Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 13
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày 15 tháng 12, Đông chí.
Mộc Cát Sinh xách theo hộp thức ăn, như thường lệ không đi vào bằng cổng chính của phủ nhà họ Sài, mà vượt tường, trèo nóc nhảy lên gác ấm, gõ cửa sổ: "Tam Cửu Thiên, có ở đây không?"
Cửa sổ mở ra, Sài Thúc Tân cau mày nhìn y: "Sao cậu lại tới đây?"
Tuyết trắng bay lất phất, Mộc Cát Sinh cầm một chiếc ô màu đỏ, cười tủm tỉm giơ hộp thức ăn trong tay lên: "Hôm nay là Đông Chí, lão Nhị đưa lão Ngũ đến Quan Sơn Nguyệt chơi rồi, ở nhà không nấu cơm, tôi đến ké một bữa sủi cảo."
"Đi xuống."
"Thôi nào, cũng đâu phải tôi ăn chùa của anh, tôi có mang đồ ăn đến mà.
Lão Nhị vừa mới nghiên cứu ra món mới, tôi phải tốn bao công sức mới cướp được một ít từ trong miệng lão Ngũ đấy.
Nể tình tôi còn nhớ phần anh, anh cho tôi ké bữa cơm nha."
"Đi xuống, đi cửa chính." Sài Thúc Tân quay người vào phòng: "Trước khi vào, phủi sạch tuyết trên vai đi."
Tuy rằng Sài Thúc Tân ở gác ấm, nhưng trong phòng cũng chẳng ấm áp là mấy.
Bốn vách tường mộc mạc, trước tấm bình phong bằng giấy trắng là một chiếc bàn dài nhỏ, trên bàn có một chậu nước sạch, còn có một bình hoa mai đang được tỉa dở.
"Này Tam Cửu Thiên, tôi nói thật lòng, căn phòng của anh trông còn hiu quạnh hơn cả phòng sư trong chùa Bạch Thủy đấy." Mộc Cát Sinh quan sát xung quanh: "Nhìn cách bố trí ở đây, chắc hẳn là có lắp đặt lò sưởi sàn, sao không đốt lên?"
"Hiện tại hoa mai vừa nở." Sài Thúc Tân cầm kéo tỉa hoa trên tay: "Nhiệt độ cao hơn, hoa sẽ rụng rất nhanh."
"Đây là mai Bát Trùng Hàn Hồng của nhà anh sao?" Hai mắt của Mộc Cát Sinh sáng ngời: "Tôi từng nghe sư phụ nói, nhà họ Sài yêu mai, hoa mai ở phủ nhà họ Sài có thể hiên ngang giữa sương tuyết trong mùa đông giá rét.
Thảo nào hôm nay khắp vườn nhà anh lại nồng nàn hương mai, thì ra là đúng mùa hoa nở."
Mai đỏ không thể so với mai vàng, cũng không chịu được lạnh, mai Bát Trùng Hàn Hồng ở phủ nhà họ Sài là giống hoa quý hiếm được chăm sóc cẩn thận qua nhiều đời, có thể nở rộ trong tuyết.
Xưa nay nhà họ Sài đều thích mai, coi nó là biểu tượng cho phẩm chất cao quý.
Nghe nói cây mai ở phủ nhà họ Sài đều được bón bằng nguyên liệu quý, tự thân mang dược tính, sau khi giã nát sẽ trở thành một loại thuốc quý, có công hiệu độc đáo.
"Chẳng mấy khi thấy anh thích thứ gì đó." Mộc Cát Sinh vui vẻ nói: "Thảo nào mấy ngày trước nhà tôi nhận được mấy chậu mai cảnh, là anh tặng à?"
"Đó là mấy gốc cây phát triển tốt nhất trong năm nay." Sài Thúc Tân ngồi trước bàn, tỉa một cành hoa: "Mai Bát Trùng Hàn Hồng là hoa quý vô giá, mấy chậu kia là tặng cho tiên sinh, cậu đừng mang đi bán lấy tiền."
"Anh nói muộn rồi, tất cả đều bị lão Nhị hái xuống làm bánh hoa mai rồi." Mộc Cát Sinh ngồi ở phía đối diện, mở hộp thức ăn mang đến: "Này, phần của anh đây."
Sài Thúc Tân cầm kéo lỡ tay cắt trượt một đường, hoa mai đang thẳng tắp lập tức biến thành đóa hoa rũ xuống thân.
"Anh đừng nhìn tôi chằm chằm, lần này tôi không hề làm gì hết!" Mộc Cát Sinh vội vàng giải thích: "Dạo gần đây lão Ngũ ngứa răng, suýt chút nữa gặm nham nhở mấy gốc mai kia đấy.
Bây giờ khắp cả nhà đều là vết nước dãi, đến cả trên sổ sách của lão Tam cũng có nước dãi của lão Ngũ mà."
Một lúc lâu sau, Sài Thúc Tân mới thốt ra một câu: "Trâu gặm mẫu đơn."
"Thì biết làm sao bây giờ, cũng không thể chấp nhặt với trẻ con."
"Chu Tước non phải mất năm mươi năm mới có thể hóa thành hình người, nếu xét về tuổi tác, có lẽ tiên sinh cũng không lớn bằng nó."
"Hiếm khi thấy anh ví von thật như vậy." Mộc Cát Sinh ngạc nhiên nói: "Sao, chẳng lẽ đánh nó một trận?"
"Tôi sẽ không làm chuyện đó, nhưng cậu có thể làm được."
"...Được rồi, tôi đã đánh nó một trận, sau đó lão Nhị không cho tôi cơm ăn.
Bây giờ hắn giống như mẹ đẻ của lão Ngũ, còn tôi chính là đứa con nhặt được ngoài đường." Mộc Cát Sinh lộ ra vẻ bất đắc dĩ: "Gần đây lão Ngũ rất kén ăn, kén cá chọn canh, mỗi ngày tôi đều phải ăn đồ thừa của nó."
Sài Thúc Tân dường như không tin: "Cậu sẽ ăn cơm thừa của người khác sao?"
"Cũng không thể đổ đi mà, dù sao cũng món lão Nhị nấu, sẽ không khó ăn lắm." Mộc Cát Sinh thở dài: "Gần đây lão Nhị và lão Ngũ đang đối đầu với nhau, lão Ngũ chẳng chịu ăn bất cứ món gì.
Mỗi ngày đều bày ra cả một bàn ăn rất lớn, tôi phụ trách dọn dẹp chiến trường, ăn liền mấy bữa cũng tăng cân không ít...!Đừng nói chuyện này nữa, anh nếm thử bánh hoa mai tôi mang tới đi, chiều nay lão Nhị vừa hấp xong, vẫn còn nóng."
Trong hộp đựng có một lồng bánh trắng, bánh được nặn thành hình hoa mai, lớp vỏ cực mỏng, để lộ lớp màu đỏ nhạt của phần nhân bên trong, thực sự đẹp mắt, thơm ngon và hấp dẫn.
Sài Thúc Tân nhìn một chút, đặt cành hoa đang tỉa xuống: "Đợi một lát."
"Anh không ăn sao?"
"Pha trà trước."
Pha trà trên lò đất nung, trà xanh pha bằng nước tuyết.
"Cuối cùng cũng ấm áp hơn rồi." Mộc Cát Sinh nhấc ấm trà lên, rót nước sôi nóng hổi vào chén: "Bây giờ căn phòng này của anh mới xem như có chút hơi ấm con người, rốt cuộc cũng không giống phòng tu luyện của đạo sĩ nữa."
Sài Thúc Tân ngồi ở phía đối diện, giã thuốc trong cối đá trắng được đặt trên bàn, hắn nhặt những cánh hoa mai bị tỉa hỏng xuống, thêm vào dược liệu sau đó trộn đều và giã nát với nhau.
Mộc Cát Sinh nhìn hắn bận rộn: "Anh đang làm gì vậy?"
"Sắp tới khoảng giờ Thìn, theo nề nếp sinh hoạt của Dược gia, tới giờ đó phải ngâm tay tĩnh tâm." Trên bàn có một chậu nước sạch, Sài Thúc Tân đổ dược liệu đã giã vào trong nước, màu nước dần trở nên đậm hơn.
Mộc Cát Sinh từng nghe kể về chuyện này, Dược gia nhà họ Sài cực kỳ trân trọng đôi tay của mình, không chỉ đeo găng tay mỗi ngày mà còn phải ngâm tay, hôm nay coi như y được chứng kiến một lần.
"Anh chỉ dùng nước lạnh để ngâm tay thôi á? Đang mùa đông giá lạnh đấy, như vậy chẳng phải càng làm tay bị tổn thương sao?"
"Trong phương thuốc của Dược gia, tùy vào mỗi mùa thì sẽ dùng dược liệu và nước ngâm khác nhau." Sài Thúc Tân khuấy thuốc xong, liếc nhìn Mộc Cát Sinh, có vẻ hơi do dự: "Nếu cậu đã ăn xong thì đi ra ngoài trước đi."
"Ra ngoài? Đi đâu?"
"Hôm nay chị tôi sẽ làm lẩu Nhất Phẩm, cậu có thể qua xem một chút."
"Thế có gì lạ mà xem, Tam Cửu Thiên tính giở trò gì khi đuổi tôi ra vườn nhà sao?" Mộc Cát Sinh nhướn mày: "Tôi chỉ ngồi ở đây thôi, không đi đâu hết."
"Cậu vừa ăn rất nhiều bánh hoa mai, cần phải đi bộ để tiêu hóa..."
"Chẳng phải anh cũng ăn sao? Đã đi thì đi cùng nhau."
Nếu bàn về khả năng đấu khẩu, Sài Thúc Tân rõ ràng không phải đối thủ của Mộc Cát Sinh.
Hai người nói qua nói lại một hồi, Sài Thúc Tân đành phải bỏ cuộc, giơ tay đẩy cửa sổ ra: "Tùy cậu."
Mộc Cát Sinh còn chưa kịp mở miệng, đã bị tuyết rơi tạt thẳng vào đầy mặt đầy đầu.
"Tam Cửu Thiên, tôi phát hiện có đôi khi anh rất xấu tính đấy." Mộc Cát Sinh chật vật đóng cửa sổ lại: "Giống hệt như trẻ con, toàn bất ngờ giở trò trêu chọc người khác...!Phụt."
Trong gác ấm vang lên một tràng cười lớn làm rung chuyển cả phòng.
"Tôi sai rồi tôi sai rồi, anh đừng tức giận, ha ha ha ha ha ha..." Mộc Cát Sinh vừa cười vừa nhận lỗi, nhớ lại chuyện vừa rồi chạy đến phía đối diện của căn phòng, vừa cười vừa nói: "Tam Cửu Thiên, đây cũng là tập tục của Dược gia các anh sao? –– Mọi người đều phải nhuộm móng tay à?"
Mới vừa rồi Sài Thúc Tân tháo găng tay, Mộc Cát Sinh suýt chút nữa phụt trà ra, mấy lần trước bọn họ đánh nhau vào đêm khuya, không nhìn rõ màu.
Hiện giờ y mới thấy rõ, trên đôi tay mảnh khảnh của đối phương, mười ngón tay đều được nhuộm móng đỏ.
Chả trách Sài Thúc Tân muốn đuổi y ra!
"Thật ra chuyện này cũng bình thường." Mộc Cát Sinh thở dốc, cười nói: "Mấy thứ son phấn này, lão Nhị cũng rất am hiểu, chắc hẳn hai người sẽ hợp cạ."
Sài Thúc Tân mặt lạnh tanh không nói gì, nhìn Mộc Cát Sinh đang cười đến rách quai hàm, chuẩn bị tư thế giống như ngâm tay xong sẽ cầm dao chém người ngay lập tức.
Trong mắt thiếu niên ánh lên vẻ tức giận lạnh lẽo, hai tay ngâm trong chậu sứ, các khớp ngón tay đỏ bừng, tựa như bị ngọn lửa cháy xém qua đầu ngón tay.
Hoa mai nổi lềnh bềnh trong nước, phản chiếu lên áo trắng như tuyết của hắn, chúng suýt chút nữa bị nghiền nát ra màu đỏ tươi đẹp.
"Cậu Mộc chắc chưa biết, Thúc Tân dùng phương thuốc cổ xưa, cũng không phải sơn móng thông thường.
Xưa nay người nhà họ Sài luôn trân trọng đôi tay, đối với móng tay cũng vậy, những người làm nghề y trong nhà đều là như thế." Giọng nói nhẹ nhàng truyền đến, một bóng người yểu điệu xinh đẹp đi lên lầu: "Chị tự hỏi sao gác ấm hôm nay lại ấm áp thế, thì ra là cậu Mộc tới."
Mộc Cát Sinh lập tức ngừng cười, đứng thẳng tắp: "Chị Sài."
Sài Thúc Tân đang ngâm tay, không tiện đứng lên, cúi đầu chào hỏi: "Chị."
"Hai em cứ từ từ trò chuyện, hôm nay trong phủ ít người, không cần phải khách sáo." Sài Nhẫn Đông mỉm cười: "Chị đến đây chỉ để hỏi một câu, bữa tối nay muốn ăn gì?"
Mộc Cát Sinh nói ngay: "Lẩu Nhất Phẩm."
"Được được, sủi cảo và lẩu Nhất Phẩm đều không thể thiếu." Sài Nhẫn Đông cười nói: "Thúc Tân thì sao?"
"Chị nấu món nào cũng được hết." Sài Thúc Tân nói: "Đứng lâu trong bếp sẽ ảnh hưởng sức khỏe, chị đừng quá vất vả."
"Sức khỏe của chị Sài gần đây thế nào?" Mộc Cát Sinh nghe vậy liền nói: "Nếu không em tới giúp chị một tay nhé?"
"Chị cũng chỉ thỉnh thoảng mới nấu một bữa, không sao cả." Sài Nhẫn Đông nhẹ nhàng xua tay, tinh nghịch nói: "Về phần xuống bếp —— chị cũng đã được nghe nói tới canh cá koi hành tây táo đỏ của cậu Mộc rồi."
Sài Thúc Tân: "Ơ."
"Nào có đâu." Mộc Cát Sinh nói với giọng điệu vô liêm sỉ: "Vậy đành làm phiền chị Sài vậy."
Phủ nhà họ Sài chiếm diện tích rất rộng, ở trung tâm vườn hoa có một khu vực yên tĩnh được bao quanh bởi hành lang uốn lượn chín khúc.
Tuy rằng Dược gia có nhiều người trong họ, nhưng ở bên trong hành lang chỉ có những người thuộc dòng chính của nhà họ Sài, cũng chính là hai chị em hiện giờ.
Gác ấm của Sài Thúc Tân và Sài Nhẫn Đông cách nhau không xa.
Sau khi màn đêm buông xuống hành lang được thắp sáng đèn, bên ngoài tuyết trắng bay lất phất, một nhành mai ló vào hiên nhà, nghiêng nghiêng in bóng.
Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đi cùng nhau, một người đi trước một người đi sau.
Mộc Cát Sinh tự nhiên như ở nhà, tùy tiện đi ở phía trước, hành lang quanh co phức tạp, vậy mà người này lại đi như đã quen đường.
Sài Thúc Tân hỏi: "Cậu biết đường?"
"Không biết." Mộc Cát Sinh cầm một chiếc đèn lồng trên tay: "Nhưng mùi thức ăn từ đằng xa đã bay tới đây rồi, ở nhà tôi dựa vào mùi thức ăn để biết hôm nay lão Nhị dọn cơm ở đâu đấy.
Lần theo khứu giác, không sai được."
Quả nhiên, hai người nhanh chóng ra khỏi hành lang, đi tới trước gác ấm nơi Sài Nhẫn Đông ở.
Mặc dù hai căn gác ấm có cấu trúc tương tự, nhưng trong phòng Sài Nhẫn Đông lại ngập tràn sự ấm áp.
Trên bàn tròn bày đầy thức ăn, vây quanh chính giữa là một chiếc bếp đồng chạm khắc tinh xảo, phía trên chính là lẩu Nhất Phẩm mà Mộc Cát Sinh mong ngóng ngày đêm.
Sài Nhẫn Đông đang dọn thức ăn, nhìn thấy hai người vào cửa, nhanh chóng đưa cho mỗi người một quả quýt trước: "Sủi cảo sắp ra lò đây, hai đứa ăn chút đồ ăn nhẹ trước đi, trong giỏ trúc còn có hồng chín cây.
Hạt dẻ ủ trong lò, khi lấy ra ăn thì ăn chậm một chút, cẩn thận bị bỏng." Rồi nói đang trông lò, vội vàng quay người vào bếp.
Sài Thúc Tân đưa quýt của mình cho Mộc Cát Sinh: "Trong hộp kẹo có hạt thông, muốn ăn tự lấy, nhưng đừng ăn quá nhiều, sắp ăn cơm rồi." Nói xong cũng đi vào phòng bếp: "Tôi đi giúp chị, cậu đừng đi theo."
Mộc Cát Sinh ôm hộp kẹo, quýt và một giỏ hồng chín, chớp chớp mắt mấy cái, trong lòng cảm giác đây là lần đầu tiên mình nhận được đãi ngộ ăn cơm của Chu Ấm Tiêu.
Mặc dù có hơi trẻ con, nhưng làm trẻ con lớn xác thực sự sướng thật sự.
Từ trước đến nay Mộc Cát Sinh không hề biết xấu hổ, y thoải mái nằm dựa vào giường êm ái, vừa sưởi ấm vừa uống trà, bóc vỏ quýt thành hình bông hoa.
Nhưng mà y còn chưa ăn được mấy miếng, điện thoại trên bàn trà đã reng lên, nhưng y không tiện nghe máy.
Chờ Sài Nhẫn Đông đi ra từ phòng bếp nhấc điện thoại lên, y đang định đứng dậy tránh đi, lại bị người nọ ngăn lại: "Là thiếu gia nhà họ Tùng." Sài Nhẫn Đông che ống nghe, khẽ nói: "Tìm em."
"Lão Nhị?" Giờ mới được nửa ngày không gặp nhau, Tùng Vấn Đồng tìm y có chuyện gì? Mộc Cát Sinh nhận lấy ống nghe: "A lô? Có việc thì nói mau, không có việc thì thôi."
Điện thoại của Tùng Vấn Đồng chắc hẳn được gọi tới từ Quan Sơn Nguyệt, âm thanh xung quanh xen lẫn với giai điệu tỳ bà và tiếng xóc bài: "Lão Tứ, cậu có nhìn thấy lão Ngũ không?"
"Chim hầm tiêu? Chẳng phải nó theo ông đi trải nghiệm chốn nữ sắc rồi sao?"
"Trong lúc tôi đi mang sủi cảo, thằng nhóc này đã biến mất rồi!" Tùng Vấn Đồng lo lắng nói: "Hôm nay đúng hôm nó hóa thành hình người, tôi sợ thằng bé xui xẻo này lại bị người ta bắt cóc.
Nó không chạy đến chỗ cậu sao?"
"Phủ nhà họ Sài và Quan Sơn Nguyệt cách cả nửa thành phố đó, nếu bị bắt cóc thì bị bắt lâu rồi." Mộc Cát Sinh thích hóng chuyện không sợ rắc rối: "Tôi đã nói ông không nên dẫn nó đi rồi mà, nó mới bao nhiêu tuổi.
Nó còn quá non nớt, chẳng hiểu gì về những chuyện yêu đương lãng mạn đâu."
"Tôi đang nói cho cậu biết chuyện quan trọng!" Tùng Vấn Đồng lớn tiếng nói: "Cậu mau tới đây, giúp tôi tìm người!"
"Tôi từ chối." Mộc Cát Sinh trả lời thẳng thắn dứt khoát, y nhét cả quả quýt vào miệng, căng phồng cả hai má, nói không rõ chữ: "Ộn cót thề khôn cho tối cơm ẳng, nhưng ốn không thệ hống chọ tối ằng cơm." (ông có thể không cho tôi cơm ăn, nhưng ông không thể không cho tôi ăn cơm.)
"Mộc Cát Sinh! Bây giờ lão Ngũ mất tích rồi!"
"Ộn hống cho tối ặng đẵng à." (ông không cho tôi ăn đã à)
"Lão Ngũ là Tinh Túc Tử!"
"Không phại ốn bạc nạo Ngủ nớng dồi còng gì." (Không phải ông bảo lão Ngũ lớn rồi còn gì)
"Đệch mợ cậu nói xong chưa?!"
"Ốn còng mắm tội." (ông còn mắng tôi)
"..."
Đầu bên kia điện thoại truyền đến một tiếng đập lớn, sau đó là một khoảng im lặng, Mộc Cát Sinh đoán chừng Tùng Vấn Đồng đã tức đến mức muốn nổ tung, đang đập phá đồ đạc để hả giận.
Y không hề hoảng hốt nuốt miếng quýt xuống, giọng nói cuối cùng cũng trở lại bình thường, y chậm rãi nói: "Lão Ngũ còn chưa biết đi mà, đúng không? Yên tâm, bò không xa được đâu.
Tìm kiếm dưới gầm giường đi, Quan Sơn Nguyệt có bao nhiêu là giường, cứ tìm từ từ là sẽ thấy."
Lời còn chưa dứt, Sài Thúc Tân đã mang nồi canh đi vào phòng: "Tôi phải ăn cơm rồi, trời có sập cũng phải đợi tôi ăn cơm xong rồi tính." Mộc Cát Sinh không đợi đối phương trả lời, trực tiếp cúp điện thoại, lại tiện tay rút dây điện ra.
Sài Thúc Tân đặt nồi canh xuống: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có chuyện gì hết, lão Nhị chúc tôi đông chí vui vẻ."
Sài Thúc Tân nhìn y, ánh mắt rõ ràng không tin lời nói dối của người này, thế nhưng hắn lại không nói gì.
Sài Nhẫn Đông quay về phòng thay một bộ sườn xám xanh than, mỉm cười ngồi vào bàn, nâng chén rượu lên: "Hôm nay là ngày lễ, không cần giữ lễ nghi gì cả, hai đứa cũng đừng đứng nữa, ăn cơm đi."
Rượu rót vào chén, tỏa ấm cả phòng.
Một bữa cơm kéo dài đến tận đêm khuya, tuyết lớn đã ngừng rơi, Sài Thúc Tân đưa Mộc Cát Sinh ra khỏi hành lang, hỏi lại chuyện ban nãy: "Mặc Tử tìm cậu làm gì?"
Mộc Cát Sinh nhướng mày: "Tôi còn tưởng chuyện này đã qua rồi, sao giờ anh lại nhớ tới mà hỏi?"
"Rất hiếm khi tôi được ăn cơm với chị."
"Thì ra là như thế." Mộc Cát Sinh gật đầu, cũng không giấu giếm nữa: "Hơn một tiếng trước lão Nhị từ Quan Sơn Nguyệt gọi điện thoại tới, nói rằng lão Ngũ mất tích rồi."
Sài Thúc Tân nhíu mày: "Tinh Túc Tử mất tích?"
"Sao ai cũng kinh ngạc thế." Mộc Cát Sinh xua tay: "Yên tâm, trước khi xuống núi chúng tôi đều đã báo cáo với tiên sinh về nơi đến.
Nếu như nay không phải ngày lễ, tiên sinh sẽ không thả chúng tôi ra ngoài, lão Ngũ sẽ không bị ai đó bắt vào nồi."
"Dù sao đi nữa, Tinh Túc Tử mất tích cũng không phải chuyện nhỏ." Sài Thúc Tân lộ rõ vẻ lo lắng: "Tôi đi tìm cùng cậu."
"Anh đi cùng tôi?" Mộc Cát Sinh nghe vậy cười phá lên: "Anh chắc chắn muốn cùng tôi đến Quan Sơn Nguyệt? Giữa đêm hôm khuya khoắt gia chủ Dược gia đến thăm nơi kỹ viện, e là đám trưởng bối nhà anh sẽ nổi trận lôi đình mất, nhỉ?"
Sài Thúc Tân dừng lại, trên mặt hiếm khi lộ vẻ bối rối.
Mộc Cát Sinh ngắm nhìn vẻ mặt của hắn chán chê, rồi mới ung dung nói: "Được rồi, không trêu anh nữa, tôi có mang tiền Sơn Quỷ đến đây, đợi lát nữa bói một quẻ, là có thể biết rốt cuộc lão Ngũ đã chạy đi đâu chơi." Tiếp đó y dừng lại: "Nhưng trước đấy, tôi muốn nhờ anh một chuyện."
"Chuyện gì?"
Lời còn chưa dứt, cổng chính của phủ nhà họ Sài đã bị đá văng ra, ngoài cổng có một người hằm hằm sát khí đứng đó, chính là Tùng Vấn Đồng.
Mộc Cát Sinh nhanh chóng chạy đến sau lưng Sài Thúc Tân, đẩy hắn ra phía trước: "Giúp tôi giải quyết chuyện này."