Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 109: Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài?
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù đang ở trong tình thế nguy hiểm như vậy, bàn tay Thẩm Trạc vẫn siết chặt eo cô, rõ ràng mang theo vài phần uy hiếp. Phản ứng đầu tiên của Sơ Vũ lại hoàn toàn khác biệt.
"Thế chẳng phải lợi hại sao?"
Vừa dứt lời, không khí trong xe chợt trở nên ngượng ngùng. Đều là người trưởng thành, nghe là hiểu cô ám chỉ điều gì.
Thẩm Trạc vốn dĩ chưa từng nghĩ theo hướng đó, nhất thời cũng thấy hơi đau đầu.
Thấy sắc mặt anh hơi đổi, Sơ Vũ vội vàng an ủi: "Không sao đâu, chuyện đó chỉ có trong tiểu thuyết thôi, anh không cần vì thế mà tự ti."
Thẩm Trạc cố gắng hít thở thật sâu, không muốn so đo với bạn gái.
"Anh... không hề tự ti." Anh nghiến răng nói từng chữ một.
"Vậy sao sắc mặt anh lại kỳ lạ vậy?" Sơ Vũ nghiêng đầu, đôi mắt trong veo tò mò nhìn chằm chằm anh.
"Anh chỉ đang nghĩ tại sao bạn gái của anh lại cái gì cũng biết." Giọng Thẩm Trạc thong thả: "Chưa kể chuyện vì muốn hơn thua với anh mà lén xem phim, ngay cả những chi tiết có thể bị thương như thế cũng có thể nghĩ ra bất cứ lúc nào."
Anh nhìn cô đầy hứng thú: "Chẳng lẽ bạn gái anh là thiên tài ở một số phương diện?"
Sơ Vũ: "...TvT"
Một số phương diện... chẳng lẽ là "mấy chuyện người lớn" đó?
"Cảm ơn, anh im lặng được chưa." Sơ Vũ mặt đầy bi phẫn, hình tượng cô gái nhỏ thuần khiết đáng yêu sớm đã tan biến.
Thấy cô giãy giụa muốn xuống xe, Thẩm Trạc vội kéo cô vào lòng, giữ chặt giữa thân thể anh và bảng điều khiển trung tâm.
"Chạy cái gì?" Giọng anh cao hơn hẳn.
Đôi mắt vốn sắc lạnh nay trở nên dịu dàng, tròng mắt đen thẫm phủ một tầng ý cười nhàn nhạt, khiến người ta không khỏi muốn đắm chìm.
"Thỏ trắng hay thỏ vàng, chẳng phải đều là thỏ sao?" Anh thong thả nói.
Sơ Vũ ngơ ngác: "Sao tự nhiên anh lại nhắc đến thỏ? Anh muốn ăn đầu thỏ cay sao?"
Thẩm Trạc: "..."
Sao giống hệt tính cách của Thịnh Diễm, cái gì cũng chỉ liên tưởng đến chuyện ăn uống.
"Ý anh là dù em không hiểu gì hết hay hiểu hết mọi thứ, thì vẫn đều là bạn gái anh." Thẩm Trạc hơi nhướng mày, giọng thấp trầm vờn quanh tai cô: "Em thế nào anh cũng biết, cũng đều thích, không cần cố gắng giả vờ."
Lúc này Sơ Vũ mới hiểu ra, thì ra "thỏ vàng" là để chỉ cô.
Cô luống cuống giải thích: "Em cũng không phải cái gì cũng biết hết, chỉ là thỉnh thoảng hiểu được chút ít thôi."
Vốn dĩ kiến thức của cô chỉ dừng lại ở mấy thứ trong tiểu thuyết, truyện tranh, thật ra ở ngoài đời cô cũng không hiểu nhiều lắm...
Thẩm Trạc gác cằm lên vai cô, khẽ bật cười trầm thấp: "Kiến thức trên sách vở mãi là hời hợt, chuyện này muốn hiểu thấu thì phải tự mình trải nghiệm. Sau này cứ thực hành nhiều một chút."
Sơ Vũ ngẩn người, nghi ngờ mở miệng: "Câu này dùng trong tình huống này có được không?"
Cảm giác như bị "ô nhiễm" vậy.
"Hơn nữa, sao chúng ta không lên lầu về phòng rồi nói chuyện, nhất định phải ngồi trong xe của anh?" Sơ Vũ nghiêm túc hỏi: "Anh có sở thích đặc biệt nào sao?"
Thẩm Trạc suy nghĩ chốc lát, rồi thản nhiên đáp: "Càng có cảm giác, giống như đang vụng trộm vậy."
Sơ Vũ: "..."
Không biết tình yêu của người khác thế nào, sao đến lượt cô và Thẩm Trạc thì ngày nào cũng dính dáng tới mấy chuyện người lớn, chẳng có chút gì gọi là thuần khiết.
Nhất định là lỗi của Thẩm Trạc, ừm.
—
Kết quả thi giữa kỳ vừa được công bố, khoa máy tính ngay lập tức chuẩn bị chào đón kỳ thi cuối kỳ. Vì đây là buổi giải đáp ôn tập, trong phòng học chỉ lác đác vài sinh viên.
Sơ Vũ gục xuống bàn làm bài tính, ai ngờ học máy tính không chỉ phải gõ code, mà ngay cả mấy môn tính toán trên giấy cũng không thiếu.
"Bên anh không có thi cuối kỳ sao?" Sơ Vũ chống cằm bằng bút, quay sang hỏi người đang ngồi cạnh, người đang chăm chú xem điểm thi giữa kỳ của cô.
Thẩm Trạc ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại: "Đã không có tiết, lấy đâu ra thi chứ."
Ánh mắt anh rơi xuống cuốn sách trước mặt cô: "Mai thi rồi, hôm nay còn mơ mộng gì nữa?"
Nghe giọng điệu của anh như đang chê mình lười biếng, Sơ Vũ không phục, bĩu môi: "Em đã thi xong năm môn cuối kỳ của khoa máy tính, còn có bốn môn phụ tu nữa, bây giờ chỉ còn lại một môn cuối cùng, nghỉ ngơi một chút thì sao chứ?"
"Nếu em có thể đem tinh lực và sự chuyên tâm học phụ tu đó mà dùng cho ngành máy tính, thì sớm đã lấy được học bổng rồi."
Thẩm Trạc nhàn nhạt nói. Vài hôm trước, nửa đêm anh ra phòng khách uống nước, lại thấy cô vẫn ngồi trên sofa ôn bài, viết luận. Bình thường gõ code thì đã sớm ngả lưng rồi.
"Thi xong môn cuối, anh dẫn em đi chơi." Thẩm Trạc vừa uy hiếp xong lại bắt đầu dỗ dành.
Sơ Vũ vô lực lắc đầu: "Anh tự đi chơi đi, em đã mua vé xe chiều mai về nhà rồi."
Thẩm Trạc hoàn toàn không ngờ: "Gì cơ?"
"Ngày mai sao? Trước đó chẳng phải nói là ngày kia sao?" Anh vốn còn đang tính sẽ tranh thủ tận hưởng chút thế giới riêng của hai người, ai ngờ giờ nói còn chưa tới hai mươi bốn tiếng.
Sơ Vũ cũng bất đắc dĩ: "Vé ngày nghỉ lễ khó mua lắm, nếu mai không về thì sau này sẽ không còn vé đâu."
Người vừa rồi còn tỉnh táo phấn chấn, thoáng chốc đã trở nên ủ rũ chán nản.
Sau giờ giải đáp, Sơ Vũ quay về phòng để thu dọn hành lý. Vừa gấp xong quần áo bỏ vào vali thì thấy Thẩm Trạc ôm gối tựa ở khung cửa.
Sơ Vũ vừa nhìn đã hiểu ý anh, lập tức từ chối: "Ngày mai em còn phải thi, tối nay phải nghỉ ngơi cho tử tế."
Thẩm Trạc đứng ở cửa, thản nhiên: "Anh ngủ chung giường với em thì có ảnh hưởng gì đến việc em nghỉ ngơi?"
"Anh tự biết chứ cần em phải nói sao?" Sơ Vũ gần như phát điên. Một đôi nam nữ trẻ tuổi, lại thêm Thẩm Trạc vốn chẳng thành thật, mà cô thì dễ dàng bị sắc đẹp của anh dụ dỗ...
Mấy đêm nay có đêm nào thật sự được ngủ yên đâu.
Thẩm Trạc coi như không nghe thấy, trực tiếp ôm gối nằm lên giường cô, bộ dạng đầy khiêu khích: "Nếu em kéo được anh xuống thì anh sẽ đi."
Sơ Vũ nhìn thân hình dài đằng đẵng nằm trên giường mình, thử ôm lấy cổ tay anh kéo mạnh một cái.
Quả nhiên anh không hề nhúc nhích.
"Vậy thì hết cách rồi." Thẩm Trạc cười khẽ, nhìn cô nàng còn đang ra sức "nhổ củ cải". Chỉ khẽ dùng lực nơi cổ tay, cô nàng đang đứng bên giường lập tức bị anh kéo ngã vào lòng.
Anh ôm chặt, xoay người, Sơ Vũ liền bị anh đè xuống giường, toàn thân rơi vào lớp chăn mềm mại. Thẩm Trạc nhấc cổ tay, nhìn màn hình đồng hồ: "Mới chín giờ, còn sớm."
Sơ Vũ rúc trong ngực anh, nhỏ giọng kháng nghị: "Mai em thi ca sáng tám giờ đó!"
Cơ thể mềm nhũn của cô giống hệt một viên bánh nếp.
Anh càng chạm vào, lại càng không nỡ buông tay.
Trên người cô bất chợt thả lỏng, Sơ Vũ thật sự phải thừa nhận khả năng học hỏi của anh quá nhanh. Trước kia cái gì cũng không biết, giờ lại thành thạo vô cùng.
Thẩm Trạc ôm chặt lấy cô, chậm rãi nói: "Mười một tiếng, anh chiếm hai tiếng, không quá đáng."