Chương 24: Không đi à?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 24: Không đi à?

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa nãy còn khí thế ngút trời, Sơ Vũ cứ nghĩ mình ít nhất cũng phải là kiểu nữ chính bản lĩnh, nói năng bình tĩnh, đĩnh đạc, không hề nhún nhường.
Thế nhưng, chỉ một câu nói của Thẩm Trạc vừa thốt ra, bao nhiêu khí thế của cô bay sạch.
Cô nghi ngờ là do chiều cao. Nếu cô cũng cao 1m88 như anh ta, chắc sẽ không bị lấn át đến thế này.
"Sao vậy? Không muốn à?" Thẩm Trạc liếc nhìn cô một cái.
Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu: "Muốn ạ."
Chuyện này nhìn thì như bị đàn anh sai vặt, nhưng thật ra lại là cơ hội vàng để lấy lòng cả lớp, sao cô có thể không vui cho được?
Lâm Chu Chu thì lại không nhìn ra điều đó, vẫn đứng bên cạnh hả hê. Dù sao thì sau hôm đó, trong lòng cô ta vẫn luôn bất bình: Tại sao Sơ Vũ lại quen biết nhiều trai đẹp đến vậy chứ?
Ban đầu cô ta còn tự an ủi rằng Thẩm Trạc chắc chắn không phải người đàng hoàng gì, nghĩ anh là kiểu côn đồ, còn khó kiểm soát hơn cả Giang Ký Bạch, chắc Sơ Vũ chỉ bị gạ gẫm chơi bời mà thôi.
Ai ngờ hôm nay mới biết Thẩm Trạc là đàn anh năm tư. Chẳng qua cô ta thiển cận, chỉ lo để ý đến mấy người cùng khóa, nên trước giờ mới không hề biết đến tên anh ta.
Nhưng giờ xem ra, giữa Sơ Vũ và anh cũng chỉ là quan hệ đàn anh đàn em bình thường, lòng cô ta liền bớt khó chịu đôi phần.
"Vậy cảm ơn đàn anh nhé!" Lâm Chu Chu cười nham hiểm nói, vẫn tưởng Thẩm Trạc đang cố ý "dằn mặt" Sơ Vũ vì chuyện khoe tiền ban nãy.
"Não có vấn đề à?" Thẩm Trạc lạnh lùng nhìn cô ta một cái. Khuôn mặt thì anh không nhớ rõ, nhưng cái giọng ồn ào thì anh nhớ rất kỹ, lần nào xuất hiện cũng đều rất ồn ào.
"Tôi nhớ tôi từng nói là bảo các cô im miệng." Giọng anh chậm rãi, từng chữ từng câu đều thể hiện sự mất kiên nhẫn. "Tối hôm đó tôi cũng có mặt, ai là trai bao thế, sao tôi không thấy?"
Lâm Chu Chu bị khí thế của anh dọa đến cứng người, lắp bắp không nói nổi. Cô ta tưởng lời cảnh cáo tối đó chỉ là không được nói chuyện Sơ Vũ bị anh và một người khác đưa đi, chứ không ngờ là bất cứ điều gì cũng không được phép nhắc đến.
Cảnh Vân đứng phía sau vội kéo Lâm Chu Chu ra sau lưng: "Là cô ấy uống say nhìn nhầm thôi ạ, đàn anh."
Thẩm Trạc mắt cũng không buồn liếc sang, gọi cả hai đội dậy tập hợp: "Tôi thấy mấy người rảnh rỗi quá rồi đấy, vậy thì tập tiếp đi, không được nghỉ nữa."
Anh quen thân với mấy huấn luyện viên, nên những người đó cũng chiều theo ý anh, sẵn lòng tiếp tục huấn luyện.
Ôn Lê và Lâm La vừa đứng lên, mặt mày u oán, đi ngang qua Lâm Chu Chu như hai hộ pháp: "Đang nghỉ ngon lành, vì vài người mà tan tành, tôi phục ghê luôn đó." Ôn Lê hừ một tiếng.
Lâm La phụ họa: "Thẩm Trạc đúng là có bệnh, không thể lôi riêng vài cái mồm rác ra mà hành hạ à?"
"Không đi à?" Thẩm Trạc quay lưng rời đi, thấy cô gái nào đó vẫn còn đứng đực ra đấy, liền nhướng mày: "Định để tôi khát nước chết rồi thừa kế cái tài khoản Huabei* của tôi à?"
(*Huabei(花呗) là một dịch vụ tín dụng tiêu dùng thuộc hệ sinh thái Alipay (支付宝) của tập đoàn Ant Group (công ty con của Alibaba).
Sơ Vũ vội vàng chạy theo. Huabei cái gì chứ, nếu là tài khoản ngân hàng thì cô còn có thể suy nghĩ!
Nhưng không phải luyện tập thì quá hời còn gì, cô tiện tay mang theo cả ô che nắng, trời đang nắng gắt, mà từ sân ra siêu thị cũng cách một đoạn kha khá.
Thẩm Trạc quay đầu lại, thấy cái ô thấp lè tè trên đầu cô như một cây nấm nhỏ.
"Nắng mà che ô sẽ không cao lên được đâu." Anh chọc chọc vào đỉnh ô chỉ cao đến cằm mình: "Che thấp thế thì tôi còn muốn ké chút bóng râm cũng không được."
Sơ Vũ nâng mép ô lên nhìn anh: "Che trong nhà mới không cao lên chứ?"
"Đều vậy thôi." Thẩm Trạc gãi mũi, có vẻ hơi xấu hổ vì nhớ sai.
"Anh thì giỏi rồi, đồ người khổng lồ." Cô lầm bầm rất nhỏ.
"Thế còn em là gì, cư dân tí hon à?" Thẩm Trạc thuận miệng đáp.
Hai người vừa vào siêu thị, Sơ Vũ nhìn dãy kệ đầy nước giải khát, quay sang hỏi: "Mua gì đây? Mua bao nhiêu chai?"
Thẩm Trạc nhẩm tính, hai đội gộp lại chắc tầm năm mươi người, hai thùng là đủ. Mà nếu thiếu thì cũng không sao, đám người vừa nãy lắm lời khỏi cần uống.
"Thế là đủ." Anh gọi chủ quán lấy hai thùng Coca. "Tôi tin là kiểu gì cũng có mấy đứa ngại uống nước của em. Thích thì uống, không thì biến."
Sơ Vũ thấy cũng đúng, cô tiện tay mở tủ lạnh lấy một chai nước khoáng ướp lạnh cho mình.
"Tôi cũng lấy cái này, lấy thêm vài chai cho huấn luyện viên." Thẩm Trạc nói, "Em sống healthy quá ha."
Sơ Vũ nghi ngờ anh đang mỉa mai mình. Vì ở chung bao lâu nay, mỗi lần cô bước ra khỏi phòng, trên tay hoặc là cà phê, hoặc là trà sữa, hoặc là đồ ăn vặt.
Cô dứt khoát lấy luôn sáu chai cho tròn số, lộc phát lộc phát.
"Răng không tốt." Cô giải thích. Với lại đồ uống có ga dễ gây béo, mà nhìn Thẩm Trạc đang cúi người bê hai thùng Coca kia, chắc cũng không nhẹ gì.
"Để em phụ anh một tay nhé?" Cô đề nghị.
"Thôi đi, tôi sợ người ta tưởng tôi thuê lao động trẻ em mất."
Trong lòng Sơ Vũ đã đang chửi thầm, cô đúng là quá tử tế, nên mới cho người ta hết lần này đến lần khác cơ hội làm tổn thương mình.
Thẩm Trạc đã ôm hai thùng nước bước ra khỏi siêu thị, lúc đi ngang qua cô thấy cô tay không, bèn nhét cái áo khoác rằn ri phủ bên trên thùng nước vào tay cô.
Sơ Vũ lấy điện thoại ra quét mã trả tiền, ai ngờ ông chủ nhắc: "Cậu bạn lúc nãy trả rồi đó."
Cô hơi bất ngờ, vội đuổi theo sau lưng Thẩm Trạc: "Sao lại là anh trả? Không phải anh bảo em mua mà?"
"Tiền nhiều tiêu không hết, không được à?" Thẩm Trạc hờ hững nói, giọng điệu như thể chuyện đó đương nhiên, kiểu gì cũng không đến phiên con gái trả tiền, lại còn là mua cho cả đám người kia.
Sơ Vũ nhớ đến lời Lâm La nói lúc nãy, bảo anh từng tham gia rất nhiều cuộc thi quốc tế, mà lại còn làm thêm, ban ngày gõ code đánh giải, ban đêm đi uống rượu, không sợ bị vắt kiệt sức sao?
Cô nghĩ mãi mới ra được hai khả năng: một là tiền thưởng không đủ, anh cần tiêu một khoản rất lớn; hai là Thẩm Trạc có sở thích ngầm gì đó.
Nhưng nghĩ đến chuyện bây giờ tiêu xài đều là "tiền xương máu" của người ta, Sơ Vũ lại mềm lòng.
"Sao nước uống của mấy thầy huấn luyện lại khác với mọi người vậy?" Cô thấy tò mò, rõ ràng giá cũng như nhau mà còn phân biệt đối xử.
"Càng uống nước có ga càng khát." Thẩm Trạc thong thả nói, "Người ta khát nước thì chẳng còn tâm trạng nói nhảm."
...Sơ Vũ phục sát đất.
Quả nhiên vẫn là Thẩm Trạc đó, đầu đầy mưu mô, miệng độc như rắn rết.
"Khi em lười tranh luận với người ngu, thì cứ đối xử với họ như đang nuôi thú, cho ăn no là được." Thẩm Trạc híp mắt bước đi dưới nắng, giọng điệu uể oải: "Tất nhiên, tôi không nói em có vấn đề đâu nhé, chỉ là chia sẻ một chút kinh nghiệm sống bao năm của tôi thôi."
"Nhưng mà nói vụng cũng chẳng sao, trên đời này ngoài chuyện sống chết thì không có gì là không thể làm lại được, thả lỏng đi."
Sơ Vũ bước chậm lại, ngước mắt nhìn bóng người phía trước. Anh đã cởi áo khoác ngoài, chỉ còn mặc chiếc áo thun trắng ngắn tay, vì đang ôm nước nên cơ bắp ở cánh tay lộ rõ, rắn chắc vừa vặn, không quá thô.
Nắng gay gắt, trán anh lấm tấm mồ hôi, khi ngoảnh lại nhìn cô, ánh mặt trời vừa khéo rọi lên đuôi mắt và bờ vai, làn da trắng lạnh, cả người như đang tỏa sáng trên con đường rợp nắng của Đại học Kinh Đô.
"Không đi à?"
Ánh sáng trên người anh khiến cô nhất thời lóa mắt, đứng sững một giây, mãi đến khi hoàn hồn mới vội vàng đáp lời.
"Đi đây!"