Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 49: Vợ anh đó
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vừa nãy còn bảo người ta sợ, giờ đến lượt em sợ trước rồi à?" Thẩm Trạc không rút tay ra, chỉ hừ lạnh một tiếng.
Sơ Vũ vốn định dùng ánh mắt chân thành để "cảm hóa" anh, nhưng khổ nỗi anh cứ nhìn thẳng phía trước, chẳng thèm bố thí cho cô một cái liếc mắt nào.
Dĩ nhiên, cô sợ cũng không phải là giả vờ. Nhà ma lần này thuộc loại kinh dị chủ đề Trung Quốc, dọc hành lang đỏ rực một cách quái dị. Người ta vẫn thường nói, kinh dị kiểu Tây là mỗi ngày mất đi một người, còn kiểu Trung là khi không bỗng dưng "nhiều thêm một người".
"Em sợ anh không vào thôi. Trong đám này, ngoài anh ra thì ai làm 'tanker' được chứ." Sơ Vũ thấy mình cứ ôm cánh tay anh mãi cũng kỳ, dù sao phía sau còn mấy người, bèn buông ra, chỉ dùng ngón tay móc lấy một góc áo anh.
Nghe lời nịnh nọt, khóe môi Thẩm Trạc khẽ nhếch lên nhưng bị anh kìm lại, khẽ hừ mũi: "Cũng tạm, không đến nỗi quá ngốc."
Anh cúi mắt liếc qua mấy ngón tay đang nghịch ngợm của cô, trêu: "NPC còn chưa xuất hiện mà em đã sợ thế này rồi."
Trong ánh sáng lờ mờ, Sơ Vũ lén lườm anh một cái: "Anh không nghe hiệu ứng âm thanh đáng sợ bắt đầu vang lên rồi à?"
Sau lưng họ là Thịnh Diễm và Ôn Lê, Phương Bác gan to hơn Thịnh Diễm một chút, nên đi chốt hậu.
"Trước đây sao tôi không phát hiện Thẩm Trạc là tra nam nhỉ, trên điện thoại thì thả thính một cô, ngoài đời lại treo lơ lửng cô Sơ nhà mình?" Thịnh Diễm vốn định xông lên hù Thẩm Trạc một phen, ai dè nhìn thấy Sơ Vũ níu áo anh, đành lùi về, quay sang thì thào với Ôn Lê: "Em là bạn tốt thì phải khuyên Sơ Vũ đi, gã trai đểu này không ổn đâu."
Ôn Lê nhìn anh ta như nhìn một sinh vật lạ: "Não anh ít nếp nhăn quá hả?"
"Sao cơ?" Thịnh Diễm ngây thơ nhìn cô, "Bệnh gì vậy?"
Phương Bác nghe mà cũng cạn lời, vỗ vai anh ta mấy cái: "Đúng là bệnh, cần chữa. Bao năm đi học đúng là nhờ Thẩm Trạc kèm cấp tốc cho cậu đấy."
Cuối hành lang là hai căn phòng, trên cửa dán nhắc nhở: cần hai người vào tìm manh mối, tốt nhất là một nam một nữ.
Sơ Vũ thấy dòng chữ đó bèn khẽ nhích về sau mấy bước. Còn chưa kịp nép sau lưng Ôn Lê thì đã bị Thẩm Trạc túm cổ áo kéo lại, cô lập tức xù lông: "Anh với Thịnh Diễm vào đi, hai người hợp lắm. Hoặc Phương Bác cũng được!"
"'Nữ' kìa, em không biết chữ à?" Thẩm Trạc chỉ lên dòng chữ.
Thịnh Diễm ló đầu vào xem, mắt sáng rỡ: "Để tôi! Tôi vào với Phương Bác. Tôi không tin là không phải nữ thì sao."
Nghe câu này, Sơ Vũ thích nhất, vội nhường cửa cho hai người bước vào. Ba người còn lại đứng ngoài chờ.
Một phút, bên trong không hề có động tĩnh.
Ba phút sau, đột nhiên vang lên mấy tiếng gào. Sơ Vũ bị tiếng hét của Thịnh Diễm làm giật nảy mình, ôm chặt Ôn Lê run lẩy bẩy: "Không lẽ Thịnh Diễm biến dị rồi? Thế mình còn cần anh ta nữa không?"
Ôn Lê vừa định kéo cửa xem thì cửa đã bật mở từ bên trong. Thịnh Diễm lảo đảo bước ra, xìu như bánh đa nhúng nước: "Không phải nam với nữ thì không những không cho manh mối, còn bị đánh nữa. Sau này cưới xin tôi thề không chọn kiểu Trung đâu, đáng sợ quá."
"Nói cứ như sau này có ai chịu lấy anh ấy." Ôn Lê nhìn bộ dạng anh ta, xỏ ngay một câu, rồi kéo tay định lôi anh ta vào lại: "Để tôi xem đáng sợ đến cỡ nào."
Thịnh Diễm sống chết không chịu vào, trái lại còn đẩy cô nàng nhát gan như Sơ Vũ: "Cho Sơ Vũ đi, cô ấy gan nhỏ."
Sơ Vũ: "?" Nói vậy mà nghe được à.
Còn chưa kịp phản pháo thì cô đã bị xách cổ áo lôi thẳng vào phòng. Bên trong sắc đỏ còn đậm đặc hơn cả bên ngoài hành lang, đèn lửa lập lòe. Nếu như bên ngoài là tàn tích một đám cưới đổ nát, thì bên trong này là tái hiện nguyên cảnh: văng vẳng tiếng kèn đám ma đứt quãng.
"Thả em ra ngoài!" Sơ Vũ ôm chặt tay nắm cửa, sống chết không chịu lại gần chiếc giường cưới.
Thẩm Trạc đứng bên nhìn màn kịch được một lúc, khẽ gõ sau gáy cô: "Trên giường có người ngồi."
Sơ Vũ liếc qua một cái, suýt hồn lìa khỏi xác, một dáng người mặc hỷ phục đỏ tươi ngồi ngay ngắn trên giường, chẳng rõ là người thật hay người giả. Cô lập tức nấp sau lưng Thẩm Trạc: "Vợ anh đấy, anh đi mà xem."
Thẩm Trạc liếc xuống cô: "Nói kiểu đó coi chừng lát nữa cô ta báo thù em đấy."
Sơ Vũ vừa đẩy lưng anh tiến lên vừa lầm rầm: "Chị ơi, dâng cho chị một vị đại soái ca vô tiền khoáng hậu, chị vui là được rồi, đừng dọa em nữa. Anh ấy người ngốc tiền nhiều, ít nói mặt đẹp, của to làm khỏe..."
Nghe bốn chữ cuối, Thẩm Trạc quay phắt lại lườm cô: "Sao em biết?"
Sơ Vũ suýt cắn trúng lưỡi, lúc này mới nhận ra mình vừa nói cái gì, vội lái sang chuyện khác: "Anh mau kiểm tra đi, chắc manh mối hoặc là ở trong tay, hoặc ở dưới khăn trùm đầu."
Thấy cô nhát như thỏ, Thẩm Trạc đành cúi người xem tay "cô dâu". Bên trong rỗng không, chỉ cần nhìn bàn tay là biết đó là ma-nơ-canh.
"Không có."
Sơ Vũ không dám nhìn kỹ: "Vậy anh vén khăn cô dâu lên thử xem."
"Em vén đi." Thẩm Trạc lạnh giọng, nhặt cây gậy bạc cạnh đó đưa cho cô: "Lúc nãy tôi xem rồi."
Sơ Vũ nhìn cây gậy bị nhét vào tay mình, lắc đầu lia lịa: "Em không đi, em sợ."
"Đồ giả thôi." Anh đành nói thật: "Tôi sẽ đứng sau lưng em."
Nghe vậy, Sơ Vũ mới rón rén dịch lên, xác nhận đúng là đồ giả mới yên tâm. Cô cầm đầu gậy, khẽ khàng hất khăn trùm.
"Xấu quá." Đứng phía sau, Thẩm Trạc nhìn cảnh tượng dưới khăn. Có lẽ vì sợ làm thật quá lại dọa người, phần đầu chỉ là một cái gối tròn, trên in ngay ngắn mấy dòng chữ:
"Phòng đôi mật thất công viên XX – Bí quyết thăng cấp tình cảm."
"Số điện thoại 188XXXXXXXX"
Sơ Vũ cũng thấy dòng chữ, bầu không khí kinh dị tức thì hóa thành sự cạn lời. Cô chỉ lên đó, nhìn Thẩm Trạc: "Phòng đôi cho tình nhân?"
Thẩm Trạc cũng ngơ ngác: "Lúc bán vé họ không nói."
Bảo sao vào phòng lại yêu cầu một nam một nữ.
"Trên này cũng không có manh mối..." Sơ Vũ cầm khăn trùm đỏ trong tay lật qua lật lại, ánh sáng yếu nên nhìn không rõ. Cô giơ cao lên sát đèn trên trần: "Không lẽ không phải cái này?"
Thẩm Trạc đứng đối diện, thấy cô sắp chụp nguyên tấm khăn lên mặt mình liền đưa tay gỡ xuống, lật một góc: "Ở đây."
Sơ Vũ nhận ra mình vừa làm gì, vội dúi tấm khăn vào ngực anh: "Khăn trùm của vợ anh, anh cầm đi."
Thẩm Trạc - một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định - bình thản đặt khăn trở lại mép giường, nhạt giọng: "Vừa rồi là em vén, đâu phải tôi."
Bị anh nói mà thấy rờn rợn, Sơ Vũ lầm bầm: "Cũng tại anh không chịu vén, ép em làm. Tối em mà gặp ác mộng thì em đổ tại anh đấy."
Đi sau lưng cô, ánh mắt anh dừng ở đỉnh đầu cô: "Ai bảo anh chưa vén?"