Chương 29

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
Nhà sư áo trắng múc một thùng nước bên giếng, rồi leo lên con đường núi dài dằng dặc.
Ở cuối bậc thang dài là chùa Bạch Thủy, nơi đang vang vọng từng tiếng chuông.
Chùa Bạch Thủy là một ngôi chùa cổ, với những tiếng chuông ngân dài mỗi ngày trong suốt mấy trăm năm.
Mặc dù đã là thời đại dùng đồng hồ để đếm thời gian, nhưng phần lớn người dân trong thành vẫn giữ thói quen nghe tiếng chuông để phân chia giờ làm việc, nghỉ ngơi.
Lúc bình minh hay hoàng hôn, lúc mở cửa buôn bán hay đóng cửa nghỉ ngơi, khói bếp mỗi nhà và tiếng hò hét trên đường phố bên ngoài sẽ luôn hòa cùng tiếng chuông dài ngân vang.
Mộc Cát Sinh ngồi trong đình nghỉ mát, tiếng chuông bao trùm lấy toàn bộ phòng đọc sách.
Anh có chút đãng trí, chợt nhớ có năm Quan Sơn Nguyệt ra quy định, sau sáu giờ tối mới mở cửa đón khách.
Nhưng anh và lão Nhị lại nóng lòng muốn nghe bản nhạc mới, nên đã lén lút trêu chọc chú tiểu phụ trách chuông hôm đó, gõ chuông báo giờ sớm hơn một tiếng.
Thế là cả thành phố rơi vào hỗn loạn, mọi người đều mang đồng hồ đi khắp nơi để đối chiếu thời gian, cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt.
Đôi khi sự yên bình của cuộc sống thật sự rất dễ bị phá vỡ.
Anh nhìn ván cờ trước mắt, hạ một quân cờ.
Đó có thể là tiếng chuông, cũng có thể là một tiếng súng nổ.
Trong đình nghỉ mát bày ra hai ván cờ, một mình Mộc Cát Sinh chơi cờ với Họa Bất Thành cùng Chu Bạch Chi.
Bọn họ chơi cờ nhanh, trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, ván cờ trên bàn đã phân định thắng thua.
Mộc Cát Sinh thắng một, thua một, coi như hòa.
Lời nói và hành động trước đó của anh ở Dược gia đã nhanh chóng lan truyền khắp bảy gia tộc. Mọi người đều biết Thiên Toán Tử đương nhiệm từ chối bói quẻ.
Mấy ngày sau, anh nhận được thư của gia tộc Bồng Lai và Chu gia, trên đó ghi rõ địa điểm, thời gian, cùng với yêu cầu chơi một ván cờ.
Mộc Cát Sinh hiểu rằng đây là động thái thăm dò và ra hiệu, Họa Bất Thành và Chu Bạch tuyệt đối không phải những người dễ đối phó.
Ngũ gia còn nhỏ, nên ngay từ đầu anh đã không có ý định lôi gia tộc Bồng Lai và Chu gia vào cuộc.
Chỉ hy vọng hai gia tộc này có thể đứng ngoài cuộc, đại chiến sắp nổ ra, đừng tự dưng đến đây gây thêm phiền phức nào cả.
Anh phải vắt óc suy nghĩ để chơi cả hai ván cờ, khó khăn lắm mới thắng được một ván, giằng co với quân cờ đen hồi lâu, cuối cùng cũng mở ra một con đường sống.
"Rất khá, tài đánh cờ không thua kém gì Ngân Hạnh trai chủ." Họa Bất Thành thản nhiên nói: "Bồng Lai thừa nhận cậu là Thiên Toán Tử, nhưng nếu không có quẻ tượng, Bồng Lai sẽ không tham chiến."
Chu Bạch Chi khẽ vuốt chòm râu dài, "Chu gia cũng vậy."
"Vãn bối đã dự liệu từ trước." Mộc Cát Sinh gật đầu, "Tôi làm chuyện này quả thực là chống đối lại bảy gia tộc.
Trường Sinh Tử và Chu trưởng lão có thể không ngăn cản, đã là rộng lượng lắm rồi."
"Cậu là Thiên Toán Tử, không cần xưng vãn bối với chúng ta." Họa Bất Thành nhìn ván cờ, "Mỗi một nước cờ đều ẩn chứa sát khí, cho dù chúng ta có muốn ngăn cản cũng không cản nổi."
"Trường Sinh Tử chơi cờ giỏi hơn tôi nhiều."
"May mắn mà thôi, cũng không phải lần nào ta chơi cờ cũng có thể thắng sư phụ cậu." Họa Bất Thành đứng lên, vung phất trần, "Việc ở đây đã xong, ta sẽ giao thư của cậu đến cho Lâm Quyến Sinh."
Chu Bạch Chi tiếp lời: "Tinh Túc Tử ở Chu gia vẫn bình an vô sự, lần tới bảy gia tộc tụ họp, có thể sẽ đến."
"Hai vị đi thong thả." Mộc Cát Sinh phất tay làm xáo trộn ván cờ, "Đợi sau này gặp lại."
Dưới khoảng sân trời, tiếng tỳ bà văng vẳng.
Dì Triệu ngồi bên cửa sổ, xoay trục đàn, gảy thử vài tiếng.
Dì mặc một bộ sườn xám trắng tinh, ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ chạm khắc, in bóng lốm đốm trên tấm lụa.
Dì đang thử đàn một bản nhạc mới, từ khi dì bước vào Quan Sơn Nguyệt đến nay, bản nhạc mới mỗi mùa đều rất được mọi người trong thành mong ngóng chờ đợi, lúc lên sân khấu khách khứa đông nghịt.
Thế nhưng dì vẫn giữ thói quen tập đàn, trước khi bản nhạc mới chính thức được công bố, dì sẽ luôn thay sang một bộ sườn xám trắng, và chơi đàn một mình bên cửa sổ.
Chơi xong một bản nhạc, dì Triệu vén rèm hạt châu lên, "Con có nhìn thấy quán rượu đối diện không? Mọi người trong thành đều biết ta có thói quen tập thử bản nhạc mới ở đây.
Thế nên ông chủ quán đó bèn mở một phòng riêng đối diện cửa sổ bên này.
Vào thời điểm đông khách nhất, thì một bàn tiệc rượu có thể mua được một căn nhà.
Dì đặt cây tỳ bà xuống, sửa sang lại tóc mai, "Chỉ có điều, đó đều là chuyện của mấy năm về trước."
Hiện giờ quán rượu đối diện đã rất ít khách, gần như đóng cửa, không chỉ có quán rượu này mà cả thành phố đều rơi vào cảnh vắng vẻ, trên đường phố lác đác vài người qua lại.
Mấy ngày trước, quân đồn trú thông báo tiền tuyến đã rút quân, thành phố này không còn an toàn, rất nhiều người kéo theo gia đình đi đến nơi khác.
Những ngày gần đây không ngừng truyền đến tin các thành khác bị mất, nhiều nhất là vài ngày nữa, nơi này cũng sẽ biến thành chiến trường.
"Dì không cần phải ở lại đây." Tùng Vấn Đồng ngồi bên cạnh lau đao, "Giờ đi vẫn còn kịp."
"Mấy ngày gần đây tiếng chuông càng ngày càng thường xuyên, ta nhớ rõ đó là chuông cầu phúc của chùa Bạch Thủy." Dì Triệu bình thản nói: "Một đám lừa hói* ngoài thành còn chưa đi, ta đi làm gì?"
(*Lừa hói: một lời lăng mạ các nhà sư)
"Dì Triệu, dì cũng đâu phải không còn gì để làm." Tùng Vấn Đồng nghiêm túc nói: "Dì còn có rất nhiều bản nhạc chưa chơi hết."
Dì Triệu nghe vậy cười, "Theo cách nói này của con, thì bốn sợi dây có thể tạo ra vô vàn bản nhạc, e là ta dùng cả đời cũng không chơi hết."
Nói xong dì cúi người xuống, tiện tay gảy vài tiếng đàn, khẽ nói: "Nhưng có đôi khi, chơi xong một bản nhạc, con sẽ cảm thấy như vậy là đủ rồi.
Học nghề bao năm, chỉ cần chơi được bản nhạc này, thế là đủ."
Tùng Vấn Đồng không nói lời nào, lặng lẽ nhìn người phụ nữ tao nhã, duyên dáng trước mắt.
Mỹ nhân đã qua thời xuân sắc, khóe mắt hằn dấu thời gian, hồi ức chợt ùa về.
"Ta còn nhớ khi đó là vào một mùa đông nhiều năm về trước, rất giống với hiện tại, chỉ là náo nhiệt hơn hẳn, đèn lồng đỏ treo khắp nơi trong thành.
Hôm ấy là ngày Quan Sơn Nguyệt phát hành bản nhạc mới, nhưng ta lại trượt chân ngã khi đi qua bậc thềm phủ băng, làm tay bị thương.
Sự việc xảy ra đột ngột, tất cả mọi người đều sốt ruột không yên."
"Ngay khi ta chuẩn bị cắn răng lên sân khấu, người chị em tốt nhất của ta dẫn tới một người, đối phương mượn tỳ bà của ta, nói rằng cô ấy có thể thử một lần.
Quan Sơn Nguyệt là nhà hát, nhạc khúc ở đây không hề đơn giản, ta hỏi cô ấy học đàn mấy năm rồi, cô ấy nói chưa từng học, chỉ biết chơi một bản nhạc mà thôi."
"Ta cảm thấy thật hoang đường, nên đã bảo cô ấy chơi trực tiếp cho ta nghe."
"Lúc ấy chúng ta ngồi trước khung cửa sổ này, cô ấy chơi một bản nhạc, người múa là chị em tốt nhất của ta, cũng là hoa khôi đẹp nhất tại Quan Sơn Nguyệt."
Dì Triệu gảy một sợi đàn, âm thanh lanh lảnh, trong trẻo, "Chắc con cũng đã đoán được, người đó là mẹ con."
Tùng Vấn Đồng suy nghĩ một chút, nói: "Con không biết mẹ con còn biết đánh đàn."
"Cô ấy quả thực không biết đánh đàn, chỉ biết duy nhất một bản nhạc mà thôi.
Nghe cô ấy nói là học lỏm được từ một người bạn vong niên nào đó.
Đây vốn là bản nhạc gia truyền của người khác, là bí mật không được truyền ra ngoài, đối phương thua trong cuộc thi rượu nên mới dạy cho cô ấy." Dì Triệu cười nhẹ, "Ngày đó cô ấy chơi xong bản nhạc ấy, ta liền coi cô ấy là tri âm."
"Sau này hoa khôi mất, mẹ con biến mất một thời gian dài.
Khi trở lại, cô ấy bế theo con trên tay."
"Thế nhưng cô ấy không phải là người biết chăm trẻ con, thay vì nói là bế con trở về, chi bằng nói là vác con về trên đao.
Khi đó ta nhìn con đung đưa đung đưa sau lưng cô ấy, còn tưởng rằng cô ấy đang vác một bọc quần áo."
"Lúc đó ta và cô ấy đã thực hiện một thỏa thuận, cô ấy dạy cho ta bản nhạc kia, và ta sẽ chăm sóc con thay cho cô ấy và hoa khôi.
Ta đã học bản nhạc đó trong vòng năm năm, năm năm sau khi ta học thành thạo thì cô ấy biến mất."
"Bà ấy bỏ trốn với người yêu." Tùng Vấn Đồng lầm bầm.
"Mẹ con nhờ ta chăm sóc con, nhưng con tự có chính kiến, chạy tới chỗ của Ngân Hạnh trai chủ học tập, có khi cả nửa năm cũng không gặp được một lần." Nói xong dì Triệu thở dài, "Chẳng trách nuôi dạy lệch lạc luôn.
Con trai vốn xuất thân từ nơi son phấn, nhưng lại hung dữ giống như vừa chạy ra từ trong lò mổ.
Cũng không biết mỗi ngày Ngân Hạnh trai chủ dạy con thứ gì.
Có đôi khi nhìn con ta đều cảm thấy có lỗi với mẹ con, ấy vậy ta lại cảm thấy con và cô ấy thật sự giống nhau."
"Con rất giống mẹ con sao?"
"Giống tính cách thôi." Dì Triệu quan sát Tùng Vấn Đồng, "Nhưng mà Tiểu Đồng nhi này, con đừng trách dì con nói bậy, vẻ ngoài xinh đẹp của con thực sự giống hoa khôi ngày ấy."
"Ồ, là vậy sao." Tùng Vấn Đồng không mấy ngạc nhiên: "Thảo nào con vẫn không biết cha mình là ai."
"Đừng có nói linh tinh." Dì Triệu vỗ Tùng Vấn Đồng một cái, "Vào phòng đàn chọn một cây đàn ra đây."
"Dì muốn chơi đàn gì?"
"Ta không chơi, mà là dạy con." Dì Triệu nói: "Chọn bừa một cây đàn vừa mắt là được."
"Nhưng con không biết đánh đàn.
Dì à, hồi còn bé dì nói con đi tiểu còn không thẳng hàng nữa là."
Dì Triệu nghẹn lời, trừng mắt nhìn nó, "Ta mặc kệ mấy chuyện đó.
Đây là lời hứa năm xưa của ta với mẹ con, nhất định phải dạy cho con bản nhạc này."
Tùng Vấn Đồng lộ vẻ nghi hoặc, "Vậy tại sao dì không dạy con từ sớm? Dì mất năm năm mới học được, thế con phải mất bao lâu đây?"
"Theo lời mẹ con nói là, ta không phải người nhà cô ấy, vốn không thể chơi được bản nhạc này.
Nhưng ta là bậc thầy đánh đàn, cho nên mới học được." Dì Triệu nói: "Nếu là con thì là chuyện nhỏ.
Năm đó mẹ con có biết đánh đàn đâu, nhưng lại biết chơi mỗi một bản nhạc này."
Tùng Vấn Đồng trầm ngâm suy nghĩ, "Mẹ con còn nói gì nữa không?"
"Cô ấy nói con là con trai cô ấy." Dì Triệu đáp: "Đây là sự truyền thừa."
"Vậy con nhất định sẽ học." Tùng Vấn Đồng gật đầu, "Bản nhạc này tên là gì?"
Dì Triệu ôm đàn tỳ bà lên, gảy một tiếng, âm thanh lanh lảnh như xé lụa.
"Vô Y [1]."
Khói hương lượn lờ khắp nơi.
Ô Tử Hư ngồi giữa phòng, đây là một căn phòng tròn, xung quanh là những chiếc bàn.
Trên mỗi chiếc bàn thờ lại bày tầng tầng lớp lớp bài vị, khói hương tụ lại trên các bài vị, dần dần ngưng tụ thành hình người.
Gần Ô Tử Hư nhất là mười vị trưởng lão, mặc cổ phục, đội mũ cao, lơ lửng giữa không trung trong phòng, "Chúng ta cho rằng cách tốt nhất là rút lui."
"Thiên Toán Tử gây rối trước, không có quẻ tượng, chúng ta cũng không có trách nhiệm phải nghe theo."
"Bên ngoài có âm binh nổi loạn, không nên tự ý rời khỏi Phong Đô."
"Trận chiến này chắc chắn sẽ thua."
"Thân là Vô Thường Tử phải làm gương..."
Ô Tử Hư kéo tay áo xuống ngồi, hơi cúi đầu nhìn nén hương trước mặt, như đang trầm tư.
Cả phòng tràn ngập tiếng bàn tán xôn xao, sau đó tiếng ồn dần lớn hơn, rồi trở nên ồn ào hỗn loạn, cuối cùng tất cả bóng ma đồng thanh nói: "Xin gia chủ hãy mau chóng đưa ra quyết định."
Ô Tử Hư im lặng một lát, mở miệng nói: "Lần này, Âm Dương gia sẽ không can thiệp vào chuyện thế gian."
Các bóng ma đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, một người trong đó hành lễ và nói: "Vậy xin mời Vô Thường Tử trở về Phong Đô.
Mấy ngày trước Thành Tây Quan xảy ra đại loạn, sắp tới đây sẽ có rất nhiều việc cần ngài quyết định."
"Nhưng," Ô Tử Hư đổi giọng, "Ta sẽ không trở về."
Toàn bộ bóng ma sửng sốt, "Sao?"
"Thân là gia chủ của Ô thị, ta đã làm tròn trách nhiệm của mình trong chuyện Thành Tây Quan.
Những việc còn lại, các vị trưởng lão tự quyết định là được." Ô Tử Hư nói, "Ta sẽ ở lại đây, chưa định ngày trở về."
"Ngài muốn trợ giúp Thiên Toán Tử sao?"
"Không thể như thế được."
"Thân là Vô Thường Tử, hành động này không phù hợp."
"Mong gia chủ suy nghĩ lại."
"Mọi việc ở Phong Đô đang chờ được xử lý, kính xin gia chủ mau trở về."
Đợi tiếng phản đối dần nhỏ đi, Ô Tử Hư bình tĩnh và kiên quyết đáp lại: "Người giúp anh là Ô Tử Hư, không phải Vô Thường Tử."
"Ta đã quyết định rồi, các vị trưởng lão không cần phản đối nữa."
Nói xong, anh cúi người thổi tắt nén hương trước mặt, những bóng ma bắt đầu tan biến ngay lập tức.
Có người chưa từ bỏ ý định, tiếp tục khuyên nhủ: "Gia chủ còn trẻ, đừng vì chuyện nhỏ mà mất đi đại cục..."
Lời còn chưa dứt, cửa chính phòng thờ bị đẩy mạnh, một chậu nước hắt vào, dập tắt hoàn toàn tàn hương còn sót lại, các bóng ma hoàn toàn biến mất.
Người vừa đến bực mình nói: "Nói dài dòng, lải nhải thật phiền phức.
Một đám trẻ tuổi toàn lảm nhảm mấy điều vô nghĩa."
Ô Tử Hư bị dội nước ướt sũng, bất đắc dĩ nói: "Cũng chỉ có bà lớn mới chê các vị trưởng lão còn trẻ."
Người đến chính là Ô Nghiệt, bà vén rèm cửa bốn phía lên, cả căn phòng lập tức sáng bừng, bà nhìn quanh một vòng, bĩu môi nói: "Đã gần một trăm năm ta không tới Ô trạch ở dương gian, căn phòng này vẫn cổ hủ như vậy, thật nhàm chán."
"Các trưởng lão cố chấp giữ nguyên, trong nhà lại chỉ có một mình con, nên cũng không quá để ý đến những thứ này." Ô Tử Hư cười đáp, "Vẫn phải cảm ơn bà lớn đã giúp con, lần đầu tiên làm chuyện nổi loạn như vậy, cảm thấy hơi lạ."
"Không sao, chuyện gì cũng thế, ban đầu lạ sau rồi quen.
Ngày đó ngươi cầu xin ta mở trận pháp, ta đoán ngay được sẽ có ngày này." Ô Nghiệt vung tay áo, lập tức nghiêm mặt nói: "Nhưng đây không phải chuyện nhỏ, ngươi đã nghĩ cách đối phó với âm binh chưa?"
"Dạ chưa." Ô Tử Hư lắc đầu: "Chiến trường ngoài thành đã có quân đội của Tứ gia, về phần đối phó âm binh trong thành thì...!con không chắc chắn lắm." Nói xong anh nhìn về phía Ô Nghiệt, "Nhưng nếu bà lớn đã đến đây, vậy nhất định là người đã có biện pháp."
Ô Nghiệt nhướng mày, "Được nha nhóc con, biết tính kế cả ta rồi đấy."
"Con không dám, là Tứ gia nói vậy."
"Biết ngay là anh ta mà, thằng nhóc này cái gì cũng ăn, chỉ có điều không chịu thiệt." Ô Nghiệt giễu cợt, "Đi thôi."
"Bà lớn muốn đi đâu?"
"Cùng ta xuống Phong Đô, ta có mấy thứ muốn dạy cho ngươi.
Mấy thứ đó không thể thực hiện ở dương gian, bằng không cuộc chiến này còn chưa bắt đầu, thành đã bị phá hủy."
"Nhưng con vừa mới nói không về Phong Đô." Ô Tử Hư nghe vậy có chút kinh ngạc, "Bên trong Phong Đô còn có rất nhiều người của Âm Dương gia, một khi trở về rất khó tránh khỏi bị phát hiện."
"Ngươi coi ta là ai? Chỉ một đứa nhóc mà ta cũng không dẫn theo được sao?" Ô Nghiệt trợn trừng mắt, "Ta hiểu ý ngươi nói, chẳng qua vào giờ phút này, Phong Đô có một nơi cực kỳ yên tĩnh, đoán chừng sẽ chẳng có bóng ma nào đâu."
Ô Tử Hư suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt khẽ động.
Ô Nghiệt nhếch môi cười, "Thành Tây Quan, đất A Tỳ."
"Giờ phút này âm binh đều bị phong ấn ở thang Âm Dương.
Mấy ngày trước đất A Tỳ bị quỷ binh quỷ tướng càn quét một trận, lúc này rất sạch sẽ, cho dù còn có kẻ sót lại thì cũng vừa vặn lôi ra cho ngươi luyện tập." Ô Nghiệt có vẻ như đã tính toán trước, "Đi thôi, không sao cả."
Ô Tử Hư ngạc nhiên, "Đất A Tỳ là cấm địa, dù cho là bà lớn...!sao có thể cứ thế đi vào được?"
"Thành Tây Quan vừa mới trải qua một trận âm binh nổi loạn, canh phòng lỏng lẻo, đi vào không khó, chỉ là không ai có can đảm đi vào thôi." Ô Nghiệt nhún vai, "Ngay cả trong những lúc bình thường, muốn vào đó dĩ nhiên chẳng dễ dàng gì, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có cách."
"Ý của người là sao?"
"Không phải ngươi vẫn luôn muốn biết tung tích của cha mình sao?"
Ô Tử Hư sững sờ, ngẩng phắt đầu lên.
"Xưa nay, Vô Thường Tử đều mồ côi cha mẹ, nhưng Âm Dương gia lại chẳng bao giờ sợ cái chết, vì dù có chết, thì xuống Phong Đô vẫn có thể sống tốt." Ô Nghiệt thản nhiên nói: "Mà Vô Thường Tử là trường hợp ngoại lệ, người trong gia tộc nội ở Phong Đô nhiều như rừng, chỉ riêng không có cha mẹ ngươi."
"Mẹ ngươi thì ngươi biết rồi đó.
Vô Thường Tử trời sinh có thể chất bán âm, lúc mang thai sẽ tích tụ rất nhiều âm khí, cơ thể mẹ sẽ dần dần bị quỷ khí ăn mòn, cuối cùng ngay cả hồn phách cũng bị nuốt chửng, gần như không còn gì.
Điều kiện tiên quyết để vào Phong Đô là thân thể có thể chết, nhưng hồn phách nhất định phải còn tồn tại.
"
"Về phần cha ngươi, đừng nói là ngươi không biết, thực ra, nơi chốn của các đời Vô Thường Tử là một bí ẩn trong Thất Gia Chư Tử.
Có người suy đoán, liệu có phải sẽ hồn phi phách tán, không thể luân hồi như Thiên Toán Tử hay không, nhưng thực ra không phải vậy."
Ô Tử Hư lắng nghe chăm chú, vô thức lặp lại: "Cũng không phải vậy?"
"Ngươi đi cùng ta." Ô Nghiệt đẩy cửa ra ngoài, "Ta sẽ nói cho ngươi biết, cha ngươi ở đâu."
Trong đại sảnh rộn ràng tiếng nói chuyện, cả phòng xôn xao ồn ào.
Khác với sự vắng vẻ trong thành, phủ Sài lại tụ tập đông nghịt người, nhiều đến mức không còn chỗ ngồi trong đại sảnh, thậm chí phải đặt thêm ghế ngoài hành lang.
Chuyện này không thường thấy ở Dược gia, tuy rằng bình thường trong phủ cũng tổ chức nhiều cuộc họp, nhưng sẽ không có nhiều người tham dự như thế này.
Dược gia có rất nhiều chi, ngoại trừ những ngày lễ tết, có người còn không có tư cách bước chân vào phủ.
Sài Thúc Tân ngồi trong sảnh, trước mặt là vài tập tài liệu, anh còn chút việc chưa xử lý xong nên đã chuyển bàn làm việc đến đây.
Tiếng ồn ào vây quanh tai, nhưng tay cầm bút vẫn rất vững vàng.
Anh đeo một chiếc găng tay lụa trắng, trên găng tay có thêu một cành mai bằng chỉ bạc.
Anh biết những người xung quanh đang bàn luận về chuyện gì, tất cả mọi người đều đang đợi.
Đợi từ lúc yên tĩnh đến khi ồn ào, đợi từ lúc bình tĩnh đến khi lòng nóng như lửa đốt, họ đều đang đợi một quyết định của anh.
Anh bình tĩnh viết xong chữ cuối cùng, đặt bút xuống rồi cất tiếng nói: "Không rút lui."
Đám người vốn đang sôi sục lập tức kích động, hỗn loạn, có người nhảy dựng lên, nói: "Ngài nói cái gì vậy?"
Sài Thúc Tân ngẩng đầu lên, lặp lại một lần nữa, "Quyết định của tôi là, giữ thành không rút lui."
Một tiếng ho khan nặng nề vang lên, có người đứng lên, là một trưởng bối đức cao vọng trọng trong Dược gia, xung quanh trở nên yên tĩnh một chút.
"Gia chủ." Ông lão lên tiếng, "Hôm nay mọi người tề tựu ở đây là vì chuyện hệ trọng, quyết định tương lai tồn vong của Dược gia, mong ngài suy nghĩ kỹ trước khi hành động."
"Các ông cãi nhau bao lâu, thì tôi suy nghĩ bấy lâu." Sài Thúc Tân vẫn nói câu đó, "Tôi nói rồi, không rút lui."
"Mấy năm trước ngài ra sức bác bỏ ý kiến của mọi người, lựa chọn dốc hết sức lực của Dược gia để trợ giúp quân đội.
Hiện giờ xem ra, cũng không phải thượng sách." Ông lão lớn tiếng nói: "Cho nên lần này, xin gia chủ đừng độc đoán chuyên quyền nữa."
"Chiến tranh còn lâu mới kết thúc, có phải thượng sách hay không thì chưa đến lúc có thể kết luận." Sài Thúc Tân liếc nhìn ông ta, "Ông không tin tôi, vậy thì thôi.
Dược gia trong bảy gia tộc là gia tộc coi trọng truyền thống nhất, cũng chú trọng đến việc phân cấp theo thâm niên, tôi biết mình còn trẻ, trong lòng ông có nhiều bất mãn."
Đây là câu nói thẳng thừng, không tin được những lời này sẽ thốt ra từ miệng Sài Thúc Tân.
Anh vốn mang khí chất lạnh lùng, chỉ là xưa nay luôn coi trọng lễ nghĩa, làm cho người ta cảm thấy gia chủ của Dược gia có khí khái của một quân tử.
Hiện giờ đột nhiên trở mặt, khiến ông lão sửng sốt hồi lâu, cảm thấy Sài Thúc Tân dường như đã biến thành người khác, lời nói đầy sắc bén.
Anh chỉ ngồi ở đó, nhưng lòng dạ đều như băng tuyết, áo trắng chẳng còn đơn thuần nữa.
Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ đến những chuyện này, ông lão nhìn quanh bốn phía, cất cao giọng nói: "Nếu đã như vậy, Dược gia xét thấy, ngài ngông cuồng đến mức..."
"Không xứng làm gia chủ." Sài Thúc Tân có vẻ như không muốn nghe ông nói nhiều, trực tiếp nói nốt câu sau, nhìn mọi người trợn mắt há hốc mồm, "Còn gì khác muốn nói không?"
Thậm chí có người còn nghĩ không biết Sài Thúc Tân có uống nhầm thuốc không, chỉ nghe thấy anh nói tiếp: "Năm đó tôi kế nhiệm vị trí gia chủ, tuổi còn nhỏ, tài năng chưa đủ, mặc dù cố gắng kiên trì mấy năm, các vị ngồi đây vẫn giữ nhiều định kiến trong lòng."
"Hiện giờ trong thành phát sinh biến cố, tôi lựa chọn không rút lui." Sài Thúc Tân bình tĩnh nói: "Tôi biết, phần lớn các vị đều phản đối."
"Dược gia có thể dễ dàng tha thứ cho lần đầu tiên tùy hứng, nhưng sẽ không dễ dàng tha thứ cho lần thứ hai làm bậy." Ông lão cười khẩy: "Nếu gia chủ muốn gia tộc ta trường tồn lâu dài, xin hãy kịp thời ngăn chặn tổn thất."
"Ừm, đã đến lúc rồi." Sài Thúc Tân đứng dậy, tháo găng tay, ném vào chậu than.
Mọi người xôn xao, tất cả mọi người đều biết hành động này có ý nghĩa gì.
Giọng nói của Sài Thúc Tân vang vọng trong đại sảnh.
"Từ hôm nay trở đi, tôi chính thức từ chức vị trí gia chủ Dược gia."
"Tự nguyện xóa tên khỏi Dược gia."
Sài Nhẫn Đông bước ra khỏi hành lang cửu khúc, nghe được cuộc tranh luận gay gắt truyền đến từ phía đại sảnh xa xa.
Tuy rằng cách rất xa, nhưng cô vẫn nghe ra được sự kích động và mừng rỡ như điên ẩn chứa trong giọng nói cực kỳ kiềm nén.
Cô cúi đầu bật cười, Dược gia là nhánh hòa nhập với thế tục nhất trong Thất Gia Chư Tử.
Gia tộc này cũng rất giống với thế gia bình thường, tranh quyền đoạt lợi, đấu đá nội bộ, không tôn trọng người kế vị...!Nhưng mà cũng không có gì lạ, tuy là người trong bảy gia tộc, lại không có tuổi thọ cao, cũng không có huyết mạch kỳ dị, càng không có gia truyền kỳ lạ hay sức mạnh bẩm sinh nào cả.
Chẳng qua là có y thuật giỏi hơn thầy thuốc bình thường một chút.
Hiển nhiên cũng càng lưu luyến thế tục hơn.
Gia chủ Dược gia có lẽ là gia chủ bình thường nhất trong bảy gia tộc, cũng là vị trí khó đảm đương nhất.
Cô có thể nhìn thấy hết sự vất vả suốt nhiều năm của em trai mình.
"Căn cứ theo gia quy, gia chủ nhất định phải là người có huyết thống trực hệ của Sài thị mới được kế thừa." Sài Thúc Tân lạnh lùng nhìn người trước mắt, "Ông là người của phân gia, không xứng."
Chỉ một câu đã vạch trần toàn bộ ý định, đối phương giận tím mặt, "Cậu đã từ chức rồi, trực hệ dòng chính của Sài thị đã đứt đoạn, ngoại trừ một người đức cao vọng trọng thay thế, thì còn có ai nữa?"
Lời còn chưa dứt, cửa chính đại sảnh bị đẩy ra, một bóng người bước vào, "Có tôi."
Lời nói mạnh mẽ, khí phách, khiến cả hội trường đều kinh hãi.
Sài Nhẫn Đông mặc một bộ sườn xám màu xanh đen, cài một cây trâm ngọc lan trắng bên tóc mai.
Cô có một đôi mắt phủ sương mờ, bình thường trông có chút yếu đuối, mỏng manh.
Mà bây giờ sương mờ đã tan, cô đứng trong sảnh, tựa như núi xanh bất động.
"Đại tiểu thư?" Ông lão sửng sốt, sau đó cười ha hả nói: "Đại tiểu thư bị bệnh nhiều năm, lúc trước là vì sức khỏe của tiểu thư không tốt nên mới để em trai kế thừa vị trí gia chủ.
Bây giờ tiểu thư tới đây là có chuyện gì vậy?"
"Sức khỏe của tôi thế nào, cũng không phải chỉ dùng một câu nói của ông là có thể xác định." Sài Nhẫn Đông mỉm cười, "Dược quan đâu?"
Dược quan là chức vị đặc biệt của Dược gia, không cần phải có huyết thống họ hàng, chỉ có y thuật cao thâm mới có thể đảm đương.
Một người áo đen cầm hòm thuốc đi vào, hành lễ với Sài Nhẫn Đông, nói: "Bẩm đại tiểu thư."
Sài Nhẫn Đông vươn tay ra, "Kiểm tra."
"Vâng." Dược quan tháo găng tay xuống, lấy ra một chiếc khăn mềm đặt lên cổ tay Sài Nhẫn Đông, cẩn thận bắt mạch.
Một lát sau, Dược quan khom người nói: "Sức khỏe của đại tiểu thư không khác gì người bình thường, bệnh nặng đã khỏi, có thể đảm nhận vị trí gia chủ."
"Vớ vẩn! Không thể như thế được!" Ông lão kích động nói: "Mấy người cùng một giuộc với nhau! Kéo hắn xuống!"
"Vậy ông tự mình đến kiểm tra đi, chẳng có gì là không thể cả." Sài Nhẫn Đông đưa tay ngăn ông ta lại, thản nhiên nói: "Chỉ e là với y thuật của ông khó mà kiểm tra ra được."
"Không thể có chuyện này! Năm đó Dược quan đã đích thân kiểm tra bệnh của cô, tuyệt đối không thể chữa khỏi!"
"Bệnh không thể chữa khỏi —— lời này được nói ra từ miệng người Dược gia thì đúng là một chuyện cười." Sài Nhẫn Đông ung dung nhìn đối phương, "Hay là nói, ngài biết rất rõ năm đó tôi mắc bệnh gì sao?"
"Cô!"
"Năm đó tôi đột nhiên bị bệnh, vô cùng nguy kịch, chẳng bao lâu sau đã không thể xuống giường.
Nếu không phải cha tôi dốc hết tâm sức điều chế thuốc cho tôi, thì tôi không thể sống đến ngày hôm nay.
Nhưng cho dù đã chữa trị bằng mọi cách, cũng chỉ giữ lại được cái mạng, không cách nào sống như người bình thường.
Từ đó về sau tôi ẩn mình trong hành lang cửu khúc, suốt mấy năm không ra." Sài Nhẫn Đông chợt cười, giọng điệu trở nên lạnh lùng, "Phỏng chừng trong lòng ông, tôi không khác gì người chết đâu nhỉ?"
Quả thật không một ai ở đây có thể ngờ rằng, Sài Nhẫn Đông lại có thể bình phục.
Cô đã biến mất quá lâu, lại sống ẩn dật trong chốn khuê phòng nhiều năm, thậm chí đến ngày lễ tết cũng khó gặp được một lần.
Rất nhiều người đã quên, Sài thị còn có một vị đại tiểu thư.
Mà Sài Nhẫn Đông năm đó, nổi danh không chỉ nhờ dung mạo.
Tài hoa hơn người, dung mạo xuất chúng, danh vang đế kinh.
Sài Nhẫn Đông nhìn những người có mặt, muôn hình muôn vẻ, muôn vàn biểu cảm.
Cô nhớ lại đêm hôm trước, Sài Thúc Tân gõ cửa phòng cô, đưa cho cô một hộp gỗ.
Giây phút mở hộp gỗ ra, cô hiểu ngay mọi chuyện, bởi trong hộp có một đôi găng tay.
Hai chị em nhìn nhau dưới ánh đèn, cô nhẹ nhàng nói: "Chị cũng có thứ muốn đưa cho em." Nói xong cô lấy ra một chiếc túi nhỏ.
Sài Thúc Tân nhận lấy mở ra, bên trong là một tờ giấy Tuyên Thành, viết dày đặc rất nhiều chữ, "Đây là?"
Sài Nhẫn Đông mỉm cười, "Công thức bí truyền của lẩu Nhất Phẩm."
Bọn họ cùng một huyết mạch ruột thịt, có rất nhiều chuyện không cần phải nói nhiều lời.
Trước ánh nhìn chằm chằm của bao người, Sài Nhẫn Đông đeo găng tay lên, rũ bỏ toàn bộ dáng vẻ ốm yếu bệnh tật, hôm nay cô búi mái tóc dài lên, để lộ khuôn hàm dưới đẹp sắc sảo.
"Từ hôm nay trở đi, Dược gia sẽ rút khỏi đây." Sài Nhẫn Đông nhìn Sài Thúc Tân, hai chị em nhìn nhau.
"Linh Xu Tử Sài Thúc Tân, tự nguyện xóa tên, từ bỏ vị trí gia chủ."
"Ở lại trấn thủ, quyết không thoái lui."
Cuối cùng Sài Thúc Tân quỳ xuống bái lạy, "Cảm ơn gia chủ đã chấp thuận."
Khoảnh khắc trán chạm đất, Sài Thúc Tân đột nhiên nhớ đến cuộc trò chuyện với tiên sinh từ nhiều năm trước.
Khi đó tiên sinh hỏi anh, nghĩ thế nào về Mộc Cát Sinh.
Anh đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời đang chiếu tới.
Xích tử chi tâm (tấm lòng son), mãng phu chi dũng (dũng cảm thiếu lý trí)*, than hồng trong tuyết, mặt trời ngày đông.
(*Mãng phu chi dũng: hành động dũng cảm nhưng không thiên về lý trí)
Tất cả đều là những thứ tưởng chừng buồn cười nhưng lại đáng quý vô cùng.
Tiếng chuông vang lên.
Mộc Cát Sinh ngồi trong lầu nước rất lâu cho đến khi sư trụ trì đi đến, "Thiên Toán Tử, trời đã tối."
"Đến lúc phải về rồi." Mộc Cát Sinh đứng lên, "Chờ tôi nghe nốt tiếng chuông này đã."
Anh đi đến bên bờ nước, nhìn gợn sóng trong ao được tạo ra bởi những tiếng chuông rung, "Năm đó khi tôi vừa mới tới thư phòng, luôn bị tiếng chuông ầm ĩ làm cho không ngủ được, về sau cũng dần thành thói quen nghe chuông mà ngủ.
Mấy năm trước lúc tôi đi du học, nửa đêm tỉnh giấc, trằn trọc mãi không ngủ lại được, là bởi vì không nghe thấy tiếng chuông, luôn cảm thấy thiếu mất thứ gì đó."
"Nhân sinh vô thường." Sư trụ trì nói: "Thiên Toán Tử là người hoài cổ."
"Cảnh xưa chốn cũ khó mà quên, mộng về non hoang mộng thành thật [2]." Mộc Cát Sinh ho khan, chơi cờ tiêu hao rất nhiều sức lực, vì để giữ được bàn thắng, anh càng phải dốc hết tâm trí của mình vào đó.
Mộc Cát Sinh lấy ra bình thuốc từ trong ngực áo, vội vàng uống vào.
Vết thương của anh vẫn chưa khỏi, vốn nên nằm trên giường tĩnh dưỡng.
Nhưng đại chiến sắp diễn ra, mỗi người đều đang tranh giành từng giây từng phút, không ai có thời gian nghỉ ngơi.
Mộc Cát Sinh vừa ho vừa nói, "Đại sư không dẫn các nhà sư khác rời đi sao? Chiến tranh sắp tới rồi, nơi này chưa chắc đã an toàn."
"Thiên Toán Tử không cần lo lắng." Sư trụ trì chắp hai tay lại, niệm phật hiệu, "Lá rụng thì về cội."
"Nếu đại sư cần gì, cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào cũng được, doanh trại ở ngoại thành, cách chùa Bạch Thủy rất gần."
"Trong chùa hết thảy đều bình an, chúng ta ngày đêm cầu phúc, xin Thiên Toán Tử chú ý giữ gìn sức khỏe."
"Chùa Bạch Thủy cầu phúc cho cả thành, tôi thay mặt cảm ơn." Mộc Cát Sinh mỉm cười: "Còn về phần tôi, thì không sao cả đâu."
Anh phóng tầm mắt nhìn về phía xa xăm, hoàng hôn vạn dặm, núi dài biển rộng, non sông tươi đẹp.
"Thử mộc vi sài, nhiên mộc vi tân (Gỗ này là củi, gỗ cháy làm củi đuốc) —— Như vậy nếu sau này không có đuốc cháy, thì ta chính là ánh sáng duy nhất [3]."
Sáu ngày sau, tiền tuyến thất thủ, chiến trường lại lần nữa lùi về phía sau.
Cùng lúc đó, âm binh nổi loạn, phá vỡ phong ấn.
Mộc Cát Sinh dẫn ba ngàn quân đồn trú, tham gia chiến dịch sinh tử.
Mà người nghênh chiến âm binh trong thành, chỉ có một vài người mà thôi.
--------------------
Chú thích:
[1] Vô Y (không có áo): tác giả không chú thích nhưng dưới phần cmt đều nhắc đến bài Vô Y của Khổng Tử với hai câu thơ:
岂曰无衣?/ 与子同袍.
(Khỉ viết vô y?/ Dữ tử đồng bào): Há nói không áo? Cùng anh chung áo bào (bản dịch của Hán học - 漢學 - Sinology).
Vô Y là bài quân ca của người Tần, thể hiện tinh thần sùng thượng chiến tranh, khẳng khái tòng quân, phấn dũng sát địch, đồng sinh cộng tử của dân Tần, phản ánh cái khí tượng thôn tính thiên hạ của nước Tần.
[2] 残山梦最真, 旧境丢难掉 (Tàn sơn mộng tối chân, cựu cảnh đâu nan điệu): Mộng về non hoang mộng thành thật, cảnh xưa chốn cũ khó mà quên.
—— một câu hát trong vở kịch "Đào hoa phiến" của Khổng Thượng Nhậm đời Thanh.
[3] Như vậy nếu sau này không có đuốc cháy, thì ta chính là ánh sáng duy nhất - Lỗ Tấn
Trích trong đoạn "Cứ làm việc có thể làm, cứ cất tiếng có thể cất lên.
Chỉ cần có một chút ấm nóng, có một chút ánh sáng, thì đã có thể tỏa sáng trong bóng tối như đom đóm mà không cần chờ đuốc cháy.
Như vậy nếu sau này không có đuốc cháy, thì ta chính là ánh sáng duy nhất".
Thứ ánh sáng lập lòe nhỏ nhoi đó hẳn sẽ khiến không ít kẻ sợ hãi!.