Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi
Chương 51: Lẽ nào em yêu thầm tôi?
Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sơ Vũ hoàn toàn không lo lắng chuyện cả hai "đăng ảnh cùng một địa điểm", vì cô nghĩ mình với Thẩm Trạc chắc chẳng có bạn chung nào.
Chẳng mấy chốc, bên dưới bài đăng Moments của cô đã rải rác vài bình luận. Theo lời Ôn Lê thì, dáng dấp Sơ Vũ nhìn "chẳng có chút sát thương nào", dù sợ giao tiếp xã hội thật nhưng cũng chẳng cản được người ta sà vào bắt chuyện.
"Công viên ở Kinh thị này nổi tiếng phết, chơi có vui không?"
"Má ơi, quán quân top 1 giờ cũng chơi hệ trừu tượng rồi à, tưởng lên đại học là không đổi cơ mà?"
Sơ Vũ lần lượt trả lời từng người. Cô tò mò Moments của Thẩm Trạc hơn, dù gì Moments của người này ngày thường nhạt nhẽo vô vị.
Hoặc là khoe đồ ngọt, hoặc là siêu xe, không thì than thở thời tiết với con chó.
Lúc mới biết anh, cô từng tiếc ngẩn ngơ: gương mặt thế này mà không đăng nổi cái ảnh tự sướng nào sao? Người ta muốn lưu mấy tấm ảnh của anh chỉ còn cách dựa vào hình chụp lén trên diễn đàn.
"Nhìn tôi làm gì?" Thẩm Trạc bắt gặp ánh mắt cô, giọng điệu chẳng dịu dàng gì: "Lẽ nào em yêu thầm tôi?"
Sơ Vũ quá quen kiểu nói của Thẩm Trạc, phớt lờ luôn: "Anh thích loài hoa nào nhất?"
Thẩm Trạc tuy không theo kịp suy nghĩ của cô, vẫn trả lời thật: "Sao cũng được, cái gì cũng ổn."
Sơ Vũ lầm bầm: "Em thấy anh mê hoa thủy tiên nhất ấy."
"?" Thẩm Trạc đầy nghi hoặc, thấy ánh mắt hiếu kỳ của cô thì hỏi thẳng: "Em nhìn chằm chằm điện thoại tôi làm gì?"
Sơ Vũ ngại không dám nói là muốn xem Moments anh. Chiếu theo lý thuyết lúc nãy của Thẩm Trạc, giờ mà nhìn chằm chằm vào điện thoại anh thì chẳng phải là yêu thầm cái điện thoại sao.
Cả nhóm leo lên xe Thẩm Trạc. Vì thiếu chỗ, Phương Bác tự lái, bốn người còn lại chung một xe.
Ban đầu Sơ Vũ định như lúc đi, ngồi ghế sau với Ôn Lê, vừa mở cửa đã bị Thẩm Trạc gọi lại.
"Em ngồi ghế phụ, dẫn đường."
"Ồ." Sơ Vũ ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ.
Thẩm Trạc nhìn dáng cô mở cửa bước vào ghế mà bật cười, không ngờ có người lên xe cũng thú vị đến vậy.
Nghe tiếng cười của anh, cô ngồi yên rồi trừng mắt, làm vẻ mặt "hung dữ": "Cười gì mà cười? Tại cái xe anh gầm cao quá, chẳng tiện lợi chút nào."
Thịnh Diễm ngồi sau hùa vào: "Ờ đấy, cái G-class của cậu đúng kiểu chỉ được cái mã, hàng ghế sau nhét ba người còn không thoải mái. Hay mang đi độ lại đi."
"Không muốn ngồi thì đi bộ về." Thẩm Trạc liếc qua gương chiếu hậu.
Sơ Vũ vừa định rút điện thoại mở bản đồ, thì một chiếc điện thoại đen thui đã được đặt lên đùi cô. Cô quay sang nhìn Thẩm Trạc.
"Dùng của tôi."
"Ồ." Cô đang mong thế, tiện thể hỏi luôn: "Thế em xem Moments của anh nhé?"
"Tùy." Thẩm Trạc gác cổ tay lên vô lăng, vẻ mặt thờ ơ.
Đường về trường thì khỏi cần dẫn, đến người mù đường như cô còn nhớ. Cô mở Moments của Thẩm Trạc, tưởng là một đống bình luận trêu anh nhát gan, ai dè chỉ có hai loại bình luận:
Một là: "Thẩm Trạc mà cũng đi chơi với con gái á? Cây sắt biết nở hoa rồi hả?"
Hai là: "Đàn anh Thẩm đang yêu à?"
Giọng điệu nghe là biết hội con gái. Sơ Vũ vẫn không hiểu sao điều họ quan tâm lại không phải chuyện anh sợ hãi. Cô nhìn sang Thẩm Trạc, còn anh đang chờ đèn đỏ.
"Điện thoại em." Thẩm Trạc bỗng lên tiếng.
Sơ Vũ nghĩ có qua có lại mới phải phép, bèn đưa điện thoại mình cho anh, tiện thể "dọa dẫm": "Anh đừng có xem lung tung nhé, em là người có những chuyện riêng tư đó."
Lỡ để Thẩm Trạc biết bút danh tác giả mạng của mình thì còn sống nổi không, nam chính cô viết đôi chỗ cũng có chút hình bóng của Thẩm Trạc đấy.
"Ừ." Anh đáp thờ ơ.
Vừa mở WeChat, anh đã thấy dưới Moments có thêm một bình luận mới.
Giang Ký Bạch: Em đi với Thẩm Trạc à?
Ánh mắt Thẩm Trạc khẽ lay động. Anh còn chẳng nhớ danh bạ mình có Giang Ký Bạch không. Chắc là có, trước kia ăn cơm ở nhà khách lịch sự kết bạn một lần.
"Ờ." Anh trả lời đúng một chữ.
Dưới bài Sơ Vũ bình luận nhiều thế, lát nữa cô cũng chẳng rảnh mà mở xem anh có trả lời ai không.
Thấy chưa hả dạ, nghĩ một lúc anh lại gõ thêm một câu:
"Liên quan gì tới cậu."
Thẩm Trạc liếc nhìn Sơ Vũ, cô đang nghịch điện thoại anh, đầu chẳng buồn ngẩng. Ngón tay anh khẽ động, xóa luôn bình luận của Giang Ký Bạch ban nãy.
Người yêu cũ đúng chuẩn là phải im lặng như người chết, yên tĩnh không một chút động tĩnh. Vị này rõ là không đạt chuẩn.
"Trời ơi, đừng nghịch điện thoại nữa ông ơi, ba mạng chúng tôi đang nằm trong tay ông đấy." Thịnh Diễm ngẩng lên trông thấy anh một phát là giật mình.
Đèn xanh vừa bật, Thẩm Trạc đưa điện thoại lại cho Sơ Vũ: "Lúc nãy có tin nhắn đến, tôi chưa xem."
Sơ Vũ liếc qua: "Bạn cấp ba của em rủ những ai ở Kinh thị thì đi ăn họp lớp."
Vừa nãy anh đúng là không xem tin cô: "Các bạn em ở Kinh thị nhiều không?"
"Cũng kha khá." Bản thân cô cũng không rõ bao nhiêu, cô không phải kiểu chủ động tìm hiểu thông tin: "Trong Kinh Đại em biết chắc độ bảy tám người? Em, rồi khoa Vật lý, Trí tuệ nhân tạo thì có Giang Ký..."
Sơ Vũ bất chợt khựng lại. Gần đây chuyện dồn dập, nhắc tới Giang Ký Bạch nghe cứ như chuyện đã xa xôi lắm rồi.
"Thế cậu có đi không?" Ôn Lê ngồi sau hỏi.
"Chắc là đi..." Sơ Vũ đáp khẽ, "Không thì bạn cấp ba lại tưởng vì tớ học trường tốt nên chảnh chọe, không muốn giao du. Với cả bạn cùng bàn hồi cấp ba cũng học một trường ở Kinh thị."
"Tôi cũng đi." Bên cạnh, Thẩm Trạc bỗng nhiên lên tiếng.
Ba người còn lại đồng loạt nhìn anh. Sơ Vũ thấy khó hiểu: "Anh đi đâu cơ?"
Thịnh Diễm bị anh chọc cười, lười biếng nói: "Người ta họp lớp chỉ cho mang người nhà, cậu tính là người nhà à?"
Sơ Vũ cũng nhìn chằm chằm anh.
Thẩm Trạc lạnh lùng liếc một cái: "Không nói với các người."
Lúc này Sơ Vũ mới thấy anh đeo tai nghe bluetooth, hóa ra đang gọi điện. Bảo sao anh quan tâm gì đến họp lớp của cô, có quen ai ở đó đâu.
"Mấy người hẹn ở đâu?" Ngắt máy, Thẩm Trạc hỏi cô.
"Vừa nói xong, hình như là Hoa Đình, em chưa đi bao giờ."
Tối trả Ôn Lê và Thịnh Diễm về nhà xong, Thẩm Trạc đưa Sơ Vũ về nhà.
Nhìn tủ đồ của mình, Sơ Vũ đau cả đầu. Hồi cấp ba ở Phụ Trung Giang thị chỉ được mặc đồng phục, giờ tự dưng phải mặc quần áo của mình đi gặp bạn cũ, cô thấy hơi lạ.
Cô chọn đi chọn lại mà không ưng ý cái nào, dứt khoát ngồi phịch xuống ghế sofa gọi cho Ôn Lê.
"Hay cậu qua nhà tớ, tớ chọn cho vài bộ?" Ôn Lê đề nghị.
"Chúng mình chiều cao khác nhau mà." Sơ Vũ hơi chán nản, "Hay là mặc đại đi, dù gì cũng chỉ là bữa ăn."
"Không được." Ôn Lê bên kia đã xù lông lên: "Mai Giang Ký Bạch chắc chắn sẽ dắt Cảnh Vân tới. Cậu mà bị lép vế là tớ đánh cậu đấy." Từ khi biết Giang Ký Bạch với Cảnh Vân ở bên nhau, cô nàng vẫn thấy mình nhìn nhầm bạn cùng phòng năm xưa.
Còn Giang Ký Bạch, ngay từ đầu cô nàng đã không đánh giá tốt.
Ngồi cạnh, Thẩm Trạc liếc qua, thờ ơ nói: "Lo nghĩ làm gì? Ra ngoài mua đồ mới là xong."