Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 17
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngọn lửa lập tức bùng lên, Sài Thúc Tân lúc này mới nhận ra bầu trời Phong Đô đã được treo đầy đèn lồng, nối với nhau bằng những sợi xích vàng óng ánh.
"Lông đuôi của Chu Tước rụng khi lần đầu tiên hóa hình hoàn chỉnh, có thể cháy sáng khoảng ba ngày ba đêm." Mộc Cát Sinh tỏ vẻ rất hài lòng, "Cảnh tượng hiếm có, đi thôi, chúng ta tìm chỗ uống rượu."
Chín vạn ba ngàn bảy mươi hai ngọn đèn kim ngô thắp sáng, cả thành ngập tràn ánh sáng lung linh, đèn đuốc trải dài bất tận.
Cả Phong Đô bùng nổ trong chốc lát, tiếng kinh ngạc vang lên không ngớt.
Tùng Vấn Đồng cầm đao đánh bật Ô Nghiệt, kinh ngạc thốt lên: "Đêm đèn kim ngô sao?! Lão Tứ đang làm cái quái gì vậy?"
Ô Nghiệt nheo mắt nhìn khoảng không, "Đêm hội đèn kim ngô... Đã lâu lắm rồi ta chưa được xem." Nói đoạn, bà ta liếc nhìn Tùng Vấn Đồng, "Hôm nay tâm trạng ta rất tốt, thằng nhóc con, chúng ta chia tay tại đây."
"Chờ một chút!" Tùng Vấn Đồng cao giọng muốn đuổi theo, nhưng đối phương đã biến mất không thấy bóng dáng.
Mộc Cát Sinh mua mấy vò rượu, kéo Sài Thúc Tân nhảy lên một tòa nhà cao, nằm trên mái hiên ngắm nhìn những ngọn đèn trên trời.
Mộc Cát Sinh mở nắp vò ra, uống một ngụm lớn, "Tam Cửu Thiên, hình như anh có chuyện muốn hỏi tôi, tôi thấy anh kìm nén suốt cả chặng đường rồi.
Lúc này không có người ngoài, nói đi."
Sài Thúc Tân cầm vò rượu, uống một ngụm, nói: "Cậu cố ý."
Mộc Cát Sinh lập tức phun rượu ra, ho sặc sụa, "Không phải chứ, chuyện này mà anh cũng nhìn ra được sao?"
Sài Thúc Tân thờ ơ liếc nhìn y, vẻ mặt không chút thay đổi.
"Thôi được rồi, Tam Cửu Thiên, anh đúng là...!Không hổ danh Linh Xu Tử." Mộc Cát Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, "Nói xem, anh đã nhìn ra được gì rồi?"
"Chúng ta không hề đi nhầm vào Thành Tây Quan, mà là cậu cố ý làm vậy." Sài Thúc Tân hỏi: "Vì sao?"
Mộc Cát Sinh uống một ngụm rượu lớn, thở dài nói: "Vì Lão Tam."
Tùng Vấn Đồng gõ mạnh vào cổng chính, "Ô gia, có ai ở nhà không?!"
Đây là một dinh thự lớn ở Phong Đô, thuộc về một gia đình giàu có quyền quý, chiếm diện tích khoảng hai con phố.
Cánh cổng lớn sơn son mở ra kẽo kẹt, một tiểu đồng mặc áo xanh bước tới, hành lễ với Tùng Vấn Đồng và nói: "Kính chào Mặc Tử, xin hỏi Mặc Tử đến vì chuyện gì ạ?"
"Lão Tam đâu? Bảo cậu ta ra đây!"
"Bẩm Mặc Tử, chủ nhân không có ở đây ạ."
"Không có ở đây?" Tùng Vấn Đồng nhíu mày: "Thế đi đâu rồi?"
"Bẩm Mặc Tử, hôm nay trong thành Phong Đô có đám cưới, chủ nhân là Vô Thường Tử đã đi chúc mừng, từ giờ Tý rồi ạ." Tiểu đồng khom người mời, "Trong phủ có chuẩn bị ít trà, Mặc Tử có muốn vào trong chờ một lát không?"
"Trong thành Phong Đô có đám cưới?" Tùng Vấn Đồng không vào cửa mà hỏi: "Đám cưới nhà ai?"
"Bẩm Mặc Tử, là Diêm Vương gả con gái."
"Diêm Vương gả con gái, trăm quỷ chúc mừng." Mộc Cát Sinh nhìn những ngọn đèn lấp lánh đằng xa, "Lão Tam là Vô Thường Tử, Diêm Vương là một trong những người mà hắn thường xuyên phải tiếp xúc nhất.
Cho dù không thể kết thân, cũng tuyệt đối không thể trở mặt.
Tam Cửu Thiên, anh là gia chủ Dược gia, hẳn là hiểu được đạo lý này."
"Tôi hiểu." Sài Thúc Tân gật gật đầu, "Cho nên?"
"Diêm Vương từng đến thăm nhà họ Ô, chỉ đích danh muốn một món quà mừng cưới đặc biệt." Mộc Cát Sinh nói: "Muốn nhờ Lão Tam mời Mặc Tử của Mặc gia, đích thân làm một bộ mũ phượng."
Sài Thúc Tân lộ vẻ nghi hoặc, "Chuyện này có gì khó khăn sao?"
"Khó là khó ở chỗ Diêm Vương muốn một bộ mũ phượng kia, nếu ông ta muốn đồ trang sức bằng vàng bạc châu báu gì khác, rồi muốn Lão Nhị tự làm cũng không phải không được." Mộc Cát Sinh thở dài: "Nhưng cả đời này, Lão Nhị chỉ làm duy nhất một bộ mũ phượng, đó là món quà cưới tặng cho mẹ hắn."
"Chuyện này trong Thất Gia Chư Tử cũng không phải bí mật gì cả, chắc hẳn anh đã từng nghe qua chuyện tình giữa Mặc Tử đời trước và nàng hoa khôi rồi.
Năm đó Mặc Tử mặc áo cưới đi đến đầu cầu Nại Hà, đội trên đầu chính là mũ phượng mà Lão Nhị làm ra.
Từ đó về sau, Lão Nhị đã lập lời thề, rằng kiếp này sẽ không làm bất cứ món đồ hồi môn nào nữa."
Sài Thúc Tân suy nghĩ một lát, rồi nói: "Nếu đã như thế, thì cứ nói rõ đầu đuôi câu chuyện ra, Diêm Vương cũng không phải người không biết lý lẽ."
"Tam Cửu Thiên, anh không thân với Lão Tam, nên không biết được chỗ khó của Âm Dương gia ở Phong Đô." Mộc Cát Sinh cười khổ lắc đầu, "Từ khi Thất Gia Chư Tử được lập ra tới nay, Âm Dương gia chuyên phụ trách chuyện quỷ hồn, có mối quan hệ với Minh phủ hơn một ngàn năm.
Nói dễ nghe một chút, là đôi bên hợp tác hỗ trợ lẫn nhau, nói khó nghe một chút, thì là mạnh ai nấy lo cho lợi ích của mình."
"Thất Gia Chư Tử thường xuyên nhúng tay vào chuyện dưới âm gian để đạt được mục đích của mình, đã không ít lần gây thêm rắc rối cho Âm Ty.
Tuy nói Thiên Toán Tử tính mệnh trời, mà đã là mệnh trời thì không chúng sinh nào không tuân theo.
Nhưng nói trắng ra, Thiên Toán Tử cũng là người phàm, Âm Ty không nói ra mặt, nhưng trong lòng chưa chắc đã phục."
Sài Thúc Tân hiểu rất nhanh, "Cho nên Diêm Vương đang cố tình gây khó dễ?"
"Đúng vậy, bảo Lão Nhị làm một bộ mũ phượng là chuyện không thể, Lão Tam căn bản không dám nói với hắn.
Nếu việc này bị hắn biết, hắn có thể phá nát cả điện Diêm Vương.
Mấy năm gần đây thiên hạ đại loạn, Thất Gia Chư Tử qua lại với Âm Ty sẽ ngày càng nhiều, hắn muốn đại náo một trận để giải tỏa cơn giận thì được, nhưng về sau sẽ chỉ chuốc thêm nhiều phiền toái hơn."
"Cho nên để giải quyết ổn thỏa việc này, cần phải có phần quà mừng tốt hơn, thậm chí còn hơn cả mũ phượng mà Mặc Tử Mặc gia tự tay chế tác." Sài Thúc Tân tiếp lời: "Và rồi cậu chọn đêm thắp đèn kim ngô."
"Phải." Mộc Cát Sinh uống một hớp rượu, nở nụ cười: "Đã sắp ba trăm năm, Phong Đô không được thắp đèn kim ngô.
Chu gia là hậu duệ của thần linh, không phải gia tộc mà Diêm Vương có thể tùy tiện mời đến.
Hôm nay, đèn kim ngô thắp sáng cả bầu trời, giá trị của nó còn hơn cả vạn lần bộ trang sức đỏ của nhân gian."
Chu Tước thắp đèn, kim ngô không ngăn, xuân đến Hoàng Tuyền, Diêm Vương kết thân.
"Tôi hiểu ý của cậu." Sài Thúc Tân nhìn cảnh náo nhiệt ồn ào phía xa, hỏi: "Nhưng chuyện này có liên quan gì tới việc tiến vào Thành Tây Quan?"
"Muốn thắp đèn kim ngô, nhất định phải dùng một bộ phận trên người Chu Tước làm vật dẫn.
Tôi không thể lấy máu hay rút gân rút xương của Lão Ngũ được, nó đã gần đến thời kỳ hóa hình, lông trên người chính là nhiên liệu tốt nhất." Mộc Cát Sinh nói: "Nhưng anh cũng đã từng nói, hóa hình cần bồi bổ linh lực.
Chu Tước hóa hình cần linh lực là chuyện rất quan trọng, mà Thành Tây Quan là nơi vạn quỷ hoành hành, là chỗ tốt nhất để làm điều đó."
"Thái Tuế Ô Nghiệt cùng một nhóm với cậu?"
"Cái gì mà gọi là 'cùng một nhóm', chúng tôi đâu có kết bè kết cánh." Mộc Cát Sinh xua tay, không giấu giếm nữa, "Bà lớn Ô Nghiệt là tổ tông của Lão Tam, bà ấy chắc chắn sẽ không ngồi yên mà mặc kệ chuyện này.
Tôi kính cẩn nhờ bà ấy mở thang âm dương ở gần Quan Sơn Nguyệt, dụ Lão Ngũ đến Phong Đô.
Rồi mượn trận đánh nhau giữa bà lớn Ô Nghiệt và Lão Nhị, dùng đao Thỉ Hồng phá vỡ kết giới của Thành Tây Quan, còn những chuyện sau đó thì anh cũng đã biết rồi."
Một hồi yên lặng.
Hai người không nói gì, trong mắt tràn ngập muôn vàn ánh đèn rực rỡ.
Xa xa văng vẳng tiếng trúc vang, đoàn đưa dâu qua con phố dài, đèn hoa rực rỡ bên một lối, tô thắm thêm đôi má hồng phai.
"Cậu quả thực quá liều lĩnh." Cuối cùng Sài Thúc Tân cũng lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng, "Tiến vào địa ngục A Tỳ không phải chuyện đùa, lỡ như ——"
"Không có lỡ như." Mộc Cát Sinh ngắt lời hắn: "Tôi đã tính toán kỹ rồi, chuyến đi lần này tuy có đáng sợ nhưng không có hiểm nguy, bằng không tôi tuyệt đối sẽ không kéo anh vào..."
"Nói cách khác, nếu chuyến đi này nguy hiểm, cậu sẽ tự mình đi vào đó sao?"
"Lão Tam là anh em của tôi." Mộc Cát Sinh không nhìn mặt Sài Thúc Tân, tự mình uống rượu, nói: "Năm đó tôi và Lão Nhị đại náo Phong Đô, hết sức ngông cuồng.
Theo luật thì phải vào Âm Luật Ti quỳ gối chịu phạt trượng*, là Lão Tam đã đi khắp nơi cầu xin, lại có bà lớn Ô Nghiệt nói giúp, vậy nên chúng tôi mới tránh được một kiếp nạn."
(*Chiết trượng pháp: hình phạt bằng trượng nhưng không phải đánh mông mà đánh vào lưng, phạm nhân không được ấn nằm xuống mà phải ngồi hoặc quỳ để nhận phạt.)
"Cậu đừng hòng lừa tôi." Sài Thúc Tân trực tiếp vạch trần y, "Năm đó tôi gặp cậu lần đầu tiên, cậu được khiêng về từ Phong Đô, cả người máu chảy đầm đìa.
Đó không phải tránh được một kiếp nạn, mà là mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc."
"Là Lão Tam đã cõng tôi trở về. Trước đó, sư phụ đích thân phạt tôi, bảo tôi tới Âm Luật Ti nhận tội, vốn dĩ tôi không có khả năng sống sót mà bước ra khỏi đó." Mộc Cát Sinh thở dài: "Là cậu ấy đã chạy vạy hối lộ khắp trên dưới, lại nhiều lần tới Dược gia mời anh, nhờ vậy tôi mới giữ được một cái mạng."
"Năm ấy chúng tôi gây ra náo loạn rất lớn ở Phong Đô, sư phụ tức giận, ra lệnh cho tôi nhận phạt xong thì phải tự mình bò về từ thang âm dương.
Lúc đó Lão Nhị cũng bị phạt nên không giúp được tôi, hồi ấy Lão Tam còn không cao bằng tôi, đã gắng gượng chống đỡ cõng tôi về." Mộc Cát Sinh dường như nhớ tới điều gì đó, nở nụ cười: "Tên ngốc đó vì không muốn cho tôi ngủ mà vừa khóc vừa hát, sau khi về đến nơi, cổ họng cậu ấy bị mất tiếng suốt cả tháng trời."
"Cho nên cậu làm đến mức này sao?"
Mộc Cát Sinh nâng chén với Sài Thúc Tân, mỉm cười, "Chúng tôi là anh em."
Sài Thúc Tân đột nhiên đứng bật dậy, im lặng nhìn y chằm chằm một lát, sau đó xoay người bỏ đi.
Mộc Cát Sinh lại mở một vò rượu khác ra, vừa uống vừa nói: "Hình như hắn không vui vẻ khi làm anh em với tôi."
"Đây là lần đầu tiên ta thấy Linh Xu Tử thất lễ như vậy." Ô Nghiệt nhảy lên mái hiên, "E rằng ngươi đã chọc hắn tức điên lên rồi."
"Không thể lừa được hắn." Mộc Cát Sinh nhún vai, "Hắn vừa mới mượn lời Lão Tam nói bóng nói gió, rõ ràng là đã nhìn ra rồi."
"Linh Xu Tử đời này là người bình tĩnh, biết suy xét trước sau, ngươi chưa chắc đã thông minh hơn hắn là bao, vả lại ngươi bày ra cái bẫy quá lộ liễu." Ô Nghiệt tự mở một vò rượu, nói: "Lúc trước ngươi tới tìm ta, vừa nhắc tới Bạch Ngọc Nghẹn là ta biết ngay ngươi đang tính toán gì.
Ngươi cứ trắng trợn đem thuốc cho hắn như vậy, chỉ có kẻ ngốc mới không nhìn ra."
Lần này Mộc Cát Sinh tốn rất nhiều công sức, không chỉ vì đêm thắp đèn kim ngô, mà còn vì tìm dược liệu là Bạch Ngọc Nghẹn.
Bạch Ngọc Nghẹn có thể trị bách bệnh, đương nhiên cũng có thể chữa khỏi bệnh của Sài Nhẫn Đông.
Ban đầu, y đoán Sài Thúc Tân bị một vị quyền quý nào đó ở Bắc Bình cản trở, sau đó nghe ngóng từ bến tàu mới biết, hóa ra trong tay đối phương có giữ một loại dược liệu có thể giúp bệnh của Sài Nhẫn Đông thuyên giảm, và người đó đã dùng thứ này để lợi dụng uy hiếp Sài Thúc Tân nhiều lần.
Mộc Cát Sinh đã lật tung thư phòng của Ngân Hạnh trai chủ, cuối cùng cũng tìm ra vị thuốc này, đó chính là Bạch Ngọc Nghẹn. Y gieo một quẻ, tính ra được cơ duyên nằm ở chỗ Ô Nghiệt.
"Đâu có đâu, rốt cuộc cũng không thể lừa được bà lớn." Mộc Cát Sinh cười ha ha, "Cái bẫy tuy đơn sơ, nhưng cuối cùng cũng một mũi tên trúng ba đích: vừa giúp Lão Tam giải quyết được vấn đề nan giải, lại tìm được thuốc, còn giúp Lão Ngũ vượt qua cửa ải hóa hình.
Mặc kệ Tam Cửu Thiên có vui hay không, chỉ cần giúp chị Sài chữa bệnh là được."
"Ta cũng không ngờ ngươi sẽ ra tay giúp tiểu thư nhà họ Sài.
Bệnh của cô ấy đã kéo dài bao nhiêu năm cũng không chữa được, Bạch Ngọc Nghẹn không phải dược liệu tầm thường, Dược gia tìm rất nhiều năm cũng không tìm thấy."
"Đó không phải là chưa tìm đúng người sao? Ta bấm ngón tay tính một lát, biết ngay ở chỗ ngài sẽ có cách giải quyết —— Ai có thể biết Chu Tước non cũng có thể tạo ra Bạch Ngọc Nghẹn đây? E rằng lên trời xuống đất, cũng chỉ có ngài là hiểu sâu biết rộng."
"Đừng vòng vo nói ta già nữa." Ô Nghiệt nhíu mày nói: "Lúc trước khi ngươi tới tìm ta, ta đã muốn hỏi rồi.
Ngươi là đồ vô dụng chẳng làm nên trò trống gì, cả ngày chỉ toàn lười biếng trốn việc, sao lần này lại có tâm trạng thảnh thơi đi giúp người ta thế? Hắn ta cho ngươi tiền à?"
Mộc Cát Sinh gãi gãi đầu, "Tiền thì không có."
"Vậy là vì cái gì? Ngươi mới quen hắn được có mấy tháng, người ta còn chẳng bằng lòng làm anh em với ngươi."
"Haizzz, tính tình của Tam Cửu Thiên á, là kiểu miệng nói lời cay nghiệt nhưng lòng tốt bụng ấy mà." Mộc Cát Sinh xách vò rượu, chìm vào trầm tư, "Về phần vì sao... Ta cũng không nói rõ được, có lẽ vì trông hắn đẹp trai?"
"Ta tin ngươi thế quái nào được."
"Có thể là vì chị Sài nấu nướng rất giỏi." Mộc Cát Sinh suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Người Dược gia xưa nay luôn chăm sóc cho đôi tay, nhưng chị Sài lại không bôi dưỡng da, cũng không đeo bao tay, tất cả là vì cơ thể mang bệnh nặng nên không thể hành nghề y.
Nhưng ta từng nghe sư phụ kể, năm đó đại tiểu thư Sài thị cực kỳ có năng khiếu, y thuật tuyệt vời."
"Một đôi tay như vậy, không nên chỉ để nấu canh."
"Sư đồ hai người các ngươi, ngày qua ngày chẳng làm gì khác, chỉ biết nói chuyện phiếm, chuyện tầm phào.
Trăm ngàn năm qua, bao nhiêu chuyện xưa cũ của Thất Gia Chư Tử các ngươi đều biết hết." Ô Nghiệt nghe xong liên tục lắc đầu, đứng dậy đặt vò rượu xuống, "Đi đây, thay ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến Thiên Toán Tử, bảo ông ấy cố gắng sống lâu thêm một chút."
"Bà lớn đi thong thả." Mộc Cát Sinh đứng dậy đưa tiễn, "Hay mai ta đến tìm ngài chơi mạt chược nhé?"
"Đừng đến, ta không thích đánh bài với kẻ nghèo kiết xác."