Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 10
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời còn chưa dứt, An Bình đã lùi ra xa mấy mét.
"Đừng xa cách như vậy chứ, tôi không ăn thịt trẻ con đâu." Mộc Cát Sinh từ tốn nói: "Cậu có xem phim truyền hình không?"
Đề tài chuyển hướng quá nhanh, An Bình nhất thời không kịp phản ứng: "Anh nói gì cơ?"
"Các thầy bói thường có một câu nói rất phổ biến, đó là – thiên cơ bất khả lộ (thiên cơ không thể tiết lộ).
Có câu còn mỹ miều hơn, chi tiết hơn, như là tiết lộ thiên cơ sẽ bị sét đánh, đại khái là thế.
Thật ra tất cả đều có chung một ý nghĩa, không được tự ý đoán định mệnh trời, nếu không nhất định sẽ gặp phải tai họa."
"Anh sợ chuyện này à?" An Bình nửa tin nửa ngờ, "Không phải anh rất trâu bò sao?"
"Cảm ơn đã khen." Mộc Cát Sinh hiện vẻ bất đắc dĩ, "Người thừa kế Thiên Toán đương nhiên tính toán như thần.
Ngoại trừ thiên phú trời ban của mỗi một đời Thiên Toán Tử, bên cạnh đó còn mượn lực của bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ.
Thất Gia Chư Tử có một tín điều*: chỉ cần là quẻ do Thiên Toán Tử gán ra, sẽ không có sai sót."
(*Tín điều: điều đặt ra để tin theo)
"Cho nên?"
"Chính vì sẽ không tính sai, cho nên tính chuyện càng lớn thì kết quả càng chính xác, Thiên Toán Tử sẽ bị quả báo càng nặng." Mộc Cát Sinh nói: "Phần lớn Thiên Toán Tử đều khó có thể chết một cách bình yên, vì vậy mỗi một đời đều nhận đồ đệ rất sớm.
Giống như sư phụ tôi ấy, tuổi còn trẻ mà đã phải chăm sóc ba đứa nhỏ, vừa làm cha vừa làm mẹ..."
Thấy người này lại bắt đầu nói lan man, An Bình vội vàng kéo đề tài trở về: "Chuyện này có liên quan gì đến nguyên nhân cái chết của anh?"
Mộc Cát Sinh uống một ngụm trà kỷ tử, nhún vai: "Năm đó tôi đã tính quẻ không nên tính."
"Quẻ gì?"
"Quên rồi."
An Bình lộ ra vẻ mặt như thể anh đang đùa giỡn cậu.
"Nói bậy." Mộc Cát Sinh nói: "Tôi chết vào khoảng năm mười tám, mười chín tuổi, đã ngủ say gần một trăm năm, mấy năm trước vừa mới tỉnh lại thôi.
Sau khi tỉnh lại tôi cũng không biết gì về xã hội hiện giờ, nên là học lại một lúc ba năm.
Thật đấy, toán lý hóa khó kinh khủng, cậu mà đưa ba định luật lớn cho những người ở Bồng Lai kia xem thì sợ là thần tiên cũng muốn đánh nhau với Newton."
"Không phải trí nhớ của anh rất tốt sao? Sao anh có thể quên một chuyện quan trọng như vậy được?"
"Thì năm đó tôi đã tính quẻ không nên tính, khiến tôi bị trời phạt, mất hết thọ nguyên, hồn phách không thể luân hồi, vốn dĩ phải rơi vào kết cục cả hồn lẫn xác đều tan biến.
Nhưng có người bạn đã giúp tôi giữ hồn, dưỡng hồn trong thi thể mấy chục năm, sau đó thì tôi tỉnh, nhưng mất đi rất nhiều ký ức.
Dù sao cũng lớn tuổi rồi, đầu óc không tốt là chuyện bình thường."
An Bình nhìn y một lượt từ trên xuống dưới: "Vậy bây giờ anh còn có thể nhớ được bao nhiêu?"
"Cũng chỉ nhớ chút chuyện khi còn trẻ, nhưng mà tôi cũng không già đi được." Mộc Cát Sinh cười ha hả, "Không có gì to tát cả, đầu óc không tốt không có nghĩa là hỏng, ký ức có thể tìm về."
"Tìm bằng cách nào?"
"Năm đó khi tôi chết, những đồng tiền Sơn Quỷ đã phân tán khắp nơi.
Theo suy đoán của tôi, có lẽ một vài ký ức đã lưu giữ trong tiền đồng, tìm được tiền là có thể tìm lại ký ức." Mộc Cát Sinh nói: "Tiền của tôi đã thất lạc gần hết, nếu không An Bình Nhi à, cậu cho rằng mỗi ngày tôi nghịch mấy đồng tiền để làm gì? Nghèo đến điên rồi hả? Thôi được rồi, quả thực tôi rất nghèo."
"...Vậy à." An Bình tạm thời chấp nhận sự thật, "Một câu hỏi cuối cùng, tại sao lại nói rằng anh là người đã chết? Không phải anh đang sống sao?"
"Quả thật là tôi có ý thức, nhưng linh hồn đã chết, thân xác cũng đã chết, hồn phách không thể trở về tam giới, ngũ tạng không còn hoạt động."
"Hồn và xác miễn cưỡng dung hợp với nhau, coi như nửa chết nửa sống mà thôi." Mộc Cát Sinh đưa ra ví dụ: "Có hơi giống cương thi, nhưng tôi không ngu như chúng, cũng không hung dữ như chúng."
An Bình câm nín không nói nên lời.
Thầm nghĩ còn có một điểm không giống, cương thi người ta cũng không tham tiền như anh.
"Đây cũng là nguyên nhân tại sao lúc đó tôi cho cậu nếm máu, đổi lại là tôi trước kia, thì một khe hở Tam Đồ chỉ đáng chuyện nhỏ.
Nhưng hiện giờ tôi đang ở trong một thân xác suy tàn, không loãng xương là tốt lắm rồi, chỉ cần lơ là một chút là có thể gãy tay gãy chân, nào có khả năng lo toan, suy tính gì nữa."
An Bình nghe vậy thấy hơi xót xa: "...Vất vả cho anh rồi."
Mộc Cát Sinh xua tay: "Không vất vả không vất vả, An Bình Nhi cậu mời bữa sáng là được."
...Lúc đầu anh nói mời tôi cơ mà?
Đây là lần đầu tiên An Bình đến căng tin trong giờ học, bữa sáng đã bán gần hết, chỉ còn lại bánh bao và cháo nguội lạnh.
Mộc Cát Sinh lại không chê, lấy ra một cái bình sứ, rắc một ít gia vị không biết là gì vào trong bữa sáng, ăn một cách ngon lành.
An Bình cầm một cái bánh bao, cắn ba miếng mà vẫn không cắn thấy nhân bánh, không nhịn được hỏi: "Tôi nhớ là anh kén chọn lắm mà? Món này anh cũng ăn sao?"
"Có thể chọn thì chọn, không thể chọn thì ăn tạm thôi." Mộc Cát Sinh nói như chuyện đương nhiên: "Dù sao tôi cũng sinh ra trong thời loạn lạc, đã từng thấy người chết đói ở khắp mọi nơi, đã từng nếm qua cơm ăn trong quân đội, đương nhiên hiểu được đạo lý rằng kiếm được một bữa cơm, một món ăn cũng chẳng phải dễ dàng."
An Bình nhớ tới lần Mộc Cát Sinh ăn mì tôm dưa chua một cách ngon lành, thầm nghĩ người này cũng không phải kẻ gian xảo.
Ngay sau đó, cậu lại nghĩ đến nồi canh cá koi hành tây táo đỏ kia, cảm thấy có lẽ vấn đề không phải là gian xảo hay không, mà là vị giác của người này có vấn đề.
Cậu nhìn về chiếc bình sứ trong tay Mộc Cát Sinh: "Đây là gì thế?"
"Tàn hương." Mộc Cát Sinh ngậm thìa trong miệng: "Xác không tiêu hóa được thức ăn, nhưng người chết có thể nhờ sự thờ cúng.
Tàn hương này là đặc sản của Phong Đô, rắc vào là có thể giúp người đã khuất dùng được đồ cõi dương, ăn gì cũng phải rắc một chút."
An Bình đột nhiên cảm thấy không ngon miệng nữa, đành phải tìm đề tài khác để ăn tiếp: "Phong Đô mà anh vừa nói là gì thế?"
"Âm tào địa phủ, kinh đô quỷ giới, do Âm Dương gia cai quản." Mộc Cát Sinh vừa ăn vừa nói: "Thất Gia Chư Tử liên quan đến mọi chuyện trong tam giới, Tiên gia Bồng Lai tâu lên trời, Âm Dương gia Ô thị xuống cai quản địa phủ.
Cậu thấy lão Tam - chính là Ô Tử Hư đấy, luôn ra ngoài đúng không, một nửa thời gian của cậu ta đều dành để bận rộn công việc dưới âm phủ."
"Anh ta thật đáng thương, thức trắng đêm còn khổ hơn học sinh lớp 12." Phản ứng đầu tiên của An Bình chính là điều này: "Người nhà anh ta không giúp đỡ anh ta sao?"
"Âm Dương gia Ô thị, trời sinh đã có thể chất bán âm, có thể tự do qua lại giữa cõi âm và cõi dương bằng thân thể người sống.
Nhưng mọi thứ đều có cái giá phải trả, hầu hết người trong Ô thị đều chết sớm, đến đời lão Tam chẳng còn được mấy người.
Trong số huyết mạch còn sống của Ô thị, ngoại trừ vô số đời thân thích bàng hệ* ra thì dòng chính chỉ còn lại mình lão Tam."
(*Bàng hệ: quan hệ họ hàng theo dòng bên, tức là không theo dòng trực tiếp, không phải theo quan hệ người này sinh ra người kia, gồm anh, chị, em, chú, bác, cô, v.v.;...)
"Thảm vậy sao?"
"Đừng lo lắng." Mộc Cát Sinh chậm rãi nói: "Sau khi người của Ô thị qua đời sẽ có đặc ân, có thể lựa chọn không luân hồi, định cư tại Phong Đô, tiếp tục sống ở Minh giới, thậm chí đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong địa phủ.
Ở dưới âm phủ Lão Tam có cả đống cô dì chú bác, mỗi lần đi công tác đều tiện thể thăm người thân."
"...Chẳng trách anh ta còn trẻ mà đã lên làm gia chủ."
"Vị trí Vô Thường Tử mang trọng trách lớn lao, nhưng lại chỉ có người sống mới có thể đảm nhiệm.
Cô dì chú bác của cậu ta đều không gánh vác nổi nữa, vội vàng chết đi để xuống đó hưởng phúc."
An Bình: "..."
"Tôi ăn no rồi, An Bình Nhi cậu ăn thong thả." Mộc Cát Sinh đặt đũa xuống: "Đúng rồi, sắp tới cậu có thể sẽ buồn ngủ và mơ rất nhiều, là hiện tượng bình thường, không cần lo lắng."
"Chuyện này sẽ kéo dài bao lâu?" An Bình thầm nói trong lòng, tôi cũng không muốn bị ném phấn vào đầu trong giờ học đâu.
"Một giấc mộng dài, mấy năm thôi." Mộc Cát Sinh mỉm cười: "Yên tâm, nhanh lắm."
Mộc Cát Sinh nói không sai, An Bình phát hiện mình thực sự càng ngày càng buồn ngủ.
Sau khi ngủ liên tiếp ba buổi tối tự học, bạn cùng bàn bắt đầu trêu chọc cậu: "Lớp phó học tập, lẽ nào ông có thai rồi sao?"
An Bình không buồn để ý đến cậu ta, ngáp dài một cái rồi thu dọn cặp sách về nhà, đến cả cơm tối cũng chẳng muốn ăn, mí mắt nặng trĩu gần như không mở ra được.
Cậu vội vàng rửa mặt rồi lại nằm xuống giường.
Bây giờ An Bình đã rất quen thuộc với Ngân Hạnh thư trai.
Hầu hết các đời Thiên Toán Tử đều thích tự do một mình, đến đời của Ngân Hạnh trai chủ lại là một ngoại lệ.
Người này tinh thông lục nghệ, bát nhã* toàn diện, mở thư trai để dạy học, dân chúng trong thành đều thích đưa con em đến Ngân Hạnh thư trai xin học.
(*Lục nghệ: bao gồm lễ - lễ nghĩa, nhạc - âm nhạc, xạ - bắn cung, số - toán học, ngự - cưỡi ngựa, thư - thư pháp.
Bát nhã: bao gồm cầm - đánh đàn, kỳ - chơi cờ, thi - làm thơ, họa - vẽ tranh, thư - đọc sách, tửu - uống rượu, trà - thưởng trà, hoa - ngắm hoa)
Thư trai có chủ trương phổ cập giáo dục, cho nên mỗi tuần đều mở lớp giảng, người đến xin học đều có thể vào bên trong dự thính, nhưng học trò chính thức vào phòng chỉ có hai người —— Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư.
Về phần Mộc Cát Sinh, y không xin vào Ngân Hạnh thư trai, mà là đệ tử Thiên Toán, cho nên gọi Ngân Hạnh trai chủ là "Sư phụ" chứ không phải "Tiên sinh".
Phía trên y còn có một sư huynh, đã đến tuổi nhập thế*, quanh năm đi khắp nơi, bình thường rất khó gặp mặt được một lần.
(*Nhập thế: tham dự vào để gánh vác việc đời, không xa lánh cõi đời, không đi ở ẩn, theo quan niệm của nho giáo.)
Sài Thúc Tân đứng ở ngoài cổng thư trai, gõ vòng cửa, tay xách theo hòm thuốc.
Nhìn từ bên ngoài, Ngân Hạnh thư trai trông cũ kỹ, không đẹp mắt, nhưng bên trong lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Bố cục sân vườn được xây dựng bởi tay của Mặc Tử đời trước, đình đài lầu các, đường đi lối lại đan xen.
Ưu điểm là thanh tịnh, giúp tiếng đọc sách vang vọng mỗi buổi mở lớp giảng trên sân trước, mà Mộc Cát Sinh vẫn có thể ngủ say như thường ở sân sau.
Nhược điểm là đường xa, khách đến thăm đứng ngoài cổng, thường phải đợi khoảng một tuần hương* mới có người lên tiếng trả lời.
(* Một tuần hương (nhang) chỉ đơn vị thời gian để cháy hết một nén hương (khoảng 40 – 60 phút))
Người đến mở cửa là Ô Tử Hư, nhìn thấy người tới, anh khom người cười nói: "Thì ra là anh Sài, lần sau cứ vào thẳng là được, tất cả mọi người đều là người cùng môn, không cần giữ lễ."
Hai người chào hỏi lẫn nhau, Sài Thúc Tân đi theo anh vào sân, từ tốn nói: "Ngân Hạnh thư trai là nơi ở của tiên sinh, tiên sinh là bậc bề trên, không thể bỏ qua lễ nghi..."
"Lão Tứ, hôm nay tôi mà không xẻ thịt cậu ra thì thề có trời đất tôi sẽ cùng họ với tiên sinh!" Trên mặt đất chợt vang lên một tiếng quát lớn, chỉ thấy hai bóng người lướt qua nhanh như gió.
Đó chính là Mộc Cát Sinh và Tùng Vấn Đồng, người đằng sau cầm dao phay hừng hực sát khí, còn xách theo một con gà trụi lông.
"Cưng có bản lĩnh bắt được cha mày trước đi rồi hẵng nói!"
"Cái đồ bất hiếu! Uổng công ông đây dọn phân đổ nước tiểu nuôi cậu khôn lớn!"
Hai người lướt qua nhanh tựa như một trận gió, trong tiếng mắng chửi xen lẫn cả tiếng gà gáy chói tai, để lại lông gà rụng đầy trên mặt đất.
"Để anh Sài chê cười rồi, hôm nay lão Tứ làm thịt con gà lão Nhị nuôi, nói là ghét nó ồn ào." Ô Tử Hư mỉm cười: "Còn có một con mới bị vặt lông được một nửa, không ngờ lại bị lão Nhị phát hiện, thế là hai người đánh nhau."
Sài Thúc Tân xách hộp thuốc, trên mặt không lộ vẻ gì, nhìn Ô Tử Hư lấy ra một chiếc bàn tính ở trong ngực: "Vô Thường Tử đang làm gì vậy?"
"Đợi lát nữa tôi sẽ đi khuyên ngăn, giờ tính sổ sách của thư trai trong tháng này trước đã." Ô Tử Hư trông có vẻ đã rất quen thuộc: "Để tránh bọn họ lại muốn phá banh phòng."
Ngân Hạnh trai chủ ốm yếu quanh năm, Sài Thúc Tân đến đây mỗi tháng đã thành lệ thường, nhưng hôm nay trong thủy tạ lại có thêm một người.
Một bàn cờ được bày ra bên bờ nước, Ngân Hạnh trai chủ đang đánh cờ cùng với ai đó.
Thanh niên cầm cờ trắng cười nói: "Sư phụ, quân cờ này đặt xuống, coi như kết cục đã định."
"Khá lắm, đi khắp nơi mấy năm, tài đánh cờ của con lại tiến bộ rồi."
Sài Thúc Tân tiến lên hành lễ: "Bái kiến tiên sinh." Sau đó nghiêng người sang một chút: "Anh Lâm."
An Bình bừng tỉnh, thì ra vị này chính là sư huynh của Mộc Cát Sinh, đại đệ tử của Thiên Toán, Lâm Quyến Sinh.
Áo xanh phóng khoáng, thanh cao nhã quý.
An Bình nhìn thanh niên trước mắt, cảm thấy nếu Ngân Hạnh trai chủ đổi tóc trắng thành tóc đen, lại có thể đứng dậy một lần nữa, rồi lại pha chút phong lưu, rũ bỏ bụi trần, vậy thì dáng vẻ sẽ trông giống như Lâm Quyến Sinh hiện giờ.
Đây mới là thầy trò chứ, An Bình dường như vừa được mở mang tầm mắt.
Đều là đồ đệ được dạy dỗ từ một sư phụ ra, sư huynh thì đẹp trai tao nhã, còn Mộc Cát Sinh thì là yêu ma quỷ quái từ đâu chui ra, khoác cái vẻ đẹp đẽ?
"Mấy năm không gặp, Thúc Tân trưởng thành nhiều rồi đấy." Lâm Quyến Sinh nhìn Sài Thúc Tân, cười nói: "Đã là một chàng trai trẻ nhã nhặn rồi."
"Chính xác là ĐÃ trưởng thành lên rất nhiều! Cũng chứng minh huynh già rồi!" Một bóng người đột nhiên trồi lên khỏi mặt nước, bắn nước tung tóe lên người Lâm Quyến Sinh: "Đại sư huynh cứu mạng!"
"Sư đệ à, cũng chỉ có đệ mới có thể kêu cứu mà miệng lưỡi vẫn sắc sảo như vậy." Lâm Quyến Sinh mỉm cười bất đắc dĩ, vớt người lên từ trong nước: "Trời lạnh, cẩn thận kẻo bị cảm."
"Cảm lạnh là chuyện nhỏ, đại sư huynh, huynh cứu ta trước." Mộc Cát Sinh vuốt tóc ướt trên trán, chỉ vào Tùng Vấn Đồng đang nổi giận đùng đùng bên bờ nước đối diện: "Tên này vì một con gà mà anh em tương tàn với ta."
"Gà của Vấn Đồng là bảo bối đó." Ngân Hạnh trai chủ nghe vậy cười nói: "Buổi sáng gọi con dậy sớm, buổi tối còn thành bữa ăn ngon cho con."
"Sư phụ!"
"Được rồi được rồi, sư phụ ở đây, Vấn Đồng sẽ không quá đáng đâu." Lâm Quyến Sinh đưa tới một chén trà nóng, chỉ vào ván cờ dang dở trên bàn: "Cứu đệ cũng được thôi, cùng ta đánh nốt ván cờ này."
Mộc Cát Sinh nghe xong run lên: "Đại sư huynh, tháng trước huynh mới đánh thắng danh thủ quốc gia đấy."
"Cũng là vì thắng danh thủ quốc gia, nên mới trở về đánh cờ với đệ."
Sài Thúc Tân nghe vậy ngẩn người, không khỏi nhìn về phía Ô Tử Hư.
"Lão Tứ và đại ca từng đánh chín ván cờ." Ô Tử Hư vẫn đang tính sổ của mình, vừa gảy hạt bàn tính vừa nói nhỏ: "Hai ván hòa, bảy ván thắng."
"Ai thắng?"
Ô Tử Hư ngẩng đầu mỉm cười: "Anh nói xem?"
Sài Thúc Tân trầm ngâm một lát, đưa ánh mắt nhìn về bờ nước.
An Bình không biết chơi cờ, chỉ thấy mọi người trong thủy tạ vừa xem vừa suy tư, một ván cờ kéo dài từ sáng đến hoàng hôn.
Ô Tử Hư xem một lúc rồi vội vàng quay về duyệt công văn, sau buổi trưa Ngân Hạnh trai chủ cũng đẩy xe lăn đi nghỉ ngơi, còn thản nhiên nói một câu: "Nếu ván này thắng sư huynh con, ta sẽ bảo Vấn Đồng xuống bếp làm thịt gà của nó."
"Sư phụ người đừng lừa con." Mộc Cát Sinh lộ vẻ mặt đau khổ: "Ván cờ dang dở của người khó cứu quá."
"Đường dài còn lắm gian truân, hãy tiếp tục cố gắng."
Chỉ có một mình Sài Thúc Tân vẫn luôn đứng bên cạnh, tập trung theo dõi, dáng người ngay thẳng, đứng mấy canh giờ cũng không thấy chút mệt mỏi nào.
An Bình đợi đến khi hoàng hôn buông xuống, trong thủy tạ đã thắp đèn, cuối cùng Sài Thúc Tân cũng di chuyển.
An Bình đi theo người này ra ngoài, lại phát hiện đối phương đi vào phòng bếp.
Tùng Vấn Đồng đang luyện đao trong sân, thấy hắn liền hỏi: "Sao anh lại đến đây?"
"Giúp đầu bếp." Sài Thúc Tân bình thản nói: "Giết gà."
Ngân Hạnh thư trai, phòng bếp nhỏ.
Củi gạo dầu muối, một ngọn đèn sáng.
Tùng Vấn Đồng chặt đầu gà bằng một nhát dao, cho hạt tiêu vào nồi xào, mùi thơm ngào ngạt tỏa ra khắp nơi: "Không ngờ thế mà anh lại biết nấu cơm."
"Dược gia có rất nhiều bài thuốc về dược thiện." Sài Thúc Tân đang xắn tay áo nấu canh: "Tài nấu nướng của tôi không bằng chị gái mình, chỉ biết một chút thôi."
"Anh định làm canh gà hầm với dạ dày heo à?" Tùng Vấn Đồng liếc nhìn kệ bếp, tay vẫn cầm xẻng đảo đều: "Hai con gà, xé sợi nấu làm năm bát mì, còn lại làm một bát đùi gà om xì dầu, một bát chân gà chua cay, gà lọc xương cho vào chảo chiên, rồi trộn thêm dầu ớt...!Chết tiệt! Sao cậu lại đến đây? Cút đi!"
"Tôi đến thương tiếc chú gà một chút." Mộc Cát Sinh nằm sấp trên bệ cửa sổ, giơ tay lên bắt lấy quả táo mà Tùng Vấn Đồng ném tới, cắn một miếng giòn tan: "Đợt trước lúc buổi sớm nó gáy, tôi cũng đã nói rồi, kẻ nào quấy nhiễu giấc mộng đẹp của tôi chắc chắn sẽ gặp phải quả báo nặng nề."
"Tổ sư cha cậu, năm nay cậu bao tuổi rồi? Còn muốn trả thù một con gà?"
"Này, ông nhớ chừa lại một ít lông cho tôi nhá, để tôi làm quả cầu đá." Mộc Cát Sinh nhanh chóng chuyển sang chuyện khác, nhìn về phía Sài Thúc Tân: "Thầy thuốc nhỏ lăn vào bếp nấu canh sao? Hôm nay chúng ta có vận may gì thế này?"
"Canh gà hầm dạ dày heo, bỏ thêm hạt tiêu và đảng sâm, bổ hư kiện tỳ*." Sài Thúc Tân bình thản nói: "Có lợi cho sức khỏe của tiên sinh."
(*Bổ hư: bổ sung khí huyết, âm dương thiếu hụt trong cơ thể con người, nâng cao thể chất, cải thiện chức năng tạng phủ.
Kiện tỳ: tăng cường chức năng hoạt động của Tỳ vị, cụ thể là tăng cường chức năng vận hóa đồ ăn thức uống, hấp thu và vận chuyển các chất dinh dưỡng đi nuôi cơ thể.)
"Thầy thuốc nhỏ, nếu anh rảnh, anh dạy lão Nhị làm lẩu Nhất Phẩm đi." Mộc Cát Sinh được đằng chân lân đằng đầu, mặt dày nói: "Lần trước ở phủ của anh được nếm thử một lần, tôi nhớ mãi không quên, nhưng tên kia khăng khăng nói là không biết làm."
"Lẩu Nhất Phẩm là món tủ của chị, tôi cũng không biết cách làm." Sài Thúc Tân nói: "Nếu cậu muốn nếm, lần sau lại đến là được."
Tùng Vấn Đồng nghe vậy thì sững sờ hồi lâu, nhìn Sài Thúc Tân đầy hoài nghi: "Hai người đã biến thù thành bạn rồi sao? Lão Tứ đã rót bùa mê thuốc lú gì cho anh?"
Mộc Cát Sinh ném hột về phía Tùng Vấn Đồng: "Miệng chó không nhả được ngà voi, không nói cũng không có ai tưởng ông bị câm đâu."
Thấy hai người này lại sắp đánh nhau, Sài Thúc Tân đi đến bên cửa sổ, nhìn Mộc Cát Sinh dưới ánh đèn, khẽ gật đầu: "Chuyện lần trước, cảm ơn."
Mộc Cát Sinh sững sờ: "Hả? Chuyện gì?"
Sài Thúc Tân: "..."
"À à à tôi nhớ ra rồi, đúng là tôi đã nói với bên vận chuyển hàng ở bến tàu, chuyện đơn giản ấy mà, thầy thuốc nhỏ không cần để tâm...!Thầy thuốc nhỏ! Này anh đừng đi chứ! Ở lại ăn bữa cơm đã! Thật sự không phải là vì rửa bát nên tôi mới giữ anh lại đâu ——".