.
Lúc này cô chỉ muốn biết tại sao cơ thể của Tiết Đồng lại dễ dàng tạo khoảng cách với cô như vậy. Tại sao trên gương mặt của Tiết Đồng không có chút cảm giác mất mát, tại sao cô ấy lại châm ngòi rồi lại dập tắt. Bốn năm qua, Tiết Đồng không nhớ đến cô sao?
Tại sao cô ấy lại quay về?
Tại sao Tiết Đồng lại quay về...
Đèn tầng hai không bật.
Tầng một sáng rực.
Ánh sáng lờ mờ chiếu qua giữa các tầng.
Lần này, tiếp xúc giữa áo lót thể thao và áo ngắn tay không còn là sự xấu hổ và e dè nữa.
Lục Thi Mạc trực tiếp cởi áo khoác của Tiết Đồng ra, nắm lấy hai tay cô, giơ lên cao và mạnh mẽ ép chặt vào tường. Mặc dù Tiết Đồng từng giành giải đấu võ ở Hồng Kông, nhưng trước Lục Thi Mạc, cô hoàn toàn thất bại.
"Cô tốt nhất đừng phát ra bất kỳ âm thanh nào." Lục Thi Mạc hiểu rõ cơ thể của Tiết Đồng như hiểu rõ bảng cửu chương.
Tiết Đồng có cơ địa dễ bị kích thích, chỉ cần bị chạm vào là không thể kiềm chế được âm thanh. Trong suốt bốn năm qua, mỗi đêm cô đều phải dựa vào ký ức về sự nhạy cảm của cơ thể này để giải quyết nhu cầu sinh lý của mình, vì vậy Lục Thi Mạc không tin rằng cô ấy sẽ không có phản ứng.
Môi của Lục Thi Mạc chiếm lấy đối phương, ban đầu còn có chút lạ lẫm, nhưng khi đã cảm nhận được vị ngọt ngào, cô bắt đầu trở nên táo bạo.
Hơi thở của Tiết Đồng bị nụ hôn của đứa nhỏ này khuấy động, da thịt cô run rẩy theo, lửa đốt cháy nhịp tim, những cơn sóng ham muốn bị kìm nén trong màn đêm im lặng bắt đầu tràn ra ngoài.
Cô không thể kiểm soát được cảm giác trống rỗng trong cơ thể, không cách nào giữ lại, cũng chẳng thể buông bỏ.
"Đừng..." Tiết Đồng cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế ý nghĩ muốn gần gũi với Lục Thi Mạc.
Nhân lúc có khoảng trống, Lục Thi Mạc lên tiếng, "Không phải cô nói rằng dù có ngủ trên giường cũng không sao à?"
Tiết Đồng hoàn toàn không thể chịu nổi những nụ hôn hoang dại, thiếu kiên nhẫn của đứa nhỏ này. Cô chỉ biết rằng đôi tay đang ôm lấy eo mình đêm nay chắc chắn sẽ khiến cô không còn kiểm soát được bản thân.
Cô đã tính toán rằng lời nói của mình sẽ khiến Lục Thi Mạc bị kích động, rằng tình cảm của Lục Thi Mạc dành cho cô vẫn chưa phai nhạt, và rằng đêm nay cô ấy sẽ không rời đi.
Nhưng cô lại quên rằng Lục Thi Mạc đã 27 tuổi rồi.
Vừa rồi, cô ấy đã chọn đúng thời điểm.
Tiết Đồng biết quá rõ cách giữ gìn những thứ mình muốn, tình yêu nếu quá mãnh liệt thì cơ hội giữ lại đến phút cuối cùng sẽ rất nhỏ. Giống như những món ngon chỉ thưởng thức vào miếng cuối cùng mới cảm thấy thật sự ngon và biết trân trọng.
Cô không muốn trở thành món ăn nhanh trong miệng Lục Thi Mạc, cô chỉ cho phép mình là món ngon mà đối phương muốn thưởng thức. Cô không muốn vì sự buông thả của mình mà làm rối loạn kế hoạch, cuối cùng mất đi sẽ càng thêm đau khổ.
"Không thể giữ lại, mới khiến người ta mong chờ."
"Chờ chút." Tiết Đồng trong lúc hoảng hốt nói tiếng Quảng Đông, "Em đợi chút."
Nhưng Lục Thi Mạc hoàn toàn không nghe thấy, vẫn tiếp tục hôn mãnh liệt.
Tiết Đồng bị ép buộc, cơ thể càng vùng vẫy càng nhạy cảm, Lục Thi Mạc dùng đùi ép vào giữa hai chân của Tiết Đồng, giữ chặt cô, nụ hôn cuối cùng rơi xuống xương quai xanh nhạy cảm.
Cảm giác nóng bỏng trào dâng, không thể kìm chế được một tiếng rên.
Tiết Đồng đột nhiên cảm thấy sự say mê đối với cơ thể của mình đã đến cực điểm, sự thất thố này khiến người ta cảm thấy tàn nhẫn. Đầu óc cô trống rỗng, giọng nói trầm xuống, "Đây là cách mà học viên đối xử với giáo quan sao?"
"Đây là mối quan hệ của chúng ta ở Hồng Kông à?"
...
Lục Thi Mạc bỗng dưng lộ vẻ mặt như vừa gây ra một tai họa.
Tiết Đồng đẩy Lục Thi Mạc ra, hất tay cô ra, nhặt lấy đồ trên sàn và trốn lên lầu.
- -------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Không có thù hận kịch tính.
Sự chia tay của hai người xảy ra trong giai đoạn mập mờ, chỉ đơn thuần là kết thúc giai đoạn theo đuổi tình yêu.
Nhân vật đã được thiết lập rõ ràng, vì vậy sẽ không có những tình huống hiểu lầm.
Để tránh tiết lộ cốt truyện.
- ------------------
Editor:
Lịch đăng truyện cụ thể: 7:30 tối hằng ngày, mỗi ngày 2 chương