Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 35
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến tối.
Bàn tiệc đã bày biện thịnh soạn, đầy ắp món ngon.
Mộc Cát Sinh không quá câu nệ lễ nghi gì cả, y còn ăn quên cả trời đất suốt buổi chiều, nên trước đó y có nói ai đói thì cứ ngồi thẳng vào bàn mà ăn. Có vẻ như Ô Tất Hữu đặc biệt đến đây chỉ để ăn chực bữa này, vừa ngồi vào bàn là lập tức cầm đũa gắp lia lịa, không chỉ riêng cậu ta mà Hoàng Ngưu cũng ăn như hổ đói. Cả hai thi nhau càn quét mâm cỗ, thậm chí còn lườm nguýt nhau vì miếng thịt kho tàu.
Mùi đồ ăn thơm lừng khắp sân từ chiều, khiến An Bình cũng ứa nước miếng. Ai ngờ, cậu còn chưa kịp cầm đũa thì Mộc Cát Sinh đã gọi cậu vào bếp, “Năm mới may mắn!”
Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm nhìn cậu, đưa cho cậu một bao lì xì.
An Bình có chút kinh ngạc, há hốc miệng nhưng nhất thời không biết nói gì.
Mộc Cát Sinh đặt bao lì xì vào tay An Bình, “Trẻ con nhận lì xì Tết là chuyện đương nhiên. Năm trước cậu gặp nhiều chuyện không may, nên năm nay càng phải nhận.”
Trong bao lì xì là một tấm thẻ tín dụng, trên mặt thẻ in tên Ngân hàng Thiên Địa.
“Sắp tới Chợ Quỷ mở cửa, cậu có thể theo con gái ta đến đó dạo chơi một vòng.” Mộc Cát Sinh nói, “Cậu biết quy tắc của Chợ Quỷ rồi chứ? Trừ những gian hàng treo đèn lồng xanh, còn lại cứ thoải mái quẹt thẻ.”
Đây là lần đầu tiên An Bình nhận tiền lì xì kiểu này, trong phút chốc không biết nên khóc hay cười. Nhưng thấy Mộc Cát Sinh hiếm khi hào phóng như vậy, cậu định nói vài lời chúc Tết cho phải phép, thì Sài Thúc Tân ở bên cạnh đã lên tiếng trước: “Cứ nhận đi.”
Sài Thúc Tân đang đun một nồi hấp, khuôn mặt hắn dưới ánh lửa bỗng trở nên dịu dàng hơn vài phần, “Cậu ấy mượn hoa dâng Phật đó.”
Mộc Cát Sinh phản bác hùng hồn và đầy lý lẽ: “Tôi đây là bô lão có đức độ đấy chứ!”
Có đức hay không thì nói sau, nhưng gã thần côn cợt nhả quanh năm suốt tháng này cuối cùng cũng đã có vài phần dáng vẻ của một bậc bề trên. Mộc Cát Sinh cầm bánh nướng kẹp lấy một miếng thịt hấp rồi đưa cho An Bình, “Ăn chút bánh lót dạ trước đi, ngoài kia có hai con quỷ chết đói vừa đầu thai. Nhóc An Bình à, cậu chưa chắc đã tranh giành đồ ăn lại với chúng đâu.”
Bánh nướng vừa mới ra lò, rắc muối tiêu giòn tan, hương vị đậm đà. An Bình liếm môi đi ra khỏi bếp. Nhớ lại lúc trước ở trong mơ, cậu chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, ngày nào cũng phải trơ mắt nhìn bếp lửa bập bùng. Giờ đây cuối cùng cậu cũng đợi được đêm giao thừa này.
Căn bếp nhỏ của thư viện Ngân Hạnh có thể tạm coi như là một nửa trường dạy nấu ăn Tân Phương Đông, hầu hết những người từng nấu ăn ở đó đều có kỹ năng nấu nướng rất tuyệt vời – ngoại trừ Mộc Cát Sinh.
An Bình nhìn đồ ăn bày đầy trên bàn, so với phong cách nấu nướng nhiều dầu mỡ và cay nồng của Tùng Vấn Đồng, thì Sài Thúc Tân rõ ràng thiên về các món thanh đạm, tốt cho sức khỏe hơn, chỉ riêng món hầm đã có bốn, năm món khác nhau. Trước mặt cậu là một đĩa thịt xông khói om mật ong, bên dưới là những miếng sò điệp khô to tròn, thịt xông khói chín mềm, trên lớp sốt mật nâu sẫm được rắc thêm một nắm hạt thông nhỏ. Món ăn bên cạnh hình như là hải sâm xào hành, nhưng chỉ còn lại mỗi nước sốt vì đã bị ăn sạch.
Cậu nhận ra trên bàn có nhiều món ngọt hơn hẳn những món khác. Cậu không biết khẩu vị của Ô Tất Hữu thế nào, và trong ấn tượng của cậu, Mộc Cát Sinh cũng không kén ăn, chẳng lẽ Sài Thúc Tân là người hảo ngọt ư?
“Ngớ người ra làm gì vậy? Cậu có ăn nữa không?” Ô Tất Hữu chỉ vào đĩa thịt viên chiên xù sốt mận trước mặt cậu, “Không ăn thì để tôi bưng đi.”
An Bình sực tỉnh lại, vội vàng cầm đũa lên gắp.
Hơi ấm tràn ngập khắp phòng, cực kỳ giống với không khí của những đêm uống rượu dưới ánh đèn năm ấy, mang theo hương vị của những cơn mưa cũ.
Ăn xong bữa cơm thì đã là nửa đêm, không biết Mộc Cát Sinh kéo một đoạn dây điện đâu đó ra, rủ mấy người ra sân cùng xem TV – Có vẻ như là chương trình Gala Chào xuân. An Bình nhìn vào một vị quan đội mũ đỏ trên TV, “Đây là ai vậy?”
“Lúc sống hình như là một quan lớn ngoại giao thì phải.” Ô Tất Hữu ngồi cách Mộc Cát Sinh xa tít tắp, cắm mặt vào chơi game, “Đây là đài truyền hình Phong Đô.”
An Bình nghe vậy thì ngạc nhiên, rồi hắt hơi một cái, “Cậu không thấy lạnh à?” Nói xong nhìn về phía Mộc Cát Sinh, “Bán tiên à, chúng ta có thể vào nhà xem được không?”
“Trong nhà sóng yếu lắm.” Mộc Cát Sinh cắn hạt dưa, “Không sao đâu, đợi lát nữa là ấm ngay thôi mà.”
“Ý anh là sao?” An Bình không hiểu, nhưng tất cả mọi người đều đang bận làm việc riêng, chẳng ai để ý tới cậu. Hoàng Ngưu đang giúp Sài Thúc Tân gói sủi cảo trong bếp, thấy vậy liền thò đầu ra cửa sổ, “Nhóc An Bình, có muốn vào đây một lát cho ấm không?”
An Bình không thể xem nổi cảnh ma quỷ múa loạn trên TV nữa, bèn chạy vào bếp giúp đỡ. Lại nói, từ lúc về đến giờ, hình như Sài Thúc Tân vẫn chưa ra khỏi bếp, “Linh Hư Tử,” An Bình vừa rửa tay vừa nói: “Ngài không ăn chút gì à?”
Sài Thúc Tân chợt khựng người lại, “Tôi không sao.”
Hoàng Ngưu cười ha hả, vỗ vỗ vai cậu, “Ở nơi này của chúng ta, ngoại trừ cậu và Vô Thường Tử thì những người khác ăn hay không cũng chẳng thành vấn đề. Chủ yếu là do Thiên Toán Tử ham ăn, cậu chờ mà xem, tối nay còn có ba bữa nữa đó.”
An Bình nghe mà choáng váng cả đầu, ba bữa nữa?
Nhưng nhìn nồi niêu xoong chảo đầy ắp trên bếp thì đúng là không có vẻ gì sẽ kết thúc sớm. Sài Thúc Tân đang rang tiêu khô trên chảo, mùi thơm lan tỏa khắp phòng, chỉ riêng nhân bánh sủi cảo cũng đã có ba chậu lớn. An Bình nhận ra có nhân hẹ, nhân cần tây, “Chậu này là nhân gì vậy?”
“Củ năng và ngô, nhân ngọt.” Hoàng Ngưu nói, “Lát nữa sẽ có thêm một chậu sủi cảo đường nâu nữa.”
Sủi cảo đường nâu, An Bình chưa từng nghe đến bao giờ, nghe cứ như món ăn quái dị do Mộc Cát Sinh tự chế ra vậy. Cậu ngập ngừng hỏi: “Sủi cảo nhân ngọt à? Ăn ngon không?”
“Mỗi người thích một vị, mỗi người mỗi khác mà.” Hoàng Ngưu cười nói: “Nhiều người thích ăn nhân ngọt lắm đấy.”
Một lát sau sủi cảo được đưa vào nồi hấp, ngoài sân truyền đến tiếng trống vang dội. An Bình theo tiếng động ngó ra, “Trên TV đang chiếu gì vậy?”
“Múa lân ngũ phương.” Mộc Cát Sinh nói: “Một điệu múa thời Đường, vốn dĩ sắp thất truyền, nhưng sau khi lập quốc, ban tuyên truyền Phong Đô đã quay phim, ghi hình lại. Bây giờ băng video này bán rất chạy ở Chợ Quỷ, ngoài ra còn có cả phiên bản thể dục nhịp điệu và nhảy quảng trường.”
Nhiều điều kỳ lạ đến mức cậu không biết phải nói từ đâu. An Bình không khỏi tò mò về Chợ Quỷ Phong Đô bây giờ đã thành cái dạng gì rồi, đến quỷ cũng cần tập thể dục sao? Yêu ma quỷ quái nhảy nhót ầm ĩ rồi hát lớn “đốt cháy calo của tôi đi” đó hả?
Vậy thì thật đúng là ma quỷ cuồng loạn.
Cửa sổ bị gõ nhẹ vài cái, Ô Tất Hữu thò đầu vào, nói: “Lấy cho tôi ít đồ ăn với, mau lên. Chết tiệt, tôi sắp chết đói rồi đây này.”
Kỹ năng chơi game của Ô Tất Hữu thực sự quá tệ, không phải sắp chết thì cũng đang trên đường đi đến cái chết. An Bình nhìn màn hình điện thoại của cậu ta, xác định là hết cứu, “Cậu tự vào lấy không được sao?”
“La Sát Tử ở trong đó, tôi không dám vào.”
An Bình kinh ngạc, “Cậu sợ anh ta đến thế sao?”
Ô Tất Hữu dồn toàn bộ tinh lực vào trò chơi, buột miệng nói, “Cậu cứ thử đánh một trận với anh ấy xem… Chết tiệt!” Sau đấy tướng game bị bắn nát đầu, Ô Tất Hữu suýt ném điện thoại đi. Thấy cậu ta lại sắp nổi khùng ngay tại chỗ, An Bình vội vàng lấy điện thoại của mình ra, “Hay là thế này, tôi chơi cùng cậu một ván.”
“Không chơi nữa.” Ô Tất Hữu lại lắc đầu, “Mười lăm tháng Giêng cậu có rảnh không?”
“Sao vậy?”
“Chẳng phải lão già đó đã cho cậu tiền lì xì rồi sao.” Ô Tất Hữu nói: “Mười lăm tháng Giêng này mở Chợ Quỷ, tôi dẫn cậu đi bar.”
An Bình nghi ngờ mình đã nghe nhầm: “Cậu nói gì cơ?”
“Đi bar đó.” Ô Tất Hữu tặc lưỡi một tiếng, “Cậu không muốn đi thì thôi, nếu không có tôi dẫn cậu đi thì vị thành niên như cậu còn lâu mới vào được đấy.”
An Bình: “…Tôi trưởng thành rồi, cảm ơn.”
“Hừ, thế là cậu không cao thêm được nữa rồi.”
An Bình không hiểu rốt cuộc tại sao Ô Tất Hữu lại có ám ảnh tiêu cực về chiều cao đến thế. Cậu ta cũng đâu có thấp, nhưng có lẽ là do bị lời nói của Mộc Cát Sinh đầu độc mỗi ngày, nên cậu ta mới trở nên ám ảnh như một kẻ nghiện sữa vậy. Ô Tử Hư cũng không thấp, dựa theo gen của anh, chỉ cần vợ anh không phải là Tí Hon thì với chiều cao hiện tại của Ô Tất Hữu, tương lai cậu ta chắc chắn sẽ cao hơn mét tám.
Sau đấy, cậu lại nhớ ra một chuyện, hình như cậu nhóc này mới chỉ tốt nghiệp mẫu giáo, chưa biết gì về di truyền học cũng đúng thôi.
An Bình gắp cho Ô Tất Hữu một đĩa khoai môn ngào đường, nhưng rồi bị cậu ta chê bai, nói: “Sao cậu lại thích mấy món ngọt lịm như con gái thế.”
“Tôi còn tưởng cậu thích ăn chứ.” An Bình cắn một miếng, “Tôi thấy tối nay Linh Hư Tử toàn nấu món ngọt mà.”
Chê thì chê mà ăn thì vẫn ăn, Ô Tất Hữu nhận lấy đĩa, miệng nhồm nhoàm nói không rõ: “Lão già đó không kén ăn, ông ta cũng thích ăn ngọt.”
An Bình chú ý tới cách dùng từ của cậu ta: “Cũng?”
“Cậu không biết à?”
Ô Tất Hữu bỗng nhiên hiểu ra vấn đề, sau đó làm vẻ mặt hóng chuyện, “Không thì cậu cho rằng ai có thể ăn hết chỗ thức ăn nhiều như vậy trong bếp? Cho lợn ăn chắc?”
An Bình nghĩ tới hai tên vừa càn quét đồ ăn trên bàn khi nãy, cảm thấy tốt nhất là không nên bắt bẻ cách chọn từ của tên nhóc này.
Ô Tất Hữu kể cho cậu nghe vài chuyện kỳ lạ về Chợ Quỷ Phong Đô. Trong lúc hai người đang trò chuyện thì sủi cảo đã ra lò, đồng thời bên ngoài cũng truyền đến tiếng gõ cửa. “Đúng là biết chọn giờ đến.” Ô Tất Hữu nhíu mày nói: “Năm nào cũng đến đúng lúc để ăn nồi sủi cảo đầu tiên.”
Mộc Cát Sinh tập trung toàn bộ sự chú ý vào TV, hoàn toàn không để ý đến những việc bên ngoài. Sài Thúc Tân và Hoàng Ngưu thì đang bận bưng sủi cảo, cuối cùng vẫn là Ô Tất Hữu đẩy An Bình đi mở cửa. Vừa mở cửa ra, pháo giấy màu sắc nổ “bùm” một tiếng, rơi đầy lên đầu An Bình, ngay sau đó một tiếng cười vang lên: “Chúc mừng năm mới! Tiền vào như nước! Tấn tài tấn lộc!”
Ngoài cửa có một cô gái vô cùng xinh đẹp, môi đỏ, eo thon, váy ngắn để lộ đôi chân dài, bên dưới đi giày cao gót, dẫm một chân lên ngưỡng cửa, trông còn cao hơn An Bình gần một cái đầu. “Cậu là An Bình phải không?” Người đó vòng tay ôm lấy cậu như anh em thân thiết, giọng nói pha chút khẩu âm Bắc Kinh, “Em trai đẹp trai phết nha!”
“Quỷ sứ, sao lại đi giày cao gót thế?” Ô Tất Hữu ngửa đầu nhìn đối phương, “Má ơi, còn nhuộm tóc màu hồng nữa?”
“Tóc càng hồng, đánh càng hăng, giờ chị đây chính là bậc vương giả, lát nữa dẫn cưng đi cướp mạng thăng cấp.” Cô gái lấy một bao lì xì đỏ trong túi ra, “Tiền mừng tuổi này, cầm lấy đi em trai.”
Nói xong lại nhìn về phía An Bình: “Lần này tới hơi vội, chưa chuẩn bị được quà gặp mặt. Tôi mời cậu đi Chợ Quỷ Phong Đô đi bar sau nhé.”
Cô gái này thực sự cực kỳ ngầu, nói chuyện vô cùng khí thế, hứng khởi, mang theo chút phóng khoáng, phong tình khó tả. Tuy rằng cao hơn cậu một cái đầu nhưng An Bình vẫn không khỏi nảy sinh chút thiện cảm, “Rất hân hạnh được gặp, xin hỏi tôi phải xưng hô với chị thế nào?”
Ô Tất Hữu nhìn cậu với biểu cảm kỳ quặc, hình như đang cố nhịn cười, “Lão già đó chưa nói gì cho cậu ta biết đâu.”
“Không sao không sao, gặp nhau tức là có duyên, đều là anh em thân thiết cả.” Cô gái vô tư vỗ mạnh vào vai An Bình, “Tôi đói chết rồi, cơm anh tôi nấu xong chưa?”
Vừa dứt lời cửa bếp liền mở toang, Hoàng Ngưu bưng mâm ra ngoài, “Thiên Toán Tử, làm phiền ngài dọn chỗ ra giúp tôi cái!”
“Đến giờ ăn rồi!”
Một chiếc bàn tròn được dọn ra trong sân, cùng ngọn đèn đỏ treo trên cao. An Bình kinh ngạc phát hiện ra rằng, xung quanh không còn lạnh nữa.
Cậu thầm nghĩ tới chuyện khi nãy, cô gái vừa mới cho Ô Tất Hữu lì xì, nói không chừng là người lớn trong nhà cậu ta – đang nghĩ dở thì Mộc Cát Sinh ở bên cạnh lên tiếng: “Thông lệ cũ, chúc Tết phát lì xì.”
“Được rồi.” Cô gái búng ngón tay, “Năm nay anh muốn nghe đoạn nào?”
“Tối nay anh vất vả nhiều rồi.” Mộc Cát Sinh nhìn Sài Thúc Tân, đùa giỡn nói: “Công thần cầm muôi muốn nghe gì đây?”
Sài Thúc Tân uống một ngụm trà, “Em thích là được.”
“Vậy thì cứ Tây Sương đi.” Mộc Cát Sinh cầm đũa gõ vào chén, “Hát đoạn Hồng Nương ấy.”
Nói hát là hát, cô gái cầm khăn ăn phất lên, ánh mắt lúng liếng, “Cô ơi, cô xinh tươi rạng rỡ—”
Ngân dài một tiếng lại nhìn về phía Sài Thúc Tân, “Quân Thụy hỡi, cậu tài đức rạng ngời—”
“Tình này há chẳng ngàn vàng chuộc,
Trăng nghiêng, bóng rủ, bước ngọc sang,
Đêm nay dứt hết lòng vương vấn,
Một cặp tình nhân thỏa mộng vàng…”
Từ đầu mày đến đuôi mắt của cô gái này đều đậm nét hí kịch, An Bình xem vô cùng vui vẻ, ngay cả Ô Tất Hữu cũng bật cười thành tiếng, riêng Hoàng Ngưu thì sặc nước mà ho khan, “Ôi chao ôi trời tôi ơi! Tinh Túc Tử ngài mau gả mình đi đi, đừng ở đây mà hại nước hại dân nữa!”
An Bình vẫn đang cười, nhưng mới cười được vài tiếng thì đột nhiên đần mặt ra.
Khoan đã, Hoàng Ngưu vừa gọi cô gái ấy là gì?
Tinh Túc Tử?
?!?!
Cả người An Bình hóa đá, Mộc Cát Sinh như thể đang chờ đợi cảnh này, trong sân lập tức vang lên tiếng cười điên cuồng của y và Ô Tất Hữu.
“Lão Ngũ được lão Nhị một tay nuôi lớn.” Mộc Cát Sinh vừa ho khan vừa cười, “Từ nhỏ lão Nhị đã ngâm mình trong “Quan Sơn Nguyệt”, lớn lên trong đống phấn son, nên là hai người bọn họ giống nhau như đúc vậy đó.”
An Bình biết rõ thân thế của Tùng Vấn Đồng nhưng vẫn bị sốc một lúc lâu. Mặt đẹp tựa phù dung, eo thon như dương liễu, khôi ngô tuấn tú, hoa nhường nguyệt thẹn, đôi mắt phong lưu sắc như đao – Bạn của phụ nữ lại nuôi ra được một bậc thầy giả gái ư?
Cái món này là gia truyền sao?
Cả một bàn đồ ăn đầy ắp giờ đã có lời giải thích. Chu Ấm Tiêu như lao đầu vào hũ đường, ăn sủi cảo đường nâu còn chấm mật ong. An Bình nhìn mà ê cả răng. Mà chẳng trách xung quanh không còn lạnh nữa, bởi vì anh là hậu duệ của Chu Tước, ngũ hành thuộc hỏa, ngay cả đèn lồng cũng chói sáng rực rỡ hơn, mang tới ấm áp ngập tràn khắp sân.
Chu Ấm Tiêu cười hì hì nhận bao lì xì của Mộc Cát Sinh, “Cảm ơn anh nhé.” Rồi quay đầu nhìn về phía An Bình, “Xin lỗi em trai nha, lát mời cậu uống rượu.”
Anh có nền tảng hát hí kịch, từ nãy vẫn luôn giả giọng nói chuyện với An Bình, chất giọng thanh thoát, duyên dáng. Bây giờ anh dùng giọng thật, thanh âm có chút khàn khàn, toát lên vẻ phóng khoáng, quyến rũ khó tả.
Người đẹp tựa cốt cách, rực rỡ hóa lửa hồng.
Trong trí nhớ của An Bình, Chu Ấm Tiêu vẫn chỉ là một cây chổi lông gà sặc sỡ, bị Mộc Cát Sinh mang ra đùa nghịch phải lăn lộn bò toài khắp vườn rau. Cậu nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, nhìn mãi mới chắc đây là đàn ông, cậu thật sự không nhìn ra được chút bóng dáng nào của quá khứ.
Thời gian quả đúng là một con dao giết gà sắc bén.
Chu Ấm Tiêu chắc hẳn năm nào cũng đến chúc Tết, trò chuyện rôm rả với Mộc Cát Sinh, đủ loại chuyện phiếm, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười lớn của hai người. Ngay cả Sài Thúc Tân cũng rất thân thiết với anh, trên khuôn mặt cũng toát lên vẻ quan tâm, săn sóc.
An Bình nhớ tới chuyện chủ viện Ngân Hạnh rất thích Côn Khúc, mỗi khi Tết đến đều biểu diễn vài đoạn, đây là truyền thống của thư viện Ngân Hạnh. Năm đó, Sài Thúc Tân ở lại thư viện ăn Tết lần đầu tiên, Mộc Cát Sinh cũng hát một đoạn Tây Sương.
Tiếng hát trong TV truyền tới, không biết là khúc lão điệu của triều đại nào đang phát, Mộc Cát Sinh và Chu Ấm Tiêu bắt đầu nốc rượu, uống từ bàn ăn ra đến tận nóc nhà. Sài Thúc Tân ra mở cửa chính, trên đường phố tấp nập bóng người qua lại.
Chập tối ngày 30 Tết đâu đâu cũng vắng vẻ, khi ấy mọi người đều đang quây quần ở nhà ăn bữa cơm đoàn viên. Mà tới gần lúc 0 giờ, đám người đã no say rượu thịt liền ra khỏi nhà dạo chơi trên đường, rồi cùng nhau tám nhảm chuyện phiếm trong men say. Đêm giao thừa không có trăng sáng, nhưng cả thành phố đều rực sáng ánh đèn nhộn nhịp.
Hoàng Ngưu bê một cái nồi lớn từ trong bếp ra, đặt trước cửa miếu Thành Hoàng, bắt đầu phát cháo miễn phí. Cháo gồm gạo nếp trộn lẫn với long nhãn, hạt sen, chà là mật và đậu đỏ. Đám trẻ con xách đèn lồng đứng vây quanh nồi, mặt đứa nào đứa nấy cũng nhỏ nhắn, tròn trịa, hồng hào đáng yêu.
Hàng người đợi cháo trên bậc thềm càng lúc càng dài. Ô Tất Hữu ném cho An Bình một cái muôi, “Ra giúp một tay đi.”
Tuy miếu Thành Hoàng ít hương khói, nhưng mỗi năm vào đêm giao thừa, cháo phúc lành ở đây vẫn rất được hoan nghênh, mọi người luôn thích tới đây để xin may mắn. Khi còn tấm bé, An Bình ở nhà đón Tết cùng cha mẹ, mẹ cậu có đang chơi mạt chược giữa ván mà thấy sắp đến đêm thì cũng đặc biệt lái xe chạy tới đây xin cháo.
Hồi đó cậu vẫn chưa hiểu được ý nghĩa đằng sau bát cháo này, cậu chỉ nhớ đêm đó tuyết rơi, khắp không gian đều ngập tràn hương thơm của chà là mật.
Rất nhanh sau đó, một nồi cháo đã được phát hết. An Bình và Ô Tất Hữu bưng nồi lớn trở lại bếp. Ô Tất Hữu đột nhiên hỏi cậu: “Cậu có biết thư viện Ngân Hạnh không?”
“Sao thế?”
“Lúc cha tôi còn sống, tôi được nghe ông ấy kể rằng, thư viện Ngân Hạnh được xây dựng trong một ngôi chùa. Mỗi năm vào dịp Tết đến, các nhà sư đều sẽ phát cháo phúc lành. Đúng nửa đêm, sư trụ trì đức cao vọng trọng nhất trong chùa sẽ đánh chuông cầu phúc, mọi người ngồi trên những bậc thang dài, vừa ăn cháo vừa nghe tiếng chuông.”
An Bình nói thầm trong lòng, tôi biết chứ, tôi còn tận mắt nhìn thấy cơ.
Cháo phúc lành năm ấy còn là món cháo thuốc được Sài Thúc Tân lên công thức chuẩn bị. Tùng Vấn Đồng nấu cả buổi chiều, kết quả là bị Mộc Cát Sinh và Chu Ấm Tiêu lén ăn hết hơn nửa nồi. Hai người họ bị Tùng Vấn Đồng cầm muôi đuổi giết khắp thành, cuối cùng vẫn là Ô Tử Hư phải móc tiền túi đi thuê đầu bếp của mấy quán rượu nấu phụ, như vậy mới kịp buổi phát cháo đêm hôm đó.
Cửa bếp bị đẩy ra, Hoàng Ngưu bước vào, bưng một cái nồi nhỏ từ dưới bếp lò lên, bên trong là cháo phúc lành nóng hổi.
Hoàng Ngưu nháy mắt về phía An Bình và Ô Tất Hữu, “Tôi lén phần lại đấy, nhân lúc còn nóng, mau ăn thôi.”
“Tôi đâu có nói là mọi người không được ăn đâu.” Giọng nói của Sài Thúc Tân vang lên bên ngoài bếp, hắn gõ gõ vào cửa sổ, “Ra đây đi, sắp 0 giờ rồi.”
Hoàng Ngưu run rẩy, cười nói: “Quả nhiên không giấu được đôi mắt tinh tường của ngài…”
Lời còn chưa dứt, một tia lửa phóng vút lên cao, nổ tung thành những chùm pháo hoa rực rỡ giữa bầu trời đêm, tiếng hô kinh ngạc vang vọng khắp đường phố. An Bình thò đầu ra cửa sổ, chỉ thấy Chu Ấm Tiêu đứng trên nóc nhà, trong tay cầm một chiếc lông vũ. Lông vũ bị anh giật ra từng sợi châm lửa, chúng giống như những sợi kim tuyến cuộn tròn bay lên không trung, rồi nổ vang đì đùng trên trời.
Ô Tất Hữu đẩy cậu sang một bên, hai cái đầu chen chúc trong một ô cửa sổ, “Chim Ấm Tiêu lại đang đốt lông của mình hả?”
“Năm nào Tinh Túc Tử cũng đều làm vậy sao?” An Bình huých nhẹ vào người Ô Tất Hữu, “Pháo hoa là hàng cấm, cậu là quản lý đô thị mà chỉ đứng nhìn thôi sao?”
“Thành phố cấm đốt pháo, nhưng không cấm đốt lông.” Ô Tất Hữu trợn mắt, “Tôi không quản được.”
Sài Thúc Tân đứng bên cửa sổ, ngẩng đầu ngắm nhìn một lúc lâu, sau đó nói với An Bình: “Trên bếp còn một nồi cuối cùng nữa, phiền cậu mang ra giúp tôi.”
Lúc này An Bình mới nhận ra trong góc phòng còn có một cái bếp đơn, đang đun một nồi đồng, “Đây là nồi gì thế?”
Ô Tất Hữu vẫn đang ngó ra ngoài cửa sổ, nghe vậy thì hừ một tiếng, “Nồi đặc biệt của riêng lão già đó đấy.”
Cậu tò mò mở nắp ra xem, bên trong nồi đồng là đủ loại rau thịt được xếp xen kẽ từng tầng lớp, cạnh nồi được xếp thêm vài miếng sủi cảo trứng bọc tôm, phía trên cùng rải nấm đông cô bông và thịt hun khói, mùi thơm phả thẳng vào mặt, vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm.
Là lẩu Nhất Phẩm.