Chương 22: Sống dở chết dở

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 22: Sống dở chết dở

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sơ Vũ ôm chặt chăn, đôi mắt không rời khỏi Thẩm Trạc: "Nếu đàn anh Thẩm rộng lượng, có thể cho em xin chút mật ong được không ạ?"
"Cái gì mà 'nếu'? Ý em là bình thường tôi không hề rộng lượng chút nào sao?" Thẩm Trạc nhàn nhạt đáp.
Sơ Vũ hơi hối hận. Cô đâu có học chuyên ngành ăn nói khéo léo đâu, căn bản là vì Thẩm Trạc quá hẹp hòi, hay để ý những chuyện nhỏ nhặt...
Chỉ là anh ta chấp vặt trong lời nói mà thôi.
Thẩm Trạc nhìn vẻ mặt cô liền biết không thể trông mong được những lời nịnh nọt. Anh cũng lười nghe những lời đường mật giả tạo: "Trong bếp đó, chẳng lẽ còn phải tự tay rót cho em sao?"
"Dạ được!" Sơ Vũ lập tức ngồi thẳng dậy. Nhưng khi vừa định đứng lên, trong đầu cô bỗng hiện lên một đoạn ký ức lạ lẫm.
Dường như là Thẩm Trạc cầm ly nước ngồi cạnh cô, giọng đầy bất đắc dĩ dỗ dành cô: "Uống một chút đi, đừng để lát nữa khóc đến mất nước, gây ra sự cố y tế, tôi còn có thể ở nổi trong nhà này nữa không?"
Cô như một đứa ngốc, lắc đầu nguầy nguậy từ chối uống, hai người cứ thế giằng co mãi.
Sơ Vũ bỗng rùng mình, ủa, sao uống rượu lại có cả tác dụng phụ gây ảo giác nữa vậy?
Thẩm Trạc mà đi dỗ cô uống nước? Đừng đùa, chắc chắn là cô bị hạ độc thật rồi không chừng.
Thẩm Trạc thấy cô cứ đứng đơ người ra, tưởng cô chóng mặt vì đứng dậy đột ngột. Anh ngẩng đầu nhìn, suýt nữa thì bị gương mặt như mèo tam thể của cô dọa cho ngất xỉu.
Lớp trang điểm loang lổ màu đỏ trắng, qua một đêm càng lem luốc hơn.
"Thôi được rồi, em vào nhà vệ sinh trước đi, tôi sẽ pha cho em."
Anh khẽ ho một tiếng, nói thêm: "Tiện tay rót nước cho Hamburger luôn."
Sơ Vũ nhớ ra từ sáng đến giờ vẫn chưa rửa mặt đánh răng, vội vàng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Thẩm Trạc đang rót nước trong bếp thì nghe thấy tiếng hét kinh hoàng vọng ra từ bên trong: "Á á! Em chưa tẩy trang!!"
Thẩm Trạc lắc đầu bất lực. Cái này không phải lỗi của anh đâu nhé, tối qua anh đã cố gọi cô dậy để tẩy trang rồi nhưng cô không thèm để ý.
Anh còn mò vào nhà vệ sinh chung nghiên cứu đống chai lọ lỉnh kỉnh kia một hồi...
Kết quả là vẫn không hiểu cái gì ra cái gì cả.
May mà lúc khóc cô vẫn giữ được chút lý trí, biết tự tháo kính áp tròng ra.
Chứ nếu để anh phải tự tay cạy mắt cô...
Thôi thà anh chết luôn ở ngoài kia còn hơn.
Đợi đến khi Sơ Vũ rửa mặt xong, thay đồ ở nhà rồi đi ra, ly nước mật ong đã được đặt trên bàn trà trong phòng khách.
Sau bao nhiêu chuyện, cô bắt đầu cảm thấy ngoài cái miệng độc địa ra thì Thẩm Trạc vẫn là người có lương tâm.
Cả hai cùng ở phòng khách. Thẩm Trạc đang cho cá ăn, không kiên nhẫn với con người là vậy, mà lại nuôi khá nhiều thú cưng.
Sơ Vũ vừa định mở miệng thì điện thoại trên bàn bất chợt reo vang.
"Cuối cùng cũng liên hệ được với bạn rồi..." Một giọng nói giống hệt robot vang lên trong phòng khách.
"Cạch." Cô dập máy, rồi thẳng tay chặn số đó luôn. Ghét nhất là những cuộc gọi lừa đảo và tiếp thị.
Quay lại chuyện chính, Sơ Vũ nhìn về phía Thẩm Trạc, nói tiếp lời: "À... sau này anh không cần nhốt Hamburger trong phòng nữa đâu."
Cô liếc mắt nhìn chú chó to lớn vẫn đang đứng canh ở cửa phòng khách, lúc trước cô cứ tưởng là do nó không thích ra ngoài, nhưng nhìn tình hình sáng nay rõ ràng là nó bị nhốt đến phát điên.
Mà có vẻ thủ phạm lại chính là cô.
"Được." Thẩm Trạc đáp. Thấy cô định đứng dậy về phòng, anh lên tiếng: "Thật ra em không..."
Chữ "béo" còn chưa kịp thốt ra, anh đã nhanh chóng nuốt ngược lại. Nói ra chẳng khác nào tự thừa nhận tối qua cô có lải nhải chuyện này, lại còn anh nhớ từng chữ một, giải thích thế nào cũng mệt mỏi.
"Không cái gì cơ?" Sơ Vũ nghiêng đầu nhìn anh.
"Thật ra em không hề sợ chó. Em diễn đúng không?" Thẩm Trạc thở phào nhẹ nhõm, may mà phản ứng kịp.
...Sơ Vũ đóng cửa cái "rầm". Đồ thần kinh.
Nhưng mà cô có thừa cách để trêu ngươi Thẩm Trạc.
Chửi tui mời bạn ngồi tù: Bé cưng à, khi em nhận được tin nhắn này, thì chị đã phải rời xa em rồi.
Xin lỗi vì lúc em không để ý đến chị, chị lại chọn cách này để đối mặt với sự thật.
Nhưng không sao, lúc em để ý đến chị, chị sẽ quay lại tìm em.
Chửi tui mời bạn ngồi tù: Công việc của anh là làm văn phòng hay đi công tác bên ngoài vậy?
Thẩm Trạc nhìn tin nhắn mà sững người vài giây.
Công việc gì mà còn chia hai kiểu như vậy nữa?
Giờ anh bắt đầu nghi ngờ bên ngoài có người đang giả mạo anh để lừa tình, hoặc dùng ảnh của anh để đi hẹn hò qua mạng.
Z: Cái nào cũng được.
Anh cũng không phải cái bánh bao mặc người nhào nặn. Thế là không nói nhiều lời, bấm video call gọi sang luôn.
Anh vốn không nghĩ đối phương dám nghe máy, gọi là để đánh úp đối phương bất ngờ, khiến người kia hoảng sợ một trận.
Chỉ là vừa bấm gọi thì một âm thanh cuộc gọi video từ cánh cửa phòng bên cạnh lại vang lên.
?
Thẩm Trạc quay đầu nhìn về phía phòng Sơ Vũ.
"Ôi trời, Ôn Lê hả? Sao tự nhiên gọi video cho tớ vậy, tớ mới tỉnh dậy nè, tối qua uống nhiều quá, chẳng nhớ gì hết..." Tiếng nói lờ mờ vang lên từ sau cánh cửa phòng.
Thẩm Trạc rụt ánh mắt lại, cũng chẳng để tâm làm gì. Quả nhiên bên kia từ chối cuộc gọi.
Sơ Vũ nhìn điện thoại mà tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. May là phản ứng kịp, tay chân luống cuống nhưng vẫn kịp tắt máy.
Ai mà nghĩ được Thẩm Trạc lại chơi kiểu "nói gọi là gọi" như vậy chứ?!
Chửi tui mời bạn ngồi tù: Biết là anh đang sốt ruột chạy KPI rồi, nhưng mà từ từ thôi, đừng hấp tấp quá nhé ~
Z: Rất tốt. Rất mong chờ đấy.
-
Khai giảng ở Đại học Kinh Đô đã gần nửa tháng, cái nắng gay gắt vừa dịu xuống, Sơ Vũ còn chưa kịp thích nghi với cuộc sống đầu năm học mới thì đã nghe được một tin động trời từ cố vấn học tập.
"Khóa của các em vì dịch bệnh nên hồi đó không phải học quân sự, nhưng để đảm bảo sức khỏe thể chất cho sinh viên, nhà trường quyết định sẽ tổ chức buổi huấn luyện quân sự chính thức bắt đầu từ tuần sau, tập huấn cùng với khóa mới."
Trong lớp lập tức vang lên những tiếng than vãn không ngớt, Ôn Lê nhìn làn da trắng mịn mình vừa dưỡng trắng được mấy hôm mà suýt khóc òa lên: "Số phận gì thế này chứ, thi đại học thì vì dịch bệnh mà lùi cả tháng trời, cứ tưởng né được quân sự rồi, ai dè cũng chỉ là trì hoãn một năm mà thôi."
"Bọn mình đúng là thế hệ bị thời đại 'hành hạ' không trượt phát nào."
Sơ Vũ cũng thầm rên rỉ, huấn luyện quân sự đồng nghĩa với việc không có tiết học lúc 8 giờ sáng, mà là 7 giờ sáng, hơn nữa còn là kiểu nhiều ngày liên tiếp không có nổi một ngày nghỉ.
"Còn một tin vui nữa." Cố vấn cũng không ngờ trường lại 'quay xe' gắt đến vậy. "Vì là huấn luyện bù nên không cần kéo dài nửa tháng đâu, chỉ huấn luyện một tuần thôi nhé~"
Nhưng bên dưới vẫn là một tràng than thở ai oán không ngớt.
Sơ Vũ cảm thấy cuộc đời mình đã đủ xui xẻo rồi, cho đến khi ngày huấn luyện bắt đầu, cô nhìn sang đội nam bên đối diện và trông thấy một gương mặt vô cùng nổi bật trong số đó, chính là Giang Ký Bạch.
Điều này có nghĩa là suốt một tuần tiếp theo, mỗi lần cô ngẩng đầu nhìn sang đội đối diện là y như rằng sẽ thấy ngay cái mặt đó.
Thậm chí đến lúc nghỉ ngơi, hai đội còn có khả năng tập trung chung. Trời ơi, ông trời sập mất rồi.
"Cậu nói là cậu đã chuyển tiền lần trước cho Thịnh Diễm rồi hả?" Ôn Lê đứng bên cạnh ghé sát tai hỏi nhỏ.
"Ừm." Sơ Vũ gật đầu. "Chuyện gọi trai bao xấu hổ như vậy, thôi đừng bắt anh ấy ứng tiền nữa."
"Trời đất ơi... Anh ta còn đòi tớ một nửa số tiền, mà cậu lại đưa hết cho anh ta luôn, đúng là gian thương mà." Ôn Lê không ngừng càm ràm. "Để tớ đòi lại tiền giúp cậu. Cậu đừng có mặt mũi sống dở chết dở như thế kia, ngẩng đầu lên, đừng nhìn sang đối diện là được rồi."
Nghe cũng hợp lý, thế là Sơ Vũ quyết định dán mắt vào huấn luyện viên của đội mình.
Huấn luyện viên là một sinh viên từ Đại học Quốc phòng gần đó, dáng người rất có khí chất quân nhân, nhưng vẫn mang chút non nớt của sinh viên.
Cô còn chưa kịp ngắm kỹ thì ánh mắt đã chuyển sang người huấn luyện viên mới vừa đến bên cạnh.
Trường Đại học Kinh Đô từ trước đến nay luôn áp dụng mô hình hai huấn luyện viên, một người là quân nhân hoặc sinh viên quân sự, một người là giảng viên trong trường.
"Vừa rồi cậu bảo gì cơ?" Sơ Vũ quay sang hỏi Ôn Lê, "Sống dở chết dở hả?"
"Ừ, sao vậy?" Ôn Lê vừa chỉnh lại cái bộ đồng phục cứng đờ như bìa carton vừa ngẩng đầu nhìn, và cũng thấy người vừa đi đến.
Bộ đồng phục quân sự rằn ri trên người Thẩm Trạc mặc cực kỳ chỉnh tề, khóa kéo kéo sát lên tận dưới cằm, như thể sợ người ta thấy được xương quai xanh của mình vậy.
Chỉ có phần tay áo được xắn lên một chút, để lộ cánh tay trắng ngần.
Vẻ mặt lạnh lùng, khí chất toát ra rõ ràng là: "Đừng có đến gần tôi."
Sơ Vũ lập tức tuyệt vọng nhắm mắt lại: "Bây giờ không còn là sống dở chết dở nữa mà là chết toàn tập rồi."