Chương 34

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời Mộc Cát Sinh nói đã xác nhận suy nghĩ của An Bình: chàng thanh niên trước mặt chính là Sài Thúc Tân.
Người đó giữ vẻ mặt bình thản, khẽ gật đầu chào An Bình, rồi ngẩng lên nhìn Mộc Cát Sinh đang đứng trên lầu hai, nói: "Tôi về rồi."
"Về đúng lúc thật đấy." Mộc Cát Sinh vươn vai rồi nhảy xuống từ bậu cửa sổ, "Vừa hay tôi vẫn chưa ăn sáng."
"Em muốn ăn gì?"
"Mì nước, nấu nước dùng đậm đà một chút nhé." Mộc Cát Sinh tiện tay cầm chiếc ca tráng men trong tay An Bình, mở nắp nếm thử một ngụm, "Ngon thật, chè sen của quán này chỉ bán vào tháng Giêng, năm nào cũng ngon tuyệt."
Sài Thúc Tân quay người đi vào bếp, trong khi đó An Bình vẫn còn đang sững sờ. Mộc Cát Sinh búng tay cái tách trước mặt cậu, "Hoàn hồn đi." Trên mặt hiện lên vẻ cợt nhả trêu chọc, "Mắt cậu cứ trố ra thế kia, chưa từng thấy trai đẹp bao giờ à?"
Lúc này An Bình mới phản ứng lại, khó tin nói: "Tôi không ngờ anh ta vẫn còn sống..."
"Chết rồi." Mộc Cát Sinh chặn ngang câu nói của An Bình, "Giống tôi vậy."
An Bình ngớ người ra, vừa định hỏi thêm thì Mộc Cát Sinh đã cầm chiếc ca tráng men đi ra ngoài, "Đi nào, đi chơi hội miếu thôi."
Y còn nói vọng lại: "Nhóc An Bình, cậu không cần hỏi nhiều đâu, sau này tự khắc sẽ rõ."
Mộc Cát Sinh đi ra sân trước, tiện tay vơ một nắm tiền lẻ từ hòm công đức. Hoàng Ngưu đứng sau lưng y, gân cổ lên hét: "Ngươi lại lấy tiền công đức của ta!"
"Lát nữa trả lại cho ngươi sau!" Mộc Cát Sinh phất tay một cái rồi chuồn đi mất.
Ngoài cửa, hội miếu đã rộn ràng tiếng trống chiêng, trên phố có hai con lân đỏ đang tranh giành một quả tú cầu. Chỉ chớp mắt, Mộc Cát Sinh đã lẫn vào trong đám đông. Đến khi An Bình vất vả tìm thấy y thì người này đang ngồi xổm trước quầy bói toán, trong tay cầm một cây kẹo đường vẽ hình Trư Bát Giới.
Đường đường là Thiên Toán Tử mà lại đi tranh giành công việc làm ăn nhỏ của người khác. An Bình nhìn cảnh này mà buồn cười không thôi, cảm thấy độ không biết xấu hổ của y đã đạt cảnh giới mới. Nhưng lúc cậu bước tới thì lại nghe thấy Mộc Cát Sinh nói: "Người anh em, tôi thấy trong bát của anh có nhiều tiền xu phết ha, chỗ tôi có mấy tờ tiền chẵn, đổi ít tiền lẻ được không?"
An Bình: "..."
Thầy bói kia liếc mắt Mộc Cát Sinh. Y cắn một phát đứt đầu Trư Bát Giới, nói: "Tôi đâu có đổi không cho anh. Hay là thế này đi, tôi tính giúp anh một quẻ, xem hôm nay anh có thể kiếm được bao nhiêu?"
An Bình nghe xong đến chịu Mộc Cát Sinh. Và chỉ trong một chút lơ đễnh, Mộc Cát Sinh đã thực sự đổi được tiền, không những thế, y còn tiện tay cầm luôn cái bát của người ta đi.
Cậu nhìn Mộc Cát Sinh đi dạo khắp các ngóc ngách trên phố, dùng cái bát đổi đèn lồng, dùng đèn lồng đổi kẹo hồ lô, dùng kẹo hồ lô đổi đầu hổ bông trong tay một đứa trẻ... Quả là đỉnh cao, y đã biến hội miếu thành một cái chợ đổi đồ. Cuối cùng, nhân lúc hỗn loạn, y còn nhảy lên cao, giật luôn quả tú cầu trên không trung.
Hai con lân nhảy lên chụp lấy, đến khi ngậm vào miệng mới nhận ra, thứ mình chơi cả buổi lại là một con hổ bông.
Đứa trẻ vừa ăn kẹo hồ lô xong ngơ ngác nhìn đội múa lân, khịt khịt mũi rồi òa khóc: "Họ cướp con hổ của con kìa!"
Mộc Cát Sinh nghênh ngang quay trở về miếu Thành hoàng, đặt tiền lẻ ở phòng bán vé, gõ gõ vào cửa sổ: "Tiền công đức của ngươi đây này."
Người này dạo chơi một vòng mà không hề tốn một xu nào.
An Bình nhìn mà không biết nói gì, "Anh đổi lấy tiền từ quầy bói toán bằng cách nào vậy?"
"À, chuyện đó hả." Mộc Cát Sinh nháy mắt, "Tôi nói với anh ta rằng, con gái tôi làm quản lý đô thị."
An Bình: "... Thực ra tôi vẫn luôn muốn hỏi, Ô Tất Hữu còn chưa thành niên, sao cậu ta làm trật tự đô thị được thế?"
Mộc Cát Sinh ngáp một cái, "Nó là Vô Thường Tử, có trách nhiệm tuần tra thế gian, ngoài việc chấn chỉnh những hành vi vi phạm pháp luật và quy tắc, nó còn phụ trách thu phục những linh hồn vất vưởng, ma quỷ lang thang trốn thoát trên dương thế. Hơi giống với Du Thần ngày đêm của Phong Đô, nhưng chỉ là một chức danh mang tính tượng trưng ở trần gian mà thôi."
Cánh cửa sân sau kẽo kẹt mở ra, Sài Thúc Tân bước tới, tay bưng một bát sứ trắng bốc khói nghi ngút, "Ăn thôi."
"Được, tôi tới đây." Mộc Cát Sinh nhận lấy bát. Trong bát, nước dùng màu nước tương có một vắt mì, hành lá xanh tươi thái nhỏ rắc xung quanh. An Bình nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực, Hoàng Ngưu kéo tay áo cậu, "Đi, đi múc mì ăn."
An Bình đi theo Hoàng Ngưu vào phòng bếp ở sân sau. Gian phòng này bình thường chỉ là vật trang trí, hôm nay lại thổi lửa. Một nồi mì, một nồi nước dùng. "Cái này nấu cho cả nhà ăn à." Hoàng Ngưu múc một bát mì, rồi tự mình bật bếp làm một quả trứng chần, mãn nguyện cảm khái: "Cuối cùng người biết nấu ăn cũng về rồi."
An Bình cũng múc một bát. Cậu chỉ thấy Sài Thúc Tân nấu cơm duy nhất một lần trong mơ, không ngờ tài nấu nướng của anh ta lại tốt đến vậy.
Hồi ở thư viện Ngân Hạnh, ngày nào cậu cũng thấy Tùng Vấn Đồng vào bếp nấu ăn, tiếc là chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, khiến cậu thèm đến mức cồn cào ruột gan. Cuối cùng thì hôm nay cũng có lộc ăn, hai người ngồi quây quần bên nồi, ăn đến quên cả trời đất.
"Hôm nay là giao thừa." Hoàng Ngưu mở nắp nồi niêu xoong chảo trên kệ bếp. Gà vịt đã được rửa sạch và ướp vị trong niêu đất, cá tôm ngâm trong nước sạch, còn có mấy rổ rau dưa lớn khác nữa. "Với chỗ thức ăn này, chắc tối nay sẽ bày ra được một bàn tiệc lớn đây."
An Bình nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết nên xưng hô với Sài Thúc Tân như thế nào. Cậu do dự một lát rồi hỏi bâng quơ: "Vị kia... Anh ta sống ở đây sao?"
"Đúng vậy." Hoàng Ngưu vùi đầu ăn mì, "Mấy ngày trước xảy ra chút chuyện, ngài ấy hiếm khi ra ngoài, nhưng khéo thế nào lại ra ngoài trùng với thời điểm cậu đến." Nói xong ợ một cái, "May mà về kịp trước Tết, nếu không, với tài nấu nướng của Thiên Toán Tử, chúng ta có thể đi uống gió Tây Bắc ngay đêm ba mươi Tết luôn đấy."
"Bình thường toàn là anh ta nấu cơm sao?"
Hoàng Ngưu cười nhẹ, nhìn ra ngoài cửa sổ. "Cũng không hẳn là hoàn toàn."
Hai người đứng trước cửa sân sau, Sài Thúc Tân cầm bát, Mộc Cát Sinh đứng trên ngưỡng cửa dán câu đối.
Đúng như lời Hoàng Ngưu nói, chiều hôm đó bếp đã nhóm lửa, chiên nấu hầm xào, mùi đồ ăn thơm lừng khắp sân. Mộc Cát Sinh ngồi dưới mái hiên chơi cờ với An Bình. An Bình theo học Lâm Quyến Sinh mấy ngày và đã có chút tiến bộ. Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng quả nhiên cậu vẫn bị đánh bại tan tác, thua thảm hại.
"Nhóc An Bình, cậu lại thua rồi." Mộc Cát Sinh tung quân cờ lên, "Có muốn chơi cờ caro không?"
Người này vừa đánh vừa trêu chọc cậu, còn nhân cơ hội bày thế cờ hình mặt cười trên bàn, khiến An Bình suy sụp tinh thần. Cậu nói: "Không chơi nữa."
"Đừng thế chứ, cậu đã học từ đại sư huynh của tôi rồi, cứ vậy mà nhận thua thì mất mặt lắm."
An Bình không để mình bị mắc chiêu, "Trường Sinh Tử cũng từng thua anh mà, không mất mặt."
Mộc Cát Sinh nhún vai, "Đáng tiếc đại sư huynh không có ở đây, chúng tôi đã rất lâu rồi không chơi cờ với nhau."
Lâm Quyến Sinh là chưởng môn Bồng Lai, mấy ngày trước có việc trong môn phái nên đã trở về Bồng Lai sớm rồi.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, Mộc Cát Sinh vào phòng bếp lượn một vòng, ôm về một chậu lớn đựng đầy ngó sen chiên giòn, vàng rộm, tiếng nhai giòn tan của y vang vọng khắp cả sân. An Bình không tài nào chịu nổi, bèn vào phòng xách ba lô ra, lôi ra hai xấp bài thi dày cộp.
"Nhóc An Bình, hôm nay ăn Tết đó." Mộc Cát Sinh nhướng mày nhìn qua, "Chăm chỉ học tập đến mức đó luôn hả, ba mươi Tết còn làm bài tập?"
An Bình thầm cười khẩy trong lòng rồi đặt một chồng bài thi trước mặt Mộc Cát Sinh: "Đây là của anh, bạn học Mộc à."
"Học tập chăm chỉ, cùng nhau học nào."
Và đúng như dự đoán, Mộc Cát Sinh không thèm làm mà cầm đề thi gấp thành máy bay giấy, phóng khắp sân.
An Bình nhìn không nổi nữa, vừa định nói gì đó thì cánh cửa sân sau lại cọt kẹt mở ra, "Lão quá đát đã tỉnh chưa... Đệt!"
Là Ô Tất Hữu. Chiếc máy bay giấy trong tay Mộc Cát Sinh bay ra ngoài, không nghiêng không lệch mà đâm thẳng vào mặt cậu ta.
"Con gái, con tới rồi." Mộc Cát Sinh vẫy vẫy tay, cuối cùng cũng tìm được trò tiêu khiển, "Lại đây dập đầu lạy cha, cha cho con tiền lì xì."
Ô Tất Hữu dường như đến để tặng quà Tết, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ. Nghe y nói vậy, cậu ta liền nổi khùng lên: "Dập cái đầu ông ấy!"
"Sao lại nói chuyện với cha con như thế, không biết lớn nhỏ gì cả, coi chừng năm nay con không cao thêm được đâu." Mộc Cát Sinh lau tay, "Vừa hay Sài Thúc Tân cũng đã về, tối ở lại ăn bữa cơm tất niên đi."
Ô Tất Hữu có vẻ hơi sợ Sài Thúc Tân, liếc mắt nhìn vào phòng bếp, cứng miệng đáp: "Không ăn." Nói rồi quăng quà Tết xuống, định đi ra ngoài.
Một giây sau, cửa phòng bếp mở ra, Sài Thúc Tân đứng ở cửa: "Đến giờ em uống thuốc rồi."
Lúc này đến lượt Mộc Cát Sinh từ chối: "Không uống." Sau đó lại bổ sung thêm một câu, "Vừa mới uống hết một liều thuốc rồi đó, tốt xấu gì anh cũng phải để người ta thở chút chứ."
"Mấy tháng này em tự ý ngưng thuốc." Sài Thúc Tân không hề dao động, "Liều thuốc trước em có uống gói nào đâu."
Chỉ một câu nói đã vạch trần sự thật, ấy thế mà Mộc Cát Sinh lại chẳng hề lo lắng, mặt không đỏ tim không loạn, miệng nhai ngó sen nói không rõ lời: "Được thôi, khi nào con gái tôi dập đầu chúc Tết xong thì tôi uống."
Sài Thúc Tân quay đầu nhìn Ô Tất Hữu.
Ô Tất Hữu: "..."
Nhóm ba người này đúng là tạo thành một chuỗi thức ăn kỳ lạ. Ô Tất Hữu gần như nghiến răng quỳ xuống lạy Mộc Cát Sinh. Lạy xong, cậu ta không đi mà ngồi trên bậc thềm chơi game, sau đó đá vào bàn của An Bình một cái: "Qua lập đội chơi."
An Bình lấy điện thoại di động ra, hai người cùng chơi vài ván, tỷ lệ thắng khá cao, trông sắc mặt Ô Tất Hữu cũng dịu xuống hơn chút. An Bình suy nghĩ một lát rồi bắt chuyện: "Cậu tới đây ăn Tết hả?"
"Sao." Ô Tất Hữu liếc cậu, "Tôi không được đến đây à?"
"Không phải cậu không thích cha mình sao." Ngày nào cũng hét gọi người ta là lão quá đát còn gì.
"Cậu im mẹ mồm đi, ông ta không phải cha tôi." Ô Tất Hữu gằn giọng: "Tôi đến thăm La Sát Tử, năm xưa ông ấy và cha tôi là anh em."
Cứ như thể Mộc Cát Sinh không phải anh em với Ô Tử Hư vậy, An Bình thầm phản bác trong lòng. Rồi đột nhiên cậu để ý tới cách xưng hô của Ô Tất Hữu với Sài Thúc Tân, "Cậu vừa mới gọi anh ta là gì?"
"La Sát Tử." Ô Tất Hữu liếc cậu, "Lão quá đát kia không nói với cậu sao? Chẳng phải đêm đó cậu đã nhìn thấy bài vị trong phòng rồi còn?"
Vào đêm đầu tiên An Bình ở lại miếu Thành Hoàng, nửa đêm cậu giật mình tỉnh lại từ trong mộng, trong căn phòng bị gió thổi tung, cậu nhìn thấy một bài vị.
Linh Xu Tử trong Chư Tử - Sài Thúc Tân.
Trong mảng ký ức mà An Bình đã nhìn thấy, Sài Thúc Tân vẫn còn là Linh Xu Tử, giữa đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì cậu không thể biết được.
Từ trước đến nay, bài vị vốn là thứ dành cho người chết, sáng nay Mộc Cát Sinh cũng đã nói, Sài Thúc Tân cũng giống như y, đều là người đã chết.
La Sát Tử – sinh ra trong loạn thế, chủ về hung ác, sát phạt.
Mặc dù có thể dẹp loạn nhưng lại tàn nhẫn và độc ác. Các đời La Sát Tử đều là những kẻ vô cùng nổi loạn, hoàn toàn không thể khống chế, thậm chí còn có kẻ trở mặt với sáu nhà còn lại, là một yếu tố khó lường khiến tất cả mọi người đều phải đau đầu và e sợ.
Gặp Phật giết Phật, gặp Tổ giết Tổ, gặp La Hán giết La Hán, gặp cha mẹ giết cha mẹ, gặp thân thích giết thân thích, như vậy mới được giải thoát.
Sài Thúc Tân trong ký ức của An Bình tuy ít nói, lạnh lùng, nhưng chung quy vẫn là người quân tử. Công tử nhà họ Dược năm đó trở thành một kẻ hung ác tàn bạo, quả là chuyện khiến người ta khó mà tin được.
"Tôi còn tưởng lão quá đát kia đã kể hết cho cậu biết rồi chứ." Ô Tất Hữu nhìn An Bình, cười mỉa: "Cũng phải thôi, có những chuyện mà ngay cả bản thân ông ta còn không nhớ rõ cơ mà."
Ô Tất Hữu đúng là một quả pháo dễ nổ, trong lòng An Bình muốn hỏi về những chuyện đã xảy ra với Ô Tử Hư khi còn sống, nhưng mở miệng rồi lại nuốt lời vào.
Chuyện cũ chìm trong tầng tầng lớp lớp sương mù mờ mịt, khiến mọi thứ trở nên càng rối rắm khó hiểu. An Bình cũng không biết Mộc Cát Sinh đã giới thiệu mình với những người khác như thế nào, dường như mọi người đều đã vô thức chấp nhận sự tồn tại của cậu —— Suy cho cùng, mình cũng chỉ là người bình thường, có thể dễ dàng gia nhập vào Thất Gia Chư Tử như vậy sao?
Lẽ nào lại đúng như Ô Tất Hữu nói, Mộc Cát Sinh muốn nhận mình làm đồ đệ sao?
An Bình rùng mình một cái. Cậu còn cả một gia nghiệp phải kế thừa, làm công tử nhà giàu bình thường là tốt lắm rồi, cậu không có chí hướng lớn lao đến thế đâu.
Cậu đã nhìn thấy toàn bộ ký ức của Mộc Cát Sinh, đó là nửa đời người đầy sóng gió, bi tráng, chứa đựng vô vàn cảm xúc vui buồn lẫn lộn.
Mặc dù Mộc Cát Sinh đã thân thiết với cậu hơn một chút, nhưng người này sống lâu đến mức sắp thành tinh rồi, vui buồn không lộ, gặp ai cũng trưng bộ mặt tươi cười. An Bình nhớ lại đủ chuyện trong quá khứ, cảm thấy Mộc Cát Sinh chưa chắc đã giống như mọi người nói, có lẽ y còn có mưu tính khác.
Đạo hạnh sâu xa như vậy, không phải là thứ cậu có thể hiểu thấu. An Bình suy nghĩ miên man một hồi, cuối cùng vẫn quyết định ném những suy nghĩ rối rắm đó ra sau đầu.
Vẫn còn nhiều thời gian mà.
Trong bếp, Mộc Cát Sinh nhăn nhó mặt mày uống hết bát thuốc: "Việc của anh đã xong chưa?"
"Cũng tương đối rồi, những thứ còn sót lại ở khe nứt Tam Đồ về cơ bản đã được dọn sạch." Sài Thúc Tân rửa bát bên bồn nước, "Cậu ấy chính là đứa trẻ mà em nói sao?"
"Ừ, cậu ấy vô tình nếm được máu của tôi." Mộc Cát Sinh ngồi súc miệng bên cạnh, "Có chút duyên phận, tạm thời để bên người nuôi xem sao." Nói đến đây y nhớ ra một chuyện, "Khoảng thời gian trước xảy ra biến động ở thang Âm Dương, là anh đã cứu cậu ấy ra khỏi khe nứt Tam Đồ sao?"
"Cậu ấy mang theo miếng ngọc đồng điếu, trên mặt ngọc có dính máu của em."
"May mà anh nhận ra."
Sài Thúc Tân lau khô tay, lấy một vật từ trong ngực áo ra và đưa cho Mộc Cát Sinh, "Tôi lấy được từ trong thang Âm Dương."
Mộc Cát Sinh sửng sốt, sau đó nở nụ cười: "Anh tìm được thật này."
Đó là một đồng tiền Sơn Quỷ.