Chương 30

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Kẹo Mặn Chát
Tiếng chuông báo thức vang lên chói tai khắp phòng ngủ.
Đồng hồ báo thức được đặt đổ chuông liên tục ba phút mỗi lần, sau đó cứ năm phút lại vang lên lần nữa.
Tiếng chuông kéo dài được khoảng nửa tiếng, An Bình mới mở mắt ra.
Không phải là cậu chưa tỉnh, mà là cậu không tài nào tỉnh táo lại được.
Tiếng súng pháo đinh tai nhức óc trong giấc mộng khiến cậu hoa mắt chóng mặt, chân tay rã rời, rất lâu sau mới nhận ra bản thân đã tỉnh lại.
Cậu cố gắng đứng dậy nhưng hai chân mềm nhũn, trực tiếp khuỵu xuống bên cạnh thùng rác rồi nôn mửa dữ dội.
Đêm hôm trước sau khi thức đêm học bài, cậu ngủ gục trên bàn, giờ thì bị cảm lạnh nhẹ, bụng đói meo.
Ký ức ùa về như máu rỉ từ vết thương, hình ảnh tứ chi văng khắp nơi không ngừng hiện lên trước mắt.
Trời đất u ám, xác chết ngổn ngang, bom đạn rền vang, máu chảy thành sông.
An Bình khó khăn lắm mới nôn xong, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy những dòng ghi chép lịch sử mà mình sắp xếp đêm qua, chữ đen trên nền trắng, từng chiến dịch được liệt kê rõ ràng.
Đột nhiên lòng cậu trào dâng cảm xúc hỗn loạn, lại cúi đầu nôn ói thêm lần nữa.
Cậu thực sự nên đặt đồng hồ báo thức sớm hơn một chút.
An Bình mệt mỏi lết vào phòng vệ sinh rửa mặt, hôm nay có kỳ thi rất quan trọng, bằng không dù có nói gì cậu cũng không muốn đi học.
Bao nhiêu chuyện trong mơ, trăm mối tơ vò.
Cậu đột nhiên rất muốn gặp Mộc Cát Sinh.
Thế nhưng Mộc Cát Sinh lại không đến trường.
Chuyện này cũng không có gì kỳ lạ, tuy rằng gần đây ông ấy không xin nghỉ ốm nhiều nữa, nhưng có thể chép bài tập về nhà thì vẫn chép, bỏ thi thì bỏ luôn.
Chẳng qua hôm nay An Bình đã bớt oán trách, đánh giá mấy hành động như thế của ông ấy.
Cậu nhìn đề lịch sử, ngồi một lúc lâu mà không nhúc nhích, bỗng dưng có chút muốn nộp giấy trắng.
So với những chuyện đã được tận mắt trải qua, thì những câu chữ giấy trắng mực đen này quả thật quá ư ít ỏi và hời hợt.
Buổi trưa tan học, chiều còn hai môn thi liền.
An Bình quyết định không về nhà mà đến căng tin mua đại một đĩa cơm rang, và một bát cơm chan sốt cà chua đậm màu.
Nhìn phần ăn đỏ như máu, cậu bỗng nhiên mất hết hứng ăn, không tài nào nuốt nổi.
"Lớp phó, mày sao thế?" Bạn cùng bàn đi ăn cơm cùng thấy trạng thái của An Bình không ổn, "Mày thấy khó chịu ở đâu à?"
An Bình đặt đũa xuống, gạt tay, "Tao không sao."
"Không sao cái nỗi gì! Từ sáng tao đã thấy mày không ổn rồi.
Tao nháy mày mấy lần bảo truyền đáp án mà mày có thèm để ý đâu." Bạn cùng bàn quệt miệng, đứng dậy kéo An Bình ra ngoài, "Thấy khó chịu thì đừng cố làm gì, tao đưa mày đến phòng y tế."
"Tao thực sự không sao..."
"Này mày thật là, cơ hội tốt thế này để trốn thi, người khác muốn còn chẳng được.
Tao nói mày nghe, mày có thể mở lòng ra một chút không?" Bạn cùng bàn chẳng nói chẳng rằng kéo An Bình ra khỏi căng tin, "Mày thực sự quá cứng nhắc..."
Lời chưa dứt, cách đó không xa đã vọng đến tiếng nổ "ầm ầm", ngay sau đó là tiếng tường gạch đổ rầm rầm.
Cả hai sững sờ tại chỗ, tiếng la hét chói tai liên tục vang lên xung quanh.
Bạn cùng bàn ngẩn người, lẩm bẩm: "Đ* m*! Tòa nhà dạy học sập rồi hả?"
Hai người họ trợn mắt nhìn một lúc lâu, bạn cùng bàn đột nhiên vỗ đùi cái đét, nhìn An Bình: "Vậy là chúng ta không cần thi nữa đúng không?"
An Bình: "..."
Rất nhanh, giáo viên đã ra duy trì trật tự.
Trong sân trường ồn ào, hỗn loạn một lúc, cuối cùng tất cả mọi người tập hợp ở sân thể dục, sau đó ban giám hiệu nhà trường đưa ra thông báo về tình hình hiện tại.
Tòa nhà dạy học lâu năm không được sửa chữa, một mảng trần nhà tầng cao nhất bị đổ sập, may mắn không có ai bị thương, trường học tạm thời đóng cửa, thời gian đi học lại sẽ được thông báo sau.
"Vãi chưởng, thật hay giả thế." Bạn cùng bàn véo mình một cái, "Một trong những ước mơ từ nhỏ đến lớn của tao là trường sập đó —— Nhưng mà trường mình nát đến mức đó thật hả? Đừng nói là đến khi đi học lại, trước khi vào lớp vẫn phải nơm nớp lo sợ nhé..."
"Không phải đâu." An Bình đứng trên sân thể dục một lúc lâu, đầu óc quay cuồng, cố gắng nói: "Trường cấp Ba số 1 là trường trăm tuổi, tòa nhà vừa sập là dãy nhà học cũ, tuổi đời hẳn đã rất cao.
Nhà trường chắc chắn sẽ chú trọng bảo dưỡng và sửa chữa.
Nên không thể nói hỏng là hỏng ngay được..." Lời chưa dứt, hai mắt cậu tối sầm, khuỵu xuống đất.
"Trời đất ơi! Lớp phó! Mày không sao chứ?!"
Trong mơ màng, An Bình nhìn thấy khuôn mặt đang la hét ầm ĩ của bạn cùng bàn, đầu cậu đau như búa bổ, cuối cùng cậu không chịu nổi nữa, liền ngất đi.
Cậu nghe thấy tiếng cười thoang thoảng.
Rất nhẹ, như lông mèo cào nhẹ từng nhát vào lòng cậu.
"...!Sao người này lại đến đây nhỉ?"
"Sợ là lần này không thoát được rồi..."
An Bình nghe không rõ, đầu óc mê man, quay cuồng, cậu thử mở mắt nhưng chỉ thấy xung quanh tối đen như mực, cùng với những đốm sáng đỏ lờ mờ trôi nổi trong không trung.
Đây là đâu?
Cậu ngồi dậy, thấy mình đang nằm trên nền xi măng, tay chân lạnh buốt, nhưng trong lồng ngực lại có cảm giác ấm áp, như có thứ gì đó đang nóng lên.
Cậu cúi đầu nhìn, là mặt ngọc đồng điếu hộ thân.
Một mặt ngọc đồng điếu dính máu của Mộc Cát Sinh.
Mặt ngọc này được mẹ An Bình mua từ một buổi đấu giá, bà nói đây là đồ cổ, có tác dụng hộ thân, bảo vệ bình an, nên từ nhỏ cậu đã luôn đeo nó.
Ngoại trừ lần lỡ lạc vào kẽ hở Tam Đồ trước đó, mặt ngọc này không có tác dụng gì đặc biệt.
Dù sau đó có dính máu của Mộc Cát Sinh, nó cũng chỉ giúp cậu mơ thấy những giấc mơ lạ, chứ không có thay đổi gì bất thường.
Hiện giờ, mặt ngọc hơi nóng lên, thực sự giống như một vật bảo hộ.
An Bình đứng dậy, lấy mặt ngọc ra, giơ lên trước mặt, màu xanh ngọc dịu mát tỏa ra ánh sáng ấm áp, chiếu sáng một phần nhỏ không gian tối đen.
Đợi đến khi cậu nhìn rõ mọi thứ trước mắt, An Bình lập tức sững sờ tại chỗ, sau đó da đầu tê dại như muốn nổ tung, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm người.
Dù cảnh tượng ở đây đã thay đổi rất nhiều, cậu vẫn không thể nhầm lẫn.
Đây chính là kẽ hở Tam Đồ!
Không khí tràn ngập sự ngột ngạt, hòa lẫn mùi tanh nồng, nhớp nháp, bốc lên một luồng khí lạnh khô khốc, mùi này giống hệt lần trước cậu đến, chỉ là nồng đậm hơn nhiều.
Trong phút chốc, An Bình sợ đến choáng váng, nhưng sau đó cậu nhanh chóng nhận ra một điều, tại sao cậu lại ở đây?
Đây không phải là mơ, An Bình cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa không khí xung quanh với cảnh trong mơ.
Cậu thực sự đã đến kẽ hở Tam Đồ một lần nữa.
An Bình cố gắng trấn tĩnh bản thân, bắt đầu nhanh chóng nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra trước đó —— thi cử, tòa nhà dạy học sụp đổ, rồi hình như cậu hôn mê bất tỉnh, sau khi tỉnh lại thì đã ở trong kẽ hở Tam Đồ...
Tòa nhà dạy học sụp đổ – An Bình dựa vào trực giác cảm thấy chuyện này chắc chắn có liên quan đến kẽ hở Tam Đồ.
Trường cấp Ba số 1 là trường trọng điểm, nhà trường cũng không thiếu tiền, nên nhà trường không thể lơ là việc bảo trì và kiểm tra sửa chữa các tòa nhà.
Cậu đột nhiên nhớ đến những lời Mộc Cát Sinh đã nói trước đây, "Khu phố cổ có lịch sử hơn trăm năm, xung quanh Trường cấp Ba số 1 lại có rất nhiều kiến trúc cổ.
Suốt một thế kỷ này, thời kỳ Dân Quốc là lúc có lượng người sinh sống đông đúc nhất.
Nên vào thời điểm đó khi chiến tranh nổ ra, số người chết ở khu vực này cũng nhiều nhất."
"Hiện tại chúng ta có thể đã rơi vào nơi nửa âm nửa dương này.
Kẽ nứt này còn được gọi là "kẽ hở Tam Đồ", nằm giữa ba đường: trời, trần gian và lòng đất.
Đây được xem là một nơi thần chê quỷ bỏ, không ai quản lý, ở trong đều là những thứ nửa sống nửa chết, không phải người cũng chẳng phải quỷ."
"Kẽ hở Tam Đồ xuất hiện ở nhân gian không phải chuyện nhỏ, đám người ở Phong Đô bị dọa sợ, cuống cuồng tìm nguyên nhân."
Chiến trường, kẽ hở Tam Đồ, Phong Đô.
Trong bóng tối dường như có một sợi dây, xâu chuỗi tất cả mọi thứ lại với nhau.
An Bình bỗng nhiên có một suy đoán rợn người.
Kẽ hở Tam Đồ hiện nay có liên quan gì đến thang Âm Dương ngày trước?
Thành cổ Đông Nam năm đó, có phải chính là thành phố cậu đang sống hay không?
Còn cả tòa nhà dạy học vô duyên vô cớ sụp đổ.
An Bình vô thức liên tưởng đến cảnh Quan Sơn Nguyệt sụp đổ trong mộng – nguyên nhân là do âm binh bạo động.
Kết hợp với tất cả những chuyện trước đó, và cả chuyện Mộc Cát Sinh từng nói mình là người đã chết.
Vậy thì rốt cuộc họ đã giải quyết kiếp nạn âm binh từ trăm năm trước như thế nào? Nếu âm binh đã hoàn toàn biến mất, cớ sao Phong Đô lại có thể hoảng sợ chỉ vì kẽ hở Tam Đồ xuất hiện?
An Bình không dám nghĩ thêm nữa, hiện tại cậu chỉ có một suy nghĩ – phải sống sót ra ngoài, sau đó lập tức đi tìm Mộc Cát Sinh.
An Bình giơ mặt ngọc đồng điếu lên chiếu sáng, đánh bạo đi về phía trước.
Cảnh tượng trong kẽ hở Tam Đồ khác hoàn toàn so với lần trước, không còn là tòa nhà dạy học như mấy năm trước, mà biến thành một đống hỗn độn, chỉ có cầu thang dưới chân cậu là kéo dài vô tận.
Tiếng cười thoang thoảng vang vọng bốn phía, dường như có ai đó đang theo dõi nhất cử nhất động của cậu.
An Bình càng đi càng sợ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm người.
Cậu sợ đến mức quên cả cơn đau đầu chóng mặt của mình —— nguyên nhân là vì, nơi này thật sự quá giống thang Âm Dương năm đó!
Cậu có chút sợ hãi, không dám đi xuống tiếp.
Nếu cứ đi sâu xuống dưới như thế này, lẽ nào cậu sẽ đến Phong Đô thật sao? Huống hồ thang Âm Dương cực kỳ dài, với sức đi bộ của cậu, e rằng sẽ chết đói giữa đường.
Ngay trong giây phút An Bình đang rối bời, đột nhiên có tiếng cười vang lên, có thứ gì đó vỗ nhẹ vào vai cậu.
An Bình lập tức dựng tóc gáy.
Cậu đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, nên cũng từng thấy nhiều cảnh quỷ vỗ vai lúc nửa đêm như thế này, tuyệt đối không được quay đầu lại, vậy nên cậu sợ hãi, vắt chân lên cổ chạy như điên.
Thế nhưng tiếng cười kia dường như đang đuổi theo từng bước chân của cậu, vẫn luôn văng vẳng đâu đó.
An Bình thỉnh thoảng dừng lại thở dốc một lát, thì sẽ luôn có thứ gì đó lạnh lẽo thấu xương lập tức vỗ lên vai cậu, khiến cậu không dám dừng lại, chạy thẳng một mạch xuống dưới sâu.
Không biết đã qua bao lâu, cậu thật sự không chạy nổi nữa, buộc phải giảm tốc độ.
Kết quả là cậu còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, phía dưới cầu thang đã vọng lên tiếng cào móng tay cùng với tiếng cười khanh khách, có một thứ gì đó đang bò lên, nói không rõ lời: "...!Cuối cùng ngươi cũng tới..."
Nương theo ánh sáng của mặt ngọc đồng điếu, An Bình có thể nhìn thấy rõ ràng vật đang bò lên —— Đó là một con rối ác mộng, giống hệt con lần trước cậu nhìn thấy trong kẽ hở Tam Đồ.
Sau đợt đó Mộc Cát Sinh đã ở lại xử lý chúng, nhưng đoán chừng người này lớn tuổi nên mắt kém, không dọn dẹp sạch sẽ cho lắm, vẫn còn sót lại vài con.
Mộc Cát Sinh lớn tuổi mắt kém thì thôi đi, nhưng chính điều đó lại hại chết cậu!
Lúc này An Bình mới nhận ra, tiếng cười ban nãy luôn đuổi theo cậu chính là do con rối ác mộng này phát ra! Không biết thứ này đã dùng cách gì mà có thể dẫn cậu chạy thẳng đến đây, đến đúng nơi nó muốn! Cậu đang tự đâm đầu vào chỗ chết! An Bình nhìn chằm chằm con rối ác mộng trên mặt đất, sợ tới mức lùi vội về phía sau mấy bước, loạng choạng trượt chân ngã trên bậc thang.
Đúng lúc ấy, rối ác mộng đột nhiên phát ra một tiếng cười lớn chói tai, vùng lên khỏi mặt đất, định nhào tới chỗ An Bình.
An Bình sợ hãi nhắm mắt hét to, thầm nghĩ dù sao cũng chỉ là chết thôi mà! Trong khoảng thời gian này cậu cũng đã được mở mang nhiều kiến thức, cùng lắm thì đến điện Diêm Vương rồi nhờ người đi tìm Mộc Cát Sinh!
Trong tích tắc sau đó, một đường đao sáng bay vút lên từ phía dưới, tức khắc chém con rối ác mộng thành hai mảnh.
Sức mạnh tỏa ra từ đường đao cắt đứt sợi dây đỏ trên cổ An Bình, mặt ngọc đồng điếu rơi "cạch" xuống đất, ánh sáng vụt tắt, xung quanh lại chìm vào bóng tối một lần nữa.
An Bình còn chưa kịp nhìn rõ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì dưới cầu thang đã vọng lên tiếng bước chân, có người nhặt mặt ngọc đồng điếu trên mặt đất lên, dừng lại một chút rồi hỏi: "Đây là đồ của cậu sao?"
Chỉ nghe thôi thì không thể phân biệt được đây là người sống hay người chết, nhưng dù sao cũng có vẻ là người biết lý lẽ.
An Bình nhắm mắt lại, gật đầu lia lịa: "Phải, phải, là của tôi." Cậu dừng một chút rồi nói thêm: "Giấy chứng nhận giám định đồ cổ vẫn còn ở nhà tôi."
"Xin lỗi vì đã làm đứt sợi dây đỏ của cậu."
"Không sao, không sao." An Bình không rõ lai lịch của đối phương là ai, không gian tối đen như mực lại không nhìn thấy mặt, cậu sợ tới mức nói năng lộn xộn, "Lúc về đến quầy hàng rong ngoài miếu Thành Hoàng mua lại một sợi là được."
Trái lại, đối phương không nói gì mà đi tới phía trước, đặt mặt ngọc đồng điếu vào trong tay cậu: "Cất kỹ."
Tiếp đó nắm lấy cổ áo của cậu và nói: "Đắc tội rồi."
An Bình còn chưa kịp hiểu gì, chỉ cảm thấy sau lưng có một lực rất mạnh truyền tới, đối phương cứ thế xách cậu lên, trực tiếp ném cậu ra ngoài ngay tại chỗ.
Mặt ngọc đồng điếu quay về trong tay An Bình lại tỏa sáng lần nữa, nương theo luồng sáng mờ nhạt, An Bình nhìn thấy một thanh trường đao màu đỏ thấp thoáng đằng xa.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy giọng nói của đối phương hơi quen tai, dường như đã từng nghe thấy ở đâu đó.
"...!Lớp phó! Bạn cùng bàn!"
Khi An Bình tỉnh lại, cậu thấy mình đang nằm trong phòng y tế.
"Cuối cùng mày cũng tỉnh rồi!" Bạn cùng bàn la oai oái, nhào tới phía cậu, "Nói ngất là ngất ngay được, dọa chết tao rồi đó!"
An Bình nhắm mắt lại, không hiểu tình huống hiện giờ cho lắm, "Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Không phải cậu đang ở kẽ hở Tam Đồ sao? Sao đột nhiên cậu lại trở về rồi? Còn về tới tận phòng y tế?
"Mày còn hỏi à! Lúc ấy ở sân thể dục, mày chưa nói dứt câu đã ngất xỉu luôn rồi, may mà các thầy cô đều ở đó, trực tiếp đưa mày đến phòng y tế." Bạn cùng bàn nói: "Mày làm tao sợ chết khiếp đấy, bao giờ đi học lại phải mời tao uống trà sữa an ủi nhé, nghe chưa?"
"Đơn giản." An Bình xoa xoa thái dương, "Nợ mày một ly trà sữa, lúc đi học lại sẽ bù cho mày sau."
"Đừng nhắc đến trà sữa nữa, những người trẻ tuổi như các em bây giờ chẳng biết chú ý sức khỏe gì cả." Nhân viên y tế mặc áo blouse trắng đi đến bên giường, "Sau khi bị cảm lạnh thì sốt nhẹ, nhịp tim không ổn định – Có phải tối qua em thức khuya không?"
"Vâng." An Bình gật đầu, hơi nghẹt mũi, "Ngủ không được ngon ạ."
"Biết là các em có áp lực học tập rất lớn, nửa đêm làm bài tập xong còn muốn chơi điện thoại, chơi một tí là chơi suốt cả đêm." Nhân viên y tế hừ lạnh, "Anh kê đơn thuốc cho em rồi, trước khi về thì nhớ cầm lấy, đúng lúc trường học sửa chữa cho nghỉ, về nhà phải nghỉ ngơi thật tốt.
Bố mẹ em đâu? Về nhà ăn cơm thanh đạm một chút, đừng vì để hợp khẩu vị mà ăn nhiều dầu mỡ, cay nóng."
Nhắc tới phụ huynh, bạn cùng bàn nhìn cậu, nhỏ giọng nói: "Bố mẹ mày về chưa?"
"Vẫn chưa, có thể phải đợi đến Tết." An Bình lắc đầu, "Không sao đâu, tao có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân."
"Có cần tao đến nhà mày không?" Bạn cùng bàn hơi lo lắng nhìn cậu, "Đi học lại cho tao chép bài tập là được."
Lời chưa dứt, cửa phòng y tế đột nhiên bị đá văng ra, có một người đi vào: "Phụ huynh của cậu ta là tôi."
An Bình sửng sốt, người tới lại là Ô Tất Hữu.
"Cậu là phụ huynh của cậu ấy?" Nhân viên y tế hoài nghi nhìn thiếu niên trước mắt, "Cậu đã trưởng thành chưa?"
Ô Tất Hữu căn bản không thèm trả lời, trực tiếp đi tới trước mặt An Bình, gương mặt khó chịu nhìn xuống cậu: "Đi theo tôi."
"Người này là ai vậy? Em trai mày à? Nhưng tao chưa bao giờ nghe nói mày có em trai hết á?" Bạn cùng bàn tiến đến bên cạnh An Bình, nhỏ giọng nói: "Trông vẻ mặt khó chịu kìa, mày nợ cậu ta tiền sao?"
An Bình thầm nghĩ, cậu không nợ tiền Ô Tất Hữu, còn Mộc Cát Sinh thì không chắc.
Nhưng cậu cũng biết, không phải ngẫu nhiên mà Ô Tất Hữu xuất hiện ngay lúc này tại Trường cấp Ba số 1, thiếu niên trông có vẻ u ám và cáu kỉnh, chắc là do Mộc Cát Sinh sai đến.
An Bình đã từng thấy Ô Tất Hữu phát cáu mấy lần, nên cũng không nói nhiều thêm nữa, đứng dậy nói: "Đi thôi."
Bạn cùng bàn không yên tâm, nhưng nhìn sắc mặt của Ô Tất Hữu thực sự rất đáng sợ nên không dám ngăn cản, đành phải lén nhắn tin cho An Bình: "Có chuyện gì thì nhớ gọi điện thoại cho tao, gọi không được thì báo cảnh sát."
"Mày yên tâm." An Bình trả lời lại: "Cậu ta là quản lý đô thị, sẽ không làm ra mấy hành vi trái pháp luật, loạn kỷ cương gì đâu."
Ô Tất Hữu quả thật đã lái xe kéo chở đồ của quản lý đô thị tới tìm cậu.
Chiếc xe ba bánh hiên ngang đậu trước cổng Trường cấp Ba số 1, ngay cả chìa khóa xe cũng không rút ra, trong loa phát bài nhạc chúc mừng sinh nhật, khiến một đám người xung quanh đều thò đầu ra nhìn.
Ô Tất Hữu lôi một chiếc xe đạp công cộng xuống khỏi xe kéo, ném cho An Bình: "Lão bất tử kia tìm cậu, tự lăn đến miếu Thành Hoàng đi."
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" An Bình cản Ô Tất Hữu lại, người này sẽ không dễ dàng nghe lời Mộc Cát Sinh, nhưng bây giờ lại cố ý đến trường đón cậu, chắc chắn bên phía Mộc Cát Sinh đã xảy ra chuyện.
"Tôi chỉ đến đưa lời thôi, cậu hỏi nhiều thế làm gì." Ô Tất Hữu bực mình tặc lưỡi, đẩy An Bình ra, lên xe nổ máy: "Cậu tự đi mà hỏi ông ta." Nói xong thì đạp chân ga, nghênh ngang rời đi.
An Bình đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe đạp công cộng trong tay, quyết định dựng nó ở ven đường, bắt xe đến miếu Thành Hoàng.
Lần này Hoàng Ngưu gác cổng lại không ngăn An Bình lại, bắt cậu mua vé, trực tiếp phất tay cho cậu đi, giống như đã biết mục đích lần này của cậu, nhắc nhở một câu: "Người đang ở trong viện, nếu không thấy thì đến chái nhà gọi ông ấy."
An Bình vừa vào cửa đã nhìn thấy Mộc Cát Sinh.
Ông ta đang đứng dưới gốc cây ngân hạnh, bộ dạng hệt như lúc trước, trên người mặc áo ngủ, một tay cầm ca sắt tráng men, trong tay còn lại thì cầm một đồng tiền.
Ông ta nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn lại, mỉm cười với cậu: "Lại đây."
An Bình tiến lên phía trước, vừa định mở miệng nói gì đó thì Mộc Cát Sinh lại đưa ca sắt cho cậu: "Uống cái này đi."
Ca sắt ấm áp, tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng, An Bình ngửi ngửi: "Đây là nước gì?"
"Nước đường đỏ pha mật quế hoa, dưỡng khí bổ huyết, chuyên dùng cho phụ nữ."
"Thôi được." An Bình trợn mắt uống thứ nước trong ca sắt, cảm thấy cả người ấm áp hẳn lên, cũng không còn thấy chóng mặt nữa, "Anh biết tôi bị cảm à?"
"Tôi biết đại khái cậu đã mơ thấy gì." Mộc Cát Sinh vuốt ve đồng tiền trong tay, "Trường cấp Ba số 1 sập rồi à?"
"Ừ." An Bình gật đầu: "Anh tính ra được sao?"
"Không cần tính, đã đến lúc rồi." Mộc Cát Sinh chú ý tới ánh mắt An Bình, đưa đồng tiền trong tay cho cậu: "Tiền Sơn Quỷ, chắc hẳn cậu đã thấy rất nhiều lần trong mộng."
An Bình thực sự thường xuyên nhìn thấy những đồng tiền này khi còn ở trong mộng.
Bốn mươi chín đồng Sơn Quỷ được truyền lại qua các đời môn hạ Thiên Toán, bọc bên ngoài đồng tiền cổ xưa là một lớp hoen gỉ, có thể thấy đồng tiền này đã rất lâu đời.
"Sao hôm nay anh không dùng những đồng tiền kia?" An Bình bỗng nhận ra một chuyện, cậu chưa từng thấy Mộc Cát Sinh dùng Tiền Sơn Quỷ ngoài đời bao giờ.
"Lúc sáng thức dậy cảm thấy có gì đó không ổn lắm, nên tôi đi tính một quẻ." Mộc Cát Sinh nói: "Tính ra được cậu sẽ xảy ra chút chuyện.
Nhưng giữa chúng ta có quá nhiều thứ liên quan, tiền đồng bình thường không tính được chính xác, chỉ có thể dùng Tiền Sơn Quỷ."
Nói xong, ông ta nhìn An Bình, khẳng định một câu: "Cậu lại rơi vào kẽ hở Tam Đồ."
"Phải." Lúc này An Bình mới nhớ tới chuyện quan trọng, hỏi lia lịa một đống nghi vấn: "Trường sập có liên quan gì đến kẽ hở Tam Đồ? Có liên quan đến âm binh năm đó đúng không? Kẽ hở Tam Đồ có phải là thang Âm Dương không? À đúng rồi, tôi còn được một người cứu, người đó là ai?"
"Từ từ, hỏi từng câu một thôi, tôi già rồi trí nhớ không được tốt." Mộc Cát Sinh nghe xong xua tay, "Có một số việc chắc cậu cũng đã nhận ra, nơi này chính là tòa thành năm đó tôi sinh sống."
Quả nhiên.
"Lúc trước âm binh bạo động, bị chúng tôi cưỡng chế trấn áp, nhưng cái giá phải trả rất lớn, trí nhớ của tôi cũng xuất hiện sự thiếu hụt." Mộc Cát Sinh nói: "Lúc cậu nằm mơ hẳn cũng đã thấy, có một vài đoạn quan trọng đều mơ hồ không rõ."
An Bình sửng sốt, lập tức nói: "Vậy anh còn nhớ được bao nhiêu?"
"Tôi chỉ nhớ được một ít manh mối – năm đó cưỡng chế tiêu diệt hết toàn bộ âm binh, gây ra thương vong nặng nề.
Nhưng vẫn còn một ít oán khí sót lại không cách nào diệt trừ hoàn toàn.
Tôi dùng nguyên một đồng Sơn Quỷ để phong ấn chúng nó một lần nữa." Mộc Cát Sinh chậm rãi nói: "Kẽ hở Tam Đồ không phải thang Âm Dương, nhưng nó là không gian được tạo thành bởi oán khí rò rỉ ra từ thang Âm Dương.
Oán khí tàn dư ở trong thang Âm Dương bị phong ấn trăm năm, hiện giờ trấn áp yếu đi, mà Trường cấp Ba số 1 được xây dựng trên địa mạch, cho nên mới có thể đột nhiên sụp đổ như vậy."
An Bình sợ hãi: "Ý của anh là – những âm binh năm đó sắp thoát ra rồi?" Thảm kịch trong mộng vẫn rõ mồn một trước mắt, cậu nhắm mắt lại là có thể nhìn thấy màu máu đỏ phủ kín khắp nơi.
Khi ấy phải trả một cái giá rất đắt mới trấn áp được âm binh, nếu chúng quay trở lại lần thứ hai, thì cậu không dám tưởng tượng sẽ có hậu quả như thế nào.
"Yên tâm, có tôi ở đây." Mộc Cát Sinh nhìn vẻ mặt của An Bình, nở nụ cười, "Cậu có biết tên con phố bên ngoài miếu Thành Hoàng này là gì không?"
"Phố Thành Tây..." An Bình chợt hiểu ra: "Nơi này có quan hệ gì với Thành Tây Quan?"
"Nhiều người nghĩ rằng phố Thành Tây nằm ở phía tây của khu phố cổ, vì vậy nó được gọi là phố Thành Tây.
Thật ra không phải như thế, cuối con đường này chính là nơi phong ấn thang Âm Dương năm đó.
Tôi đã sống ở miếu Thành Hoàng một thời gian dài, chính là để trấn thủ nơi này.
"Mộc Cát Sinh vỗ vai An Bình: "Tôi ở đây, nơi này chính là Thành Tây Quan, âm binh không thoát ra được."
An Bình nhìn Mộc Cát Sinh, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.
"Cậu đã tiến vào kẽ hở Tam Đồ, nên cũng đã dính mùi của nơi đó, gần đây địa mạch bất ổn, rất dễ dàng rơi vào lần nữa." Mộc Cát Sinh dẫn An Bình đi vào chái nhà bên cạnh: "Đêm nay cậu ở lại đây trước, chờ mưa qua trời nắng, mọi việc sẽ êm đẹp."
"Mưa qua trời nắng?" An Bình ngẩng đầu nhìn sắc trời, không thấy một bóng mây, "Dự báo thời tiết nói mấy ngày gần đây đều nắng hết mà?"
"Dự báo thời tiết không chính xác đâu." Mộc Cát Sinh tung tiền đồng trong tay, "Tối nay sẽ có mưa to."
"Buổi tối có nghe thấy tiếng động gì thì cũng đừng sợ, con gái tôi sẽ đến, nó còn trẻ nên tính tình có hơi nóng nảy một chút, nhưng lòng dạ không đen tối." Mộc Cát Sinh chầm chậm nói: "Cũng không phải là tôi bảo nó đi đón cậu đâu.
Nó thấy quẻ tượng kia của tôi thì lập tức biến sắc, vội vàng chạy tới Trường cấp Ba số 1 muốn cứu người.
"
Điều này nằm ngoài dự đoán của An Bình: "Vậy ai là người đã cứu tôi trong kẽ hở Tam Đồ?"
"Bạn cũ năm đó." Mộc Cát Sinh mỉm cười, bình chân như vại: "Yên tâm, sau này cậu sẽ biết."