51. Chương 51

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ô Tất Hữu rõ ràng tức điên người, thanh toán xong là bỏ đi ngay, không thèm ngoái đầu nhìn lại.
Mộc Cát Sinh nhìn bóng lưng của cậu thiếu niên dưới màn đêm, cười nói: "Tam Cửu Thiên, từ khi nào mà anh học được cách trêu chọc trẻ con thế?"
Sài Thúc Tân đáp lại lạc đề: "Quán này dùng nhiều dầu quá, sau này cứ đợi tôi về nấu cho."
"Biết rồi, thưa má Sài." Mộc Cát Sinh lười nhác đáp: "Bây giờ trông anh càng ngày càng giống lão Nhị năm xưa khi lo chuyện bếp núc."
Sài Thúc Tân: "..."
Rõ ràng đêm nay không chỉ có một người bị chọc tức. Mộc Cát Sinh về tới miếu Thành Hoàng, ôm cái ca tráng men, lướt xem bảng tin bạn bè, thấy An Bình đăng một bài viết mới — một tấm biển tầng hầm -1F viết hoa khổng lồ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Ô Tất Hữu đã kể hết sự thật cho An Bình. Mộc Cát Sinh biết đám trẻ này thường xuyên bí mật liên lạc với nhau. Y bật cười, thả một lượt thích, rất nhanh sau đó y nhận được tin nhắn riêng của An Bình: "Bán tiên này, lần sau ngài có sắp xếp gì, có thể báo trước cho tôi một tiếng được không?"
Mộc Cát Sinh: "Cuộc sống vốn đầy rẫy bất ngờ, nếu biết trước thì còn gì là thú vị nữa."
An Bình lập tức trả lời bằng một ảnh động cúi đầu lạy liên tục.
Mộc Cát Sinh gửi lại một ảnh meme con mèo thò đầu ra nhìn, "Nói chứ, bữa tối hôm nay của các cậu thế nào? Vui không?"
"Hai vị nữ hiệp đấu khẩu." An Bình nói: "Ngang tài ngang sức, ai bản lĩnh hơn thì thắng."
Chắc hẳn bữa cơm giữa Sài Yến Yến và mẹ An vô cùng đặc sắc. Mộc Cát Sinh còn chưa kịp trả lời thì An Bình đã gửi tiếp một câu, "Đi ăn cơm còn được tặng thêm họ hàng, thật sự quá kích thích luôn."
Mộc Cát Sinh: "Sao, mấy đứa nhân dịp uống rượu rồi kết nghĩa huynh đệ à?"
"Giá mà được vậy thì hay rồi." An Bình nói: "Mẹ tôi nhận một cô con gái nuôi."
Mộc Cát Sinh chớp mắt liên tục, nhanh chóng hướng về phòng Sài Thúc Tân gọi lớn: "Tam Cửu Thiên!"
Sài Thúc Tân đẩy cửa sổ ra, "Gì vậy?"
"Anh có thêm một cô cháu gái này!"
Sài Thúc Tân: "?"
Mộc Cát Sinh đưa điện thoại cho đối phương xem, vừa nhẩm tính thứ bậc, "Để tôi tính xem nào. Như vậy thì, mẹ nuôi của Yến Yến chính là cháu gái của anh, còn An Bình có lẽ là chắt ngoại của anh ấy nhỉ?"
Sài Thúc Tân nhìn y hơi bất lực, trả điện thoại lại cho Mộc Cát Sinh, "Đừng nghịch nữa, nghỉ ngơi sớm đi, sau nửa đêm còn việc phải làm." Nghĩ một lát, hắn lại nói: "Chuyện thử thách ở Thận Lâu, em có định để An Bình đi cùng không?"
Mộc Cát Sinh nói: "Đây là việc của Dược gia, đương nhiên do anh quyết định."
"Dựa theo truyền thống của Thất Gia Chư Tử, khi Thận Lâu mở ra, các nhà đều có thể cử người đại diện tham gia." Sài Thúc Tân nói: "Nếu em muốn cậu ấy đến, cũng không sao."
"Tôi cũng có ý này." Mộc Cát Sinh cười, "Quá tuyệt."
Y gửi tin về cuộc thử thách ở Thận Lâu cho An Bình, ngay lập tức nhận được phản hồi, "Vậy là, ca phẫu thuật của Linh Xu Tử rất suôn sẻ đúng không?"
Mộc Cát Sinh: "Ờ ờ."
An Bình: "Lúc đầu tôi nghe Vô Thường Tử nói tình hình không mấy tốt đẹp, có hơi lo lắng."
Mộc Cát Sinh: "Tình hình quả thật không mấy khả quan."
An Bình: "?"
Mộc Cát Sinh: "Nói thẳng ra, ca phẫu thuật của Tam Cửu Thiên thực sự không thể coi là thành công. Đại hạn của bệnh nhân sắp tới, chỉ mổ xẻ thôi thì không cứu nổi."
An Bình: "Vậy Sài Bồ Đề sao có thể để yên như thế được?"
"Tất nhiên là có kế sách hay rồi." Mộc Cát Sinh nói: "Tôi bảo con gái tôi xuống Phong Đô một chuyến, trực tiếp sửa sổ sinh tử, bệnh nhân đó còn có thể sống khỏe thêm mấy chục năm nữa. Đoán chừng người nhà ông ta sẽ tặng cờ cảm ơn cho bệnh viện đấy."
An Bình: "..."
Lại là ảnh động cúi đầu lạy liên tục.
Mộc Cát Sinh: "Ái khanh bình thân." Nói rồi gửi thông tin thời gian và địa điểm thử thách Thận Lâu cho An Bình, hóa ra địa điểm là ở Nghiệp Thủy Chu Hoa, "Ngày mai nhớ ăn sáng trước khi đến nhé."
An Bình: "?"
Mộc Cát Sinh: "Hoặc mang theo chút thuốc dạ dày cũng được."
Ngày hôm sau An Bình dậy từ rất sớm, mới hơn bốn giờ sáng, cậu đã vội vã chạy tới phố Thành Tây. Tài xế vừa lái xe vừa hỏi chuyện: "Cậu nhóc dậy sớm thế này là muốn đến miếu Thành Hoàng dâng hương à?"
An Bình buồn ngủ đến mức đầu óc quay cuồng, "Không đến miếu Thành Hoàng, bác tài, đến Nghiệp Thủy Chu Hoa ạ."
"Giờ này đi ăn lẩu?" Tài xế nhìn cậu qua gương chiếu hậu: "Vừa thức trắng đêm xong à?"
"Không ăn lẩu." An Bình ngáp một cái, mơ màng nói: "Đi đánh nhau."
Tài xế im lặng, không biết lẩm bẩm câu gì ở ghế lái phía trước. Thấy An Bình buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, anh tài xế chắc nghĩ đứa nhỏ xui xẻo này đang nói mê.
Xe taxi chạy đến phố Thành Tây. Phố Thành Tây là con phố cổ trăm năm tuổi, lại có nhiều công trình kiến trúc cổ, được chính quyền thành phố quy hoạch thành khu phố đi bộ, ngoại trừ xe công vụ, các phương tiện khác đều bị cấm ra vào —— Thế nhưng, dưới ánh đèn đường lúc bốn giờ rưỡi sáng, ngay đầu phố lại đậu kín hai hàng ô tô. Người đứng đông nghịt, chia thành hai phe rõ rệt như ranh giới Sở Hán.
Cuối đoàn xe có đặt một chiếc ghế, ngăn cách hai phe, trên ghế có một bóng người đang ngồi xổm, hình như đang ăn mì.
Tài xế chưa từng thấy qua cảnh tượng nào như này, bắt đầu tin đến bảy tám phần vào lời An Bình nói về việc "đi đánh nhau". Anh lo lắng thấp thỏm gọi cậu thanh niên đang ngủ gật ở ghế sau dậy, "Này nhóc? Đến phố Thành Tây rồi."
An Bình mơ màng mở mắt, lấy điện thoại ra chuẩn bị quét mã, "Cám ơn anh, hết bao nhiêu ạ?"
"Khoan nói chuyện tiền nong, cậu thực sự đến đây để đánh nhau hả?" Tài xế là một ông anh, liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới vài lần, "Cậu cứ tay không thế này mà qua đó sao, không mang theo trang bị hay ai hỗ trợ à?"
Mất một lúc, An Bình mới hiểu ra đối phương đang nói gì. Dường như anh tài xế này và Ô Tất Hữu có chung sở thích.
"Thế này nhé, tôi có một thanh kiếm Thái Cực để trong cốp sau, vốn định mang về cho bố tôi dùng, nhưng cậu em cứ cầm lấy nó đi." Ông anh trực tiếp mở cốp ra, "Hai tay khó chống lại nhiều tay, hào kiệt không đánh người yếu thế, đến Quan Công một mình đi dự tiệc còn phải mang đao cơ mà, không có trang bị sao mà chiến đấu được."
An Bình: "Không không không, thật sự không cần đâu..."
Một lát sau, chiếc taxi rời đi một cách nghênh ngang. An Bình đứng ở giao lộ, ôm một thanh đại bảo kiếm to đùng, mắt tròn xoe nhìn dãy ô tô chật kín đường.
Hai bên toàn là người, sơ sơ cũng không dưới vài chục, nhưng không ai dám bước chân vào phố Thành Tây —— Ngay đầu phố có đặt một chiếc ghế, tiếng húp mì xì xụp vang vọng khắp con phố dài, và người đang ăn mì chính là Chu Ấm Tiêu.
Chu Ấm Tiêu ngẩng đầu nhìn thấy An Bình, cười lớn, cất tiếng chào: "Chào buổi sáng em trai, đến tập thể dục à?"
Cả đám người đồng loạt quay đầu nhìn An Bình.
An Bình nhắm mắt nhắm mũi đi tới, xung quanh ngoại trừ cậu và Chu Ấm Tiêu, tất cả mọi người đều đeo găng tay.
Cả con phố đều là người của Dược gia.
Phía đầu hàng xe có hai bóng người đang đứng bên cạnh, là Sài Yến Yến và Sài Bồ Đề. Sài Bồ Đề ngậm điếu thuốc lá mỏng, nhìn thấy An Bình thì mỉm cười với cậu: "Bảo sao Thiên Toán Tử lại vô duyên vô cớ nhận cậu làm đồ đệ, thì ra cậu chính là cậu chủ nhỏ nhà họ An."
Nói đến khoản hóng chuyện, nghe ngóng tin tức trong Thất Gia Chư Tử thì đỉnh cao toàn là phụ nữ, ai cũng nhanh nhạy hơn cả. Xem ra chuyện ngày hôm qua đã lan truyền khắp nơi rồi. An Bình không muốn đối đầu với Sài Bồ Đề, dứt khoát giả ngốc, quay sang hỏi Chu Ấm Tiêu: "Nhóm bán tiên vẫn chưa đến sao?"
Chu Ấm Tiêu ăn xong bát mì, lau miệng một cái, "Sắp đến rồi."
Vừa dứt lời, phía xa xa bỗng sáng lên hai luồng đèn xe, đang từ từ tiến lại gần. Không biết có phải là ảo giác do cậu chưa tỉnh ngủ hay không, An Bình dường như nghe thấy giai điệu của bài hát "Chúc mừng sinh nhật".
Nhưng sự thật chứng minh đó không phải ảo giác. Một chiếc xe công vụ chậm rãi chạy tới, ung dung lướt qua hàng loạt xe sang rồi dừng lại ngay đầu phố.
Người lái xe là Ô Tất Hữu, một tay gác lên cửa sổ xe, phía trên vẫn còn đeo băng tay đỏ.
Bài hát Chúc mừng sinh nhật thu hút ánh mắt của mọi người, bốn phía lặng ngắt như tờ, khung cảnh trông có phần quái dị, giống như một đám đại ca giang hồ đang đứng nghiêm trang chào xe công vụ.
Chu Ấm Tiêu đứng dậy mở cửa xe, Ô Tất Hữu nhảy xuống, sau đó là Sài Thúc Tân.
Sài Yến Yến lập tức lên tiếng chào hỏi: "Ông cậu."
Sài Bồ Đề dập tắt điếu thuốc, "La Sát Tử."
Sài Thúc Tân vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, khẽ gật đầu với hai người một cái, hoàn toàn phớt lờ đám hậu bối đứng đầy trên đường, rồi quay sang dặn dò điều gì đó với Chu Ấm Tiêu.
An Bình lén kéo Ô Tất Hữu lại, "Bán tiên đâu rồi?"
Ô Tất Hữu: "Ông già đó không đi cùng bọn tôi, ổng vào quán từ lâu rồi."
An Bình: "Mấy người làm gì lúc nửa đêm vậy?"
Ô Tất Hữu: "Nhập hàng." Nói xong, cậu ta chỉ vào đống túi lớn nhỏ phía sau xe, rồi lại chỉ vào đám người hai bên, "Cung cấp đồ ăn cho bấy nhiêu người, cộng thêm việc buôn bán cả ngày hôm nay nữa, chút hàng tồn kho của Nghiệp Thủy Chu Hoa sao mà đủ."
"Ăn uống?" An Bình sửng sốt, "Ý cậu là sao?"
"Không thì cậu nghĩ đến Nghiệp Thủy Chu Hoa để làm gì chứ?" Ô Tất Hữu nhìn cậu như thể cậu là một thằng ngốc, "Nơi này vốn thuộc về Mặc Tử, Thận Lâu cũng do Mặc gia xây dựng, còn Nghiệp Thủy Chu Hoa đóng vai trò như một trạm trung chuyển. Nếu biết cách, có thể đi vào rất nhiều nơi khác nhau —— như xuống Phong Đô chẳng hạn."
Vậy nghĩa là có thể vào Thận Lâu thông qua Nghiệp Thủy Chu Hoa ư? An Bình nhớ đến cách xuống Phong Đô lần trước, lẽ nào cũng là đi thang máy sao? Nhưng cậu nhớ thang máy kia không lớn lắm, liệu có thể chứa hết bấy nhiêu người như thế này sao?
"Vào Thận Lâu đương nhiên không đơn giản vậy." Ô Tất Hữu nói: "Muốn vào trong, trước tiên phải trải qua một bữa Hồng Môn Yến đã."
Rất nhanh sau đó, An Bình đã hiểu được ý của Ô Tất Hữu. Bên trong Nghiệp Thủy Chu Hoa, mấy chục chiếc bàn lớn được xếp thành một hình dáng kỳ lạ, người Dược gia ngồi chật kín cả sảnh.
Ô Tất Hữu và Sài Thúc Tân vào nhà bếp, không biết bằng cách nào mà chỉ chốc lát sau đã mang ra hàng chục bàn thức ăn đầy ắp —— Dĩ nhiên An Bình không nhận ra món nào, nhân viên phục vụ cũng không phải đồng nghiệp cậu quen khi đi làm thêm, thậm chí trông họ còn không giống người sống.
Nhưng cậu hiểu được tại sao Mộc Cát Sinh lại dặn cậu phải mang theo thuốc dạ dày rồi.
Bởi vì cậu đến đây để ăn lẩu.
5 giờ sáng, bụng đói, ăn lẩu.
Sau khi các bàn đều được dọn món lên hết, Ô Tất Hữu nhảy lên một chiếc bàn ngay giữa đại sảnh, miệng ngậm tẩu thuốc, "Tôi biết Dược gia có nhiều quy tắc, cái đám khó tính trong ăn uống như các người cứ kiêng khem đủ thứ, nhưng hôm nay nếu đã tới đây, ai muốn vào Thận Lâu thì làm theo lời ta nói."
"Phần nước lẩu đã được nêm sẵn, trên mỗi bàn đều có một tờ danh sách, dựa theo thứ tự trên đó mà cho thức ăn vào nồi. Trong lúc ăn không được uống nước, phải ăn sạch mọi thứ trên bàn, kể cả nước lẩu."
"Ăn xong chắc chắn các người sẽ muốn chết." Ô Tất Hữu nhả ra một làn khói, "Đợi đến khi các người chết đi sống lại, mở mắt ra sẽ thấy mình đang ở Thận Lâu."
Lần này An Bình được tận mắt chứng kiến sức chịu đựng của đám người Dược gia. Vừa dứt lời, Sài Yến Yến và Sài Bồ Đề đồng thời phất tay, thế là tất cả mọi người bắt đầu ăn. Nước lẩu là lẩu siêu cay, cả nồi đỏ rực, vậy mà ai nấy vẫn ăn mà mặt không biến sắc, thậm chí không một tiếng ho.
An Bình thử hít một hơi, lập tức bị sặc đến mức suýt ngạt thở.
Bàn của cậu là ít người nhất, chỉ có Ô Tất Hữu, Chu Ấm Tiêu và Sài Thúc Tân, còn một chỗ trống rõ ràng là để dành cho Mộc Cát Sinh. Xung quanh không có người ngoài, An Bình cố nhịn mãi, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Chúng ta thực sự phải ăn hết nồi lẩu này sao?"
"Để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện ma nhé." Một giọng nói trầm vang lên, "Nước lẩu ở đây đều do tôi nấu đấy."
An Bình giật mình, quay đầu lại nhìn, chẳng biết Mộc Cát Sinh xuất hiện từ lúc nào.
Đã lẩu siêu cay, lại còn do Mộc Cát Sinh nấu.
...Đây là chế độ địa ngục gì thế này.
"Nhưng tôi cũng không ngờ người Dược gia lại chịu đựng giỏi đến thế." Mộc Cát Sinh ngồi xuống, động tác của y nhẹ như ma quỷ, không làm kinh động đến bất kỳ ai, "Tôi cứ tưởng mình đã dồn hết mọi sáng tạo của kiếp trước vào nồi lẩu này rồi, vậy mà vẫn chưa ăn đến chết người nhỉ?"
Tạm không xét đến vấn đề của câu nói đó, nhưng ít nhất so với kiếp trước, người này đã biết thân biết phận hơn chút rồi.
Sài Thúc Tân nhúng một bát mì, ăn mà mặt vẫn không biến sắc, "Thầy thuốc phải biết phân biệt ngũ vị, tự mình nếm thử chua, đắng, ngọt, cay, mặn. Nước lẩu em nấu tuy cay, nhưng so với việc nhai hoàng liên sống thì vẫn chẳng thấm vào đâu."
Đây là kiểu giáo dục gia tộc gì thế này. An Bình thầm nghĩ, ai nấy cũng đều là Thần Nông nếm trăm loại thảo dược hết cả sao.
Mộc Cát Sinh nghe vậy múc một thìa nước lẩu, "Biết thế để anh nấu ngay từ đầu cho rồi."
Chu Ấm Tiêu đang bận nhúng ức gà, "Những người mà Yến Yến và Sài Bồ Đề mang đến chắc chắn đều là nhân tài xuất sắc trong gia tộc. Lão Tứ à, lần này anh tính toán sai rồi."
"Cũng không sao." Sài Thúc Tân nói: "Người Dược gia tuy có thể chịu đựng được, nhưng ăn đồ em ấy nấu, dạ dày sẽ khó chịu đến mức tạm thời mất ý thức cũng không phải là chuyện khó."
Mộc Cát Sinh: "Tam Cửu Thiên, rốt cuộc anh đang khen hay chê tôi vậy?"
Ô Tất Hữu: "Chim Hầm Tiêu, anh ngốc quá, đừng có cướp thịt gà trong bát của tôi nữa được không?"
An Bình: Không phải chứ, bàn của họ chỉ có một người Dược gia, tại sao những người khác vẫn ăn ngon lành như vậy? Chẳng lẽ ai trong Thất Gia Chư Tử cũng đều có Đồng Tử Công thần kỳ gì đó sao?
Còn đám người này vừa nhìn là biết đã quen ăn chung một bàn, trò chuyện rôm rả vẫn có thể tạo nên không khí náo nhiệt.
Dường như nhìn thấy được sự nghi hoặc của An Bình, Chu Ấm Tiêu khẽ nói: "Em trai đừng ngẩn người ra nữa, nước lẩu bàn chúng ta là do anh tôi nấu."
"Chẳng lẽ cậu thực sự cho rằng chỉ ăn một bữa cơm là có thể vào Thận Lâu ư?" Ô Tất Hữu cười khẩy, "Ông già đó đã mở lối vào từ lâu rồi, ăn chỉ là phần thêm vào cho vui, chủ yếu là để trêu chọc đám người này." Nói rồi cậu ta chỉ đũa về phía cửa chính, "Bây giờ cậu nhìn ra ngoài xem, chúng ta đã ở trong Thận Lâu rồi."
An Bình nhìn đám người xung quanh đang cắm đầu ăn uống trong đau khổ, không biết nên biểu cảm thế nào, thầm nghĩ lẽ ra mình nên nghĩ đến điều này sớm hơn.
Không ai có thể đoán trước được chiêu trò của Mộc Cát Sinh, vui một mình không bằng vui cùng mọi người, ai cũng đừng hòng thoát.
Cậu nhúng một miếng sườn bò, lúc này mới phát hiện trong nồi là lẩu canh chua, không biết được nấu từ gì, ngửi thì cay nồng, nhưng vị lại rất dịu nhẹ.
Dù sao thức ăn cũng toàn thịt cá, ăn lúc bụng đói sáng sớm vẫn thấy kích thích dạ dày. Chẳng trách Chu Ấm Tiêu phải ngồi ở đầu đường ăn mì trước để lót dạ. Lúc ấy, An Bình còn tưởng người này cố tình tạo dáng để ra oai.
"Sao không để Sài Yến Yến ngồi qua đây?" An Bình nhìn sang bàn của Sài Yến Yến, "Cô ấy có chịu được không?"
"Con gái phải học cách tự lực cánh sinh." Mộc Cát Sinh nói: "Muốn kế thừa vị trí Linh Xu Tử, đến việc ăn uống mà cũng không biết thì làm sao được."