Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 33
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Bình choàng tỉnh giấc. Những ký ức trăm năm trong mộng hiện lên sống động lạ thường, gần như hòa lẫn với cảnh tượng trước mắt cậu. Cậu nhìn Ô Tất Hữu đang múa dưới mưa, và nếu không phải Mộc Cát Sinh vẫn đang ca hát ở bên cạnh, cậu còn suýt nữa cho rằng người này chính là Vô Thường mặt ngọc năm xưa.
Trận mưa đêm nay cũng to như năm ấy, An Bình cảm nhận rõ ràng không khí xung quanh tràn ngập một sự dị thường khó tả. Ô Tất Hữu đang múa trên chiếc trống lớn đặt ở cuối con phố dài, tuy rằng hoàn cảnh xung quanh có chút thay đổi, nhưng An Bình vẫn có thể nhận ra, đây chính là con phố nơi âm binh từng bùng phát.
Mộc Cát Sinh nói rằng, năm đó sau khi diệt trừ âm binh, vẫn còn sót lại một ít oán khí, y đã dùng Tiền Sơn Quỷ phong ấn chúng. Thế nhưng, thời gian trôi đi, vật đổi sao dời, phong ấn đã suy yếu, không ai biết chắc điều gì sẽ thoát ra từ thang Âm Dương. Huống hồ nơi này là khu đô thị sầm uất, lỡ như xảy ra chuyện gì thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
Chẳng qua, có vẻ như Mộc Cát Sinh đã sắp xếp mọi thứ từ trước, trên con phố dài vắng lặng, không một bóng người.
Ô Tất Hữu đột ngột xoay người lại, tư thế múa như chuẩn bị rút kiếm phá vỡ thế trận. Cậu ta vốn chỉ là thiếu niên, nhưng trên người đã toát ra khí chất hiên ngang của một kiếm khách. Mưa lớn trút xuống mặt trống, như thể có ngàn vạn binh mã đang xông lên tiếp sức cho cậu. Tiếng mưa ồn ào, tiếng đàn tỳ bà càng lúc càng dồn dập.
Thiếu niên di chuyển rồi xoay tròn, gần như biến thành một vệt ảnh mờ, nhưng khi An Bình lắng nghe tiếng đàn tỳ bà, lờ mờ cảm thấy cậu ta đã múa lệch nhịp điệu. An Bình dù sao cũng đã tận mắt nhìn thấy điệu múa khuynh thành năm xưa, có thể nhận ra được sự khác biệt giữa hai người. Tuy Mộc Cát Sinh chỉ có một cây đàn tỳ bà, khí thế cũng không hề thua kém Tùng Vấn Đồng năm xưa, nhưng còn Ô Tất Hữu, suy cho cùng cậu ta vẫn còn trẻ, múa điệu Tướng Quân Na Vũ này vẫn còn đôi chút non nớt.
Vả lại, điệu Tướng Quân Na Vũ từ trăm năm trước cũng không phải do một mình Ô Tử Hư hoàn thành, khi đó còn có cả Ô Nghiệt. An Bình nhận ra chiếc trống dưới chân Ô Tất Hữu, chiếc trống này vốn là quả cầu hoa của Ô Nghiệt, bên trong chứa tu vi Thái Tuế gần năm trăm năm. Giấc mộng của cậu đột ngột kết thúc khi tòa thành sụp đổ, nên cậu hoàn toàn không biết kết cục của cố nhân năm xưa. Ô Nghiệt đã dốc hết tu vi, cậu còn nhớ rõ gương mặt thiếu nữ dưới màn mưa ấy. Đó là lần đầu tiên Ô Nghiệt tẩy sạch lớp màu trang điểm trên mặt, dung nhan tựa đóa phù dung, đôi mắt đẹp đượm vẻ từng trải. An Bình thoáng thất thần.
Bây giờ trên sân khấu tạp kỹ ở chợ quỷ, không biết liệu còn có ai uốn mình chơi cầu hoa trên mười hai tầng bàn nữa không.
Tiếng dây đàn bỗng trở nên sắc bén, vụt lên nốt cao nhất rồi đột ngột đứt lìa. Ô Tất Hữu loạng choạng đứng trên trống, sau đó ngã phịch xuống đất, nước bắn tung tóe. Mộc Cát Sinh khẽ lướt tay, tất cả dây đàn đồng loạt đứt phăng.
Y đặt đàn tỳ bà xuống, đứng dậy mở ô. "Múa đẹp đấy, tiếc là vẫn còn thiếu chút lửa."
Nói xong, y đưa ô cho An Bình, "Đỡ con gái tôi vào trong miếu, trên bếp có nước đường đen nóng hổi đấy."
An Bình vội nhận lấy ô, chạy tới đỡ Ô Tất Hữu nhưng bị cậu ta đẩy ra. Thiếu niên cắn chặt răng đứng dậy, "Tôi vẫn có thể múa tiếp!"
"Đừng có quậy." Mộc Cát Sinh thản nhiên nói: "Con mới bao nhiêu tuổi, về phòng mà đi ngủ đi."
Lời vừa dứt, từ dưới lòng đất truyền đến một trận rung chấn dữ dội, kiến trúc trên cả con phố cũng rung chuyển theo, như thể có thứ gì đó đang muốn phá đất chui lên. An Bình từng chứng kiến cảnh tượng tương tự, khi âm binh lao ra khỏi thang Âm Dương năm xưa.
Ô Tất Hữu thấy vậy mặt biến sắc, hung hăng chửi một tiếng rồi túm lấy An Bình, "Mẹ kiếp, đi theo tôi."
An Bình bị cậu ta kéo thẳng về miếu Thành Hoàng, Ô Tất Hữu khóa cổng lại, liếc nhìn cậu, "Cậu không sợ à?"
An Bình thầm nói trong lòng, không sợ không sợ, tôi còn chứng kiến cảnh tượng hoành tráng hơn nhiều, nói ra chỉ sợ làm cậu sợ thôi.
Miếu Thành Hoàng như một tấm bình phong ngăn cách với thế giới bên ngoài. Rung chấn dưới lòng đất đã biến mất, và không biết từ lúc nào, đèn lồng trên mái hiên đã lại sáng. Bốn phía xung quanh yên bình vắng lặng, ngay cả tiếng mưa rơi cũng có vẻ nhẹ nhàng, tĩnh mịch hơn.
Nhưng Ô Tất Hữu lại tỏ ra nóng nảy, đi đi lại lại một lúc rồi dậm chân, mở lại khóa, đẩy cổng miếu ra một khe hở. Tiếng sấm chớp bão bùng lập tức ùa vào. Hai người ngó qua khe cửa nhìn ra bên ngoài, bên trong và bên ngoài cửa là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Mộc Cát Sinh đứng trên đường, đội mưa to gió lớn. Gió mạnh hất tung mái nhà xung quanh, mặt đất nứt toác, vô số vết nứt lan rộng như những con rắn trườn bò. Dường như có thứ gì đó đang nổi loạn dưới lòng đất, các vết nứt lan ra từ phía đối diện con phố dài kéo thẳng đến dưới chân Mộc Cát Sinh. Nhưng có vẻ như nó đã gặp phải một lực cản, rồi một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rầm rầm sụp đổ. Thế mà Mộc Cát Sinh vẫn đứng yên tại chỗ, bất động như núi.
Lấy y làm ranh giới, con phố dài bị chia cắt thành hai nửa, một nửa gần như đổ nát hoang tàn, một nửa vẫn còn nguyên vẹn không bị tổn hại chút nào. Một sức mạnh khủng khiếp nào đó đã bị y chặn lại, hai bên không ngừng đấu sức giằng co, từ sâu trong lòng đất loáng thoáng vang lên những tiếng gầm lớn đầy giận dữ. Trong màn mưa có một chấm sáng màu xanh lục lóe lên, đó là Tiền Sơn Quỷ trong tay Mộc Cát Sinh.
An Bình nhìn mà kinh hãi, "Anh ấy có chống đỡ nổi không?"
"Không chống đỡ được cũng phải cố." Giọng Ô Tất Hữu vang lên ngay trên đỉnh đầu cậu, nghe như bị rít qua kẽ răng, "Hiện tại kết giới của cả con phố đều phải dựa vào ông ta mới duy trì được. Một khi ông ta rút lui, oán khí sẽ phá tan miếu Thành Hoàng, cả thành phố này cũng đi đời nhà ma luôn."
"Thế ban nãy cậu múa Tướng Quân Na Vũ để làm gì?"
"Mẹ kiếp, tôi trực tiếp trấn áp một nửa oán khí sót lại trong thang Âm Dương đấy, nên trận bạo động mới xuất hiện muộn như vậy đó!" Ô Tất Hữu gầm lên, khiến An Bình ù hết cả tai, "Nhưng vẫn chưa múa xong, đám oán khí còn lại đã bị chọc giận, đòn phản công kế tiếp sẽ càng khủng bố hơn...!Ủa khoan." Cậu ta nhíu mày, túm lấy tóc An Bình, "Sao cậu lại biết Tướng Quân Na Vũ? Đến cả thứ này mà lão bất tử cũng nói cho cậu biết hả?"
An Bình bị cậu ta túm tóc kéo lên, trợn trắng mắt, "Cậu, cậu, thả tôi ra trước..."
Trong lúc cả hai đang lôi kéo giành giật nhau, đột nhiên một tiếng sấm nổ vang lên từ đằng xa. Cổng chính của miếu Thành Hoàng bật mở, hai người lập tức bị hất văng xuống đất.
An Bình trở mình bò dậy, "Chuyện gì xảy ra vậy...!Đó là cái gì?"
Ô Tất Hữu ở sau lưng bật người bay lên, đạp An Bình trở lại mặt đất, "Chết tiệt, cuối cùng chúng cũng thoát ra rồi."
Bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây mù dày đặc, bỗng nhiên tiếng hạc kêu xé rách màn đêm, trong phút chốc ngay cả mưa lớn cũng ngừng lại, và rồi một tia sáng xuyên thủng mây đen xuất hiện. An Bình nheo mắt cố hết sức nhìn, chỉ thấy một thứ gì đó trong vầng sáng kia đang rơi xuống từ trên không trung, đó là một cây phất trần.
Ô Tất Hữu lắc lắc đầu rũ nước mưa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, "Có hai người bọn họ ở đây, tối nay có thể ngủ ngon rồi."
An Bình loạng choạng đứng dậy, nhìn bóng người xuất hiện trong luồng sáng phía xa, "Đó là ai vậy?"
"Trường Sinh Tử đương nhiệm, chưởng môn phái Bồng Lai."
"Lâm Quyến Sinh."
An Bình vốn định quay lại nhìn nhưng Ô Tất Hữu chẳng nói chẳng rằng đã khép cửa lại. Cậu ta đi vào gian phụ bưng ra một nồi nước đường đỏ lớn, hai người ngồi dưới mái hiên, mỗi người ôm một cái cốc sắt. Tiếng mưa rơi xào xạc, An Bình định hỏi về Lâm Quyến Sinh nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Ô Tất Hữu cầm cốc sắt ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, trên hành lang vang vọng tiếng uống nước ừng ực. An Bình lén lút quan sát cậu ta, cảm thấy thiếu niên trước mắt là một người mâu thuẫn kỳ lạ. Rõ ràng mỗi lần nhìn thấy Mộc Cát Sinh đều muốn chửi bới, nhưng có đôi khi lại rất nghe lời đối phương.
Mang trong mình huyết thống của Ô Tử Hư, sau được Mộc Cát Sinh nuôi nấng và lại tiếp quản Nghiệp Thủy Chu Hoa của Tùng Vấn Đồng – Ô Tất Hữu lần lượt kế thừa một phần từ ba người họ. Cậu ta có khí chất sắc bén giống như Tùng Vấn Đồng, nhưng lại thiếu mất vài phần hào sảng phóng khoáng của ông ấy. Thế nên sự sắc bén ấy biến thành cái gai đâm vào tay, tạo thành vẻ ngoài nóng nảy gắt gỏng che giấu nỗi cô đơn và bướng bỉnh của một thiếu niên đang lạc lối. Mà hình như chưa bao giờ thấy một người bạn cùng trang lứa nào bên cạnh cậu.
An Bình nghĩ thầm. Có vẻ như Ô Tất Hữu không đi học. Năm đó, Mộc Cát Sinh và những người khác cùng kết bạn đồng hành vượt qua gian khó, mà hiện giờ thiếu niên này chỉ có thể một mình đối mặt. Suy cho cùng, cũng không thể tìm được một Ngân Hạnh Thư Trai thứ hai. Nếu gọi cậu ta là em, không biết có bị đánh chết không nữa.
Trong nước đường đen dường như có cho thêm thứ gì đó giúp an thần, uống xong thì cơn buồn ngủ cũng ập đến, An Bình mơ mơ màng màng suy nghĩ: chung quy lại cậu ta vẫn còn nhỏ. Thiếu niên dù sao cũng còn trẻ tuổi.
Lúc An Bình tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau, sau trận mưa lớn, trời quang mây tạnh, cậu đẩy cửa sổ ra, hít sâu một hơi. Trong sân có đặt mấy chậu hoa, không gian tràn ngập hương cây cỏ thoang thoảng. Cậu nhớ tới câu nói hôm qua của Mộc Cát Sinh: Chờ mưa tạnh trời nắng, mọi việc sẽ êm đẹp.
"Cậu tỉnh rồi à?" Có người lên tiếng cắt đứt mạch suy nghĩ của An Bình. Cậu thấy cách đó không xa có một người, chính là Lâm Quyến Sinh. Đại đệ tử môn hạ Thiên Toán năm xưa, hiện giờ là chưởng môn phái Bồng Lai.
Mộc Cát Sinh đã từng nói Bồng Lai tu trường sinh bất tử, người trong môn phái đều là bán tiên, mỗi một tu sĩ đều có tướng trường sinh. Lâm Quyến Sinh là Trường Sinh Tử, đã nhiều năm trôi qua nhưng dung mạo vẫn không thay đổi, vẫn là chàng thanh niên chơi cờ bên bờ nước năm xưa. Chỉ là chàng thanh niên này mặc quần bông và áo lông vũ, cầm một cái cốc sắt tráng men giống hệt cái của Mộc Cát Sinh, trên cốc sắt trắng có dòng chữ đỏ —— "Vì nhân dân phục vụ".
Ngày nay thần tiên đều bình dị như vậy sao?
An Bình còn đang thất thần thì Lâm Quyến Sinh đã đi tới, đưa cốc sắt cho An Bình, "Tào phớ, cậu ăn ngọt hay ăn mặn?"
An Bình không kịp phản ứng, vô thức nói: "Mặn."
Lâm Quyến Sinh nở nụ cười, cong ngón tay gõ gõ lên nắp cốc, lát sau mở ra, bên trong đã là món tào phớ mặn nóng hổi, có rắc thêm vừng và cần tây thái nhỏ ở trên. An Bình sững sờ nhận lấy thìa, nếm thử một miếng, mùi hương thơm phức tỏa ra khắp nơi. Cậu thầm nghĩ, làm thần tiên thật tiện lợi.
"Ta có nghe sư đệ nhắc tới cậu." Lâm Quyến Sinh đứng ngoài cửa sổ, giọng nói điềm đạm: "Giữa cậu và em ấy có một đoạn duyên phận. Gần đây sóng ngầm bắt đầu dâng trào, hai người vất vả nhiều rồi."
"Không dám nhận, không dám nhận." An Bình nghe vậy nghẹn luôn một miếng tào phớ trong cổ họng, vừa ho khan vừa xua tay, "Tôi chỉ là một kẻ kéo chân sau thôi, để đạo trưởng chê cười rồi."
Lâm Quyến Sinh mỉm cười, đưa cho cậu một gói khăn giấy, "Không phải vội, cậu ăn chậm thôi."
An Bình chỉ gặp Lâm Quyến Sinh một lần trong mộng, nên không thể đoán được tính tình của vị Trường Sinh Tử này ra sao, song cậu lại không dám tìm cớ chuồn đi, đành phải ôm cốc sắt, nói chuyện phiếm với người nọ trong lo sợ. Cũng may chàng thanh niên có chút vô tư nhàn nhã giống hệt Mộc Cát Sinh, nhưng như vậy lại càng làm cho người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái hơn.
"Gốc ngân hạnh này được chuyển từ thư trai năm xưa đến trồng ở đây, nó còn nhiều tuổi hơn cả ta nữa." Lâm Quyến Sinh chỉ vào cây ngân hạnh ở giữa sân, "Cho tới bây giờ sư đệ chẳng nuôi được một vật sống nào cả, chỉ có cái cây này là chăm sóc rất tốt."
Đối phương nói vu vơ rất nhiều chuyện, An Bình dần dần thả lỏng, ăn hết một cốc tào phớ, "Lần đầu tiên tôi gặp bán tiên là lúc cái cây này vẫn còn vàng óng." Cậu kể lại tình huống khi đến đưa bài tập về nhà cho Mộc Cát Sinh hồi đầu, "Hoàng Ngưu ở cổng còn lừa tiền vé của tôi." Bây giờ nhớ lại mọi chuyện lúc đó, cậu cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
Quả nhiên Lâm Quyến Sinh nở nụ cười, "Cậu nói người gác cổng à, vậy thì chắc hẳn là Thành Hoàng nơi này rồi."
"Thành Hoàng?"
"Thần Thành Hoàng, bảo vệ và phù hộ dân chúng trong thành —— Cậu có thể hiểu như là một nha môn địa phương được Âm phủ lập ra ở nhân gian. Ngài Thành Hoàng quản lý mọi việc trong thành, diệt trừ tai ương, ban phát phúc lộc." Lâm Quyến Sinh nói liên tục: "Nếu cậu hứng thú thì có thể tìm Liêu Trai Chí Dị hoặc Thái Bình Quảng Ký để xem, bên trong có rất nhiều câu chuyện về Thành Hoàng. Trong thế giới ma quỷ bốn phương, Thành Hoàng được coi là vị thần rất gần gũi với dân, luôn phù hộ cho một vùng bình an."
An Bình nhớ tới bức tượng thần trong từ đường, trông nghèo túng bần hàn đến ê cả răng, "Nếu là ngài Thành Hoàng thì sao có thể làm người gác cổng được?"
"Tu hú chiếm tổ." Lâm Quyến Sinh cười bất đắc dĩ: "Sư đệ là Thiên Toán Tử, không ai có thể nói lý được với em ấy."
An Bình: Quả nhiên là vậy.
"Nhưng mà phố Thành Tây là nơi phong ấn thang Âm Dương, sư đệ lại trấn thủ nơi này, cho nên em ấy thực sự có lý do để ở lại đây." Lâm Quyến Sinh chợt đổi giọng, "Mấy năm gần đây hương khói ít ỏi, nếu đổi lại là nơi khác thì có lẽ Thành Hoàng đã biến mất từ lâu rồi. Thành Hoàng nơi này ít nhiều gì cũng nhờ vào vận khí của Thiên Toán Tử, mới có thể tồn tại cho đến bây giờ, thành ra cũng mặc cho sư đệ không trả tiền thuê nhà."
Trong lúc hai người đang nói chuyện, cổng chính của miếu Thành Hoàng bỗng nhiên bị đẩy ra, Hoàng Ngưu đeo băng tay đỏ đi vào, "Trường Sinh Tử." Đối phương cúi chào Lâm Quyến Sinh, sau đó xoay người đưa túi nilon trong tay về phía An Bình, "Lại gặp mặt thiếu gia rồi, thiếu gia ăn sáng chưa?"
An Bình thật ra đã ngửi thấy mùi thơm của bánh kếp từ đằng xa, trong lòng thầm nhủ đám thần tiên quỷ quái này thực sự quá giản dị, bình dân rồi, "Có cho ớt không?"
"Có cho." Hoàng Ngưu nói, "Còn cho thêm cả xúc xích nữa."
Lời vừa dứt, ngoài cổng lại có một người khác đi vào, lần này là Ô Tất Hữu. Đối phương ôm mũ bảo hiểm, mặc đồng phục giao đồ ăn, sau đó ném một cái túi giấy cho An Bình, "Đưa tiền đây." Trong túi là bánh bao kim sa và cháo quế hoa, bên ngoài còn ghim kèm hóa đơn đặt hàng.
An Bình không hiểu ra sao: "Tôi có đặt đồ ăn đâu?"
"Tôi đặt." Ô Tất Hữu mở màn hình điện thoại di động, giơ mã thanh toán QR đến trước mặt An Bình, "Ông đây đi làm thêm, quét hộ cái đơn hàng cái."
An Bình ngồi xổm trong sân ăn một đống đồ, ăn xong no muốn tắt thở, bèn tập Thái Cực quyền theo Lâm Quyến Sinh để tiêu thực. Tập được nửa chừng thì đột nhiên nhớ ra hôm nay cậu vẫn chưa nhìn thấy Mộc Cát Sinh, "Trường Sinh Tử, bán tiên đâu rồi?"
"Sư đệ đang ở trên lầu, còn chưa tỉnh ngủ." Lâm Quyến Sinh giúp cậu sửa lại tư thế, "Em ấy có thể chất đặc thù, đêm qua tiêu hao quá nhiều sức lực, chắc là sẽ ngủ một thời gian ngắn."
An Bình nhớ tới Mộc Cát Sinh từng nói mình là người đã chết, cậu mang vẻ mặt băn khoăn nhìn lên căn phòng nhỏ trên lầu hai, suy nghĩ lung tung một hồi. Không biết thứ đặt bên trong phòng có phải là một cỗ quan tài hay không. Cũng may hiện tại đang là mùa đông, nếu không chưa biết chừng sẽ thối rữa mất.
Bởi vì tòa nhà dạy học phải sửa chữa, nên Trung học Phổ thông số 1 cho học sinh nghỉ đông sớm. An Bình dành phần lớn thời gian ở trong miếu Thành Hoàng, có đôi khi thì học chơi cờ với Lâm Quyến Sinh, thỉnh thoảng lại chơi game trực tuyến cùng Ô Tất Hữu. Một hôm cậu đến Nghiệp Thủy Chu Hoa ăn cơm, tới đúng lúc nhà hàng đông khách, bị bắt lại làm nhân viên trông quầy.
Nhà họ An kinh doanh nhiều thế hệ, An Bình cũng được theo cha mẹ học hỏi từ khi còn nhỏ, thế nên cậu bèn tiện tay giúp Ô Tất Hữu chỉnh sửa sổ sách của vài tuần gần đây, và từ đó bắt đầu mở ra sự nghiệp lao động không công. Mỗi ngày cậu đều đi đi về về giữa hai nơi Nghiệp Thủy Chu Hoa và miếu Thành Hoàng, đến lúc nằm mơ cũng toàn là âm thanh ma quỷ "quy về không", "quy về không" của máy tính tẩy não.
Sau đó An Bình phát hiện, kỳ thực Nghiệp Thủy Chu Hoa kinh doanh suốt đêm, chỉ là sau nửa đêm sẽ không tiếp đãi người sống. Trong nhà hàng có lắp một thang máy, nhưng không thể nhìn thấy vào ban ngày. Mỗi đêm sau mười hai giờ chiếc thang máy đó sẽ đi từ tầng âm mười tám lên thẳng đại sảnh, tất cả khách hàng đều là yêu ma quỷ quái đến từ Phong Đô. Ban đầu còn có tên quỷ coi An Bình là nguyên liệu nấu ăn, suýt chút nữa thả cậu vào nồi hầm. Sau này cậu làm việc quen mặt trong nhà hàng, cũng đã có thể bình thản đón khách mang đồ ăn, và cầm một đống tiền lẻ âm phủ trên tay mà mặt không đổi sắc.
Một số nhân viên phục vụ của Nghiệp Thủy Chu Hoa là người được thuê đến từ Phong Đô, cũng có cả người của Âm Dương gia. An Bình thân thiện hòa đồng, chẳng mấy chốc đã hòa nhập được với mọi người. Một ngày nọ khi đang nói chuyện phiếm, đột nhiên có người nói, dạo gần đây việc buôn bán bận rộn hơn bình thường rất nhiều.
"Quả thực rất phát đạt." An Bình xúc động sâu sắc, hầu như ngày nào cậu cũng bận tới mức chân không chạm đất, nói xong lại thấy hơi khó hiểu, "Chẳng lẽ bình thường việc buôn bán không tốt sao?"
"Tốt thì tốt, nhưng gần đây có chút bất thường." Một nhân viên phục vụ đến từ Phong Đô nói xen vào, "Cậu không biết thôi, chứ giờ Nghiệp Thủy Chu Hoa tiếp đãi toàn nhân vật máu mặt ở Phong Đô cả đấy, mấy tên nhãi quỷ bình thường dễ gì mà tới được dương gian. Ngày thường sau nửa đêm có khách mười mấy bàn đã là tốt lắm rồi, nào có thể thấy được một biển khách mênh mông như thế này đâu."
An Bình nhớ tới mấy ngày trước cậu thực sự đã nhìn thấy Thôi Tử Ngọc, đối phương làm chủ đãi khách mấy bàn lớn liền. Có thể được Tứ Đại Phán Quan mở tiệc chiêu đãi thì chắc chắn không phải quỷ sai bình thường. Có người thì thầm nói: "Chẳng phải khoảng thời gian trước có nói là đã xảy ra chuyện gì sao...!Phong Đô cũng bận rộn ngất trời."
"Lẽ nào là khảo hạch cuối năm?" An Bình nói đùa: "Quỷ sai cũng phải tính thành tích và thưởng cuối năm sao?"
Mọi người vui vẻ, phổ biến hệ thống quy chế của Phong Đô cho An Bình biết. Thời thế thay đổi, địa phủ cũng đang bắt kịp thời đại, An Bình lấy làm lạ lắng nghe, chủ đề cuộc trò chuyện cứ thế mà thay đổi. An Bình biết dù sao mình cũng là một người sống sờ sờ, lai lịch không rõ ràng, ít nhiều gì cũng phải tránh gây hiềm nghi. Nhưng cậu có thể lờ mờ đoán được chuyện mọi người đang bàn đến, chắc hẳn là có liên quan tới ngày thang Âm Dương xảy ra biến động. Chỉ có điều Mộc Cát Sinh vẫn ngủ say chưa tỉnh, đây cũng không phải là chuyện cậu có thể quan tâm.
Rất nhanh sau đó đã đến tháng Giêng, cha mẹ An bận rộn làm ăn ở nước ngoài không về được, An Bình dứt khoát quyết định ở lại miếu Thành Hoàng ăn Tết. Cuối năm là khoảng thời gian náo nhiệt hiếm hoi của miếu Thành Hoàng, phố Thành Tây mở hội miếu, đèn lồng đỏ thẫm rực rỡ được giăng đầy khắp phố. Mỗi ngày Hoàng Ngưu đều đếm tiền hương khói vui đến độ mặt mày rạng rỡ, ngay cả tượng thần cũng trông phúc hậu hơn nhiều.
Gần đây người đến miếu Thành Hoàng rất đông, sân trước ngày nào cũng chìm trong khói sương mù mịt, mấy người An Bình đều chuyển đến ở sân sau. Hội miếu mở từ sáng sớm, náo nhiệt cả một ngày trời. Nào là múa rồng múa lân, rồi lại thêm kịch dân gian và tạp kỹ, trải dọc con phố là các quầy hàng nhỏ bán đủ thứ, có người thổi kẹo bán tranh đường, còn có người bày sạp xem bói ở gần đó. An Bình vừa nhìn thấy người nọ đã bật cười, Mộc Cát Sinh vẫn đang ngủ say ngon lành, không biết đây có được tính là đồng nghiệp tới tận cửa cướp chén cơm không nữa.
Đêm giao thừa có tuyết rơi. Sáng sớm hôm sau An Bình đã bị tiếng chiêng trống huyên náo đánh thức, cậu ngáp dài một cái rồi ra ngoài đi dạo. Trong hội miếu có rất nhiều quầy hàng ăn vặt, mua đại mấy món gì đó là có thể làm đồ ăn sáng. Cậu mua mấy miếng bánh dày đường đỏ và một chén canh hạt sen đựng trong cốc sắt tráng men, sau đó lim dim ngái ngủ đi về, mơ mơ màng màng đẩy cửa sân sau ra.
Tiếp đó cậu không khỏi giật mình vì bất ngờ. Trong sân có một người thanh niên, đối phương mặc áo khoác màu đen đang đứng trong tuyết, trên tay cầm một tờ giấy cắt hoa, vẻ mặt trông rất trầm tĩnh. Phải mất một lúc lâu An Bình mới hoàn hồn lại, sau đó cậu nhận thấy câu đối xuân đã được dán ngoài cửa, đối phương chắc hẳn không phải kẻ trộm, hơn nữa nhìn qua có chút quen mặt. Cậu còn đang buồn ngủ, không đủ tỉnh táo để nhớ xem người này là ai, bỗng nhiên một trận gió thổi tới, trong không khí tràn ngập hương mai thoang thoảng. Lúc này An Bình mới phát hiện, hoa mai đỏ trong sân đã nở rộ.
Hai người đối mắt nhìn nhau, An Bình cả kinh, lập tức tỉnh táo, nhận ra thân phận của đối phương. Đương lúc cậu đang lắp bắp không biết nói gì thì cửa sổ căn phòng nhỏ trên lầu hai đột ngột mở ra, tiếng cười cũng truyền ra bên ngoài. Chỉ thấy Mộc Cát Sinh chống cằm nằm sấp bên cửa sổ, dáng vẻ ngái ngủ như vừa mới tỉnh, "Thơm thật đấy, thơm đến mức người chết như tôi cũng phải tỉnh dậy."
Sau đó y nhìn về phía An Bình, trêu chọc hỏi: "An Bình nhi, cậu có biết hoa mai nở khi nào không?"
An Bình còn đang khiếp sợ cực độ, căn bản vẫn chưa kịp phản ứng, "Hả?"
Mộc Cát Sinh mỉm cười dựa vào lan can, giọng điệu lười biếng của y vang vọng khắp sân.
"Tháng Chạp nở mai, Tam Cửu Thiên lại tới.