56. Chương 56

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Cát Sinh đang đứng ngoài xem kịch vui vẻ cắn hạt dưa, bỗng nghe thấy câu nói kia thì đờ người ra.
Bình rượu tuột khỏi tay y, may mà Sài Thúc Tân nhanh tay đỡ kịp.
Hai người đã ở trong ảo cảnh một thời gian, cũng phần nào hiểu rõ tình hình. Họ có thể chạm vào mọi thứ trong ảo cảnh – trừ vật sống.
Giống như Mộc Cát Sinh vừa gặm hạt dưa vừa xem kịch, còn tiện tay "mượn" một bình rượu từ quán rượu để nhấm nháp, nghe người kể chuyện cười cũng có thể vỗ tay khen hay. Thế nhưng, ngoài Sài Thúc Tân ra, y chẳng thể trò chuyện với bất kỳ ai khác.
Đây là một không gian ảo ảnh mạnh mẽ đến kinh ngạc. Mọi thứ đều chân thực đến lạ, nhưng lại mong manh như mây khói, thoáng chốc đã tan biến.
"Tôi mới chỉ nghe sư phụ kể qua về sư tổ," Mộc Cát Sinh phun vỏ hạt dưa nói. "Sư tổ vốn là người đi tu, nghe nói rất có phong cách của phái Thiên Toán."
Sài Thúc Tân: "Tứ đại giai không (1) sao?"
Mộc Cát Sinh: "Không, là một kẻ lừa đảo."
Vẻ mặt Họa Bất Thành thoáng hiện chút bất ngờ: "Ngươi từng gặp Thiên Toán Tử sao?"
Tuy rằng đều là người của bảy nhà, nhưng họ chỉ là đệ tử bình thường, xưa nay rất hiếm khi có dịp diện kiến các vị Chư Tử.
"Gặp rồi, mà chuyện này phải kể từ lúc ta mới xuống núi." Mạc Khuynh Bôi gật đầu. "Chuyện cũng đã trăm năm về trước. Sau khi xuống núi, ta ghé vào một quán trà uống nước, gặp một chú tiểu đang đi xin ăn ngoài phố, ta liền đưa cho ông ta một hộp bánh nếp xanh."
Ông ta dường như nhìn ra được thân phận của ta, bèn móc ra một đồng tiền cổ kiểu dáng kỳ lạ, nói rằng gặp nhau là có duyên, muốn bói cho ta một quẻ.
"Được Thiên Toán Tử bói một quẻ là một cơ hội lớn đấy," Họa Bất Thành nghiêm túc nói. "Quẻ bói ra sao?"
"Ta thì chẳng thấy có cơ hội gì cả. Tên hòa thượng ấy vừa đi đường vừa xem quẻ, gặp ai có tiền là sáp lại chúc người ta phát tài. Đến con vẹt còn không nói được nhiều lời hay ý đẹp như ông ta." Mạc Khuynh Bôi gãi đầu. "Ông ta chỉ nói tám chữ – tiên nhân nhập thế, trăm năm vô ưu."
Trong ảo cảnh chỉ hiện ra những gì người thi triển pháp thuật muốn, nên Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đều không thấy được đoạn quá khứ kia. "Đúng rồi," Mộc Cát Sinh nói, "Sư phụ xuống núi đến nay, cũng vừa tròn trăm năm."
Sài Thúc Tân: "Ý em là sao?"
"Dựa theo cái kiểu nói úp mở của phái Thiên Toán, nửa sau chắc chắn không phải điều tốt đẹp gì." Mộc Cát Sinh nói: "Nghĩa là, sau trăm năm, sẽ xuất hiện chuyện không hay."
Họa Bất Thành hiển nhiên cũng nhận ra điểm này, khẽ nhíu mày: "Trăm năm vô ưu, mà sau trăm năm, ngươi lại gặp Thiên Toán Tử. Lần này ông ta nói gì?"
"Huynh chắc chắn muốn nghe chứ?"
"Còn có chuyện gì mà ngươi không dám nói ư?"
"Được thôi." Mạc Khuynh Bôi lắc lắc bình rượu, đáp: "Ông ta hỏi ta, có muốn gia nhập phái Thiên Toán không."
Họa Bất Thành lặng đi một lúc, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Ta biết ngươi tài năng hơn người, nhưng thật không ngờ, trông bộ dạng ngươi thế này mà Thiên Toán Tử vẫn chú ý đến."
Mạc Khuynh Bôi: "...Câu trả lời này của huynh cũng khiến ta thật không ngờ đấy."
"Vậy ngươi tính thế nào?" Họa Bất Thành: "Ngươi từ chối rồi à?"
"Chẳng lẽ ta nên đồng ý sao?"
"Thiên Toán Tử là người đứng đầu Chư Tử, ông ta làm vậy ắt có nguyên do." Họa Bất Thành phân tích lợi hại từng chút. "Hơn nữa đến giờ, phái Thiên Toán hình như vẫn chưa từng nhận đồ đệ. Ngươi mà nhận lời thì chính là đại đệ tử, sau này rất có thể sẽ kế thừa vị trí của Thiên Toán Tử..."
Mộc Cát Sinh: "Nói thật nhé, ban đầu tôi cứ tưởng Họa Bất Thành thể nào cũng sẽ khuyên sư phụ từ chối sư tổ."
Sài Thúc Tân: "Tôi cũng không ngờ thầy lại chung tình với Bồng Lai như vậy."
Đợi Họa Bất Thành nói hết, Mạc Khuynh Bôi mới lên tiếng: "Ta luôn cảm thấy nếu làm theo lời huynh nói, thì ta chẳng khác gì đứa con bất hiếu đạp mẹ ruột nhận mẹ kế chỉ vì muốn kế thừa gia tài bạc vạn."
"Giờ ngươi ở Bồng Lai cũng bị xem là đứa đồ đệ hư hỏng lười biếng, không có chí tiến thủ." Họa Bất Thành đáp ngay: "Đã mang tiếng thì ngại gì thêm tội, có tài thì cứ mạnh dạn làm điều mình muốn."
"Hay lắm, sư phụ ta mà nghe được câu này chắc sẽ tức chết mất."
"Không đến mức vậy đâu. Năm xưa sư thúc thường xuyên cãi vã với sư tôn tôi, cùng lắm là giận đến mức ăn thêm ba bát cơm."
Mạc Khuynh Bôi tặc lưỡi hai cái, ngửa cổ uống cạn bình rượu: "Tóm lại là ta không đồng ý. Thiên Toán Tử liền hỏi ta dự định tiếp theo là gì, ta bảo định vào cung chơi bời một thời gian."
"Thiên Toán Tử nói sao?"
"Ông ta nói bánh lừa cuộn ở kinh thành ngon lắm, còn đưa ta địa chỉ một ngôi chùa, dặn ta nhớ quyên góp nhiều tiền công đức vào, vì ông ta rất thân với trụ trì ở đó."
Họa Bất Thành suy tư, nói: "Thiên Toán Tử có hơi khác với suy nghĩ của tôi."
"Tin ta đi, không chỉ hơi khác đâu, mà là khác xa một trời một vực." Mạc Khuynh Bôi lấy ra một đồng tiền. "Ông ta còn đưa ta thứ này, bảo là vật tín, gặp phải chuyện gì thì có thể mang nó tới tìm ông ta."
Đó là một đồng tiền Sơn Quỷ.
"Ha ha ha." Mộc Cát Sinh phá lên cười đầy khoái trá khi thấy người ta gặp chuyện không may.
Sài Thúc Tân: "Sao vậy?"
"Ta cười sư phụ bây giờ vẫn còn quá non nớt." Mộc Cát Sinh gật gù ra vẻ đắc ý. "Ông ấy đã là người của phái Thiên Toán rồi, chạy không thoát đâu."
"Tại sao?"
"Theo quy tắc của phái Thiên Toán, chỉ cần nhận tiền Sơn Quỷ do chính tay người đó đưa, tức là đã chính thức gia nhập phái." Mộc Cát Sinh nói: "Anh đừng nhìn tôi như vậy, là thật đấy. Tôi không lừa anh đâu, nghe như trò đùa nhưng đúng thế đấy."
"Hồi đó, tôi chỉ là muốn lừa một gã xui xẻo để kiếm ít tiền mua xiên kẹo hồ lô, vậy mà bị sư phụ gài bẫy, lừa thẳng vào Ngân Hạnh Thư Viện."
Trước lúc rời đi, Mạc Khuynh Bôi đưa tiền Sơn Quỷ cho Họa Bất Thành giữ hộ.
"Tiền trong tay ta không giữ được, biết đâu mai mốt hứng lên lại mang nó đi cầm mất." Y lắc lắc bình rượu. "Dù sao cũng là đồ của Thiên Toán Tử, để ở chỗ huynh thấy yên tâm hơn hẳn."
Mây mù dần tan, hai người bước vào bến thuyền. Cạnh bến có một đình nghỉ chân, bên cạnh đình có trồng một cây liễu. Họa Bất Thành nói: "Ta sẽ không bẻ cành liễu tiễn biệt ngươi đâu. Năm nay trời lạnh, cây liễu này suýt nữa bị đông chết, bẻ thêm nữa chắc nó trụi hết."
"Vậy thôi khỏi." Mạc Khuynh Bôi nói: "Ta tính cả năm tới sẽ ở kinh thành, huynh có muốn ta mang gì về không?"
Mỗi năm về núi vào tiết Đại Hàn, Mạc Khuynh Bôi đều sẽ mang đủ thứ linh tinh về theo. Từ trà chính vụ mùa đông đến bánh ngọt Giang Nam, rượu ngon vùng biên ải cho đến hương liệu lạ từ phương Tây. Năm nào y cũng rong ruổi khắp nơi, sau đó vác về cả một "nhân gian".
Họa Bất Thành rất ít khi nhờ y mang gì về, lâu lâu mới dặn y tìm vài cuốn sách cổ hay bí kíp kiếm thuật thất truyền. Nhưng lần này, hắn suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy thì nhờ ngươi mang chút đồ ăn về."
Mạc Khuynh Bôi ngạc nhiên: "Món gì?"
"Cái món mà Thiên Toán Tử nhắc ấy, món bánh lừa cuộn rất ngon ở kinh thành." Họa Bất Thành ngừng một chút, nói thêm: "Mang nhiều vào."
Mộc Cát Sinh chậc chậc: "Cái lớp 'fan cuồng' này chắc dày đến vạn mét."
Sài Thúc Tân: "Họa Bất Thành chưa chắc đã là fan của Thiên Toán Tử."
Mộc Cát Sinh: "Thế này chẳng phải rất giống kiểu vì thần tượng mà cày cuốc mua sắm sao? Được tiến cử một cái là mua ngay."
Sài Thúc Tân: "...Ừ thì, cũng không phủ nhận được."
Lần này Mạc Khuynh Bôi xuống núi không đi một mình, mà cưỡi một con hạc trắng rời đi.
Hạc trắng mang thư truyền tin. Năm đó, y bắt đầu gửi cho Họa Bất Thành rất nhiều tin tức.
Bài văn bát cổ càng ngày càng khó viết, nhưng may sao vẫn đỗ Trạng nguyên. Dựa vào chiêu trò tự mình giả làm cháu mình mà ta thành công kiếm được một chức quan nhàn hạ bổng lộc cao, tiếc là không ở kinh thành, bị điều đến Quảng Đông. Dù vậy, bánh lừa cuộn thì vẫn có. Ta đã nhờ người mua luôn tại một tiệm bánh gia truyền ở kinh thành, danh tiếng đã trăm năm, chuyên làm bánh lừa cuộn.
Họa Bất Thành trả lời: Tốt, ngươi nhớ quyên tiền cho chùa của Thiên Toán Tử.
Hạc trắng bị ta nuôi ngày càng mập rồi. Đồng nghiệp biết ta thích nuôi hạc, bèn nịnh nọt tặng đủ loại thức ăn tinh chế. Cứ đà này ta lo cái con ham ăn này mập tới độ chẳng bay nổi lên đỉnh Kiếm Các mất, nhờ huynh nghĩ cách giảm cân cho nó.
Họa Bất Thành trả lời: Nhốt nó trên núi mấy hôm, nó đói đến mức ăn sạch đám tuyết liên ta trồng. Đúng là con vật vô lễ, hiển nhiên hư từ gốc đến ngọn.
Mấy ngày trước hạc trắng chưa về, đồng nghiệp tưởng ta nuôi chết hạc rồi, lại gửi tặng ta một con mới. Tình mới chưa kịp ấm chỗ, tình cũ đã quay về, đúng là oan gia ngõ hẹp. Hai con vật lông trắng ngày nào cũng đánh nhau. Hạc trắng của Bồng Lai được nuôi nấng chiều chuộng, sức chiến đấu thì yếu ớt, dự là sắp bị mổ trụi lông rồi.
Họa Bất Thành trả lời: Không sao, cây liễu tuyết năm nay cũng rụng hết lá, vừa hay cho nó làm bạn với nhau.
Chức quan nhàn hạ bổng lộc cao thì dễ kiếm tiền, nhận được không ít quà cáp. Trừ đi khoản cứu trợ dân nghèo thì vẫn còn dư kha khá. Ta đang cân nhắc liệu có nên mở rộng tiệm bánh thành một chuỗi cửa hàng hay không.
Họa Bất Thành trả lời: Không cần, quyên hết cho Thiên Toán Tử là được.
Tiền đã quyên rồi đấy. Ta còn tặng thêm cho chùa một pho tượng Phật mạ vàng nữa, phần mặt được đặc biệt tạc theo nét của Thiên Toán Tử.
Họa Bất Thành: Ngươi làm vậy là có ý gì?
Dưới bóng cây loang lổ trước hiên, Mạc Khuynh Bôi ngậm cọng trà trắng, vung bút viết một câu ——
Chúc ông ta sớm siêu thoát.
Năm tháng dần trôi, Mạc Khuynh Bôi lại bước vào quan trường. Lần đầu lạ lẫm, lần sau quen thuộc, có thể nói là thăng tiến vù vù như diều gặp gió.
Sở thích nuôi hạc của y đã thành chuyện ai ai cũng biết. Hồi mới đầu, hai con vật lông trắng một trống một mái suốt ngày cãi nhau chí chóe, vậy mà sang xuân năm sau đánh nhau thế nào mà đánh ra được một ổ con. Bất đắc dĩ, y đành phải quây riêng một góc ao trong phủ để nuôi cặp oan gia này cùng đàn con cháu của chúng.
Lại thêm một tiết Đại Hàn nữa sắp đến, Mạc đại nhân thong dong đến nha môn điểm danh xong rồi về. Về tới nhà thấy hạc trắng đang phơi nắng bên ao nước, y bỗng thấy hơi lo lắng.
Y ngồi xổm xuống mép ao, mặt nước in bóng một người một hạc, "Ta nói chú em này, chú là giống hạc được nuôi ở đất Bồng Lai, sống lâu trăm tuổi, nhưng vợ con chú thì không được vậy. Lỡ như vài năm nữa chúng đi cả rồi, đến lúc đó chú tính sao? Hay là để ta kiếm vợ khác cho chú nhé?"
Sau đó Mạc đại nhân bị hạc trắng rượt chạy khắp sân cả ngày.
Tối đến, y chật vật bò từ trên nóc nhà xuống, vác cái đầu rối bù toàn lông trắng đi viết thư cho Họa Bất Thành kể lể toàn bộ sự tình, cuối cùng than thở rằng: Ta không quản nổi đám con vật này nữa, chúng sắp tạo phản rồi.
Họa Bất Thành trả lời, chê cười y là kẻ ngốc: Hạc trắng cả đời chỉ kiếm một bạn đời, ngươi bị mổ là đáng.
Còn chuyện tuổi thọ cũng có cách giải quyết, cứ đưa cả đàn về Bồng Lai, núi non sông nước nuôi dưỡng, ắt sẽ sống thọ.
Mạc Khuynh Bôi nhận được thư mà thấy nhức nhức cái đầu.
Năm xưa y một mình một hạc, tự do tự tại biết bao, giờ về thì lại phải dắt díu cả đàn về cùng —— Từ nơi này tới Bồng Lai cách xa vạn dặm, làm sao dắt cả họ nhà hạc vượt núi băng đèo mà không gây chú ý được đây, đó là vấn đề lớn đấy.
Suy cho cùng, cũng không thể để người ta thấy cảnh y vừa cưỡi kiếm vừa đánh nhau với đám hạc trắng ấy được, trông ngớ ngẩn không thể tả.
Đợi đến lúc về tới Bồng Lai, Mạc Khuynh Bôi mệt mỏi rã rời, ngã vật lên thuyền, "Mệt chết đi được, dắt cả nhà về một chuyến đúng khổ."
Trên thuyền đã chuẩn bị sẵn trà nước, Họa Bất Thành đưa tới một đĩa bánh ngọt, "Cực cho ngươi rồi."
Bánh ngọt là bánh lừa cuộn trứ danh từ tiệm nhà Mạc Khuynh Bôi, y cắn một miếng, "Vị gì đây? Sao ta chưa từng nếm thử nhỉ?"
"Mới ra hồi tháng Mười, nhân bên trong có thêm quế khô, ngươi còn gửi cho ta cả hộp lớn mà."
"Dạo trước bận quá, nào có rảnh ngó việc làm ăn." Mạc Khuynh Bôi chợt nhớ ra, "Hình như lúc chưởng quầy đem đến có nhắc sơ qua. Ta chẳng để ý, tiện tay đóng gói gửi luôn cho huynh."
"Sao bận thế? Thăng quan rồi à?"
"Sang năm ta phải chuyển về kinh thành, dạy học cho hoàng tử." Mạc Khuynh Bôi thở dài, "Việc phải lo nhiều lắm, lại còn phải làm mình trông già đi mấy tuổi. Ngày nào soi gương cũng sầu hết cả ruột."
Làm quan chốn nhân gian, chẳng thể sống theo ý mình. Mạc Khuynh Bôi buộc phải sắp xếp cuộc đời mình theo quy luật sinh - lão - bệnh - tử của người phàm. Thỉnh thoảng còn phải giả bệnh, bày trò gặp nạn, năm nào cũng phải dùng thuật biến hình để già đi một chút. Giờ đây, diện mạo nơi trần thế của y là một vị trung niên để râu dài phơ phất.
Khoảng thời gian trước vì y quá gầy mà bị đối thủ chính trị công kích, nói y có tướng "chết yểu". Y đành ngậm ngùi chịu nhục, biến ra cho mình một cái bụng phệ.
"Kinh thành nước sâu khó dò, chẳng như quan ngoại tỉnh, thoải mái dễ thở." Mạc Khuynh Bôi bật nắp bình rượu, tu một hơi dài. "Thời buổi này, kiếm một chức quan nhàn hạ bổng lộc cao để chơi cho vui thì được, chứ ta thật sự không muốn dính vào cái mớ hỗn độn ở kinh thành chút nào."
Nói xong y lại thở dài, "Đi dạy học cho hoàng tử rồi, ngay cả chuyện giả chết để rút lui cũng chẳng tiện."
Họa Bất Thành suy nghĩ một lát, nói: "Nếu mệt quá, sao không thay tên đổi dạng mà sống lại từ đầu."
Mạc Khuynh Bôi xua tay, "Không đáng. Ta lại không có con cháu nối dõi, sống mấy chục năm vất vả, đến tiền tuất cũng chẳng có ai thừa hưởng."
"Ngươi có thể giả làm cháu trai mình, thì cũng có thể lại giả làm con trai của cháu trai mình, cùng lắm thì lấy tiền tuất xong chuồn luôn." Họa Bất Thành nói: "Mà chẳng phải ngươi bảo chức quan nhàn hạ bổng lộc cao dễ kiếm tiền lắm còn gì? Sao vẫn thiếu tiền?"
"Ôi chao, là ai ngày nào mở miệng cũng một tiếng "Thiên Toán Tử" hai tiếng "Thiên Toán Tử". Ta quyên góp nhiều đến nỗi sắp biến cái miếu rách nát đó thành điện Kim Loan rồi đấy." Mạc Khuynh Bôi đặt bình rượu xuống. "Tiền có giữ được đâu mà giữ."
Tiết Đại Hàn tuyết rơi, hai người ngồi câu cá ở mũi thuyền, đàn sếu trắng ẩn hiện trong mây mù.
Mạc Khuynh Bôi tay cầm cần câu, tay kia mở bọc hành lý ra, moi ra một cây quạt xếp từ đống đồ lỉnh kỉnh: "Nhờ huynh một chuyện, vẽ giúp ta bề mặt quạt này nhé."
"Gần đây kinh thành lại chuộng cái này à?"
"Đám vương công quý tộc đều thích thế, bắt chước ra vẻ thanh nhã. Mấy vị đại nhân trong triều còn thi nhau sưu tầm đồ để thưởng thức. Một cây quạt mà cũng đủ thứ quy tắc, nào là nan quạt làm từ gỗ tử đàn, mặt quạt phải là lụa gấm thêu hoa văn mây. Ta cũng đâu thể cầm nguyên cái quạt mo mà ra đường được."
Ngoài quạt xếp, trong bọc còn có một chiếc ô, hai mươi bốn nan, mặt ô bằng giấy bông thô phết dầu trẩu.
Họa Bất Thành nhìn y mở ô ra, "Sao lại mang cả ô về nữa?"
"Dạo trước cùng bạn đến Nhược Thủy Đường, thấy một người phục vụ ngồi ở sân sau đang dán chiếc ô này." Mạc Khuynh Bôi kể. "Nan ô làm từ trúc tím La Hán, ta cảm thấy rất hợp với khung cảnh tuyết trắng nơi đây."
Y đặt cán ô lên vai, xoay nhẹ mặt ô một vòng: "Nơi cao không tránh khỏi giá lạnh, tặng huynh để tránh gió tuyết."
"Tấm lòng của ngươi ta xin nhận." Họa Bất Thành quăng cần câu. "Gió sương rèn luyện kiếm, ta ở chốn này đã lâu, chẳng ngại mưa tuyết."
"Nể tình ta lặn lội đường xa, tay xách nách mang đủ thứ, huynh nể tình tôi mà nhận lấy đi." Mạc Khuynh Bôi nhún vai. "Lười cầm thì thôi vậy, ít ra cũng có thể ném vào lửa làm củi, sưởi ấm cho đỡ lạnh."
"Con người mang thân thể phàm tục, đâu phải lúc nào cũng cầm nổi kiếm."
Ngày hôm sau Mạc Khuynh Bôi xuống núi. Chẳng bao lâu, hạc trắng bay đến, ngậm theo phong thư.
Ngoài thư ra, trên cổ hạc còn đeo một túi vải.
Trong bọc là chiếc ô y tặng Họa Bất Thành ngày ấy. Trên mặt ô giờ đã điểm thêm một bức tranh, nét mực phác họa Kiếm Các trên đỉnh núi, ngọn tháp cao phủ tuyết trắng.
Họa Bất Thành viết trong thư: "Chốn triều đình hiểm ác, so với ta, ngươi càng cần một nơi nương tựa, để tránh gió tuyết."
Cuối thư còn đề một dòng thơ ——
Quân tử khuynh bôi thu thanh xứ, tiên nhân thùy điếu bạch vân biên.
(Quân tử nâng chén chốn thu vang. Tiên nhân câu cá bến mây ngàn.)
Mạc Khuynh Bôi đọc đến đấy bật cười, mài mực, đặt bút viết thêm một câu.
Vi quân khởi bút thanh bình nhạc, sấu tận đan thanh họa bất thành.
(Vì người chấp bút đề thanh nhạc. Mực cạn màu bạc họa chẳng thành.)
_________________________________
Chú thích:
(1) Tứ đại giai không là một khái niệm cốt lõi trong Phật giáo, chỉ bốn yếu tố cơ bản cấu tạo nên vạn vật: đất, nước, gió và lửa. Theo quan niệm này, mọi sự vật, kể cả cơ thể con người, đều là sự kết hợp phức tạp của bốn yếu tố này.
Tuy nhiên, sự kết hợp này không phải là vĩnh cửu mà luôn biến đổi, không ngừng sinh diệt. Chính vì sự vô thường này mà Phật giáo gọi đó là "giai không" – tức là không có gì là vĩnh hằng, bất biến.