50. Chương 50: Thẩm Trạc: Những trò không 'tử tế'

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 50: Thẩm Trạc: Những trò không 'tử tế'

Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tai Sơ Vũ ong lên vì những âm thanh chói tai. Cô ngoái đầu nhìn Thẩm Trạc: "Vừa nãy anh nói gì vậy? Lén mắng em hả?"
Thẩm Trạc mở cửa, mặc kệ cô nói gì.
"Thế nào? Bên trong có đáng sợ không? Mấy NPC đứng cạnh giường sẽ bất ngờ bật dậy hù dọa đấy!" Thịnh Diễm nãy giờ nín nhịn không nói, sợ hai người không dám vào.
Sơ Vũ nghi hoặc lắc đầu: "Không đâu, chỉ là không khí hơi rùng rợn một chút thôi. Em thấy chẳng đáng sợ gì cả."
Thẩm Trạc đứng bên cạnh liếc nhìn cô một cái nhàn nhạt, vậy mà vừa nãy còn gào khóc như ma hú, thế là ai?
Thật ra Sơ Vũ không hề hay biết. Cô và Thẩm Trạc mải mê tìm manh mối, đâu có để ý xem phía sau giường có NPC nào đâu. Người ta không chủ động nhảy ra thì cô việc gì phải chọc vào làm gì.
"Thật mà, nó ở ngay sau giường đấy." Thịnh Diễm không tin, kéo Phương Bác ra để xác nhận.
Chợt Sơ Vũ nhớ ra điều gì đó, quay phắt sang nhìn Thẩm Trạc. Nếu vừa rồi trong phòng thật sự có NPC, chẳng phải họ đã nghe hết những gì hai người nói chuyện rồi sao?
"Em muốn nói gì?" Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô.
"Vừa nãy, tất cả NPC trong phòng đều biết anh..." Cô định nói câu "Của to làm khỏe...".
"Im ngay." Thẩm Trạc lạnh giọng, đôi mắt đen lướt qua cô một cái.
Anh thề, lần sau mà Sơ Vũ còn xem mấy cái phim kiểu đó, anh sẽ cho cô biết cảm giác "chết vì xấu hổ" là như thế nào.
"Chắc là vào phòng này nhỉ?" Phương Bác nhìn manh mối Thẩm Trạc đưa, nhanh chóng giải mã và mở cánh cửa đối diện. Cả bọn liền theo vào.
Cách bài trí trong căn phòng này lại khác hẳn lúc nãy, đạo cụ dính sơn vương vãi khắp nơi, trông như hiện trường vừa "xảy ra chuyện".
"Án mạng đêm tân hôn à." Sơ Vũ lầm bầm.
Vì Thịnh Diễm cứ chen vào giữa Ôn Lê và Phương Bác, Sơ Vũ đành đi theo Thẩm Trạc. Ba người kia phát hiện cạnh tường có một ô gạch trượt được, đang mày mò tìm cách mở.
"Cái hộp này mở kiểu gì đây?" Sơ Vũ phát hiện một món đồ trên bàn, cầm lên xem xét.
Thẩm Trạc đứng cạnh, nhận lấy, xoay xoay vài cái rồi nói: "Chắc là có chìa khóa."
Anh lắc thử, nghe thấy tiếng động bên trong, mắt vẫn dán vào hoa văn trên mặt hộp. Sơ Vũ bỗng níu áo anh, hạ giọng: "Anh có nghe thấy tiếng gì không?"
Mí mắt Thẩm Trạc còn chẳng thèm nhấc lên: "Có, tiếng em khóc đấy."
Sơ Vũ lắc đầu: "Không phải, là tiếng bánh răng quay cơ."
Vừa dứt lời, từ chỗ ba người đang đẩy gạch bỗng bật ra một tiếng thét thất thanh, mà thật ra chỉ có một tiếng thôi, vì mỗi mình Thịnh Diễm hét.
"A!!!" Tiếng hét vang như xé tai.
Sơ Vũ còn chưa kịp phản ứng, đã thấy từ ô trượt một hình nộm bất ngờ phóng bật ra, chồm thẳng về phía cô.
"Em... em... em... a a a a!" Sơ Vũ lắp bắp, đầu óc rối tung, quờ được thứ gì là ôm chặt lấy thứ đó ngay lập tức.
Chỉ nghe trên đỉnh đầu khẽ "hự" một tiếng. Cô nhắm tịt mắt, tin vào chân lý "không nhìn thấy thì không sợ".
Cái hộp trên tay Thẩm Trạc rơi "cạch" xuống sàn. Cả người anh bị Sơ Vũ húc ngã ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh đó, còn Sơ Vũ thì nửa quỳ nửa ngồi, ôm chặt lấy vai anh.
"Tắt đi." Thẩm Trạc ngước nhìn về phía Thịnh Diễm.
"Tắt kiểu gì?" Ôn Lê vừa đẩy cái tên đang sắp đè bẹp mình là Thịnh Diễm ra, vừa cúi xuống kiểm tra ô trượt vừa mở. Ai dè tay cô nàng vừa tì xuống, chẳng biết chạm nhầm chỗ nào, đèn trong phòng vụt tối om. Chiếc tủ áo bên cạnh bật văng một thứ gì đó ra, lao thẳng vào sau gáy Thịnh Diễm.
"Vãi! Mưu sát anh trai à!" Thịnh Diễm lại hét thêm một tiếng nữa, nhảy phốc ra sau lưng Ôn Lê, quàng chặt lấy cổ cô nàng.
"Anh trai cái quỷ gì." Ôn Lê gồng tay muốn gạt anh ta ra.
"Đừng có hét nữa!" Vừa bị dọa gần chết, nghe anh ta gào khàn cả cổ, Sơ Vũ lại run bật lên. Chưa kịp bình tĩnh, sau lưng bỗng có thứ gì đó cào khẽ lên gáy cô.
"Có maaaa!" Sơ Vũ hét toáng lên, suýt nhảy dựng, còn bị một lực nào đó đẩy một cái. Từ tư thế khom người, cô ngồi hẳn xuống.
"Không có đâu." Thẩm Trạc có chút bất lực, nhìn người đang ngồi trên đùi mình. Bàn tay anh khẽ đặt hờ lên cánh tay cô.
"Có thật mà." Giọng Sơ Vũ vẫn run rẩy. Vừa rồi rõ ràng có cái gì đó chạm vào cổ, nhẹ nhẹ, ngứa ngứa, mà ẩm ướt đáng sợ.
Bị cô ôm cứng vai, Thẩm Trạc muốn đi tìm công tắc đèn cũng chẳng xong. Anh nhìn Ôn Lê cũng đang bị dính chặt không nhúc nhích, đành giao nhiệm vụ cho Phương Bác, người duy nhất còn tỉnh táo.
Phương Bác vốn không sợ, chỉ là tai bị Thịnh Diễm tra tấn. Tìm được công tắc bật đèn, anh ta ngẩng lên thì thấy bốn người kia đã "mỗi người một chỗ" đâu vào đấy.
?
Mật thất này chắc chơi "chẵn đôi" à? Thế còn anh ta là gì, NPC ư?
Ánh đèn bừng sáng. Sơ Vũ mở mắt, liền thấy trước mặt là một gương mặt đẹp trai, ngẩn người ra vài giây rồi hỏi: "Sao anh lại ở cạnh em?"
Bị cô ôm chặt vai không nhúc nhích nổi, Thẩm Trạc cúi đầu, chỉ vào tư thế của hai người: "Tôi 'ở cạnh' em ư?"
"Nói cho chuẩn đi, là em đang ở trên người tôi."
Nghe câu ấy, mấy người bên cạnh đồng loạt liếc nhìn, im lặng mà quan sát.
Thịnh Diễm còn đang dán chặt trên lưng Ôn Lê, lầm bầm: "Giờ Thẩm Trạc đúng là không làm chuyện tử tế rồi."
"Anh còn chê người ta, có thể xuống khỏi lưng tôi trước không?" Ôn Lê giơ nắm đấm đe dọa, Thịnh Diễm vội vàng lăn xuống đất.
Sơ Vũ lúc này mới cảm nhận được hơi ấm truyền lên từ dưới mông. Vừa nãy cô còn khen cái ghế này ấm phết. Cô bật dậy như lò xo: "Em... em không thấy gì hết..."
Thẩm Trạc đứng lên, vuốt phẳng vạt áo bị cô vò nhăn. Nơi đầu ngón tay anh vẫn còn vương chút ấm nóng.
Ra khỏi nhà ma, ngoài tiền vé, nhóm còn phải bồi thường 200 tệ vì "lỡ tay làm đau NPC". Lúc trả tiền, Thẩm Trạc liếc nhìn Thịnh Diễm, cười lạnh: "Từ giờ cấm chơi thể loại này nữa."
Thịnh Diễm bất bình, chỉ thẳng vào Sơ Vũ đang giả vờ tàng hình cạnh đó: "Cô ấy cũng đánh mà? Sao không nói gì? Đồ tiêu chuẩn kép!"
"Em nào có khỏe bằng anh! Toàn anh đấm thôi chứ!" Sơ Vũ cãi tay đôi với anh ta, cả hai đều muốn kéo hỏa lực của Thẩm Trạc chuyển hướng sang đối phương.
Nhân viên bên cạnh nhắc nhở: "Hôm nay có hoạt động đặc biệt nhé: chỉ cần đăng ảnh lên Moments kèm định vị quảng bá sẽ được tặng quà kỷ niệm phiên bản giới hạn ạ."
Thẩm Trạc vừa định nói thôi khỏi, thì đã bắt gặp ánh mắt tò mò của Sơ Vũ. Quà tặng là một con thú bông tuy xấu xí nhưng lại dễ thương.
Sơ Vũ hau háu nhìn anh, hai tay chắp lại như cầu xin, chờ anh rút điện thoại ra: "Em muốn lắm~ Em có sở thích sưu tầm thú bông."
"Đăng đi." Thẩm Trạc đưa điện thoại đặt vào tay cô.
Sơ Vũ cũng đưa điện thoại của mình cho anh.
Hai phút sau, bạn bè chung trên WeChat của hai người đồng loạt thấy hai trạng thái mới hiện lên, cùng một địa điểm:
sun: "Thầy/cô ơi, sau này mấy hoạt động này Sơ Vũ nhà em xin phép không tham gia nữa. Con bé trông không vui, về nhà mặt thì sị ra, bảo trong mật thất có quái vật muốn ăn nó, sợ quá chỉ dám ôm cột khóc. Sau này bọn em không tham gia nữa, cảm ơn."
S: "Tôi, Thẩm Trạc, là đồ nhát cáy. Vào mật thất chỉ dám nhờ con gái tìm manh mối! ( '◔‸◔' )"