Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à?
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Lê ngạc nhiên hỏi: "Cậu không biết trước chuyện này sao?" Cô cũng thấy quá đỗi trùng hợp. Chẳng phải mọi người đều nói các anh chị năm tư đều bận rộn thực tập hoặc làm khóa luận tốt nghiệp rồi sao, vậy mà Thẩm Trạc và Thịnh Diễm lại có vẻ rảnh rỗi đến lạ. Thậm chí tần suất đi bar và cày game của họ cũng chẳng giảm đi chút nào, ngày nào Ôn Lê cũng phải nhận nhiệm vụ lôi hai người đó về.
Ánh mắt Sơ Vũ đã hoàn toàn mất đi vẻ tươi sáng. Cô đáp: "Cậu nghĩ với tính cách của Thẩm Trạc, anh ta sẽ báo trước cho người khác sao?" Ngành Khoa học máy tính chỉ có bấy nhiêu người, nếu đã làm huấn luyện viên thì khả năng cao sẽ được phân về đội của Sơ Vũ. Mà nếu biết trước đó là đội nữ, thì càng chẳng cần đoán nữa, vì số nữ sinh trong khoa chắc vừa đủ để lập thành một đội.
Ôn Lê gật gù: "Cũng đúng." Tuy chưa từng bị Thẩm Trạc trực tiếp làm tổn thương, nhưng chỉ cần nghe Thịnh Diễm vừa chơi game vừa gọi điện thoại trong ký túc xá, cô đã đủ sợ xanh mặt vì cái miệng của Thẩm Trạc rồi. Nó cứ như một thứ vũ khí được kiểm soát vậy.
"Với tính cách của anh ta, đúng là có thể làm được chuyện như thế thật, cứ im lặng chờ đúng lúc hôm nay để hành hạ cậu cho thỏa thích."
Thẩm Trạc cất giọng uể oải: "Phát biểu thì phải chào báo cáo trước." Cả đội lập tức im phăng phắc.
Sơ Vũ không cần quay đầu cũng biết chắc mọi người đã bị vẻ ngoài của Thẩm Trạc mê hoặc rồi. Ai mà cưỡng lại được lời nói của trai đẹp chứ? Ngay cả cô, hồi đầu mới quen cũng không thể. Nhan sắc là chân lý.
May mắn là buổi huấn luyện chính vẫn do một huấn luyện viên chuyên nghiệp phụ trách. Thẩm Trạc hình như chỉ đảm nhiệm vai trò cố vấn học tập, đứng bên quan sát buổi tập, chắc chỉ cần thỉnh thoảng báo cáo lại với học viện. Anh vốn dĩ đã ít nói, gặp cả đội toàn con gái lại càng ít nói hơn, đứng bên cạnh như một người vô hình, vậy mà vẫn vô cùng nổi bật.
Vì là đội nữ nên cường độ và yêu cầu huấn luyện cũng không quá khắt khe như đội nam. Nhà trường cũng hiểu rõ thể chất của sinh viên đại học hiện giờ, không dám tập luyện quá khắc nghiệt.
Trong giờ nghỉ, Sơ Vũ, Ôn Lê cùng mấy người khác, cả nam lẫn nữ, ngồi thành nhóm tán gẫu. Vì đã là sinh viên năm hai nên ai cũng khá thân quen.
Một cô gái khẽ thì thầm: "Cả hai huấn luyện viên đều đẹp trai quá trời! Trường mình cũng không thiếu trai đẹp, mà sao trước giờ tớ chưa thấy hai người đó bao giờ nhỉ?"
Cô bạn ngồi cạnh hét nhỏ: "Không thể nào?! Cậu không biết Thẩm Trạc hả?!"
Sơ Vũ và Ôn Lê nhìn nhau khó hiểu, đúng là hai cô nàng chưa biết thật. Ôn Lê vốn hướng ngoại nên lập tức tham gia vào câu chuyện.
Ôn Lê hỏi: "Thẩm Trạc nổi tiếng lắm sao? Năm nhất tớ không để ý lắm."
Cô gái kia nhìn Ôn Lê bằng ánh mắt như thể nhìn thấy sinh vật lạ: "Nổi tiếng cực kỳ luôn đó chứ! Anh ấy từng đại diện cho viện mình tham gia rất nhiều cuộc thi quốc tế về khoa học máy tính, lần nào cũng đoạt giải vàng hết! Đã thế còn đẹp trai, tuy trường mình không có mấy cuộc thi kiểu hoa khôi nam thần, nhưng trên diễn đàn của trường thì anh ấy rất nổi. Tầng một tòa nhà dạy học của viện mình chẳng phải vẫn thường xuyên treo ảnh anh ấy nhận giải đó sao?"
Sơ Vũ và Ôn Lê nhìn nhau đầy suy tư. Không trách ai được, vì hai cô nàng đúng kiểu "cưới xong là hết yêu" với ngành học của mình. Khai giảng xong là chẳng thèm quan tâm gì, không tham gia các cuộc thi của trường, đến cả mấy tấm ảnh tuyên truyền dán ngay cửa cũng không buồn ngó. Ai mà có tâm trạng đi ngắm tường ảnh khi phải học tiết 8 giờ sáng chứ?
Ôn Lê còn khá hơn Sơ Vũ một chút, cô chợt nhận ra: "Ồ~ có phải là người mà cô Lâm hay nhắc tới mỗi lần lên lớp không?"
"Đúng rồi đó!" Mấy người còn lại đồng thanh phụ họa.
Sơ Vũ cũng hơi nhớ ra một chút. Dù sao anh ta cũng là người duy nhất từng được "nữ ma đầu" chị Lâm khen ngợi, điều đó cực kỳ hiếm có.
Ôn Lê ghé sát tai Sơ Vũ thì thầm: "Hóa ra là tên Thẩm Trạc à, mỗi lần tớ thấy ảnh anh ta trên bảng trường cứ tưởng tên Thẩm Diệu, bảo sao trước giờ không nghe ai nhắc đến Thẩm Trạc."
Sơ Vũ: "... Hai chữ này khác nhau rõ ràng lắm mà?"
Đúng là không có học vấn thì thiệt thòi đủ đường.
Mấy người đang nói chuyện vui vẻ thì Cảnh Vân và Lâm Chu Chu chẳng biết từ lúc nào đã đi tới, khiến không khí bỗng chốc trầm hẳn xuống.
Cô gái vừa nói về Thẩm Trạc khi nãy tên là Lâm La, cô ta vừa liếc nhẹ về phía Sơ Vũ, không nói thêm lời nào.
Cảnh Vân khẽ cười nói, phá vỡ sự im lặng: "Sao không ai nói gì nữa thế?" Cô ta vốn là người có quan hệ tốt trong viện, gần đây càng nổi bật hơn nhờ có Lâm Chu Chu làm nền.
Lâm La bình thường rất nhiều chuyện, vậy mà lúc này lại im bặt. Ai trong Khoa Máy tính mà chẳng biết Sơ Vũ từng qua lại với Giang Ký Bạch. Ban đầu ai cũng tưởng "trai hư hoàn lương", vì hai người ở bên nhau cũng được một thời gian, phá vỡ kỷ lục trước giờ. Nhưng ai mà ngờ sau khi chia tay, người mới xuất hiện bên cạnh Giang Ký Bạch lại là Lâm Chu Chu, bạn cùng phòng của Sơ Vũ. Tất nhiên Lâm La không nhằm vào riêng con gái, cô chỉ thấy dù là nam hay nữ, dính vào chuyện này đều không phải chuyện tốt đẹp gì.
Lâm Chu Chu đột ngột quay sang nhìn cô bạn vẫn luôn im lặng nãy giờ, giọng cố tình cao lên một chút: "Lâu rồi không gặp ha, Sơ Vũ. Ồ, lần gặp nhau gần nhất chắc là ở bar nhỉ, cái hôm cậu gọi trai bao đó."
Trong đám đông lập tức nổ ra tiếng xì xào bàn tán. Dù gì Sơ Vũ trước giờ vẫn là kiểu người trầm lặng, ít giao thiệp, chuyện gây tranh cãi lớn nhất gần đây cũng chỉ xoay quanh vụ chia tay với Giang Ký Bạch.
"Cô ta gọi trai bao hả? Ngoài đời chơi bạo vậy luôn à?" "Nhìn ngoài cứ tưởng ngoan hiền kiểu học sinh gương mẫu chứ!" "Trông trong sáng mà ra gì đâu." Bên đội nam cũng đang nghỉ nên không thiếu người nghe được lời của Lâm Chu Chu, ánh mắt Giang Ký Bạch cũng bất giác hướng về phía này.
Nếu là chuyện khác, anh ta còn sẵn lòng đứng ra nói đỡ cho Sơ Vũ. Nhưng vụ đi bar gọi trai bao này khiến anh ta chỉ thấy đầu mình xanh lè, cảm thấy Sơ Vũ nợ mình một lời giải thích.
Lâm La lên tiếng: "Này, có tí chuyện vặt mà cũng lôi ra nói à? Vừa nãy chẳng phải cậu còn chen chúc trong đám nam sinh bên cạnh Giang Ký Bạch đó sao, tự dưng mò qua đây làm gì?"
Lâm La vốn nổi tiếng trong khoa là người chẳng biết sợ là gì, miệng lại nhanh hơn não. Nên cho dù có nói chỗ sân này là địa bàn của mình, cũng chẳng ai dám ho he phản đối.
Sơ Vũ thấy mình đã nhịn đủ rồi. Mấy vết bầm tím trên tay do hôm đó còn chưa kịp tan, cô cũng không buồn nhắc đến.
Sơ Vũ cất giọng nhàn nhạt: "Nếu cậu ghen, tôi có thể giúp gọi giùm vài anh. Tôi có tiền, muốn làm gì thì làm."
Mặt Lâm Chu Chu đỏ bừng. Từ khi nhập học năm nhất, bốn người trong phòng đã có sự chênh lệch rõ rệt về hoàn cảnh gia đình. Cô ta luôn cho rằng Sơ Vũ thân với Ôn Lê là vì khinh thường những đứa nhà không khá giả như cô ta. Dù trong năm qua, Sơ Vũ thường xuyên mời cả phòng trà sữa, tặng quà các dịp lễ... nhưng trong mắt cô ta, tất cả chỉ là bố thí và nhục nhã.
Lâm Chu Chu gắng gượng moi được chút lời để phản đòn: "Thật không hiểu nổi Giang Ký Bạch hồi đó lại thích cậu kiểu gì." Từ hồi cấp ba, chuyện Sơ Vũ thích thầm Giang Ký Bạch đã là điều cả phòng biết. Nên dĩ nhiên, cô ta biết câu nào chọc đúng tim đen của Sơ Vũ nhất. Lâm Chu Chu còn định nói thêm, thì bị Cảnh Vân phía sau kéo tay ra hiệu ngừng lại.
Ôn Lê bất ngờ bật dậy, quát: "Mồm chó không mọc được ngà voi, hôm nay bà đây đánh chết mày!" Khiến cả Sơ Vũ cũng hoảng hồn, vội kéo cô nàng lại. Thời gian huấn luyện quân sự mà đánh nhau là chắc chắn sẽ bị ghi lỗi lớn.
Sơ Vũ không hiểu nổi: "Nếu cậu thích anh ta thì cứ theo đuổi đi, liên quan gì đến tôi?" Rõ ràng bản thân cô có rất nhiều ưu điểm, mà cho dù không có, thì suốt một năm qua ở đại học, cô cũng là người bình thường như bao người khác, chỉ vì từng hẹn hò với Giang Ký Bạch mà liên tục bị người khác hạ thấp giá trị. Đúng, cô từng có những tự ti và rối ren như mọi cô gái tuổi mới lớn. Có thể cô không phải người xuất sắc nhất, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không xứng với ai đó.
Cô chỉ vào cái thùng rác bên cạnh sân huấn luyện, nói với hàm ý rõ rành rành: "Cậu dìm tôi xuống cũng không thay đổi được việc giữa cậu và anh ta. Tôi không cần nên tặng cho cậu đấy."
Không khí lặng ngắt như tờ. Phần lớn mọi người lần đầu nghe Sơ Vũ nói nhiều như vậy, mà còn là kiểu đanh thép sắc bén, đập thẳng hai người kia không trượt phát nào.
Thẩm Trạc đứng sau lưng nãy giờ, mãi chẳng tìm được chỗ chen vào. Giờ mới coi như bắt được cơ hội, anh lười biếng đứng trước đám đông, mặt mũi thản nhiên. Anh cúi đầu liếc Sơ Vũ, khẽ nhướn mày: "Em giàu lắm đúng không? Vậy đi mua nước cho các bạn cùng lớp với tôi, thể hiện tí thực lực coi."