Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 9
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Kẹo Mặn Chát
Đây là lần đầu tiên An Bình nhìn thấy Mộc Cát Sinh nếm mùi thất bại.
Cậu còn chưa kịp hả hê khi thấy người khác gặp nạn thì dưới bụng đột nhiên cảm thấy đau, đau đến mức khiến cậu kêu lên một tiếng, cả người lăn xuống khỏi ghế sofa.
Sau đó, cậu đã bị cú ngã này làm tỉnh giấc.
An Bình ngã đến choáng váng cả đầu óc, mãi một lúc sau cậu mới nhận ra nơi này là rạp chiếu phim gia đình của nhà cậu.
Cậu đã ngủ thiếp đi sau khi xem bộ phim – và cậu còn dành cả mấy tháng trời trong giấc mơ của mình.
Truyện Teen Hay
Mình không bị chết đói sao? An Bình hoảng hốt lấy điện thoại ra xem ngày tháng, vậy mà trong thực tế mới chỉ trôi qua chưa đầy một ngày.
Giấc ngủ này của cậu kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, thời gian hiện tại đã là sáng hôm sau.
An Bình ngồi thừ ra đó một lúc rồi chợt bừng tỉnh, kêu lên một tiếng thảm thiết, hôm nay là ngày khai giảng! Chẳng những đã bị muộn giờ, mà cậu còn chưa làm chút bài tập về nhà nào!
Đối với học sinh cấp ba mà nói, trên đời này, việc học là quan trọng nhất.
Lúc này An Bình bỏ mặc mọi chuyện hỗn loạn trong mơ, vội vàng rửa mặt, sau đó vơ lấy cặp sách chạy nhanh ra ngoài, bắt một chiếc taxi ở cửa, dọc đường đi cậu cố gắng làm nốt bài tập cho xong.
Cuối cùng, chờ đến khi cậu đến trường thì đã là tiết thứ hai.
"Lớp phó học tập sao giờ cậu mới đến?" Bạn cùng bàn nhìn thấy cậu, bắt đầu kêu lên, "Cả lớp không một ai làm tờ đề cuối, tất cả đều kêu la phải đợi cậu đến mới làm đấy, cậu không thấy có lỗi với cả lớp sao?"
"Xin lỗi xin lỗi, nay dậy muộn." An Bình cố gắng nhét cặp sách vào trong hộc bàn, "Thầy giáo chủ nhiệm đâu? Tôi đến muộn thế này, sợ là sẽ bị mắng một trận tơi bời mất."
"Hôm nay thầy chủ nhiệm không đến kiểm tra lớp." Bạn cùng bàn bĩu môi, nhìn về phía hàng cuối cùng, "Người kia đến kìa."
An Bình ngẩn người rồi lập tức quay phắt đầu lại, chỉ thấy Mộc Cát Sinh đang ngồi ở chỗ ngồi cạnh cửa sổ, trò chuyện vui vẻ với một bạn nữ.
Mộc Cát Sinh dường như đã để ý đến ánh mắt của An Bình, hắn quay đầu, chớp mắt nhìn cậu.
"Chết tiệt! Cậu ta vừa mới nhìn cậu đấy hả?!" Bạn cùng bàn sợ đến mức giật nảy mình, "Sao hôm nay cậu ta lại không ngủ ngay khi vừa đến? Còn nữa, từ khi nào mà cậu ta có quan hệ tốt với lớp trưởng vậy?"
Lúc này An Bình mới để ý đến bạn nữ ngồi cùng bàn với Mộc Cát Sinh, hóa ra là lớp trưởng đã lâu không đi học, "Lớp trưởng đã khỏi bệnh rồi sao?"
"Nghe nói là khỏi bệnh rồi, hôm qua trong nhóm lớp đã truyền ầm lên đấy.
Ban đầu phải ở lại bệnh viện để theo dõi một thời gian, nhưng cô ấy không muốn ở bệnh viện, vẫn quyết tâm đến trường.
Hôm nay bố mẹ cô ấy đích thân đưa cô ấy đến đây, tôi còn thấy bố mẹ cô ấy ăn sáng với cô ấy trong căng tin." Bạn cùng bàn ngậm ngùi xúc động, "Người ta thế mới là bố mẹ ruột chứ, tôi có khi chỉ là hàng khuyến mãi tặng kèm thôi."
An Bình quan sát vẻ mặt của lớp trưởng, cô gái tràn đầy sức sống, Mộc Cát Sinh dường như đã nói gì đó buồn cười, làm cho cô ấy cười khanh khách không ngừng.
Trước kia lớp trưởng là một người chăm chỉ học tập, tính cách trầm lặng, ít nói, bây giờ trông cô ấy thực sự hoạt bát, tươi sáng hơn trước rất nhiều.
Trải qua một trận bệnh nặng, có lẽ cả người bệnh và người thân đều hiểu ra rất nhiều điều.
Chờ đợi thật lâu bên giường bệnh, cuối cùng cũng đợi được giây phút con gái mở mắt ra, có lẽ còn đáng giá hơn bất cứ điều gì khác.
"Ầy, thế mà trước kia tôi không nhận ra cậu ta lại dễ nói chuyện như vậy." Bạn cùng bàn khẽ nói: "Bình thường cậu ta không đến lớp, hiếm khi đến được một lần thì cũng nằm ngủ quên trời quên đất ở cuối lớp, trông cũng chẳng phải người dễ động vào.
Chẳng biết hôm nay cậu ta uống nhầm thuốc gì rồi...!Chết tiệt, cậu có thấy cậu ta vừa cười không? Mẹ ơi, đẹp trai thật đấy?!"
An Bình không nói gì, trong lòng thầm nhủ đừng để vẻ ngoài lừa gạt, người này chính là một kẻ thích ra vẻ khoe mẽ, già rồi mà không đứng đắn.
Cậu đang oán thầm thì bỗng cảm thấy xung quanh mình yên lặng hẳn, ngẩng đầu lên thì thấy Mộc Cát Sinh đã đứng trước mặt cậu tự lúc nào không hay, trên mặt hắn mang theo vẻ hòa nhã, vui vẻ, "Cậu thấy trong người thế nào rồi?"
Bạn cùng bàn che miệng lại, phát ra tiếng hít thở nghèn nghẹn.
"Vẫn ổn, tôi chưa ăn sáng nên hơi đói." An Bình nhất thời không biết nói gì, suy nghĩ một lúc rồi mới nói: "Dậy muộn, cả đêm nằm mơ."
"Sao lại thế được, đang tuổi ăn tuổi lớn không thể để bụng đói." Mộc Cát Sinh nói, "Đi, tôi mời cậu ăn."
Lời còn chưa dứt thì chuông vào học đã vang lên, người này chẳng màng đến giáo viên vật lý vừa mới vào lớp, công khai đi ra ngoài.
"...Lớp phó học tập, tôi biết nhà cậu có tiền, là tôi nông cạn, là tôi đã đánh giá thấp sự tưởng tượng của người giàu." Bạn cùng bàn vừa kinh ngạc vừa kính nể nhìn cậu, hạ thấp giọng, nói: "Cậu đã thu nhận Mộc Cát Sinh làm đàn em dưới trướng rồi sao?"
An Bình: Tôi van cậu đừng nghĩ xa xôi như vậy được không?
Cậu thực sự có rất nhiều chuyện muốn hỏi Mộc Cát Sinh, đứng ngồi không yên một lúc, cuối cùng không nhịn được, cậu lấy cớ đi vệ sinh, lẻn ra khỏi lớp.
Mộc Cát Sinh cầm cốc giữ nhiệt đứng lấy nước ở cuối hành lang, nghe thấy tiếng bước chân của cậu, tiện miệng nói: "Đến mùa đông giá rét, mà mặc bộ đồng phục mỏng manh của trường Trung học Phổ thông số Một chắc chết cóng cả người mất thôi, còn trẻ thì tốt."
An Bình vừa nghe xong liền hiểu người này có ý gì, kinh ngạc hỏi: "Anh đã biết tôi biết rồi sao?"
"An Bình nhi, câu nói của cậu nghe như đọc nhịu vậy." Mộc Cát Sinh bóc một túi kỷ tử, thả vào cốc giữ nhiệt, "Một đêm cũng không ngắn, cậu đã mơ thấy những gì?"
Nói chuyện ở hành lang không tiện, An Bình đi theo Mộc Cát Sinh lên sân thượng, kể lại đại khái mọi chuyện trong mơ.
Mộc Cát Sinh nghe An Bình kể lại, thỉnh thoảng bật cười khẽ.
"Hoa rơi trong mộng biết là bao nhiêu." Mộc Cát Sinh tựa vào lan can, mở nắp cốc giữ nhiệt, hơi nóng bốc lên lan tỏa giữa không trung, "Tính ra An Bình nhi cũng biết kha khá chuyện rồi, cậu có cảm nghĩ thế nào?"
"Khó nói rõ ra được." An Bình trầm ngâm một lát, nói: "Tại sao tôi lại mơ thấy giấc mơ này?"
"Lúc trước gặp tình thế khẩn cấp trong khe hở Tam Đồ, cậu đã được nếm máu của tôi." Mộc Cát Sinh nói: "Máu là chất môi giới, nhờ đó mà cậu có được ký ức của tôi, điều này cũng không có gì khó hiểu."
"Anh cố ý sao?" An Bình đã chứng kiến bản lĩnh của Mộc Cát Sinh, thoát khỏi khe hở Tam Đồ cũng không khó khăn, mang theo một "con gà luộc" như cậu cũng không thành vấn đề, hoàn toàn không cần phải cho cậu nếm máu.
Nhưng cậu không nghĩ ra lý do tại sao Mộc Cát Sinh lại làm như vậy.
Cậu chỉ là một cậu ấm nhà giàu bình thường, chẳng có gì đặc biệt, mỗi ngày chỉ riêng việc làm bài tập cũng đã đủ khiến cậu mệt mỏi rã rời rồi, vậy còn có lý do gì có thể khiến ngài đây coi trọng?
"À đúng rồi, An Bình nhi, cậu vẫn chưa mơ đến đoạn đó." Mộc Cát Sinh cầm cốc giữ nhiệt, thổi hơi nóng, "Thật ra tôi đã chết một lần rồi."
An Bình sửng sốt.
"Chắc hẳn cậu cũng đã biết, tất cả mọi người trong mơ đều có liên quan đến một sự tồn tại, chúng tôi gọi đó là Thất Gia Chư Tử."
"Cậu có thể xem đó như một kiểu truyền thừa.
Từ ngàn năm trước, có bảy nhóm người tập hợp lại với nhau, thành lập một tổ chức, cùng trải qua những thăng trầm cuộc đời và tồn tại qua các triều đại.
Trong bảy nhóm người này, có khi là một gia tộc, có khi là một môn phái, hoặc là sư đồ nhất mạch đơn truyền*, mỗi một nhóm là một nhà, người đứng đầu một nhà sẽ nắm giữ vị trí Chư Tử, cho nên được gọi là Thất Gia Chư Tử."
(*Nhất mạch đơn truyền: liên tục mấy đời chỉ có duy nhất một người là nam kế thừa)
"An Bình nhi, trong mơ cậu đã gặp được bốn vị Chư Tử —— Dược gia Sài thị Sài Thúc Tân, nắm giữ vị trí Linh Xu Tử; Mặc gia Tùng thị Tùng Vấn Đồng, nắm giữ vị trí Mặc Tử; còn có Âm Dương gia Ô thị Ô Tử Hư, nắm giữ vị trí Vô Thường Tử.
Trong bảy nhà, có bốn nhà đều là gia tộc truyền thừa, Sài thị, Tùng thị, Ô thị chính là ba trong số đó."
"Tôi đã rõ về ba nhà này rồi." An Bình suy nghĩ một chút, nói: "Anh nói tôi đã gặp bốn vị Chư Tử, còn một vị nữa đâu?"
"Gặp sư phụ của tôi rồi chứ?" Mộc Cát Sinh nở nụ cười, "Ông ấy là Thiên Toán Tử."
"Thiên Toán Tử?"
"Môn phái Thiên Toán, nhất mạch đơn truyền qua các đời, sẽ thu nhận không quá ba đồ đệ, một khi đã xác định người kế tục thì những người khác đều phải rời khỏi tông phái." Mộc Cát Sinh nói: "Bởi vì nhân khẩu thưa thớt, một người chính là một nhà.
Cho nên không lấy danh xưng "Thiên Toán gia" như các tên gọi chung khác, Thiên Toán Tử, tức là Thiên Toán gia."
An Bình suy nghĩ một lát, nói: "Có một chuyện tôi vẫn muốn hỏi, cái gọi là Thất Gia Chư Tử ấy, rốt cuộc là làm gì?"
Mộc Cát Sinh có chút sửng sốt, lập tức cười nói: "Phải rồi, khó trách cậu lại không biết, e rằng trong mơ cậu chỉ thấy mấy người chúng tôi đánh nhau."
An Bình thầm nghĩ, đâu có đâu, ngoại trừ đánh nhau, còn có cả ăn uống ngủ nghỉ, toàn mấy chuyện vặt vãnh.
"Thất Gia Chư Tử, mỗi nhà đều có chuyên môn riêng —— Dược gia chuyên về châm cứu và dược thạch*, y thuật tuyệt vời, có thể làm xương trắng mọc da thịt, cứu người chết sống lại.
Mặc gia tinh thông thuật thủ công, luyện chế cơ khí, sở hữu kỹ năng của một nghệ nhân tuyệt thế.
Âm Dương gia có cơ thể bán âm, có thể điều khiển thần quỷ, qua lại giữa âm gian và dương gian.
Còn về Thiên Toán Tử, đúng như tên gọi, chuyên về bói toán."
(*Dược thạch: Dược là dược nhị (các chất bổ cho người bệnh ăn); Thạch là Biếm thạch (cái kim bằng đá) dùng để chữa bệnh. Dược thạch tức là thuốc thang và các dụng cụ y khoa.)
Nói đến người cuối cùng có phần quá qua loa, An Bình không nhịn được hỏi tiếp: "Bói toán?"
"Thiên Toán tính bằng lịch thiên văn, dùng bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ được truyền thừa qua các đời Thiên Toán Tử, để tính mệnh trời." Mộc Cát Sinh nói: "Trong những ghi chép lịch sử cho thấy tiền Sơn Quỷ xuất hiện ban đầu vào thời Nguyên Minh, nhưng tiền Sơn Quỷ trong tay Thiên Toán Tử lại có nguồn gốc từ thời thượng cổ.
Năm đó, sư phụ tôi nói là do Phục Hy tự tay chế tạo, không biết có phải ông ấy đang khoác lác hay không."
Lượng thông tin quá lớn, lại được nói ra từ miệng Mộc Cát Sinh, nhìn thế nào cũng thấy giống như người này đang bịa một câu chuyện siêu nhảm nhí cho nó kỳ diệu, bí ẩn.
Nhưng những gì An Bình đã trải qua mấy ngày nay khiến cậu không thể không tin, toàn bộ suy nghĩ của cậu đều đắm chìm trong đó, hơn nữa cậu có một trực giác không thể giải thích được.
Tuy rằng Mộc Cát Sinh trông có vẻ thờ ơ, bình thản, nhưng vào lúc này, những điều hắn nói đều là sự thật.
"Thiên Toán Tử, tính mệnh trời?"
"Đúng vậy, Thất Gia Chư Tử, dẫn đầu là Thiên Toán Tử.
Vào thời thượng cổ, Tam Hoàng Ngũ Đế lần lượt qua đời, có một bậc thánh nhân dự cảm rằng đất trời sẽ phát sinh biến cố, cho nên đã triệu tập những người cùng chung chí hướng, thuận theo mệnh trời sửa đường đúng lối, đây chính là khởi đầu của Thất Gia Chư Tử.
Mà vị thánh nhân lúc đó chính là Thiên Toán Tử đời thứ nhất, bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ trong tay ông ấy có thể tính mệnh trời, bảy nhà liền lấy mệnh trời làm kim chỉ nam, vào thời khắc quan trọng đưa ra lựa chọn, dẫn dắt nhân thế.
Cứ như vậy nó được truyền thừa qua mỗi lần triều đại đổi thay, có thể nói mỗi một lần giang sơn đổi chủ, nhân gian chợt biến, phía sau đều có bóng dáng của bảy nhà."
An Bình khó có thể tin, "Thật sự chính xác như vậy sao?"
Mộc Cát Sinh móc ra một ít tiền đồng, "Cậu có muốn tính xem thi đại học đạt được bao nhiêu điểm không?"
An Bình lập tức sửa lời: "Tôi tin."
Sau khi tiêu hóa thông tin trong đầu một lúc, cậu hỏi: "Bây giờ tôi mới nhìn thấy bốn nhà, ba nhà còn lại đâu?"
"Gia tộc truyền thừa còn có Chu gia, gia chủ nắm giữ vị trí Tinh Túc Tử, mang huyết mạch của Chu Tước, có thể coi là thần tiên.
Môn phái truyền thừa là Tiên gia Bồng Lai, môn chủ nắm giữ vị trí Trường Sinh Tử, đi theo con đường trường sinh bất lão, tạm thời tính là bán tiên.
Cuối cùng là La Sát Tử, thế giới không đại loạn sẽ không xuất hiện, không có truyền thừa, ngẫu nhiên sinh ra." Mộc Cát Sinh nói qua, "Cậu về ngủ thêm vài giấc là thấy ngay."
An Bình phân chia các thế lực như chiến lược game rồi ghi nhớ từng chút một, đột nhiên cậu nhớ tới một chuyện, "Từ từ, khi nãy anh nói đã từng gì cơ? Anh đã chết một lần rồi sao?" Cậu muộn màng nhận ra và kịp thời hỏi lại, tuy rằng đã biết Mộc Cát Sinh là một lão già bất tử nhưng cậu vẫn nổi da gà khắp người.
"Cuối cùng cậu cũng nhớ lại." Mộc Cát Sinh nhìn cậu, nở nụ cười ẩn ý, "Đúng vậy, hay nói một cách chính xác hơn —— tôi là người đã chết rồi."