Chương 18

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc dù Sài Thúc Tân đã bỏ đi trong cơn giận dữ, nhưng ngày hôm sau hắn vẫn mang hộp thức ăn lên núi.
Nhóm Mộc Cát Sinh đã trở lại Ngân Hạnh Thư Trai, ba người đang quỳ phạt ở gian thủy tạ, mặt mũi ai nấy đều bầm dập sưng vù.
Một ngày trước, Tùng Vấn Đồng đánh nhau với Ô Nghiệt chưa đã tay, cầm đao Thỉ Hồng lùng sục khắp thành tìm người.
Ô Tử Hư uống vội chén rượu mừng, kéo Mộc Cát Sinh chạy đi ngăn cản.
Ngay sau đó, cả Phong Đô đều biết đám “ma vương gây rối” của Ngân Hạnh Thư Trai lại đến quậy phá, suýt chút nữa kinh động đến Thập Điện Diêm Vương.
Cuối cùng, đích thân Trai chủ Ngân Hạnh phải xuống Phong Đô tìm người, dẫn đám “yêu nghiệt” này về.
Những vết bầm tím trên mặt ba người không phải do Thiên Toán Tử đánh, mà là do họ tự đánh nhau.
“Ngày Đông Chí ta cho các con xuống núi ăn sủi cảo, chứ không phải cho các con xuống ‘càn quét’ Âm Ty.” Trai chủ Ngân Hạnh ôm Chu Ấm Tiêu, vẻ mặt không chút giận dữ, điềm tĩnh nói: “Nói đi, ai là người đã làm trò ‘Kim ngô bất cấm dạ’?”
Ô Tử Hư nhìn Tùng Vấn Đồng, Tùng Vấn Đồng nhìn Mộc Cát Sinh, Mộc Cát Sinh không còn ai để nhìn, dứt khoát chỉ thẳng vào Chu Ấm Tiêu, đổ trách nhiệm: “Lão Ngũ làm!”
Lão Ngũ còn chưa biết nói, chỉ bập bẹ ê a một hồi.
“Ta hỏi ai là người khởi xướng.” Trai chủ Ngân Hạnh hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ Ấm Tiêu tự bò vào trong đỉnh đèn trên cổng thành sao?”
Mộc Cát Sinh chớp chớp mắt, “Cũng không phải là không thể.” Lời chưa dứt, đã bị Tùng Vấn Đồng đá cho một cước.
Ô Tử Hư thấy Mộc Cát Sinh nói dối vụng về, thành thật quỳ xuống tiến lên, cúi đầu nói: “Thưa tiên sinh, con là chủ mưu trong chuyện này, kính xin tiên sinh trách phạt.”
“Chuyện phạt cứ để sau, giờ cứ thành thật khai báo đã.” Trai chủ Ngân Hạnh mỉm cười: “Con là chủ mưu, thế ai là đồng phạm? Gây án ra sao? Động cơ là gì?”
Ô Tử Hư cắn răng kể lại chuyện Diêm Vương gả con gái, nhưng giấu đi chi tiết mũ phượng, chỉ nói rằng không tìm được quà cưới thích hợp, cuối cùng mới nghĩ đến việc làm ‘Kim ngô bất cấm dạ’.
Nói xong, cậu cúi đầu dập lạy thật lâu, “Học trò đã hành động bừa bãi.”
“Cái ‘Kim ngô bất cấm dạ’ hôm qua là dùng lông Chu Tước làm nhiên liệu đốt. Vậy con nói xem, ai đã chỉ cho con phương pháp này?”
Ô Tử Hư nói: “…Là bà lớn Ô Nghiệt ạ.”
Tùng Vấn Đồng sửng sốt, lập tức giận dữ nói: “Vậy là cậu cố ý để cô gái kia đến đánh nhau với tôi sao?”
“Đừng nóng vội.” Trai chủ Ngân Hạnh phất tay, “Thì ra Thái Tuế gia đã chỉ cho con phương pháp này, vậy chắc hẳn cũng là Thái Tuế gia đã nhổ trụi lông của Ấm Tiêu sao?”
Ô Tử Hư run rẩy, thầm nghĩ dù thế nào cũng phải lôi Mộc Cát Sinh ra, “…Vâng.”
“Thì ra là vậy.” Trai chủ Ngân Hạnh gật đầu, thuật lại: “Tử Hư là chủ mưu, dẫn Ấm Tiêu vào Phong Đô, sau đó nhờ Thái Tuế đánh một trận với Vấn Đồng, thừa cơ để Ấm Tiêu bị dẫn đi, rồi lại thừa cơ đoạt lấy Ấm Tiêu từ chỗ Cát Sinh, nhổ lông vũ, cuối cùng đốt đèn ‘kim ngô’.”
“Đồ vô dụng!” Tùng Vấn Đồng chỉ vào mũi Mộc Cát Sinh mắng lớn, “Để cậu trông một con gà cũng không xong!”
“Khác quái gì nhau.” Mộc Cát Sinh hùng hồn phản bác, “Ông còn không đánh lại người ta nữa là. Bà ấy muốn nhổ lông Lão Ngũ, tôi ngăn nổi chắc?”
“Lần này hiếm khi thấy con yên phận.” Trai chủ Ngân Hạnh nhìn Mộc Cát Sinh, nở nụ cười nhàn nhạt, “Lùi bước không ít đâu, thế mà lại bị Tử Hư tính kế.”
“Đâu có đâu ạ.” Mộc Cát Sinh cười ha hả nói: “Con bớt gây thêm rắc rối, chẳng phải là để sư phụ bớt lo lắng sao.”
Trai chủ Ngân Hạnh nhìn cậu đầy ẩn ý, sau đó nói: “Tuy Tử Hư là chủ mưu, nhưng cũng không phải vì tư lợi, mà là vì suy tính cho Âm Dương gia, có thể thông cảm được.
Về phần Vấn Đồng, chưa phân biệt rõ ngọn ngành đã ra tay đánh nhau, là vì không giữ được bình tĩnh, nhưng thân là vãn bối lại chĩa kiếm về phía Thái Tuế, đó là tội bất kính. Lần này con là người đáng bị phạt nhất, hãy tự đến hương đường quỳ ba ngày, trong vòng một tháng không được xuống núi, niêm phong đao Thỉ Hồng nửa năm.”
“Vâng.” Tùng Vấn Đồng dập đầu, nhận phạt rồi rời đi.
“Được rồi.” Trai chủ Ngân Hạnh nhìn hai người còn lại, chậm rãi nói: “Đã lừa Vấn Đồng đi rồi, trong hai đứa con, ai sẽ thú nhận đây?”
Ô Tử Hư xấu hổ đến toát mồ hôi hột.
“Để con, để con.” Mộc Cát Sinh sờ sờ mũi, kể cả chuyện mũ phượng và chuyện Diêm Vương gả con gái: “Ban đầu Lão Tam thật sự rất khó xử, thế nên mới đến rủ con cùng làm. Chúng con bàn bạc đi hỏi bà lớn Ô Nghiệt, sau đó cùng nhau lừa Lão Nhị một phen.”
“Thì ra là vậy.” Trai chủ Ngân Hạnh nói: “Vậy nên người nhổ lông Chu Tước không phải Thái Tuế, mà là con sao?”
“Vâng, mà cũng không phải.” Mộc Cát Sinh gật đầu, “Lông Chu Tước của Lão Ngũ không phải con nhổ, là do nó tự rụng. Lúc ấy, bà lớn Thái Tuế đưa Lão Ngũ đến khu bách hí của chợ quỷ, không biết đã cho nó ăn thứ gì. Sau khi Lão Nhị đánh nhau, con mang theo Lão Ngũ đi dạo Phong Đô, mà chỉ trong chốc lát sau nó đã bắt đầu rụng lông rồi.”
“Là đan dược của Ô thị ạ.” Ô Tử Hư vội vàng giải thích: “Lúc ấy bà lớn đã nói với con, đó là đan dược đặc biệt bồi bổ linh lực, có thể giúp Chu Tước hóa hình, sẽ không có hại cho cơ thể.”
“Một kế hoạch rất chu toàn.” Trai chủ Ngân Hạnh gật đầu, “Vậy thì xem ra, Tử Hư lôi Cát Sinh vào, là chủ mưu, phải phạt. Trong vòng một tháng không được xuống núi, không được sinh hoạt thiếu điều độ, không được xử lý công việc của Ô thị. Thành thật lên lớp học, nhất định không được vắng mặt.”
“Vâng.” Ô Tử Hư cúi người dập đầu, nhận phạt rồi rời đi.
Trong gian thủy tạ chỉ còn lại hai thầy trò, Trai chủ Ngân Hạnh xoay xe lăn lại gần, nhìn Mộc Cát Sinh, chậm rãi nói: “Được rồi, cũng lừa Tử Hư đi rồi, con nên nói thật đi.”
Mộc Cát Sinh cười ha hả nói: “Quả nhiên không qua mắt được sư phụ.”
“Tử Hư rất dễ lừa, vi sư vẫn hiểu rõ, Chu Tước hóa hình đâu có dễ dàng, há mấy viên đan dược có thể có hiệu quả sao? Nói đi, rốt cuộc con đã làm gì?”
Lúc này Mộc Cát Sinh mới nói thật, kể lại toàn bộ chuyện Thành Tây Quan, dứt lời liền nói: “Sư phụ đừng nói cho Lão Tam, cậu ấy suy nghĩ rất nhiều. Nếu biết con vào Thành Tây Quan là để làm chuyện này, e là cậu ấy sẽ rụng hết tóc mất.”
“Việc vào Thành Tây Quan là Thái Tuế nói cho con biết sao?”
“Cũng không phải, là ý của con.” Mộc Cát Sinh gãi gãi đầu, “Chu Tước hóa hình cần lượng linh lực rất lớn, đồ nhi biết rất rõ điều này, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có Thành Tây Quan là thích hợp. Bà lớn Thái Tuế chỉ tiện tay giúp con ngăn cản Lão Nhị, con cũng không dám làm phiền bà ấy giúp những chuyện khác.”
“Thúc Tân đã đi cùng con vào Thành Tây Quan sao?”
“Vâng, nhưng Tam Cửu Thiên thuần túy là bị con lừa vào, chỉ giúp đánh nhau thôi. Hắn là người đứng đắn đàng hoàng, mà để làm chuyện xấu như thế này chỉ có thể cưỡng ép kéo vào.” Mộc Cát Sinh nói, “Người cũng đừng phạt hắn.”
“Linh Xu Tử không phải là học trò nhập môn của thư trai, vi sư cũng không tiện cùng phạt.” Trai chủ Ngân Hạnh lắc đầu, “Con tính toán rất giỏi, bày ra một trận náo loạn còn phải sắp xếp mấy phiên bản, ai ai cũng bị con dụ dỗ xoay vòng vòng.”
“Đâu có đâu.” Mộc Cát Sinh cười nói: “Vẫn không thể qua mắt được sư phụ mà.”
“Tuy nói con làm là vì tốt cho người khác, nhưng đáng phạt vẫn phải phạt.” Trai chủ Ngân Hạnh lắc đầu, đưa Chu Ấm Tiêu về phía trước, “Mấy ngày nay Vấn Đồng bị phạt quỳ ở hương đường, ta phạt con giúp nó chăm Ấm Tiêu. Chăm trẻ con không phải trò đùa, phải chú ý cẩn thận.”
“Dạ vâng.” Mộc Cát Sinh vui vẻ hớn hở ôm lấy Chu Ấm Tiêu, ngân nga khúc hát nhỏ rồi rời đi.
“Được rồi, lừa nốt đứa cuối cùng đi rồi.” Trai chủ Ngân Hạnh thở dài, nói: “Đi ra đi.”
Một người bước ra từ phía sau gian thủy tạ, hóa ra lại là Sài Thúc Tân.
“Nếu ta không sống được lâu, thì nhất định là tại mấy đứa côn đồ này gây loạn, chẳng đứa nào bớt lo được cả.” Trai chủ Ngân Hạnh day day sống mũi, “Học được chưa, lừa đứa như Cát Sinh phải lừa như vậy, từng tầng từng tầng một, cuối cùng dồn nó vào thế bí, nó mới có thể tin con.”
Sài Thúc Tân hạ giọng, nói: “Cậu ấy cho rằng ngài không biết chuyện Bạch Ngọc Nghẹn.”
“Phải, ta cũng đã hiểu đại khái vì sao nó không muốn cho ta biết.” Trai chủ Ngân Hạnh di chuyển xe lăn về phía bờ sông, thở dài nói: “Lần này nó thực sự đã hành động quá liều lĩnh, nếu như không có tiền Sơn Quỷ, ta chỉ sợ kẻ đầu bạc sẽ tiễn kẻ đầu xanh.”
Sài Thúc Tân cúi người thật sâu.
“Ta không trách tội con, mấy năm trước Cát Sinh đã có ý định tìm vị thuốc Bạch Ngọc Nghẹn này. Ban đầu là muốn chữa khỏi chân cho ta. Mặc dù Bạch Ngọc Nghẹn có thể chữa trị bách bệnh, nhưng lại không phù hợp với triệu chứng của ta.” Trai chủ Ngân Hạnh cười nói: “Nhưng nó chắc hẳn rất phù hợp với bệnh của đại tiểu thư Sài thị. Bệnh cũ lâu năm không thể chữa khỏi chỉ trong một sớm một chiều, còn cần phải giữ kín và từ từ chăm sóc.”
Sài Thúc Tân đáp: “Tiên sinh đã hao tâm tổn trí, học trò sẽ luôn ghi nhớ.”
“Thôi, Sài tiểu thư chữa khỏi được bệnh nặng, cũng coi như gỡ bỏ một khúc mắc trong lòng con. Mấy ngày nay hãy trải qua cuộc sống của thiếu niên đi. Mấy đứa bọn chúng đều bị ta giam ở thư trai, con cũng ở lại đây một thời gian ngắn. Đều là người kế tục của Thất Gia Chư Tử, hãy cùng nhau trải qua những năm tháng thiếu niên khó có được này.”
“Vâng.”
“Tuy nói các con là bạn đồng môn cùng học, nhưng lại không ở chung với nhau nhiều lắm.” Trai chủ Ngân Hạnh nhìn Sài Thúc Tân, bắt đầu hứng thú: “Con nghĩ gì về mấy đứa nó?”
Sài Thúc Tân suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: “Mặc Tử Tùng Vấn Đồng, không che đậy, không giả dối, có dũng khí, có năng lực. Vô Thường Tử Ô Tử Hư, suy nghĩ cẩn thận, ôn hòa nhưng có chí khí. Hai người này là gia chủ của hai nhà, đều tuổi trẻ tài cao, lại trọng tình trọng nghĩa.”
“Lời này rất hay.” Trai chủ Ngân Hạnh nghe xong nở nụ cười: “Còn lại ba người, Quyến Sinh thì con chỉ có duyên gặp mấy lần, có chút xa lạ. Ấm Tiêu còn quá nhỏ, chưa thể phán xét. Còn lại Cát Sinh, đừng nói con khó kết luận, đến ta cũng cảm thấy đồ đệ ta khó có thể dùng một lời mà nói hết.”
“Đối với Mộc Cát Sinh, lúc đầu học trò thực sự không thể hòa hợp, cảm thấy không phải người cùng đường.” Sài Thúc Tân nói: “Nhưng lâu ngày mới biết lòng người. Gần đây ở chung với nhau, cùng trải qua rất nhiều chuyện, tuy không dễ dàng đưa ra đánh giá, nhưng có một điều, học trò có thể nói.”
“Nói đi.”
Sài Thúc Tân đứng thẳng dậy, nhìn Trai chủ Ngân Hạnh, nói: “Một tấm lòng trong trẻo. Biết đối nhân xử thế, khôn khéo nhưng vẫn chân thành.”
Gió thoáng qua bên hiên, Thiên Toán Tử khẽ mỉm cười.
“Hay.”
Nhìn chung mọi người ở Ngân Hạnh Thư Trai, Sài Thúc Tân có đôi tay hành y cứu đời, Tùng Vấn Đồng có thanh đao đánh đâu thắng đó, Ô Tử Hư có giọng nói làm điên đảo chúng sinh. Chỉ riêng Mộc Cát Sinh chẳng được tích sự gì, cả ngày chơi bời lêu lổng không có chí tiến thủ. Nếu thật sự phải đánh giá, chắc cũng chỉ có thể gọi cậu ta là một kẻ “ăn hại”.
Nhưng một thiếu niên ăn hại thì đã là gì, cho dù có ngang ngạnh ngông cuồng đến đâu, cũng chỉ là một “chàng trai trẻ” mà thôi. Tuổi trẻ luôn hào phóng dành cho thiếu niên những trải nghiệm. Dáng vẻ thiếu niên nên say đắm trong nắng thanh xuân.
Sài Thúc Tân đi ra hành lang dài, bước tới tiền viện của thư trai. Ánh dương như nước, ấm áp như thể tiêm vào lòng.
“Tam Cửu Thiên!” Mộc Cát Sinh ôm Chu Ấm Tiêu, hào hứng chạy tới từ bên sân trong, gào lớn tiếng nói với hắn từ xa: “Tôi biết ngay là anh đã tới! Tôi vừa thấy lẩu Nhất Phẩm trong bếp nhỏ, là anh mang tới đúng không?”
“Ừm.”
“Thật tốt quá.” Mộc Cát Sinh mặt mày hớn hở, “Vừa khéo hôm nay Lão Nhị bị phạt quỳ không có cơm, chúng ta bưng lẩu đến hương đường ăn đi, để hắn thèm chết, ha ha ha…”
Chu Ấm Tiêu dường như rất thích Sài Thúc Tân, duỗi tay muốn được hắn ôm. Sài Thúc Tân ôm bé vào lòng, mỉm cười.
“Được.”
Mộc Cát Sinh lập tức sửng sốt, một lúc lâu sau mới nói: “Tôi không nhìn lầm chứ…!Anh vừa cười đó hả?”
Sài Thúc Tân không nói gì, ôm Chu Ấm Tiêu đi về phía trước. Mộc Cát Sinh hoàn hồn sau cú sốc, không ngừng trêu chọc hắn suốt dọc đường đi: “Anh vừa cười đúng không? Cười rồi đúng không? Đừng im lặng thế chứ, Tam Cửu Thiên, trông anh đẹp trai như này cơ mà, cười thêm cái xem nào?”
Ô Tử Hư thò đầu ra từ thư phòng, “Chẳng mấy khi anh Sài mỉm cười, Lão Tứ, ông buông tha cho người ta đi.”
Tùng Vấn Đồng đang phải quỳ phạt, nghe vậy hừ lạnh: “Lão Tam, cậu đừng nghĩ nữa, cậu ta giỏi nhất là được đà lấn tới, được đằng chân lân đằng đầu.”
“Đúng thật.” Ô Tử Hư bất đắc dĩ cười: “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu anh Sài đã nở nụ cười, băng cũng tan tuyết cũng chảy, tên gọi Tam Cửu Thiên cũng đã đến lúc thay đổi rồi. Lão Tứ, ông nghĩ sao?”
“Không, cái tên tôi đặt có khởi nguồn sâu xa lắm đấy.” Mộc Cát Sinh chắp tay đi sau lưng Sài Thúc Tân, cất cao giọng nói: “Ngày đó dưới ánh đèn, lần đầu được gặp mặt công tử Dược gia, chỉ cảm thấy tính cách như băng, tướng mạo như ngọc, trong mắt phủ đầy tuyết sương.
Mặt lạnh chẳng lạnh tâm, người tựa hồng mai diễm.
Tự là Tam Cửu Thiên.”