Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 32
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một điệu múa phá thế trận.
Theo từng đường xoay của Ô Tử Hư, dường như có một sức mạnh vô hình lan tỏa trong không gian, tác động vào đám âm binh khiến chúng dần tan biến.
Thế nhưng, suy cho cùng, Tướng Quân Na Vũ vẫn là một điệu múa cực kỳ nguy hiểm, người múa không khác gì đang tự thiêu đốt sinh mệnh, hao tổn nội lực khổng lồ.
Anh chỉ học được mấy ngày cấp tốc với Ô Nghiệt ở đất A Tỳ, cố gắng chống đỡ đến tận bây giờ đã là cạn kiệt sức lực, cuối cùng anh phun ra một ngụm máu.
Tùng Vấn Đồng đã khản đặc giọng, mười ngón tay rỉ máu đầm đìa, tiếng đao kiếm vang lên bốn phía, dường như muốn nuốt chửng hắn.
Ngay khi hai người sắp kiệt sức, một tờ tiền giấy bất chợt bay lên không trung.
Tiếng gõ mõ trong trẻo lập tức vang lên từ sâu trong lòng đất.
Mộc Cát Sinh đang nằm dựa vào tường thành để thay băng đạn thì bỗng nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng, choáng váng, máu mũi trào ra, trong miệng nồng nặc mùi máu tươi.
Y biết tác dụng của thuốc đã hết, liền lấy bình thuốc mà Ô Nghiệt đưa cho y ra, nhưng bên trong không còn viên thuốc nào cả.
Suốt mấy ngày cố gắng vật lộn, y đang đẩy bản thân đến giới hạn, cứ không trụ nổi lại uống thuốc, đã dùng quá liều lượng mà Ô Nghiệt dặn dò.
Mộc Cát Sinh ho ra một ngụm máu, vịn vào tường thành, rít lên: "Còn lại bao nhiêu người?"
"Báo cáo! Chỉ còn chưa đến 300 người!" Có người chạy tới, "Phía Nam thành không thể cầm cự thêm nữa!"
"Không cầm cự được thì lui!" Mộc Cát Sinh ước chừng thời gian không còn nhiều.
Y đứng dậy, hai mắt tối sầm, suýt nữa ngã xuống đất, "Chiến đấu trên đường phố!"
"Thủ trưởng!" Binh lính ở bên cạnh vội vàng đỡ lấy y, giọng nói bị tiếng pháo đạn lấn át, "Phía Nam thành đã thất thủ rồi!"
"Hả?!"
"Phía Nam thành chỉ còn lại ba mươi lăm binh sĩ, tất cả đều tử thủ không lùi bước.
Dưới sự chỉ huy của tham mưu trưởng, ba mươi lăm người đó buộc hết số thuốc nổ còn lại lên người, rồi nhảy xuống tường thành!"
"Toàn bộ đều đã hi sinh vì Tổ quốc!"
Mộc Cát Sinh phun ra một ngụm máu, ngay sau đó y quệt tay lau đi rồi tát mình một cái, cắn thật mạnh vào đầu lưỡi, cố gắng giúp bản thân bình tĩnh lại, "Ở khu cứu trợ còn bao nhiêu người? Ai không còn sức chiến đấu thì bảo họ tìm chỗ ẩn nấp an toàn, còn ai đứng vững được thì phái qua phía Nam thành, chặn địch được chừng nào hay chừng đó!"
"Đã phái người qua rồi." Một giọng nói cắt ngang lời của Mộc Cát Sinh, y sửng sốt, "Sao anh lại tới đây?"
Người tới hóa ra lại là Sài Thúc Tân, "Tôi vẫn có thể chiến đấu, đến đây giúp cậu bảo vệ thành."
Sài Thúc Tân máu me bê bết khắp người, không còn vẻ gọn gàng lạnh lùng như thường ngày.
Hắn cầm súng, hai bàn tay đều dính đầy bùn đất và máu, ánh mắt của Mộc Cát Sinh dừng lại trên tay hắn một lúc rồi mới nói, "Anh có mang thuốc theo không? Tôi đã uống hết thuốc của Ô Nghiệt bà bà rồi, giờ tôi chỉ có thể cầm cự được thêm nửa canh giờ nữa thôi."
Sài Thúc Tân lấy ra một bình thuốc đưa cho y, "Tôi ở đây, cậu không chết được."
Mộc Cát Sinh mỉm cười, mở bình thuốc ra và đổ vào miệng, thuốc nhai trong miệng toàn mùi máu tươi, "Bọn Tiểu Phong Tử có ổn không?"
"Không sao cả." Sài Thúc Tân nhẹ nhàng nói: "Tất cả mọi người đều ổn."
Vừa nãy có mấy viên đạn lạc bay vào trong thành, bắn trúng vào mái lều của khu cứu trợ.
Sài Thúc Tân lo lắng Mộc Cát Sinh hết thuốc, đang định đi tới cổng thành để đưa thuốc cho y.
Nhưng khoảnh khắc vừa dắt ngựa ra thì hắn đã bị cát đá nổ tung trời hất ngã xuống đất.
Ngay khi vừa quay đầu lại nhìn, cả khu cứu trợ đã biến thành một bãi đất cháy.
Ô Tử Hư đứng trên trống, tiếng gõ mõ vang vọng từ xa, ngày càng gần, âm binh đang dần tan biến, khói bụi khắp nơi bắt đầu tụ lại thành từng đám sương mù dày đặc.
Từ sâu trong sương mù có một người đang đi tới, đối phương không mặc giáp trụ như những âm binh khác, mà mặc một bộ đồ trắng, tay cầm mõ gỗ, tà áo bay phấp phới.
Đối phương đứng cách xa Ô Tử Hư, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, sau đó người nọ chậm rãi cất tiếng, giọng nói dường như mang âm hưởng cổ xưa.
"Hồn ơi trở về ——"
Tiếng hát bỗng nhiên vang lên, đó là một giai điệu hoàn toàn khác với Vô Y, một giai điệu mênh mông hùng vĩ, nhưng lại mang theo một sự tịch mịch khó tả.
Trong khoảnh khắc khi tiếng hát ấy vang lên, âm binh đang dần tan biến bắt đầu ngưng tụ lại ngay tại chỗ! Dường như có một sức mạnh thần bí nào đó truyền vào chúng, âm binh đã bị đánh tan lại một lần nữa trở nên điên loạn!
Tiếng hát này như thể có khả năng hút lấy oán khí, ngay cả linh hồn mới chết trên chiến trường xa xôi cũng bị kéo đến đây —— Những vong hồn ấy trực tiếp từ bỏ luân hồi, lập tức biến thành âm binh mới, gầm thét xông lên!
Ô Nghiệt đang đứng giữa con phố dài ngăn cản âm binh, trông thấy thế liền hét lớn một tiếng: "Mặc gia!"
Tùng Vấn Đồng từ trên lầu nhảy xuống, hai người đổi vị trí cho nhau, đao Thỉ Hồng rút ra khỏi vỏ, ánh đao lóe lên một đường chém thẳng về phía trước, chỉ trong nháy mắt đã hất ngã tất cả kỵ binh trong vòng một trượng.
Ô Nghiệt thay thế chỗ của Ô Tử Hư, khom người, gập gối, tiếp tục nhảy múa trên trống, từng đám âm binh hung bạo cứ thế bị hạ gục.
Nhưng tiếng hát và tiếng gõ mõ vẫn vang lên không ngừng, mà phía xa xa chính là chiến trường cùng với dòng oán khí không ngừng tuôn trào, chẳng mấy chốc lại có thêm nhiều âm binh mới kéo đến.
Thiếu mất Vô Y làm nhạc đệm, điệu Tướng Quân Na Vũ càng gây tổn hại cho người múa, Ô Nghiệt cũng đã cố gắng hết sức, hai bên dần dần rơi vào thế giằng co.
Tùng Vấn Đồng ở phía trước, Ô Nghiệt ở phía sau, Ô Tử Hư đứng ở giữa con phố dài, nhìn chăm chú vào người gõ mõ cách đó không xa.
Cơn mưa nặng hạt trút xuống đầu, tạo thành những bức màn nước dày đặc bao lấy xung quanh, tiếng thương giáo vang vọng như bị đẩy lùi ra xa.
Anh bỗng nhớ tới cuộc trò chuyện của mình với Ô Nghiệt ở đất A Tỳ ngày đó.
Khi ấy anh đã học xong đoạn múa Tướng Quân Na Vũ cuối cùng, "Ta biết ngươi muốn hỏi gì." Ô Nghiệt bình thản nói: "Ngươi muốn hỏi về tung tích của cha ngươi."
Đây quả thật là một trong những khúc mắc lớn nhất của anh.
Nơi đi về của các đời Vô Thường Tử là một bí ẩn chưa có lời giải trong Thất Gia Chư Tử.
Khi Ngân Hạnh trai chủ còn sống cũng luôn giữ kín bí mật ấy.
Anh tiếp quản vị trí Vô Thường Tử từ năm bảy tuổi, lúc đó cha anh đã qua đời nhưng linh hồn lại không vào Phong Đô, trong sổ sinh tử cũng không hề có ghi chép nào.
Cha anh chỉ để lại một tẩu thuốc Cô Vọng, và một nắm tro cốt trong túi đựng thuốc.
"Ngươi là Vô Thường Tử, nên có chút hiểu biết về âm binh —— Trước người âm binh có một miếng hộ tâm, có hộ tâm, âm binh sẽ không có bất kỳ ý thức nào, chỉ nghe theo mệnh lệnh của người gõ mõ." Ô Nghiệt nói: "Cái người gọi là người gõ mõ, thực ra chính là người dẫn dắt âm binh, dùng tiếng gõ mõ điều khiển âm binh, giữ bình yên cho A Tỳ."
"Vãn bối đã hiểu." Ô Tử Hư nghe hiểu mọi thứ, "Các đời người gõ mõ đều được Minh phủ chọn lựa kỹ lưỡng, có tu vi không kém gì Diêm Vương."
"Nói vậy là sai rồi." Ô Nghiệt liếc nhìn hắn, "Người gõ mõ là một chức vụ bí mật ở Phong Đô, ngoại trừ những quỷ sai có địa vị cực cao, thì rất ít người biết đến sự tồn tại của chức vụ này.
Và lời giải thích mà ngươi vừa nhắc đến, là lời giải thích đặc biệt dành cho Âm Dương gia."
"Ý của bà bà là...?"
"Nói cách khác, đấy là lời giải thích dành riêng cho Vô Thường Tử nghe."
Ô Tử Hư cắn rách ngón tay, nhỏ máu vào trong tẩu Cô Vọng, thân tẩu nhỏ dài lập tức biến thành màu đỏ thẫm, bên trong cối tẩu dường như đang bùng lên ngọn lửa, nhưng lại giống như một ngọn đèn đang tỏa sáng.
Anh chậm rãi bước tới một bước, sau đó chạy nhanh trong mưa, cuối cùng lao đi như một cơn cuồng phong về phía phát ra tiếng gõ mõ, cả người gần như sắp trở thành một vệt bóng mờ.
Anh và Tùng Vấn Đồng lướt qua nhau, hai người bắt tay nhau, Ô Tử Hư nhận lấy thanh đao từ tay đối phương, nhắm thẳng vào cánh tay của mình rồi chém xuống, máu tươi lập tức phun ướt khắp trường đao.
Sau đó anh đập mạnh Tẩu Cô Vọng vào lưỡi đao, tia lửa bắn tung tóe, ngọn lửa uốn lượn theo vết máu, như thể toàn bộ thanh đao đều đang bốc cháy, xé toang màn đêm dài thăm thẳm.
"Lai lịch của người gõ mõ là một lời nói dối do Phong Đô đặc biệt tạo ra cho Vô Thường Tử."
"Nhưng đến bây giờ, số người biết đây là một lời nói dối cũng chẳng còn mấy ai."
"Sau khi mỗi một nhiệm kỳ Vô Thường Tử qua đời, hồn phách sẽ được một người đặc trách dẫn dắt, trở thành người gõ mõ mới."
"Từ khi ta tiếp quản Phong Đô đến nay, cũng như suốt chín trăm hai mươi bảy năm qua, mỗi một lần dẫn dắt Vô Thường Tử đều do chính tay ta thực hiện."
Ngày ấy ở đất A Tỳ, Ô Nghiệt từ tốn kể với anh rằng: "Sau đó trải qua gần một ngàn năm, lai lịch của người gõ mõ ngày càng thần bí, thậm chí còn trở thành bí ẩn trong gia tộc Âm Dương gia."
"Bởi vì không phải Vô Thường Tử nào cũng đều tự nguyện cống hiến linh hồn của mình để canh giữ mảnh đất không ngừng nghỉ này."
"Sau khi linh hồn trở thành người gõ mõ, sẽ mất đi ký ức và ý thức khi còn sống, chỉ tồn tại với thân phận người trấn thủ âm binh.
Cho đến khi người gõ mõ tiếp theo kế nhiệm, họ chỉ theo đuổi duy nhất một sứ mệnh."
Có lẽ mọi thứ đều đã vận hành như vậy suốt hàng trăm hàng ngàn năm qua.
Ô Tử Hư hỏi: "Vậy sau khi đời tiếp theo kế nhiệm chức vụ người gõ mõ, thì người gõ mõ trước đó đã đi đâu?"
"Bất kỳ linh hồn nào dừng lại ở đất A Tỳ quá lâu đều sẽ bị ăn mòn dần, và cuối cùng tất cả những người gõ mõ đều sẽ biến thành một kẻ cực kỳ nguy hiểm, giống như âm binh —— Nếu không thì ngươi nghĩ xem tại sao bây giờ âm binh lại bạo động? Thiên hạ đại loạn, địa mạch bất ổn, oán khí trong đất A Tỳ tăng vọt, tất cả âm binh đều sẽ bị kích động phẫn nộ."
"Người gõ mõ cũng giống như vậy, oán khí chi phối hắn, mà hắn lại có năng lực điều khiển âm binh, vậy nên sẽ càng khó lường hậu quả về sau."
"Ta tiếp quản Phong Đô chín trăm hai mươi bảy năm, dẫn dắt ba mươi lăm đời Vô Thường Tử." Ô Nghiệt khẽ cười một tiếng, không thể đoán được là bà đang buồn hay vui, "Tự tay kết liễu ba mươi bốn người gõ mõ."
"Cha ngươi tự nguyện trở thành người gõ mõ, hắn cúc cung tận tụy suốt đời cho Âm Dương gia."
"Trước ta đây, thật ra cũng từng có một người dẫn dắt khác, dẫn dắt Vô Thường Tử trở thành người gõ mõ.
Mà người dẫn dắt trước đó bị thay thế là bởi vì gần ngàn năm trước, cũng đã xảy ra một lần âm binh bạo động."
"Lần bạo động đó, Thất Gia Chư Tử đã không thể tiêu diệt hết âm binh, để lại hậu họa khôn lường."
"Sau khi ta chết đi và trở thành Thái Tuế Phong Đô, lại dành hơn chín trăm năm đằng đẵng để giải quyết hậu họa đó."
"Ta có tổng cộng hai quả cầu hoa, bên trong mỗi quả đều chứa tu vi Thái Tuế gần năm trăm năm.
Lần trước đã dùng một quả biến thành đài sen, giờ còn một quả, đưa cho ngươi múa điệu Tướng Quân Na Vũ.
Coi như là trả lại ân tình năm đó của cha ngươi."
"Chẳng phải ngươi hỏi ta tại sao lại đồng ý giúp ngươi và thằng nhóc Thiên Toán à? Trận chiến này nhìn thì giống trò trẻ con, nhưng cũng không hẳn là không thể thắng.
Nếu nắm chắc thời cơ, thậm chí còn có cơ hội tiêu diệt hoàn toàn âm binh."
"Thái Tuế bà bà, mỹ nhân nghiệt ngã, tự tay giết chết con cháu mình suốt hơn chín trăm năm —— Ta đây thật sự mệt mỏi rồi."
"Âm Dương gia không cần thêm người gõ mõ nữa."
Ô Tử Hư gầm lên một tiếng, vừa tức giận điên cuồng, vừa đau buồn bi thương.
Anh liều lĩnh xông vào giữa đám âm binh, đao Thỉ Hồng giống như một ngọn lửa cuồng nộ, đao đi đến đâu, mọi thứ đều bị đốt cháy đến đó.
Mỗi một nhát đao mà Ô Tử Hư vung ra cũng không hề hoàn mỹ, không có lỗ hổng, tay của anh thậm chí còn hơi run vì không chịu nổi sức nặng của đao Thỉ Hồng.
Anh cũng không phải cao thủ võ thuật, cũng không giỏi đấm đá, tung quyền đạp cước, cho nên mỗi khi gặp trường hợp phải giao chiến thì anh đều muốn có thể hòa giải êm đẹp — Nhưng giờ khắc này anh dùng máu tươi tế đao, thật sự mở ra một con đường nhuốm máu đỏ thẫm.
Trong cơn giận chân chính, bao giờ cũng phải đổ máu.
Có đôi khi máu biến thành lửa, nếu bản thân không bị máu thiêu chết, chịu đựng được nỗi đau cắt da xẻ thịt đó thì cũng có thể thoát thai hoán cốt*.
Dưới màn mưa xối xả, trong khoảnh khắc trường đao chém thẳng vào đầu người gõ mõ, Ô Tử Hư bỗng nhiên nhớ tới một buổi chiều ở Ngân Hạnh thư trai từ nhiều năm trước.
Lúc đó Mộc Cát Sinh lại đang lải nhải oán giận về việc ông già nhà mình không đáng tin cậy, nói được nửa chừng, y đột ngột chuyển sang hỏi hắn, "Lão Tam, cha ông là người như thế nào vậy?"
Vô Thường Tử đời trước là người như thế nào?
Ký ức của Ô Tử Hư về cha mình khá mơ hồ, trong ấn tượng của anh thì cha là người luôn bận rộn với công việc.
Thỉnh thoảng có vài lần, người nọ sẽ dẫn anh đi xem tạp kỹ ở chợ quỷ, thiếu nữ nhảy múa với quả cầu hoa trên mười hai tầng bàn cúi đầu nhìn về phía anh, cười tủm tỉm nói: "Ồ, đây chính là đứa chắt không biết bao nhiêu đời của ta sao?"
Anh mơ màng suy nghĩ về câu hỏi của Mộc Cát Sinh, cuối cùng Ngân Hạnh trai chủ đẩy xe lăn đi vào, vỗ vai hắn.
"Tử Hư, con có một người cha tốt."
"Ông ấy thương con vô cùng."
"Vô Thường Tử đời trước có tu vi thâm hậu, nếu hắn không muốn trở thành người gõ mõ, ta cũng sẽ rất đau đầu."
"Nhưng hắn lại cam tâm tình nguyện chấp nhận, chỉ là phó thác cho ta một chuyện."
"Chăm sóc tốt cho con trai của hắn."
Ngày hôm đó, một trận hỏa hoạn bùng lên trong thành, tuy rằng trời đổ mưa to, nhưng ngọn lửa vẫn cháy hừng hực không dập tắt được.
Trên tường thành, Mộc Cát Sinh đã bắn hết đạn, đã dùng hết sức lực, cũng đã mắng chửi tất cả những lời tục tĩu khó nghe nhất mà y từng biết trong đời.
Lửa đạn liên miên không ngớt, mưa bom dội xuống không ngừng, tiếng vũ khí va chạm, tiếng súng pháo, tiếng ném bom, tiếng gào khóc, tiếng rít khàn khàn khắp thế gian đều đổ dồn về phía hắn.
Và rồi mọi thứ nổ tung, rầm rầm sụp đổ, cuối cùng biến thành một nơi chìm trong sự tĩnh mịch dày đặc.
Trong khoảnh khắc lửa đạn ập tới, Sài Thúc Tân lập tức túm lấy người bên cạnh, ngay sau đó đất trời sụp đổ, vỡ vụn tan tành.
Trong đống đổ nát, Tùng Vấn Đồng ngẩng đầu nhìn trời sắp bình minh, cả người ngã ngửa, máu tươi bắn tung tóe.
Ô Nghiệt rơi xuống khỏi trống, mưa lớn rửa trôi lớp trang điểm trên mặt bà, để lộ khuôn mặt trẻ đẹp như thiếu nữ.
Ô Tử Hư quỳ gối trong mưa, lấy tẩu Cô Vọng ra rồi nắm lấy nắm tro cốt trên mặt đất.
Trong mộng quên phận khách, nào hay chuyện can qua? Mộ chí ngàn dặm xa, sơn hà buồn man mác [1].
Bình minh, toàn thành thất thủ.
Một điệu khuynh thành.
Lại khuynh quốc.
___________________________
Chú thích:
[1] Gốc là Mộng lý bất tri thân thị khách, kỷ tằng thức cán qua? Thiên lý cô phần, vô hạn sơn hà.
"Mộng lý bất tri thân thị khách" và "vô hạn sơn hà" là hai câu thơ trong bài Lãng đào sa kỳ 1 của Lý Dục, bài từ này thể hiện nỗi lòng sau khi mất nước của tác giả.