Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 23
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bình minh vừa hửng, tiếng chuông chùa ngân vang, vọng khắp thành phố.
Trong Ngân Hạnh thư trai có một ao sen nở rộ, phía trên mặt ao có chiếc cầu gỗ mun dài dẫn đến nhà thủy tạ ở bờ bên kia.
Khi Chủ Ngân Hạnh trai còn sống, ông thích nhất là thư thái nghỉ ngơi ở nơi này, gió thổi nhẹ, rèm lay động, cả gian mát mẻ.
Ô Tử Hư đứng trên hành lang, nhìn gian nhà thủy tạ phía xa, "Tôi nhớ lúc ngài còn sống, người đã gọi gian thủy tạ này là Phiếm Thu Thanh.
Hồi nhỏ tôi không hiểu, nơi này rõ ràng là nơi tránh nóng mùa hè, vì sao lại lấy mùa thu để đặt tên.
Sau này lớn hơn một chút, tôi cho rằng ngài đã trải qua đủ mọi thăng trầm cuộc đời, bởi vậy trong mắt chỉ còn lại sự thanh tịnh, nhẹ nhàng của mùa thu."
"Ngày còn bé tự mình đoán mò, cũng không đi tìm ngài để hỏi cho rõ.
Cuối cùng cho tới nay, lại trở thành một điều băn khoăn chưa có lời giải đáp." Nói xong anh cười nhẹ: "Khiến Đại sư phải bật cười rồi."
Có một nhà sư đứng bên cạnh Ô Tử Hư, đó là sư trụ trì của chùa Bạch Thủy.
Lão khẽ niệm một tiếng phật hiệu rồi nói: "A Di Đà Phật, Vô Thường Tử có điều không biết."
"Ồ? Xin Đại sư chỉ bảo."
"Thời điểm Ngân Hạnh thư trai được xây dựng là lúc lão tăng còn trẻ.
Khi ấy Mặc Tử tiền nhiệm vẫn còn sống, người đã tự mình chủ trì xây dựng toàn bộ thư trai.
Đến lúc gần hoàn thiện, có mấy xe gỗ đã cháy được vận chuyển tới chùa Bạch Thủy, Mặc Tử nhờ các vị sư hỗ trợ, dựng lên gian nhà thủy tạ trong ao nước như ngày hôm nay." Sư trụ trì chậm rãi nói: "Lão tăng cũng là một trong số những người hỗ trợ, khi đó có nghe Mặc Tử nói rằng, gian nhà thủy tạ nơi đây đã từng được xây dựng ở nơi khác, tên gốc chính là Phiếm Thu Thanh."
"Thì ra là vậy." Ô Tử Hư bừng tỉnh, "Đại sư nói năm đó gỗ được vận chuyển tới là gỗ cháy, chẳng lẽ gian nhà thủy tạ từng bị thiêu cháy rồi sao?"
"Vẫn chưa thể xác định, nhưng khi được vận chuyển tới, quả thật đã cháy đen toàn bộ.
Dựa vào tài nghề điêu luyện của Mặc Tử, gian nhà thủy tạ này mới được phục hồi nguyên trạng." Sư trụ trì nói: "Trải qua bao nhiêu năm tháng và phong sương, giờ rất khó có thể nhìn ra được hình dáng ban đầu."
Ô Tử Hư suy nghĩ một lúc, sau đó chắp tay vái chào trụ trì, "Đa tạ Đại sư đã giải đáp nỗi băn khoăn."
"Người sống một đời, thường sẽ gặp phải khó khăn, vướng mắc, Vô Thường Tử có gì cứ nói ra, không sao cả." Sư trụ trì chắp hai tay lại, "Đã mấy chục năm rồi kể từ lần cuối các Chư Tử tề tựu tại thư trai này, giờ đây đã thành chuyện xưa cũ."
"Phải, lần trước tiên sinh qua đời, Trường Sinh Tử ở Bồng Lai bận việc không đến...!Tính kỹ ra thì, từ khi tôi tiếp nhận vị trí Vô Thường Tử tới nay, chưa bao giờ thấy các Chư Tử tề tựu đông đủ cả." Ô Tử Hư nhìn gian nhà thủy tạ đằng xa, cười khổ nói: "Hôm nay cũng vậy, Tinh Túc Tử không đến, mà lão Tứ cũng chưa chắc sẽ có mặt."
Hôm nay Ô Tử Hư mặc trang phục cổ xưa, áo trắng và tất trắng, bên ngoài khoác thêm áo choàng tay rộng, đây là truyền thống mỗi khi tụ họp.
Gian nhà thủy tạ phía xa được mở rộng lớn gấp mấy lần bình thường, cơ quan dưới sàn nhà được kích hoạt, kéo dài tới bên ngoài, gần như chiếm cứ nửa cái ao.
Bảy tấm bình phong giấy trắng được đặt trên sàn gỗ đàn hương, xếp thành một vòng tròn, trước bình phong là một bàn hương án và lư đồng xông hương.
Ba chiếc lư đồng đã thắp hương, khói mỏng lơ lửng bay, trước mỗi tấm bình phong, đã có một người vận y phục trắng tương tự Ô Tử Hư đang ngồi chờ.
Phía sau bình phong cũng có rất nhiều người đang đứng xếp thành một hàng, trên vạt áo mỗi người đều thêu biểu tượng của gia tộc họ.
Trường Sinh Tử Bồng Lai, Họa Bất Thành.
Trưởng lão Chu gia, Chu Bạch Chi.
Linh Xu Tử Dược gia, Sài Thúc Tân.
Ô Tử Hư đứng tại chỗ quan sát một lúc, rồi lắc đầu đi vào nhà thủy tạ.
Ba vị còn lại lần lượt đứng dậy chào, sau khi chào hỏi nhau xong, Ô Tử Hư ngồi xuống trước một tấm bình phong, rút một nén tín hương từ tay áo, châm lửa rồi cắm vào lư.
Khói hương nghi ngút.
Một lát sau, phía sau bình phong của Ô thị xuất hiện thêm hai người.
Một vị là phán quan áo đen, tay cầm ngà hốt*, một vị khác là thiếu nữ búi tóc hai chỏm, đeo mặt nạ trắng, đó chính là Thái Tuế Ô Nghiệt.
(*Ngà hốt: Vào thời Đông Hán khi Thiên Tử, bách quan,...có chuyện cần phải nghị sự thì trên tay đều cầm theo một tấm thẻ mỏng dài, hẹp, ở giữa hơi cong được làm bằng tre, xương, ngà hay ngọc, cái đó được gọi là cái Triều bảng hay thường được gọi đơn giản là cái hốt.)
Chu Bạch Chi thấy vậy, vuốt bộ râu bạc trắng của mình, "Hôm nay là ngày bảy nhà tề tựu, tại sao phán quan từ Phong Đô lại xuất hiện ở đây?"
Ô Tử Hư còn chưa kịp lên tiếng, Ô Nghiệt đã ngáp dài một cái rồi đáp lại: "Ôi, ông già này, ông vẫn còn sống à?"
Chu Bạch Chi là một trong những trưởng lão có địa vị cao nhất trong dòng Chu Tước, có tu vi gần ngàn năm tuổi.
Mà Ô Nghiệt lại là Thái Tuế bà lớn, từ hơn chín trăm năm trước đã định cư ở Phong Đô, hai người đều được coi là những vị lớn tuổi nhất trong Thất Gia Chư Tử.
Chu Bạch Chi gầy gò nhưng tinh anh, trên chính giữa trán có một vệt hoa văn màu đỏ.
Nghe vậy, lão nhìn lướt qua Ô Nghiệt đang nằm ườn trên bình phong, bình thản nói: "Trông chị vẫn khỏe mạnh đấy chứ."
"Đâu có, làm sao sánh được với dáng vẻ tiên phong đạo cốt của ông.
Lần này ông đi ra ngoài, người khác còn tưởng ta là cháu gái của ông đấy."
"Nào ta dám cậy thế hơn chị."
Ô Tử Hư nhìn hai người nói qua đáp lại, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ô Nghiệt không thường xuyên đến buổi tụ họp của bảy nhà, thứ nhất là ngại phiền toái, thứ hai là cảm thấy nhàm chán.
Nhưng Tinh Túc Tử còn quá nhỏ, mấy lần trước bảy nhà tụ họp đều do Chu Bạch Chi thay thế tham dự. Chu Bạch Chi vai vế cao, xưa nay lại không thích nói cười, đến cả Chủ Ngân Hạnh trai cũng phải khiêm nhường mỗi khi gặp.
Ô Tử Hư lo lắng, cái tên Mộc Cát Sinh không bao giờ biết trời cao đất dày kia sẽ to tiếng xúc phạm, nên hôm nay anh mới đặc biệt mời Ô Nghiệt tới.
Lưỡng hại tương quyền*, dù sao Chu Bạch Chi sẽ không đến nỗi tức giận với tiểu bối.
(*Lưỡng hại tương quyền: khi đưa ra quyết định giữa hai điều tệ hại, trong những điều kiện nào đó không có lợi cũng như không có hại, thì sau khi cân nhắc sẽ luôn chọn điều ít tệ hại hơn.
Trong Tiếng Anh có thành ngữ tương đồng là the lesser of two evils - cái đỡ tệ hại hơn trong hai cái tệ hại.)
Cuộc đối thoại của Ô Nghiệt và Chu Bạch Chi đều xoay quanh mấy chuyện tiếu lâm của bảy nhà.
Hai người đều đã quá lớn tuổi, không ai có thể tính rõ được rốt cuộc song phương bao nhiêu tuổi.
Chu Bạch Chi khẳng định Ô Nghiệt lớn tuổi hơn mình, không chịu đổi cách xưng hô. Ô Nghiệt lại càng không chấp nhận được khi bị một lão già gọi là chị, nghe có khác nào gọi mình là bà già tóc bạc da mồi không.
Hai người không ai chịu nhường ai, nhìn như hai ông cháu mà lại xưng anh xưng chị, quả thực có chút buồn cười.
Thế nhưng đếm hết một lượt bảy nhà, cũng chỉ có Ô Nghiệt mới dám chẳng nể nang ai cả như vậy.
Bà đeo một chiếc mặt nạ giấy màu trắng trên mặt, biểu cảm trên mặt nạ biến đổi liên tục.
Khi thì nhe răng cười, khi thì rưng rưng sắp khóc, rồi lại biến thành khuôn mặt cười gian xảo, bĩu môi cười toe toét với Chu Bạch Chi, vô cùng sinh động.
Sự yên tĩnh trong nhà thủy tạ thoáng chốc bị phá vỡ, bầu không khí dịu xuống một chút.
Ô Tử Hư quan sát một vòng xung quanh, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Sài Thúc Tân, đối phương liếc mắt ra hiệu về nén tín hương trước mặt.
Việc thắp tín hương trong lư đồng là rất quan trọng.
Khi mỗi một nhà đến sẽ mở lư để thắp hương, cho đến khi tín hương của nhà cuối cùng cháy tàn, nếu như vẫn có người chưa tới thì coi như vắng mặt.
Ô Tử Hư vừa mới nán lại bên ngoài nhà thủy tạ khá lâu, trông thấy hương của Sài Thúc Tân sắp cháy hết, khi đó anh mới chậm rãi đi vào bên trong, nhưng cũng không thể kéo dài thêm được bao lâu.
Một nén hương, nhiều nhất cũng chỉ hơn nửa canh giờ mà thôi.
Ô Tử Hư thở dài, lắc đầu với đối phương. Mộc Cát Sinh có chịu đến hay không, anh thật sự không dám chắc.
Lúc này Mộc Cát Sinh đang huấn luyện quân lính ở ngoại ô thành.
Y giới thiệu phương pháp huấn luyện của học viện quân sự phương Tây, tuy rằng hiện đại, nhưng dù sao cũng chỉ vừa mới tiếp xúc, sĩ quan và binh lính đều cần thời gian thích ứng.
Mặc dù Tư lệnh Mộc dặn cậu ta hãy trông nom thành này giúp ông, nhưng thực chất là giao phó toàn bộ công việc lớn nhỏ trong thành cho cậu.
Mỗi ngày ngoại trừ huấn luyện quân lính thì còn có một đống việc phải xử lý, bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt.
Cũng may cậu ta không còn xa lạ gì với những việc này, trong doanh trại cũng có rất nhiều người anh em quen biết từ năm xưa. Mặc dù có chút vất vả nhưng lại giúp cậu học hỏi mọi thứ rất nhanh chóng.
Mộc Cát Sinh vừa xem xong một buổi huấn luyện và giải đáp mọi thắc mắc rồi mới về phòng tắm rửa.
Lúc vừa tắm xong đi ra, cậu ta đã nhìn thấy Tùng Vấn Đồng đang đứng ngoài cửa, tay ôm một bộ quần áo trắng.
"Cái gì đây?" Mộc Cát Sinh nhìn đồ vật trong tay Tùng Vấn Đồng, "Ai mất à? Mới sáng sớm đã mặc đồ tang rồi sao?"
"Đi đến Ngân Hạnh thư trai."
"Để mấy ngày nữa rồi đi, hai hôm nay tôi đang bận bù đầu đây này, lát nữa còn phải xem một đống văn kiện nữa...!À đúng rồi anh hai, nếu ông không bận thì huấn luyện binh sĩ giúp tôi với, có mấy tên lính mới không chịu phục tùng.
Ông qua đó đánh cho chúng một trận nhừ tử cho tôi."
Tùng Vấn Đồng đứng tại chỗ không hề nhúc nhích, chỉ nhìn cậu ta không nói lời nào.
Mộc Cát Sinh bị hắn nhìn vậy cũng đành chịu, gãi đầu nói: "Không phải chứ, mấy hôm trước vừa mới đánh một trận xong.
Lưng tôi vẫn còn bầm tím đây, lại muốn đánh nữa à?"
"Tôi biết, mấy ngày trước chúng ta đã đánh một trận." Rốt cuộc Tùng Vấn Đồng cũng lên tiếng, "Cậu đánh thắng."
"Anh hai ông đừng khách sáo như vậy, tôi không quen đâu..."
"Cậu đã đánh thắng, tôi sẽ giúp cậu." Tùng Vấn Đồng ngắt lời cậu ta: "Cậu thừa biết tôi nói gì, đừng giả vờ ngây ngô nữa."
Mộc Cát Sinh nghẹn lời, cố chấp nhìn hắn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Cuối cùng Mộc Cát Sinh đầu hàng trước, thở dài: "Người hiểu ta sẽ biết ta đang lo lắng điều gì, người không hiểu ta sẽ hỏi ta đang mong cầu điều gì." Nói xong, cậu ta nhìn về phía Tùng Vấn Đồng cười khổ, "Tôi phục ông rồi đấy, biết rõ là tôi không muốn đi mà.
Cũng chỉ có ông anh thứ hai mới có thể làm đến mức này thôi."
"Việc có đi hay không là một chuyện, còn việc có làm Thiên Toán Tử hay không lại là chuyện khác." Tùng Vấn Đồng thản nhiên nói: "Với tư cách là Mặc Tử, tôi chỉ có trách nhiệm đưa cậu đến đó.
Còn nếu có ai dám ép buộc cậu, thì phải hỏi thanh đao trong tay tôi trước đã."
"Được." Mộc Cát Sinh cầm lấy bộ quần áo trong tay Tùng Vấn Đồng, vò nhàu thành một đống, "Đến chân núi rồi tìm chỗ mà thay.
Ở trong doanh trại mà mặc thứ này, sẽ thành bia ngắm di động với hai vòng tròn đỏ trên người đấy."
Trong gian nhà thủy tạ, nén hương của Ô Tử Hư cũng sắp cháy tàn, Họa Bất Thành nói: "Sắp đến giờ rồi."
Họa Bất Thành là Trường Sinh Tử đương nhiệm, cũng là chưởng môn Bồng Lai.
Người tu đạo thường giữ được vẻ ngoài trẻ trung, đối phương mặc y phục trắng, đội mão cổ, có tướng mạo của một thanh niên, ánh mắt không buồn không vui, tựa như hạc trắng giữa trời tuyết.
Phái Bồng Lai lập môn để duy trì sự hưng thịnh, lại thuộc về Tiên Đạo, nên Họa Bất Thành là người lớn tuổi nhất trong các Chư Tử hiện nay, gần như độc chiếm vị thế.
Nhưng xưa nay Họa Bất Thành lại trầm mặc, vô vi, trong suốt nhiều năm qua hắn rất ít khi xuất hiện, thậm chí ngay cả khi Chủ Ngân Hạnh trai qua đời cũng không đến viếng.
Hôm nay là lần đầu tiên Ô Tử Hư gặp hắn, anh không rõ đối phương có ý định gì, ngay cả Ô Nghiệt cũng không nói lời nào, mặt nạ biến thành một màu trắng tinh.
Nhưng Sài Thúc Tân đã lên tiếng đáp: "Vẫn còn nửa khắc nữa."
Chu Bạch Chi khó chịu ra mặt, "Ân sư qua đời không đến viếng, bảy nhà tề tựu lại chần chừ chưa tới.
Thiên Toán Tử này thật là..."
Họa Bất Thành thản nhiên: "Cậu ta vẫn chưa phải là Thiên Toán Tử."
Sài Thúc Tân cũng theo đó nói: "Hương chưa tàn, không tính là đến muộn."
"Linh Xu Tử nói có lý." Một bóng người sải bước vào nhà thủy tạ, đó chính là Tùng Vấn Đồng.
Hắn mặc đồ trắng, trên lưng vẫn đeo thanh đao Thỉ Hồng. Hắn bước tới cắm nén tín hương trong tay vào lư, "Người của Mặc gia đã đến, xin các vị chờ thêm nửa canh giờ nữa."
Thấy vậy, các Chư Tử đều lộ ra vẻ mặt khác nhau, phía sau bình phong cũng vang lên những tiếng bàn tán xôn xao.
Tùng Vấn Đồng vung tay áo, ngồi xuống trước bàn hương án.
Nhiều đời Mặc gia đều chỉ có một người kế thừa, không gia đình, không con cháu. Tùng Vấn Đồng là Chư Tử duy nhất mà sau bình phong của mình không có một ai.
Ô Nghiệt nhìn tình hình trong gian nhà thủy tạ, biểu cảm trên mặt nạ biến thành một nụ cười thật lớn.
Mộc Cát Sinh và Tùng Vấn Đồng cùng nhau tiến vào Ngân Hạnh thư trai, lúc này cậu ta đang ở phòng thờ hương.
Giờ vẫn đang là mùa hè, cây ngân hạnh ngoài cửa sổ vẫn xanh tươi, tiếng cành lá xào xạc vọng vào qua khung cửa đóng kín.
Ánh mặt trời xuyên qua song cửa, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, cùng với bóng cây loang lổ in trên sàn nhà.
Mộc Cát Sinh dâng một nén hương, nói: "Sư phụ, con thắp nén tín hương này ở đây, sẽ không mang vào nhà thủy tạ."
"Năm đó ở thư trai, ai cũng cảm thấy sư huynh cả có triển vọng hơn con rất nhiều.
Con biết mình sẽ không ở lại thư trai quá lâu, nên liền coi mấy năm đó như thời gian để lười biếng, chẳng bao giờ chịu cầu tiến.
Thời trẻ ngông cuồng đã qua lâu rồi, sau này những chén rượu say sưa cũng khó mà có được."
"Con thực sự không nghĩ tới chuyện, người sẽ truyền vị trí Thiên Toán Tử lại cho con.
Người biết rất rõ, quân nhân tranh đấu với trời, vốn không tin vào số mệnh.
Đệ tử hổ thẹn không dám nhận bốn mươi chín đồng tiền Sơn Quỷ này."
"Năm ấy, con nhận được thư của anh hai, biết được tin sư phụ qua đời.
Nửa đêm tỉnh giấc, nhớ tới lời người đã nói khi nhận con vào cửa."
"Không cầu thấu hiểu đại nghĩa, chỉ mong không hổ thẹn với lòng."
"Bây giờ thời thế hỗn loạn, học trò cẩn trọng từng bước, tự hỏi mình có tài cán gì mà dám phán xét đúng sai."
"Ngàn lời nói cũng chỉ vì hai chữ 'quốc gia'."
Sau thời gian một tuần trà, bên ngoài gian nhà thủy tạ vọng đến một tiếng ngâm dài.
"Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm." (Xanh xanh tà áo, vương vấn lòng ta.)
Sau đó có một thanh niên bước nhanh đến, khoác trên mình chiếc áo choàng trắng tay rộng, vạt áo dài tung bay trong gió.
Giống như một lữ khách vừa trở về sau chuyến du xuân, tắm mình bên suối, hóng mát trên Vũ Vu, rồi vừa đi vừa ngâm thơ về nhà.
Bốn phía lập tức trở nên tĩnh lặng, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về một điểm.
Thanh niên chậm rãi bước vào nhà thủy tạ, đứng trước bình phong của Thiên Toán Tử, cúi người vái chào một cái, rồi xoay người chắp tay chào mọi người, bình tĩnh nở một nụ cười.
Sau khi mọi người chào hỏi xong, Chu Bạch Chi là người đầu tiên lên tiếng: "Mộc công tử sao không ngồi vào chỗ?"
"Vị trí của sư phụ cao quý, đệ tử không dám ngồi." Khi nãy Tùng Vấn Đồng đã giới thiệu trước cho cậu ta những người có mặt trong nhà thủy tạ, Mộc Cát Sinh cúi người hành lễ, "Mong Chu trưởng lão thứ lỗi."
Chu Bạch Chi không thích vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Nói vậy là, cậu không muốn tiếp nhận vị trí Thiên Toán Tử?"
"Không phải không muốn, mà thật sự tôi không làm được."
Họa Bất Thành nói: "Cậu là người kế tục được Chủ Ngân Hạnh trai chỉ định lúc còn sống.
Đệ tử mà ông ấy lựa chọn, sẽ không có chuyện không làm được."
Chu Bạch Chi cười khẩy: "Chỉ sợ là không muốn."
"Trường Sinh Tử." Mộc Cát Sinh chắp tay vái Họa Bất Thành, nói: "Đại sư huynh của tôi đang tạm thời ở lại Bồng Lai. Tài năng của sư huynh vượt trội hơn tôi gấp nhiều lần, so với tôi thì sư huynh chắc chắn là một lựa chọn tốt hơn."
"Lâm Quyến Sinh đã gia nhập môn phái Bồng Lai của ta." Họa Bất Thành bình thản nói: "Lần này ta đến đây, nó nhờ ta nhắn cậu một câu: 'Tuân theo mệnh lệnh của sư phụ'."
"Anh ta đã gia nhập môn phái của ngài." Tùng Vấn Đồng đột nhiên lên tiếng: "Không biết là tuân theo mệnh lệnh của tiên sinh, hay là của ngài?"
"Cũng không có gì khác biệt." Họa Bất Thành nói: "Năm đó Bồng Lai đến Ngân Hạnh thư trai xin một người, đặt ra kỳ hạn mười năm.
Sau khi đến Bồng Lai, trong vòng mười năm không được ra khỏi sơn môn.
Thiên Toán Tử tính toán cẩn thận mọi chuyện, không thể không lường trước được việc này."
Tùng Vấn Đồng chau mày: "Ý ngài là gì?"
"Mặc Tử cũng từng học tập ở Bồng Lai ta, từ trước đến nay vẫn luôn thông minh sáng suốt, ta tin là cậu hiểu." Họa Bất Thành nhìn Tùng Vấn Đồng, sau đó đảo mắt nhìn mọi người trong nhà thủy tạ, "Năm Bồng Lai và Ngân Hạnh thư trai giao ước, Chủ Ngân Hạnh trai đã xác định được người kế tục vị trí Thiên Toán Tử."
Chỉ là không nói rõ ra mà thôi.
Mộc Cát Sinh cũng từng suy đoán theo hướng này, nhưng cậu ta không muốn nghĩ nhiều nên thôi.
Lúc này bỗng nhiên có người nhắc tới, trong phút chốc cậu ta cảm thấy sững sờ.
Cậu ta vẫn còn nhớ mang máng về ngày đó, trước miếu Nguyệt Lão cậu ta đã tính một quẻ, là quẻ hoàng đạo, thích hợp xuất hành.
Nhưng cũng vào ngày đó, Lâm Quyến Sinh rời đi, Tinh Túc Tử đến Ngân Hạnh thư trai, mà ngoại trừ sư phụ thì tất cả mọi người đều xuống núi.
Toàn bộ những gì xảy ra trong thư trai ngày đó, mãi sau này họ mới nghe được từ sư phụ.
Rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Bao nhiêu chuyện xảy ra trong cùng một ngày mà cậu ta lại chưa bao giờ để ý tới.
Sư phụ cố ý làm vậy sao?
Nếu đúng là thế, người lại bày ra ván cờ gì đây?
Mộc Cát Sinh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hiện tại không phải lúc nghĩ đến những chuyện này, việc cấp bách trước mắt là phải từ chối vị trí Thiên Toán Tử.
Cậu ta đứng thẳng lưng, cất cao giọng nói: "Chắc hẳn các vị đều biết, tôi xuất thân từ nhà họ Mộc, trong nhà đời đời theo nghiệp binh."
"Cũng không hẳn vậy." Chu Bạch Chi nói: "Lão phu đã xem qua gia phả nhà cậu, trước đời thứ mười chín của nhà họ Mộc là nghề dạy học."
Mọi người im lặng.
Mộc Cát Sinh: "..."
"Ông già ơi, khi đó ông cũng mới chỉ là một đứa trẻ thôi đúng không?" Ô Nghiệt nói xen vào: "Chuyện từ mấy trăm năm trước rồi, còn so đo làm gì nữa?"
"Chu trưởng lão biết rất tường tận, vậy hẳn cũng hiểu được tình cảnh hiện giờ của tôi." Mộc Cát Sinh mỉm cười: "Lần này tôi du học trở về, nhất định sẽ dấn thân vào chiến trường.
Nếu như tôi tùy tiện kế thừa vị trí Thất Gia Chư Tử, mà đao thương không có mắt, một khi tôi chết, e rằng sẽ gây phiền toái lớn cho các vị."
"Hai chuyện này không hề xung đột với nhau." Chu Bạch Chi nói: "Trước đó có không ít đời Thiên Toán Tử từng theo quân ngũ, cậu xuất thân từ môn hạ Thiên Toán, lẽ ra cậu phải hiểu điều này chứ."
"Vãn bối hiểu rõ." Mộc Cát Sinh gật đầu, đổi giọng, nói: "Thiên Toán Tử đời thứ bảy, xuất thân từ Hầu môn, theo quân viễn chinh đánh bại nước đối địch, từ đó về sau đóng quân trấn thủ biên cương.
Thiên Toán Tử đời thứ mười bảy, gia cảnh nghèo khó nhưng thanh liêm, tuổi còn trẻ đã theo quân ngũ, cuối cùng được phong chức tướng.
Thiên Toán Tử đời thứ hai mươi ba, gia nhập quân đội làm mưu sĩ, sau đó phản bội doanh trại của mình, tự tay giết chết chủ cũ.
Thiên Toán Tử đời thứ hai mươi sáu, biết rõ triều đại sẽ sụp đổ nhưng không hề vứt bỏ ấu chúa, cuối cùng bị loạn quân chém chết trên lưng ngựa..."
Mộc Cát Sinh nói liên tục không ngừng, Thiên Toán Tử kéo dài cả trăm đời, trong đó có người nào theo quân ngũ đều được cậu ta liệt kê ra toàn bộ.
Cả gian phòng chìm vào yên tĩnh, cậu ta là người duy nhất cất tiếng vang vọng.
Cuối cùng cậu ta thở dài một hơi, chậm rãi nói: "Nhưng mỗi một vị sư tổ đời trước, dù tiến hay lui, dù công hay thủ, dù trung hay phản, thì động cơ bên trong cũng chỉ vì hai chữ -- mệnh trời.
Muôn vàn lựa chọn qua mỗi thời kỳ, đều nhờ vào tiền Sơn Quỷ để tính quẻ tượng rồi đưa ra quyết định."
"Thiên Toán Tử tính mệnh trời." Chu Bạch Chi nói: "Có gì sai sao?"
"Thất Gia Chư Tử kéo dài mấy ngàn năm, lấy mệnh trời làm kim chỉ nam, vào thời khắc quan trọng sẽ đưa ra lựa chọn, dẫn dắt chúng sinh." Họa Bất Thành nói: "Đây là mục tiêu cốt yếu của bảy nhà, quẻ của Thiên Toán Tử, bảy nhà đều tuân theo."
"Ngài nói đúng." Mộc Cát Sinh cười nói: "Đây là mục tiêu của bảy nhà, nhưng cũng không phải mục tiêu của quân nhân.
Thiên Toán Tử tính mệnh trời, thuận theo tình thế mà hành động; quân nhân không tin số mệnh, cũng không cam chịu số mệnh."
Chu Bạch Chi giận tím mặt: "Thằng nhãi ranh, đừng có nói bậy."
"Mộc Cát Sinh xuất thân từ nhà họ Mộc." Sài Thúc Tân thản nhiên nói: "Cậu ấy nói sự thật."
"Những lời vãn bối nói đều là thật lòng thành ý." Mộc Cát Sinh nói, "Nếu một ngày nào đó tôi tính một quẻ, mà quẻ đó yêu cầu tôi vứt bỏ thuộc hạ của mình để chạy trốn, tôi tuyệt đối không làm được.
Tính mạng của mấy vạn người, cũng không phải là thứ mà bốn mươi chín đồng Sơn Quỷ có thể quyết định."
"Trời không được thời, nhật nguyệt không tỏ; Đất không được thời, cây cỏ chẳng sinh sôi; Nước không được thời, sóng gió chẳng thể yên; Người không được thời, lợi vận chẳng hanh thông [4]." Họa Bất Thành vung phất trần, vẻ mặt điềm tĩnh: "Thời thế, mệnh thế, vận cũng thế -- Cậu còn quá trẻ."
"Để Trường Sinh Tử chê cười rồi." Mộc Cát Sinh cất giọng nói: "Vãn bối trẻ tuổi ngông cuồng, cho nên cả gan đánh cược một lần."
Dưới ánh mặt trời, thanh niên giũ áo, vứt bỏ chiếc áo choàng trắng, để lộ bộ quân phục đang mặc bên trong.
Trong phút chốc cả gian nhà thủy tạ chìm vào yên ắng, dần dần phía sau bình phong cũng vang lên những tiếng bàn tán xôn xao.
"Mọi người im lặng." Họa Bất Thành vung phất trần, giọng nói như sóng nước lan truyền ra xa, sau đó hắn nhìn Mộc Cát Sinh, nói: "Từ xưa đến nay bảy nhà chưa từng ép ai phải tiếp nhận vị trí Chư Tử.
Nếu như cậu đã khăng khăng như vậy, thì chúng tôi cũng không thể ép buộc cậu."
Mộc Cát Sinh đang định thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy đối phương lại nói: "Người như cậu, trong phái Thiên Toán cũng đã từng xuất hiện, nhưng vị trí Thiên Toán Tử chưa bao giờ không có người kế tục -- Cũng không phải là có lựa chọn khác, mà là những người đó cuối cùng vẫn trở lại quỹ đạo của vận mệnh."
"Tất cả đều do số mệnh, chẳng chút nào do người." Họa Bất Thành đứng dậy, nhìn Mộc Cát Sinh, "Cái giá của sự ngông cuồng không đơn giản chỉ là máu và nước mắt bên ngoài. Muốn tranh mệnh với trời, vậy cậu phải chuẩn bị sẵn sàng đi."
Mộc Cát Sinh mỉm cười, một bước cũng không lùi, chắp tay nói: "Vãn bối đã được dạy dỗ."
- -------------------
Chú thích:
[1] Trời không được thời, nhật nguyệt không tỏ; Đất không được thời, cây cỏ chẳng sinh sôi; Nước không được thời, sóng gió chẳng thể yên; Người không được thời, lợi vận chẳng hanh thông.
Thời thế, mệnh thế, vận cũng thế.
- "Thời vận phú" của Lữ Mông Chính.