Chương 22

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
Tư lệnh Mộc ngồi ở hàng ghế đầu, trên người mặc quân phục, hai bên tóc mai đã điểm bạc. Giọng điệu nói chuyện của ông khá nhã nhặn, nhưng lại toát lên phong thái quân nhân khiến người ta không thể xem nhẹ. Trông ông chẳng hề giống lão lưu manh trong lời Mộc Cát Sinh, mà trái lại như một vị tướng quân học thức uyên thâm.
Mộc Cát Sinh lớn lên trong doanh trại. Đến năm mười tuổi, cậu xin vào học tại Ngân Hạnh thư trai, từ đó hai cha con rất ít khi gặp nhau. Tư lệnh Mộc không trấn thủ thành, mà quanh năm suốt tháng dẫn quân chinh chiến bên ngoài, thư từ liên lạc giữa hai cha con cũng thưa thớt. Mộc Cát Sinh đi du học bốn năm, ngoại trừ lá thư đầu tiên dặn dò cậu phải lên kế hoạch học tập cẩn thận, thì suốt bốn năm sau đó hoàn toàn không có thêm tin tức gì. Đôi khi Mộc Cát Sinh còn quên mất mình có một người cha.
Tư lệnh Mộc luôn để cậu tự do trong cuộc sống, chỉ sắp xếp cho cậu nhập học, còn học phí và tiền sinh hoạt thì không chu cấp. Bù lại, một nhóm anh em thân cận của ông lại thường xuyên gửi tiền trợ cấp cho cậu. Trước khi trở về, cậu cũng đã gửi thư về nhà, nhưng Tư lệnh Mộc quanh năm bận rộn chẳng về nhà được mấy lần, đoán chắc là ông không nhận được. Giờ đây, đột nhiên gặp mặt, Mộc Cát Sinh bất chợt cảm thấy có chút bồn chồn.
“Ta không hay hỏi han nhiều chuyện, nhưng có câu này ta muốn hỏi con.” Tư lệnh Mộc lấy ra một điếu thuốc, nói: “Ta phải xuống phía Nam ngay bây giờ, vốn không có thời gian gặp con, nhưng nếu đã gặp thì hỏi luôn con mấy câu.”
Mộc Cát Sinh đưa diêm, châm thuốc giúp ông, “Mời cha nói.”
“Con đã hiểu rõ thời cuộc dạo gần đây rồi chứ?”
“Dạ hiểu rồi ạ.”
“Lần này về nước có dự định gì không?”
“Dạ có ạ.”
“Từ năm con mười tuổi tới nay ta đã không còn quản con nữa rồi. Mấy năm nay ở cùng nhau thì ít mà xa cách thì nhiều. Tuy rằng con chẳng nên hồn gì, nhưng lại học được vài thứ linh tinh, ít nhất cũng có khả năng tự lo cho bản thân một cuộc sống ổn định.” Tư lệnh Mộc nhẹ nhàng nói: “Hiện giờ khói lửa nổi lên khắp nơi, đại cục sắp đổ nát. Con về nhúng tay vào vũng nước đục này là muốn làm gì?”
Mộc Cát Sinh nở nụ cười: “Cha, con trai họ Mộc.”
“Còn thiếu nhiều lắm.”
“Khắp chốn núi xanh chôn xương người trung nghĩa...”
“Đừng đánh trống lảng với ta, nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói. Còn nói linh tinh nữa thì lập tức xuống xe, rồi mua vé thuyền quay về châu Âu tiếp tục sự học của mình đi.”
Mộc Cát Sinh biết điều thu lại ý cười, trầm mặc một lát rồi dù sao cũng nói một tràng dài. Cậu dùng tiếng Anh, nói rất lưu loát, những lời lẽ có vẻ quá trang trọng đối với một cuộc trò chuyện giữa cha và con. Nhưng Tư lệnh Mộc nghe hết, ông dập tắt điếu thuốc, bình tĩnh nói: “Tiếp tục đi.”
Ông nghe con trai mình nói về việc tờ Times đã đưa tin về tình hình chiến sự cách đây vài ngày. Trong những lời của mình, Mộc Cát Sinh phân tích cặn kẽ tình hình hiện tại, giọng điệu thong thả mà nội dung lại phức tạp, rắc rối. Tranh chấp quốc tế, tình hình trong nước, tình hình chiến trường, sinh kế của người dân… Đừng nhìn vẻ ngoài hời hợt thường ngày của cậu mà xét, một khi đã tập trung vào một vấn đề, cậu hiển nhiên đã suy nghĩ rất kỹ càng, cân nhắc nhiều lần mới có thể nói ra một cách sâu sắc và tỉ mỉ như thế.
Chỉ vài câu ít ỏi đã lột bỏ lớp vỏ hỗn loạn xô bồ, lộ ra một phần cốt lõi mạnh mẽ, kiên cường từ trong máu thịt, tựa như chén rượu nồng xua tan màn đêm lạnh lẽo, vừa lạnh lẽo vừa rực lửa. Yên lặng, tĩnh mịch, một ngọn lửa đang thổi bùng lên trong đêm tĩnh lặng, tiếng trống dồn dập vang lên từ lồng ngực người thiếu niên.
Khi nói xong, Mộc Cát Sinh mỉm cười. Đó là một nụ cười khó hình dung, ẩn chứa sự khảng khái của một người sẵn sàng xả thân, và cả sự ăn ý thầm lặng giữa hai cha con. Trong thời loạn lạc, người nhà tướng không thể làm cha hiền con thảo, mà là hai cha con như hai thanh đao sắc bén, cùng nhau xông pha.
“Dẫu rằng không phải mình đồng da sắt, nhưng chỉ mong được cống hiến, may mắn trở thành một trụ cột vững vàng.”
Hai cha con nhìn nhau qua gương chiếu hậu, Tư lệnh Mộc ném cho cậu một điếu thuốc, “Xem ra là con tới có chuẩn bị.”
“Chứ nếu không con nào dám ngông cuồng khoe tài trước mặt cha được.” Mộc Cát Sinh quẹt que diêm, “Tư lệnh, ngài xem thử, một tên lính như con đây có thể dùng được việc gì không?”
Tư lệnh Mộc ừ một tiếng, “Coi như con đạt tiêu chuẩn.”
Lời đã nói ra, người cha cũng không vòng vo với con trai nữa, nói thẳng: “Hiện giờ tình thế giằng co, cuộc chiến quy mô lớn chẳng mấy chốc sẽ nổ ra. Ta phải xuống phía Nam ngay lập tức, lần này sẽ không mang con theo, nhưng con hãy giúp ta làm tốt một việc khác.”
“Cha cứ phân phó.”
Tư lệnh Mộc hạ cửa sổ xe, chỉ vào nơi cách đó không xa, “Thay ta bảo vệ tốt tòa thành này.”
Mộc Cát Sinh nhìn theo ánh mắt của cha mình, nhìn thấy cổng thành cao sừng sững cùng với ánh đèn muôn nhà phía đằng xa. Đó là nơi phồn hoa được gió sương ngàn năm tạo nên.
“Nơi này là vị trí chiến lược quan trọng, cũng là cửa ngõ đi sâu vào vùng đất trung tâm. Một khi thất thủ, dân chúng sẽ lầm than, đất nước sẽ diệt vong.” Tư lệnh Mộc nói: “Tuy rằng vẫn chưa thể đoán trước tình hình chiến sự như thế nào, nhưng nếu có bất trắc, con phải giành lại từng tấc đất.”
“Con được ba tuổi đã theo ta vào trong doanh trại, cũng đã đi khắp nam bắc. Đối với con mà nói, việc giữ một tòa thành không phải là chuyện khó khăn gì.” Tư lệnh Mộc xoay người, cười với Mộc Cát Sinh: “Đừng làm ta mất mặt.”
Mộc Cát Sinh giơ tay chào nghiêm chỉnh, “Tư lệnh yên tâm.”
“Gọi tư lệnh cái gì, gọi cha.” Tư lệnh Mộc vỗ vai cậu, “Mấy năm gần đây ta bôn ba đây đó, rất ít quan tâm đến con. May mà con cũng không cần ta lo lắng nhiều. Cái nhà trong thành được xây đã nhiều năm, ta lại chẳng ở được trọn vẹn mấy ngày. Chờ lần này trở về, cha sẽ tìm mối hứa hôn cho con, cái nhà kia coi như là nhà tân hôn cho con. Tương lai có thêm đứa nhỏ, trai hay gái đều được, cũng là có thêm một chút vui vẻ.”
“Chẳng phải có câu gì mà, giặc còn chưa diệt, lấy gì lập gia.” Mộc Cát Sinh gãi gãi đầu, nói: “Thay vì cha lo lắng cho con, không bằng tìm cho mình một người vợ hai đi. Cha nói cha đã gả hết bốn vị tham mưu trưởng của mình rồi, cớ sao bản thân vẫn lẻ loi một mình thế.”
“Còn nói linh tinh nữa thì ta sẽ gả con cho nhà bán đậu hũ phía Đông thành đấy.” Tư lệnh Mộc đẩy cậu xuống xe, “Đi đi.”
“Cha đi thong thả. Thật ra con cảm thấy nhà bán hoành thánh ở phía Đông thành vẫn tốt hơn, nhân hoành thánh nhà ông ấy rất đầy đặn.”
“Chờ cha con quay về.” Tư lệnh Mộc phất tay, “Mua cho con năm mươi cân thịt lợn làm của hồi môn.”
Chiếc xe phóng nhanh như bay, xa xa vang lên tiếng còi xe inh ỏi.
Mộc Cát Sinh đứng lặng tại chỗ một lúc, chỉ cảm thấy tâm trạng phức tạp, cậu quyết định đi đến phía Đông thành ăn hoành thánh. Cái gánh cũ kỹ năm ấy vẫn còn đó, trên bếp lò là một cái nồi đất lớn, muỗng múc là muỗng tre cán dài, bát là bát sứ viền xanh. Hoành thánh nóng hổi vỏ mỏng nhân đầy đặn được múc ra khỏi nồi, lại được rưới thêm một thìa dầu mè đỏ.
Mộc Cát Sinh ăn liền hai bát, sau đó cảm giác buồn ngủ dâng trào. Cậu mơ mơ màng màng đi về phủ Mộc, vừa đặt lưng đã ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Mộc Cát Sinh dậy sớm, rửa mặt xong đi thẳng đến quân doanh ở ngoại thành. Sĩ quan canh gác là bộ hạ cũ của Tư lệnh Mộc, dõi theo Mộc Cát Sinh trưởng thành từ nhỏ tới lớn, vừa gặp mặt đã vung nắm đấm chào đón.
“Nhóc con tới rồi à? Mấy năm nay ở cùng người nước ngoài đã học được bản lĩnh gì rồi? Đánh trước hai chiêu đi! Đánh thắng thì mới tính đến chuyện vào cổng!”
“Được!” Mộc Cát Sinh đã sớm đoán được sẽ có một màn như vậy, cậu xắn tay áo lên, “Chú chiếu cố cháu nhé!”
Từ sáng sớm, Tùng Vấn Đồng đã xông thẳng vào phủ Mộc, lại chẳng ngờ Mộc Cát Sinh ra ngoài còn sớm hơn hắn. Phủ Mộc quanh năm không có người ở, chỉ có mấy bà vú già phụ trách quét dọn, hỏi ai nấy cũng đều đáp không biết. Tối hôm qua, Tùng Vấn Đồng bị cho ăn bơ, giờ vẫn còn bừng bừng tức giận.
Hắn lùng sục khắp các ngõ ngách trong thành rồi lại chạy về chùa Bạch Thủy, tìm khắp nơi mà không thấy người đâu. Cuối cùng, đến lúc đi ngang qua Quan Sơn Nguyệt thì bị dì Triệu gọi lại, “Tiểu Đồng nhi, nghe nói con bận rộn cả buổi sáng, thế làm gì đấy hả?”
“Tìm thằng Tư!”
“Không phải thằng bé đó đã tới doanh trại ở ngoại thành từ sáng sớm rồi sao?” Dì Triệu tỏ vẻ nghi hoặc, “Nghe đâu đánh nhau náo nhiệt lắm, cả đống người vây xem cơ mà!”
“?!” Tùng Vấn Đồng nhấc chân đi vội.
Đợi đến khi hắn vội vã chạy tới ngoại thành, đứng từ xa cũng có thể trông thấy một đám đông người vây quanh cổng doanh trại. Mộc Cát Sinh đứng ở giữa đám người, vừa quật ngã một người đàn ông cường tráng, “Người thứ bốn mươi chín! Tiếp đi!”
Tùng Vấn Đồng đi vào đám đông: “Đây là đang làm gì vậy?”
“Cậu chủ nhà họ Mộc muốn tiến vào doanh trại, thế là từ lính cũ đến lính mới đứng xếp hàng đấu một chọi một với cậu ấy!” Người đàn ông vây xem bên cạnh hô lớn khen hay, nói: “Một buổi sáng mà hạ gục được mấy chục người, đơn thương độc mã đấu với cả đám đông, còn náo nhiệt hơn cả biểu diễn trên sân khấu!”
Tùng Vấn Đồng nhướng mày, cũng không chen chúc vào đám đông nữa, mà khoanh tay đứng sang một bên, nhìn Mộc Cát Sinh chiến đấu một mình. Thanh niên mặc quân phục đứng giữa đám người, tay áo sơ mi xắn cao, sống lưng thẳng tắp như kiếm dưới ánh mặt trời. Cậu cười lớn rồi đưa tay vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi, “Lên đi! Người tiếp theo!”
Tùng Vấn Đồng thấy rõ khi nãy Mộc Cát Sinh đá ngã một người cường tráng như thế nào, đây là chiêu thức mà cậu thường sử dụng nhất. Lúc ra chiêu thậm chí có thể tung người lên không trung, nhưng ở trên không trung cậu vẫn có thể thay đổi chiêu đánh, mạnh mẽ lại sắc bén.
Tùng Vấn Đồng nhớ tới lần đầu tiên bọn họ gặp nhau ở Ngân Hạnh thư trai. Năm đó, Mộc Cát Sinh vừa mới ra khỏi doanh trại, trên cánh tay vẫn còn băng bó, trong vẻ gai góc sắc sảo pha lẫn nét bất cần, lưu manh. Cậu ngậm một cọng cỏ đuôi chó hỏi hắn, “Thanh đao này của ông trông cũng được đấy, đánh một trận không?”
Sau này, người này ở trong Ngân Hạnh thư trai là tên lười biếng đến mức vô kỷ luật, ăn chơi trác táng, đá gà chọi chó, chỉ thích dùng lời nói chứ không thích động tay chân. Vẻ lưu manh trên người được cất đi, chỉ còn lại sự phong lưu, nho nhã của một thiếu niên. Nhưng Tùng Vấn Đồng vẫn luôn nhớ rõ lần đầu tiên bọn họ đánh nhau, ngay từ đầu chỉ là trận đùa giỡn để thăm dò, kết quả là đánh đến phút cuối cùng không ai nhường ai, như hai con chó hoang đánh nhau kịch liệt phân định thắng thua. Theo lý thuyết thì Tùng Vấn Đồng có lợi thế hơn, nhưng đối phương lại nghiến răng nhìn hắn, ánh mắt sáng ngời tràn đầy hung hãn, cùng với sự hưng phấn không chút che đậy, thắng bại vẫn chưa ngã ngũ. Cuối cùng, hai người bọn họ đều được khiêng về phòng.
Đêm đó, Tùng Vấn Đồng trộm rượu từ phòng bếp, muốn tìm tên nhóc kia uống một chén, vậy mà lại bắt gặp Mộc Cát Sinh trên hành lang, cậu cũng trộm rượu đi tìm hắn.
“Thứ năm mươi sáu! Người tiếp theo!” Giọng nói của Mộc Cát Sinh kéo mạch suy nghĩ của Tùng Vấn Đồng trở về. Hắn nhìn thanh niên tựa như chim ưng trắng bay lượn dưới ánh mặt trời, đôi con ngươi vẫn trong suốt như ngày trước. Tùng Vấn Đồng đột nhiên nở nụ cười, xoay người trở về thành, lúc quay lại cầm thêm hai thứ trong tay, một thanh đao và một vò rượu. Hắn giắt đao Thỉ Hồng ở sau lưng, mở nắp vò rượu, vừa uống rượu vừa nhìn Mộc Cát Sinh đánh người, “Thứ bảy mươi tám!”, “Thứ bảy mươi chín!” Mộc Cát Sinh cởi cúc áo, kéo phăng áo sơ mi ra, “Tiếp đi, hôm nay tôi phải gom đủ trăm chẵn!”
“Thứ tám mươi bảy!”
“Thứ tám mươi tám!”
...
“Thứ chín mươi chín!”
Tùng Vấn Đồng uống rượu xong, ném vò rượu xuống, khiến mọi người xung quanh giật mình ngoảnh lại nhìn theo tiếng động. Hắn đi vào giữa đám người, chĩa thanh đao về phía Mộc Cát Sinh, “Thứ một trăm.”
Tài nghệ của Tùng Vấn Đồng ra sao ai nấy đều rõ, mà Mộc Cát Sinh đã tiêu hao rất nhiều thể lực, giờ đã là cung hết tên. Sĩ quan đứng xem bên ngoài thay đổi sắc mặt, muốn tiến lên ngăn cản nhưng Mộc Cát Sinh lại khoát tay, nói: “Không sao.” Nói xong ngoắc ngón tay với Tùng Vấn Đồng, “Đến đây.”
Tùng Vấn Đồng trở tay rút đao, lưỡi đao vẫn chưa tuốt khỏi vỏ, hắn đã hạ thấp thắt lưng, chỉ trong phút chốc lập tức thay đổi ánh mắt. Cách biệt bốn năm, Mộc Cát Sinh lại nhìn thấy đao Thỉ Hồng lần nữa. Thanh đao cũ vẫn bén nhọn như trước, trông vừa lộng lẫy vừa hung bạo. Ngay khi đường đao đầu tiên được vung lên, cậu liền nở nụ cười — bởi vì lần gặp năm đó cũng là một buổi chiều hè rực rỡ đầy nắng như hôm nay.
Thiếu niên cao ráo, tuấn tú đứng dưới tàng cây vung đao về phía cậu, lưỡi đao đẹp đến choáng ngợp, tiếng gió xào xạc quanh thân đao, “Nếu cậu có thể vượt qua ba chiêu, tôi sẽ nói cho cậu biết tên của thanh đao này.”
“Vậy nếu tôi đánh thắng thì sao?”
“Cậu không thể đâu.”
“Chưa thử thì làm sao biết được là không thể?”
...
“Chúng ta đã đánh nhau cả buổi chiều rồi đấy nhỉ? Tôi thấy chưa chắc là tôi không có phần thắng đâu, ông nói xem, nếu tôi thắng thì thế nào đây?”
“Nếu cậu thắng tôi, tôi sẽ thực hiện một lời hứa với cậu.”
...
Mộc Cát Sinh bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng, nghiêng người tránh nhát đao đầu tiên ập tới, đồng thời lăn sang chỗ khác. Tùng Vấn Đồng vung đao nhanh đến mức không ai có thể thấy rõ toàn bộ động tác xuất chiêu của hắn. Khoảnh khắc thấy được ánh đao thứ nhất thì thực ra đó đã là lúc thu đao sau chiêu thứ hai. Muốn tránh được hai chiêu đao liên tiếp là một chuyện cực kỳ khó, nhưng ngay từ ngày ấy Mộc Cát Sinh đã dễ dàng làm được. Cậu dùng lối đánh vô liêm sỉ trong doanh trại, chính là – đừng đứng mà hãy lăn, lăn được càng xa càng tốt.
Tùng Vấn Đồng xuất thân từ Mặc gia, học tập ở Bồng Lai, được truyền thụ võ học tinh túy chính thống. Lần đánh đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy chiêu thức đơn giản mà lại suồng sã như thế, quả thực khiến hắn phải kinh ngạc một phen. Sau này hắn nhận ra bản thân Mộc Cát Sinh giống hệt như lối đánh của cậu. Phong lưu phóng khoáng là cậu, mặt dày vô sỉ là cậu, tính toán chính xác là cậu, không theo khuôn phép nào cũng là cậu. Cậu có thể thân thiết hát đoản khúc cho chị em ở Quan Sơn Nguyệt nghe, cũng có thể bất chấp tính mạng làm mọi thứ vì bạn bè mà chẳng do dự chùn bước. Giờ đây cậu đã thay sang quân phục, lối đánh vẫn vô liêm sỉ như ngày xưa, nhưng lại càng xuất sắc vượt bậc hơn.
Hai người có qua có lại, mỗi khi xuất chiêu đều là chiêu cũ khi đánh nhau năm đó, tái hiện hoàn hảo cảnh tượng lần đầu gặp mặt. Thế nhưng đôi bên đã vô cùng thấu hiểu nhau, đánh chưa xong một chiêu đã lập tức đổi sang chiêu khác. Năm đó bọn họ bất phân thắng bại, hôm nay lại đánh tiếp lần thứ hai. Dưới tốc độ càng ngày càng nhanh, không nghi ngờ gì nữa, Mộc Cát Sinh đã rơi vào thế bất lợi. Mấy mùa ngân hạnh lá vàng rơi, chuyện xưa vẫn như mới hôm qua.
Tùng Vấn Đồng xoay người về, vung trường đao nửa vòng, “Tài nghệ của cậu chẳng có tiến bộ gì cả.”
“Thế thì chưa chắc đâu.” Mộc Cát Sinh nhảy vọt lên không trung, “Tôi đây tay không tấc sắt thế này, nếu như cầm theo vũ khí, thì tôi chỉ dùng một chiêu là có thể phân định thắng bại.”
“Tài nghệ không cao mà lời lẽ hùng hồn ghê.” Tùng Vấn Đồng chậc lưỡi, “Nếu đã là chiến trận, nếu cậu đã có thể tránh được đao của tôi, vậy muốn lấy vũ khí gì thì cứ tự mình đi lấy.”
“Sao thế được, năm đó chúng ta chỉ đánh như thế này, nếu tôi cầm vũ khí thì lại không giống nữa rồi.”
“Tất nhiên là không giống.” Giây phút hai người đi lướt qua nhau vai chạm vai, giọng nói của Tùng Vấn Đồng vang lên: “Bây giờ cũng đâu phải năm đó.”
Mộc Cát Sinh sửng sốt, sau đó nở nụ cười: “Được! Xưa đâu bằng nay, giờ cũng không phải năm đó!” Nói xong cậu cất cao giọng, nói: “Đến đây nào Lão Nhị, dùng một chiêu quyết định thắng thua đi!”
“Không cần lưu tình!”
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tùng Vấn Đồng vung đao chém ngang, tạo ra một đường chém bén nhọn vừa đẹp vừa quỷ dị trên không trung. Ánh đỏ mờ ảo ẩn hiện trên lưỡi đao, ngay cả đám đông vây xem ở đằng xa cũng bị lực chém khiến phải giật mình lùi lại. Hắn dồn hết sức lực vào lần vung này, tuy rằng đao Thỉ Hồng chưa ra khỏi vỏ, nhưng cũng đủ để gây thương tích cho người. Mộc Cát Sinh không tránh kịp bị hất tung lên, sau đó cậu ngã xuống mặt đất rồi lại lăn xa thêm một đoạn, toàn thân co giật vài cái, không đứng dậy nữa.
Tùng Vấn Đồng lại không lo lắng đối phương sẽ bị thương, hắn biết rõ lực đao mà hắn chém ra. Chẳng qua là Mộc Cát Sinh có thể tránh được chiêu này, nhưng có lẽ cậu đã tiêu hao quá nhiều thể lực, phản ứng không kịp. Hắn cầm đao đi tới, “Nếu cậu còn đứng lên được thì ta đánh tiếp.”
Kết quả là một giây sau Mộc Cát Sinh đột nhiên giơ cao chân móc lấy Tùng Vấn Đồng. Tùng Vấn Đồng lập tức bị kéo ngã xuống đất, tiếp đó một khẩu súng chĩa thẳng vào giữa trán hắn. “Ông thua rồi.” Phía sau họng súng là khuôn mặt cười tủm tỉm của Mộc Cát Sinh.
Tùng Vấn Đồng đá cậu sang một bên, “Chiến thắng không vẻ vang.”
“Binh bất yếm trá*, là ông nói có thể dùng vũ khí mà.” Mộc Cát Sinh cười ha ha, sau đó cả người ngã ngửa trên mặt đất, “Tôi mệt chết đi được, phiền ông giúp tôi một tay, kéo tôi vào trong.”
Tùng Vấn Đồng cũng không khách khí, dù sao khắp nơi đều là cát. Hắn túm lấy chân Mộc Cát Sinh, trực tiếp kéo người vào trong doanh trại. Cả khu doanh trại này được Tư lệnh Mộc xây dựng từ nhiều năm trước, bên cạnh thao trường là mấy tòa nhà nhỏ. Mộc Cát Sinh chạy vọt đi tắm rửa trước, thay quân phục rồi mới ra ngoài, “Lão Nhị, sao ông lại tới doanh trại? Buổi trưa không buôn bán hả?”
“Không ngờ cậu vẫn còn nhớ tới Nghiệp Thủy Chu Hoa cơ đấy.” Tùng Vấn Đồng hừ một tiếng: “Tối hôm qua bày tiệc rượu trải dài hai tầng để mời cậu, nhưng đợi đến nửa đêm cũng chẳng thấy người đâu.”
Mộc Cát Sinh sửng sốt, trong lòng thầm nhủ thôi chết rồi. Tối hôm qua khó khăn lắm cậu mới được gặp cha mình, tự nhiên quên béng mất chuyện này.
“Vậy thì.” Mộc Cát Sinh tự biết mình đuối lý, cười ha hả nói: “Nếu không tôi bỏ tiền ra, mấy ngày nữa ông đưa đầu bếp của tiệm ông đến doanh trại làm một bữa thịnh soạn, cũng coi như nấu thêm đồ ăn cho các anh em.” Người này vốn nổi tiếng keo kiệt, vậy mà lúc này lại muốn tự bỏ tiền túi ra, có thể thấy cậu thực sự cảm thấy có lỗi.
“Thôi đi, tôi không thiếu mấy đồng tiền của cậu.” Tùng Vấn Đồng chỉ nói một câu đã khiến cậu ta phải lùi bước ngượng ngùng, “Tối hôm qua cậu đi chơi ở đâu? Bữa tiệc mà cậu không tham dự có cả người được Phong Đô phái tới đó.”
“Phong Đô? Bọn họ đã chết rồi mà còn đến làm gì?” Mộc Cát Sinh nghe vậy bèn phất tay, “Tôi ở bên này bận chuyện người sống còn chưa xong, không rảnh quan tâm tới người chết đâu.”
“Bây giờ không thể do cậu quyết định được nữa.” Tùng Vấn Đồng đẩy mở cửa sổ, từ trong tòa nhà nhìn ra bên ngoài, vừa vặn có thể nhìn thấy đỉnh núi cách đó không xa, chùa Bạch Thủy thấp thoáng hiện lên, “Tin tức cậu trở về đã lan truyền khắp nơi. Hai năm trước cậu không có ở đây, chuyện đó vẫn kéo dài cho đến tận bây giờ, hiện tại các nhà đều đã phái người tới.”
“Hai ngày sau tại Ngân Hạnh thư trai ở chùa Bạch Thủy, bảy nhà tụ họp, Chư Tử đua tiếng.”
(*Binh bất yếm trá: Trong việc binh không ngại gian trá, chiến đấu bất chấp thủ đoạn.)