Hồng Bạch Song Hỉ
Chương 55
Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Kẹo Mặn Chát
Hai người lần lượt giới thiệu bản thân. Hóa ra Họa Bất Thành chính là đệ tử cuối cùng của vị chủ Kiếm Các trong truyền thuyết, đã một mình tu luyện ở đây suốt trăm năm qua.
Họa Bất Thành nói: "Ta chính là kẻ ngốc mà mọi người đồn đại đó."
Mạc Khuynh Bôi cảm thấy, có lẽ chàng trai tuấn tú này thật sự có vấn đề về đầu óc.
Sau khi y nói rõ mục đích đến đây, Họa Bất Thành dẫn y lên tầng cao nhất để ngắm sao, vừa đi vừa nói: "Cậu đến không đúng lúc rồi, mấy đêm nay biển mây dâng cao, e rằng khó mà nhìn thấy tinh tú."
"Có điều là, lâu lắm rồi không có đệ tử Bồng Lai nào bị phạt đến Kiếm Các để ngắm sao." Nói xong hắn mỉm cười: "Mọi người đều đồn rằng nơi này bị ma ám."
Mạc Khuynh Bôi tìm chuyện để bắt chuyện: "Lâu lắm rồi là bao lâu?"
Họa Bất Thành nghiêng đầu suy nghĩ một chút, "Xin lỗi, hiện tại đang là năm nào?"
Mạc Khuynh Bôi cho biết niên đại.
"Vậy chắc cũng hơn chín mươi năm rồi." Họa Bất Thành tính nhẩm, nói: "Kể từ khi sư phụ qua đời, ta một mình tu luyện trong Kiếm Các, từ đó về sau không còn ai ghé thăm nữa."
Mạc Khuynh Bôi nhìn dáng vẻ trẻ trung của người trước mặt, "Mạn phép hỏi chút, sư huynh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Họa Bất Thành: "Gấp mười lần tuổi của cậu."
Mạc Khuynh Bôi nghe vậy, bắt đầu cảm thấy chàng trai tuấn tú này có vấn đề về đầu óc là điều có thể hiểu được, dù sao thì tuổi tác cũng đã cao.
Họa Bất Thành đẩy cửa, tầng cao nhất hóa ra lại là một bến thuyền. Cạnh bến thuyền có dựng một đình nghỉ mát.
Xung quanh không hề có nước, chỉ có một chiếc thuyền nhỏ lơ lửng giữa không trung, bên cạnh là một khóm hoa lạ không rễ.
Kiếm Các vốn nằm trên đỉnh núi cao nhất của Bồng Lai, mà tầng cao nhất lại càng ở vị trí cực cao, bốn bề mây trắng cuồn cuộn như có hình hài thật sự.
Lầu cao vợi trăm thước, tay với tới trăng sao.
Nhưng Họa Bất Thành nói chẳng sai, đêm nay quả thực không sao không trăng. Mạc Khuynh Bôi cũng không quá lo lắng, dù sao y luôn có cách làm giả một cách trót lọt. Điều khiến y quan tâm hơn chính là lời nói vừa rồi của đối phương, "Sư huynh, khi nãy huynh có nói biển mây dâng cao, là có ý gì vậy?"
"Suỵt." Họa Bất Thành đặt ngón trỏ lên môi, "Bình tĩnh, đừng nóng vội."
Hai người bước lên chiếc thuyền nhỏ, thắp một ngọn đèn ở mũi thuyền.
Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ cây hoa bên cạnh sáng bừng lên, những nụ hoa hóa thành cá vàng, đuôi cá lướt bay trong không trung. Tiếng chuông gió vang vọng khắp nơi, không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, hoa và nước cùng trôi nổi giữa trời.
Biển mây từ bốn phía tụ lại, dần dần nuốt chửng đỉnh tháp, chiếc thuyền nhỏ bay lên, sóng mây vỗ vào mạn thuyền tựa như sóng nước thật sự. Một con chim tước đỏ rực bay vụt lên từ đáy thuyền, ở giữa không trung, nó rũ bỏ hết lông vũ rồi biến thành một con cá vàng.
Mây tụ rồi tan, làn sương trắng lượn lờ dần dần tản khỏi mũi thuyền. Lúc này Mạc Khuynh Bôi mới chợt nhận ra, Kiếm Các dưới chân đã biến mất không còn dấu vết từ lúc nào không hay, thay vào đó là một hồ nước mênh mông, lấp lánh ánh bạc.
Thuyền nhỏ lững lờ trôi trên mặt hồ, mặt nước phẳng lặng không một gợn sóng.
"Phía trên Kiếm Các, dưới vành trăng tròn, có một hồ lớn ánh bạc gọi là Bạch Vân Biên." Họa Bất Thành lấy ra một cần câu màu xanh từ đâu không biết, "Bạch Vân Biên chỉ xuất hiện khi biển mây dâng cao, một năm chỉ xuất hiện một lần, sư đệ đến thật đúng lúc."
Mạc Khuynh Bôi chìm đắm trong cảnh sắc, "Ta chỉ từng nghe các sư huynh nhắc tới Vân Hải Quan Câu."
"Chuyện đó chỉ là lời đồn. Đã nhiều năm không có ai đặt chân lên Kiếm Các, mọi người truyền tai nhau toàn những điều sai lệch."
Họa Bất Thành giải thích: "Vân Hải Quan Câu vốn là chuyện cười từ thời xa xưa, cái thuở mà khi sư phụ của ta còn sống. Một hôm ông ngồi trong các hút thuốc quá nhiều, khói tỏa ra mù mịt như biển mây, chẳng biết đã trôi qua mấy ngày. Đến lúc chợt tỉnh, ông than thở thời gian trôi nhanh như bóng câu qua khe cửa, thế là bị người ta trêu chọc thành Vân Hải Quan Câu."
Mạc Khuynh Bôi: "..."
"Đây mới thực sự là cảnh đẹp cuối cùng trong thập đại thắng cảnh của Bồng Lai." Họa Bất Thành quăng cần câu, "Tiên nhân câu cá, bên áng mây ngàn."
Họa Bất Thành câu được rất nhiều cá, sự thật chứng minh Mạc Khuynh Bôi mang theo một giỏ tỏi đến là một việc đúng đắn —— dùng để khử mùi tanh khi nấu canh cá.
Hai người ngồi trên mũi thuyền uống canh cá, "Ta vẫn chưa kịp hỏi, tại sao sư đệ lại bị phạt tới Kiếm Các vậy?"
"Vì ta xuống núi mua chân giò về ăn." Mạc Khuynh Bôi vừa uống canh vừa đáp: "Còn tranh thủ đầu cơ bán sỉ lại cho các đồng môn."
Y ợ một tiếng, "Kết quả là bán đến tay cả sư phụ."
"Sư phụ ăn thấy ngon quá, bảo phòng bếp làm nhiều thêm chút, ai ngờ có phải phòng bếp làm đâu. Tra tới tra lui thì tìm ra ta."
"Bị phạt thì đành nhận phạt thôi, nhưng ông ấy còn ám chỉ dặn dò ta là, lần sau xuống núi nhớ mang về thêm cho ông ấy nữa."
Cuối cùng y nhún vai.
"Và tất nhiên, không trả tiền."
Họa Bất Thành nghe xong bật cười, "Sư phụ của hai ta là bạn đồng môn cùng khóa năm xưa, bao năm không gặp, tính tình sư thúc vẫn không hề thay đổi."
Mạc Khuynh Bôi nhìn sang Họa Bất Thành, "Còn sư huynh thì sao? Sao cứ ở mãi trong Kiếm Các?"
"Ta tuân theo di ngôn của sư phụ, ở lại đây tu hành." Họa Bất Thành đáp: "Chưa lĩnh ngộ cảnh giới, không thể rời đi."
.
Ngày hôm sau Mạc Khuynh Bôi xuống núi, bị các sư huynh đệ vây lấy, mọi người nhao nhao hỏi y đã nhìn thấy gì ở Kiếm Các.
Mạc Khuynh Bôi nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Có con cá to."
"Dễ ăn quá nên no, bụng căng chướng cả lên."
Về sau, các môn sinh đều truyền tai nhau câu chuyện, trên Kiếm Các có một con thủy quái bị đầy bụng khó tiêu.
Từ đó, Mạc Khuynh Bôi thường xuyên lên Kiếm Các. Núi cao đường xa, mỗi lần đi mất một ngày một đêm. Y luôn mang theo mình một bầu rượu, một thanh kiếm, cùng với đủ thứ đồ chơi kỳ lạ mà y mới sưu tầm được. Bạch Vân Biên chỉ có thể gặp mỗi năm một lần, nên không thể câu cá được nữa rồi. Hai người đành ngồi pha trà, đàm đạo trong đình nghỉ mát bên cạnh bến thuyền, xung quanh là biển mây mênh mông, tuyết phủ trắng xóa.
Họa Bất Thành cũng không phải kẻ ngốc như lời đồn. Trái lại, trình độ kiếm đạo của hắn cao thâm khó lường. Mạc Khuynh Bôi từng thấy hắn luyện kiếm trên tháp cao. Đường kiếm phá gió, đẹp tựa chim hồng tung cánh, cuốn theo ngàn lớp tuyết dày, bất cứ nơi nào kiếm khí lướt qua đều sẽ nở rộ muôn vàn hoa sen.
Mạc Khuynh Bôi tự biết mình không thể địch lại, nhưng lòng hiếu thắng của tuổi trẻ khiến y càng thua càng muốn đánh tiếp, tinh thần quyết chiến càng ngày càng mãnh liệt. Hai người cùng nhau luận kiếm giữa trời tuyết, pha trà giữa biển mây, ban ngày ca hát uống rượu, đêm đến ngả lưng dưới biển sao.
Tính cách của đối phương rất hợp với y. Bên ngoài tựa bạch ngọc, bên trong ẩn chứa cốt kiếm cứng rắn.
Sau mỗi lần giao đấu kịch liệt, họ thường dùng rượu rửa kiếm, và rồi say khướt không còn biết trời đất là gì.
Nhờ những trận rèn luyện đó, kiếm thuật của Mạc Khuynh Bôi cũng tiến bộ vượt bậc. Đến khi y bước vào tuổi trưởng thành, y đã trở thành người xuất sắc nhất trong số các đệ tử đồng môn.
Vào ngày y trưởng thành, Họa Bất Thành tặng y một thanh kiếm. Theo truyền thống của Bồng Lai, việc ban kiếm vốn là trách nhiệm của sư phụ. Nhưng kể từ khi Mạc Khuynh Bôi bắt đầu học kiếm với Họa Bất Thành, sư phụ gần như không còn dạy thêm gì cho y nữa, chỉ hừ mũi một tiếng rồi mắt nhắm mắt mở mặc kệ y muốn làm gì thì làm.
Mạc Khuynh Bôi không chắc có nên nhận thanh kiếm này hay không. Kiếm trong Kiếm Các thường có lai lịch rất lớn, lỡ như đây là thần binh tuyệt thế gì đó mà bị y cầm đi làm đòn gánh rượu thì chẳng phải là phí của trời sao. Y do dự mấy ngày liền, cuối cùng bị Họa Bất Thành nhìn thấu tâm tư, hắn bèn nói: "Thanh kiếm này không phải vật quý báu nào cả, chỉ là thứ ta rèn ra từ mấy chục năm trước lúc mới học nghề, không tính là đồ cổ đáng giá gì đâu."
Mạc Khuynh Bôi lật lại ghi chép mới biết được, Họa Bất Thành chính là thợ rèn kiếm cuối cùng còn sót lại ở Bồng Lai hiện giờ.
Một ngày nọ, sư phụ hiếm khi gọi y đến trước mặt, lạnh nhạt bảo: "Mấy ngày nữa, môn phái tổ chức đại hội Thí Kiếm, năm nay con hãy tham gia đi."
Mạc Khuynh Bôi ngỡ mình nghe nhầm, "Không phải chứ sư phụ? Trên con còn cả tá sư huynh lận, mà con theo người cũng mới được mười hai năm, vai vế nhỏ nhất. Người không sợ con tham gia rồi làm người mất mặt sao?"
Sư phụ vuốt râu, điềm nhiên như không, "Kiếm thuật của con không phải do ta dạy, mất mặt cũng chẳng liên quan gì tới ta."
"Người của Kiếm Các, một khi rời khỏi các là phải thắng." Họa Bất Thành biết chuyện, không tỏ thái độ gì, chỉ bình thản nói: "Ngươi mà thua, chính là làm mất mặt Kiếm Các."
Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh thư thái của đối phương, Mạc Khuynh Bôi đột nhiên cảm thấy hơi hối hận vì đã kể chuyện này cho hắn nghe.
"Ờ thì thương lượng chút nhé." Y thử mở lời: "Huynh xem ta cũng không phải đệ tử chân chính của Kiếm Các, sư phụ ta lại là thầy luyện đan. Kiếm thuật của ta tốt như này cũng coi là phát triển lệch hướng, thua cũng có gì đâu mà mất mặt..."
"Ngươi quả thật không phải đệ tử của Kiếm Các." Họa Bất Thành đổi giọng: "Nhưng ngươi là do ta dạy, tệ nhất cũng là bạn luyện kiếm của ta."
Nói rồi liếc nhìn y một cái, "Hay là ngươi cảm thấy mình sẽ thua?"
Mạc Khuynh Bôi gãi đầu, "Cũng không đến mức đó."
"Vậy tại sao ngươi không muốn tham gia?"
"Vì hôm diễn ra đại hội Thí Kiếm có phiên chợ lớn dưới chân núi, ta muốn xuống đó uống rượu."
"... Ngươi đúng là, người cũng như tên." Họa Bất Thành hơi tiếc nuối, "Bồng Lai xưa nay chưa từng có ai dùng rượu mà ngộ đạo. Bằng không, biết đâu ngươi đã thành rượu tiên rồi đấy."
Khuyến quân mạc khuynh bôi, sơ cuồng đồ nhất túy.
(Khuyên người chớ nâng chén vội, bởi chốc ngông dại để rồi say nghiêng)
Họa Bất Thành suy nghĩ một chút, nói: "Người đạt quán quân trong đại hội Thí Kiếm sẽ được phép vào Tàng Kinh Các, trong đó có một vò rượu mà sư phụ ta từng giấu từ năm xưa."
"Nếu ngươi thắng, ta sẽ chỉ chỗ giấu rượu cho ngươi biết."
Về sau chính là câu chuyện mà ai cũng biết. Thiên tài xuất chúng, cả người lẫn vò rượu bị ném thẳng ra khỏi Tàng Kinh Các, say mèm nằm trên bậc đá xanh tới tận sáng.
Rồi y xuống núi, thoáng chốc trăm năm đã trôi qua.
Trong trăm năm ấy, cứ mỗi khi đến tiết Đại Hàn, Mạc Khuynh Bôi đều lén lút lẻn về Bồng Lai. Vẫn mang theo một vò rượu, một thanh kiếm, cùng mấy món đồ chơi mới lạ mà y gom được từ khắp nơi trong năm, chỉ để kịp ngắm biển mây dâng trào và thả câu bên bờ mây trắng.
"Giờ trong môn phái thu nhận biết bao nhiêu đệ tử mới, mặt mũi lạ hoắc." Mạc Khuynh Bôi thực sự chịu không nổi mùi canh cá trong miệng, uống một ngụm rượu lớn, "Đã trăm năm rồi, có người còn chẳng biết ta là ai, mà lời đồn vẫn bay đầy trời như trước."
Y nhắc đến chuyện năm xưa mình bị ném ra khỏi Tàng Kinh Các, đến giờ vẫn bị mọi người truyền tai rôm rả, còn có người đồn y là kẻ nát rượu.
"Cũng như nhau thôi, ta thì gần hai trăm năm không xuống núi." Họa Bất Thành nói: "Vẫn bị mọi người gọi là thủy quái bị đầy bụng khó tiêu."
Mạc Khuynh Bôi sặc rượu: "Đám tu tiên này, ngày ngày ăn no rửng mỡ, buôn chuyện còn dữ hơn cả phụ nữ."
"Người vào phái thì nhiều, kẻ có duyên thành tiên lại hiếm." Họa Bất Thành nói: "Từ xưa, phái Bồng Lai đã truy cầu trường sinh, nhưng cùng lắm cũng chỉ kéo dài được thêm mấy trăm năm tuổi thọ, hiếm có ai thực sự phi thăng thành công."
"Ta vẫn luôn muốn hỏi." Mạc Khuynh Bôi nói, "Tu đạo mấy trăm năm, thật sự có ai thành tiên chưa?"
Họa Bất Thành lắc đầu, "Chuyện này ta không rõ, có lẽ chỉ mình Trưởng Sinh Tử mới biết được."
Trường Sinh Tử đời này chính là sư phụ của Mạc Khuynh Bôi, cũng chính là chưởng môn Bồng Lai. Y nghĩ đến dáng vẻ dựng râu trừng mắt của sư phụ mình, bèn rụt cổ, "Thôi quên đi, lệnh trục xuất của ta còn chưa được gỡ bỏ, ta vẫn nên đừng tự chuốc họa vào thân làm gì."
"Gần đây sư thúc thế nào rồi?"
"Trước khi lên Kiếm Các ta có ghé qua nhìn một chút, trông ông ấy vẫn khỏe. Ông ấy không thích tịch cốc, ăn được uống được." Mạc Khuynh Bôi cười nói: "Rõ ràng huynh mới là người sống lâu ở Bồng Lai, vậy mà lại hỏi ngược ta tin tức."
"Ta ở Kiếm Các quen rồi. Ngươi thì sao, định khi nào quay về?"
"Ta thấy sư phụ vẫn chưa nguôi giận." Mạc Khuynh Bôi ngửa người ra sau, nằm dài trên chiếc thuyền nhỏ, "Hơn nữa, ta xuống núi cũng thấy vui vẻ tiêu dao. Dưới nhân gian muôn hình vạn trạng, có thể thấy được rất nhiều chuyện mà trên núi chẳng có."
"Tùy ngươi thôi, vui là được."
"Kể huynh nghe chuyện này." Mạc Khuynh Bôi bỗng ngồi bật dậy, "Sang năm ta dự định đi thi khoa cử."
"Lại thi à?" Họa Bất Thành hỏi: "Chẳng phải ngươi đã từng thi rồi sao? Còn đỗ Thám hoa cơ mà. "
"Đó là chuyện hơn trăm năm trước rồi, với cả văn bằng cũng có thời hạn sử dụng mà." Mạc Khuynh Bôi nói, "Nhưng lần này ta không còn tay trắng đi thi nữa, ta đã chuẩn bị một thân phận mới cho mình rồi —— là cháu trai của Đại học sĩ triều trước. Nhờ thân thế này, đến kinh thành cũng dễ khơi thông quan hệ, nói không chừng còn ôm được danh Trạng nguyên về."
Họa Bất Thành lộ vẻ nghi hoặc, "Đại học sĩ? Ta nhớ chức quan trước đó của người cũng là..."
"Đúng vậy!" Mạc Khuynh Bôi vỗ đùi một cái, phấn khích nói: "Ta dùng chính thân phận cũ của mình, hiện tại ta là cháu trai của chính ta ngày trước!"
Vòng vo tam quốc một tràng, y vẫn còn đắc ý vô cùng, "Tự làm cháu mình, trước sau gì cũng chẳng thiệt."
Họa Bất Thành lắc đầu bất lực, "Trước đấy chẳng phải ngươi vẫn hay bảo làm quan vô vị sao, cớ gì giờ lại định mưu tính chuyện triều đình rồi?"
"Chiến loạn sắp nổi lên." Mạc Khuynh Bôi nói, "Huynh ở ẩn nên có lẽ không nhận ra, chứ nhân gian hiện giờ náo nhiệt lắm."
"Có nghe đôi chút." Họa Bất Thành đáp: "Trong biển mây thoảng mùi khói lửa, khi xuân về đàn sếu trắng có mang theo tin tức, nói triều đình đã thua trận."
"Thua trận thật, mà còn thua rất thê thảm. Cửa ngõ của nước Thượng đã bị quân địch phá toang."
Mạc Khuynh Bôi đứng dậy, phủi áo, "Ta có dự cảm, đây chỉ là khởi đầu. Đế vương tướng sĩ trong cung đều tưởng ký vài tờ hiệp ước hòa giải là đuổi được lũ man di đi. Đâu có biết chúng không phải đến xin ăn, mà là đến cướp bóc."
"Nhân gian giờ đang đối mặt với cục diện biến động lớn."
Họa Bất Thành thu cần câu lại, "Ngươi tự biết chừng mực là được, đừng chơi quá đà. Thần tiên tham dự vào trần thế quá sâu, ắt chẳng phải điềm lành."
"Sao ngay cả huynh cũng nói như vậy." Mạc Khuynh Bôi nở nụ cười, "Giống y chang vị hòa thượng trẻ đó."
"Hòa thượng trẻ?"
"Phải rồi, quên kể huynh nghe. Ta có quen một tiểu Sa Di rất thú vị ở nhân gian." Mạc Khuynh Bôi nói: "Lão ôm một cái bát sứ đi khắp các phố chợ, nhiều năm trước còn bói cho ta một quẻ. Lúc đầu ta cứ tưởng là thằng nhóc giang hồ lừa bịp, ai ngờ bói chuẩn phết."
"Nhiều năm trước bói cho ngươi một quẻ, đến giờ dung nhan vẫn không thay đổi?" Họa Bất Thành trầm ngâm: "Vậy có khi nào, đối phương cũng là người tu đạo chăng?"
"Không hề nha." Mạc Khuynh Bôi thần bí nói: "Về sau ta mới biết thân phận thật sự của lão, huynh đoán lão là ai?"
"Lão là Thiên Toán Tử đời này."