68. Chương 68

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Cát Sinh không biết mình đã rơi bao lâu. Từ phía dưới, những âm thanh hỗn loạn bắt đầu vọng lên, ban đầu chỉ lác đác vài tiếng rồi đột nhiên trở nên ầm ĩ dữ dội hơn. Tiếng binh khí va chạm, tiếng cắn xé cùng với những tiếng gầm gừ không rõ nghĩa. Mộc Cát Sinh căng tai lắng nghe, hình như bên dưới là một chiến trường.
Cuối cùng, y rơi “bịch” một tiếng xuống đất, tiện đà lăn một vòng rồi nhanh chóng bò dậy. Theo lý mà nói, một người rơi từ độ cao như vậy chắc chắn sẽ tan xương nát thịt, nhưng ngoài cơn đau dữ dội, y dường như không bị thương ở bất kỳ chỗ nào.
Mất máu ảo mà đau thật, cái ảo cảnh này quả là ngang ngược vô lý.
Mộc Cát Sinh nhìn quanh, nhận ra tình hình dưới đáy thang Âm Dương còn tệ hơn trên bậc thềm nhiều, vừa khốc liệt vừa gay gắt gấp bội. Những con quỷ nhỏ y chạm trán trên bậc thềm đều không mấy khó nhằn; giờ nhìn lại, những hung thần ác sát thực sự có sức sát thương đều tập trung hết dưới đáy. Trên kia y còn đủ sức quét sạch cả đám nhưng tại chỗ này thì chỉ có thể đấu tay đôi.
Hơn nữa, lũ hung thần ở đây rõ ràng khôn ngoan hơn, chúng thi nhau tụ tập, kết bè kết phái. Mộc Cát Sinh nhìn hai bên, mỗi bên đều tập hợp một đám hung thần, ánh mắt hung tợn nhìn phe đối diện, trông khí thế chẳng khác nào đang dàn quân đối đầu trên chiến trường.
Khoan đã, Mộc Cát Sinh chợt nhận ra có gì đó không ổn.
Vị trí hiện tại của y vừa đúng bị kẹp giữa hai phe. Nếu lũ hung thần này đang đối đầu, thì y chính là một kẻ từ trên trời rơi xuống, ngã cái bịch ngay giữa ranh giới Sở – Hán.
Tiếng quỷ khóc sói gào kia của lũ hung thần đâu phải đang đe dọa đối phương, mà là để dọa nạt y, vị khách không mời mà đến đầy to gan lớn mật.
Tuyệt vời, hóa ra thằng hề lại là mình.
Bỏ chạy lúc này chắc chắn không phải là lựa chọn sáng suốt, chỉ khiến hai bên vốn thù địch hợp sức vây đánh kẻ xâm nhập. Nhưng xông lên đối đầu trực diện rõ ràng cũng chẳng phải thượng sách, y làm sao đánh nổi cả đám hung thần đông như thế, trừ phi dùng đến tiền Sơn Quỷ.
Có điều, nơi này là ảo cảnh, y không dám chắc dùng tiền Sơn Quỷ sẽ gây hậu quả gì.
Chạy không thoát, đánh cũng không lại, Mộc Cát Sinh dứt khoát nằm bệt xuống đất, phủ quân phục lên mặt, nhắm mắt giả chết.
Sau nhiều năm, lớp da mặt dày như tường thành của Mộc tiểu tư lệnh lại lần nữa phát huy tác dụng trên chiến trường —— chỉ cần mình không thấy gì thì người gặp rắc rối sẽ không phải mình.
Tuy nhiên, lũ hung thần có trí khôn kết bè kết phái nhưng khả năng phán đoán kẻ địch lại vẫn kém cỏi. Mộc Cát Sinh nhắm mắt giả chết, bọn chúng tưởng y đã chết thật, lập tức mặc kệ y rồi quay sang gầm thét, hai bên lao vào đánh nhau loạn xạ.
Mộc Cát Sinh cuộn mình dưới lớp quân phục, dựa vào âm thanh để xác định phương hướng, từ từ nhích người bò ra khỏi chiến trường.
Lần cuối y dùng chiêu này là hơn trăm năm trước, trong lần đầu tiên theo Mộc tư lệnh ra chiến trường. Khi ấy, ông già nhà y chủ quan ngạo mạn, kết quả cũng như ngựa già lỡ bước, thua tan tác. Giữ vững nguyên tắc “phải sống để về cười vào mặt cha mình mới là chiến thắng”, y đã liều mạng bò ra khỏi đống xác chết.
Thực ra tư thế này trông rất khó coi, cả người nằm bẹp dí dưới đất, lúc cong lưng, lúc xoắn mình uốn éo, chẳng biết nên ví như tảng đá tàn phế nhưng vẫn kiên cường hay con giòi lì lợm không chịu chết.
Đến khi xung quanh cuối cùng cũng lắng xuống đôi chút, Mộc Cát Sinh đoán mình đã cách chiến trường một đoạn khá xa, bèn lật bộ quân phục lên, định xem rốt cuộc tình hình thế nào, nhưng cảnh tượng phía xa lập tức khiến y sững sờ.
Những hung thần kia không phải đang tàn sát lẫn nhau mà ngược lại, mục tiêu của cả hai phe hoàn toàn thống nhất —— Chúng không đối đầu mà đang xếp hàng, xếp thành hai đội, chia làm hai hướng tấn công vào một điểm.
Điểm đó là một vùng phát ra ánh sáng xanh, tựa như một chiếc lồng trong suốt, lấp lánh những gợn sóng như nước. Nhưng trái ngược với vẻ mong manh bên ngoài, chiếc lồng ấy cực kỳ kiên cố —— Từng con hung thần gào thét xông tới, đập phá, chém, bổ, thậm chí dùng miệng cắn xé, lấy cả thân mình đập vào cái lồng cho đến khi máu thịt nát tan, song tất cả đều thất bại. Lớp ánh sáng xanh kia vẫn không hề sứt mẻ.
Sau đó, kẻ thất bại sẽ bị con hung thần tiếp theo ăn thịt, rồi lại tiếp tục hành động như kẻ trước.
Mộc Cát Sinh nhìn số hung thần càng ngày càng ít đi, nhưng càng về sau sức mạnh của chúng càng lớn. Cho đến con hung thần cuối cùng chết dưới ánh sáng xanh, y hoàn toàn chết lặng. Đây là cuộc tự sát có tổ chức và kỷ luật gì vậy? Thế nhưng, khi tiến lại gần, Mộc Cát Sinh lập tức hiểu ra tại sao lũ hung thần này lại liều chết nối nhau xông lên như thế —— Vì bên trong cái lồng xanh ấy là một đồng tiền Sơn Quỷ.
Đây là trấn Sơn Quỷ mà y từng để lại năm xưa, gần như hao tổn hết nửa tuổi thọ của y vào đó. Có trấn này ở đây, thang Âm Dương sẽ không mở ra được.
Còn việc Sài Thúc Tân có thể mở thang Âm Dương lại là một ngoại lệ, bởi hắn nắm trong tay hạt máu của Thái Tuế Ô Nghiệt, tìm khắp thiên hạ cũng khó ai có được.
Chừng nào trấn Sơn Quỷ còn nguyên vẹn không bị tổn hại gì, lũ oan hồn hung ác vĩnh viễn không thể lộ diện, có thể bảo vệ nhân gian được bình yên.
Hèn gì bọn chúng có chết cũng phải đập vỡ cái lồng xanh đó, Mộc Cát Sinh thầm nghĩ. Chúng đang muốn phá hủy tiền Sơn Quỷ.
Nhưng thân là Thiên Toán Tử, Mộc Cát Sinh hiểu rõ chuyện này gần như bất khả thi.
Không có trời cũng chẳng có ngày, Mộc Cát Sinh cũng không biết mình đã ở trong thang Âm Dương bao lâu. Y vẫn luôn tìm kiếm Sài Thúc Tân, đáng tiếc ánh sáng quá mờ, xung quanh lại quá rộng lớn, tìm đi tìm lại vòng quanh, chính y cũng lạc mất phương hướng. Cuối cùng y quyết định dừng lại gần lồng xanh. Nơi này tập trung hung thần đông nhất, đoán chừng sớm muộn gì Sài Thúc Tân cũng sẽ đến.
Y sẽ không chiến đấu với lũ hung thần trừ khi phải tự vệ. Một mặt là vì lũ hung thần ở đây rõ ràng mạnh hơn đám trên bậc thềm đá xanh rất nhiều, y chưa chắc đã đánh lại. Mặt khác, bọn chúng thực sự đang dần hóa thành âm binh. Mà âm binh là một thứ cần có trong thang Âm Dương, sự tồn tại của chúng tượng trưng cho một loại trật tự.
Suy cho cùng, Mộc Cát Sinh cũng không thể ở mãi trong ảo cảnh này. Sau khi y rời đi, sự cân bằng trong thang Âm Dương vẫn phải có âm binh duy trì, lặng lẽ chờ đến trăm năm sau để mong có cơ hội luân hồi chuyển kiếp.
Mấy ngày quan sát, Mộc Cát Sinh phát hiện đoàn xếp hàng tự sát hôm trước là ngoại lệ. Quy luật chủ đạo ở dưới đáy thang Âm Dương vẫn là cá lớn nuốt cá bé, ngày nào cũng có vô số hung thần chém giết quanh đây. Nhưng xem mãi cũng chán, cuối cùng Mộc Cát Sinh bắt đầu tìm việc để làm. Y gom những xác chết tìm được, chất thành đống rồi đào một cái hố, coi như dựng tạm cho chúng một nấm mồ đơn sơ.
Y còn lục lọi trí nhớ, chắp vá lại bài chú Vãng Sinh mà sư phụ đã dạy từ nhiều năm trước. Tuy rằng, có khi Phật tổ nghe xong cũng phải tức chết, nhưng dù sao méo mó có còn hơn không.
Một ngày nọ, Mộc Cát Sinh đang ngồi niệm kinh dưới đáy hố, bỗng nghe thấy ngoài kia đất trời rung chuyển. Y kiễng chân thò đầu ra xem, chỉ thấy hai con hung thần đang đánh nhau kịch liệt, trời đất mù mịt. Y nheo mắt quan sát một lúc, cảm giác như sắp có âm binh mới ra đời, cả hai bên đều mạnh kinh khủng, đã gần đạt đến giới hạn nào đó.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, một bên thua trận, ngã xuống đất với tiếng nổ chấn động. Theo thói quen của lũ hung thần, kẻ thắng sẽ ăn thịt kẻ thua để trở nên mạnh hơn.
Đến giờ ăn rồi kìa. Mộc Cát Sinh chống cằm nghĩ thầm. Chắc người anh em này ăn xong bữa này là lên cấp luôn rồi.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược, y nghe thấy đối phương phát ra một tiếng huýt sáo kỳ lạ, sau đó có vô số quỷ nhỏ chạy ùa ra —— Mộc Cát Sinh sửng sốt, y cứ tưởng dưới đáy thang Âm Dương toàn là thứ hung dữ nguy hiểm chứ, từ đâu lại mọc ra nhiều quỷ nhỏ thế này?
Chuyện khiến y sốc hơn còn ở phía sau. Đám quỷ nhỏ nhào tới chia nhau cắn xé xác của con hung thần thua trận, trong khi kẻ thắng lại thờ ơ đứng sang một bên. Điều này hoàn toàn trái với quy luật sinh tồn trong thang Âm Dương. Dù hắn có đang nuôi đám quỷ nhỏ này đi chăng nữa thì cũng không đời nào nhường hẳn khối thịt béo bở như thế được. Huống chi, sát khí của cả đám quỷ nhỏ này cộng vào cũng chẳng đáng để so với một con hung thần.
Nói là chăn thì chưa đúng, đúng hơn là hắn đang chăm đám quỷ nhỏ ấy. Đó không phải hành động của một hung thần, mà giống như sự nuôi dưỡng theo nhận thức của con người.
Đệch, chuẩn rồi. Mộc Cát Sinh thầm nghĩ. Cha này tám, chín phần mười là Sài Thúc Tân.
Y còn đang nghĩ cách tiến lại gần để nhìn cho rõ thì chợt nghe “ầm” một tiếng, đối phương bỗng đổ sập xuống —— Dường như hắn có mặc thứ gì đó bên ngoài, cuối cùng chống đỡ không nổi mà ngã vật xuống đất.
Mộc Cát Sinh giật bắn mình, tay chân luống cuống bò ra khỏi hố, chạy nhanh như gió. Y cảm thấy, kiếp trước mình từng truy sát kẻ địch trên chiến trường cũng chưa bao giờ chạy nhanh đến thế—— Đám quỷ nhỏ thấy hắn ngã bèn đổ dồn lại, rõ ràng là định xẻ thịt hắn rồi chia nhau ăn.
Chẳng hiểu cái thứ xúi quẩy Sài Thúc Tân này lại bị chập mạch nào rồi, đi nuôi rắn rước họa vào thân, đến ngục Vô Gián còn mơ làm thầy thuốc cứu đời.
Mộc Cát Sinh lao tới, đá bay đám quỷ nhỏ vây quanh, rồi cúi xuống nhìn người nằm dưới đất —— quả nhiên là Sài Thúc Tân.
Tuy người dính đầy máu, Mộc Cát Sinh vẫn nhận ra gương mặt ấy ngay tức khắc. Y không biết Sài Thúc Tân đã trải qua những gì ở đây, nhưng y nhận ra bộ giáp trụ bằng đồng xanh trên người đối phương —— đây là giáp trụ của âm binh.
Có lẽ hắn đã nhặt được ở đâu đó, dù sao trong thang Âm Dương cũng từng có cả ngàn quân vạn ngựa đồn trú. Song, để nhận ra giá trị của bộ giáp chắc chỉ có Linh Xu Tử như hắn. Lũ hung thần kia chỉ biết món này cứng, khó nhai, nhưng Chư Tử đều biết, giáp trụ của âm binh không phải vật tầm thường, mặc nó vào, thậm chí có thể bị đồng hóa.
Thảo nào hồi nãy đánh nhau kinh thế, hóa ra là mượn oai hùm của thứ này.
Mộc Cát Sinh không dám lên tiếng, chỉ thử vỗ nhẹ lên mặt Sài Thúc Tân, rồi y phát hiện tay mình không chạm được vào đối phương, chỗ y chạm vào hóa thành một cái bóng ảo. Y lập tức hiểu ra, Sài Thúc Tân vẫn chưa chết.
Y đành nghiêng đầu quan sát nhịp thở của Sài Thúc Tân, trong lòng thầm kêu "tiêu rồi".
Khi nhảy xuống thang Âm Dương, Sài Thúc Tân cũng đã dốc hết sức lực. Ở trong thang Âm Dương chỉ có thập tử nhất sinh, nếu không nhờ vào bộ giáp trụ đồng xanh chống đỡ thì e rằng hắn đã kiệt sức từ lâu. Nhưng giờ đây, hơi thở của đối phương mỏng như tơ, chẳng khác nào ngọn đèn cạn dầu.
Hắn thực sự sắp chết rồi. Mộc Cát Sinh ngẩn ra một thoáng rồi mới tỉnh táo lại.
Tam Cửu Thiên, Sài Thúc Tân, công tử Dược gia tinh thông y thuật, nay cũng đã đến bước đường cận kề cái chết.
Dù biết trước rằng hắn đã chết trong thang Âm Dương một lần, nhưng tận mắt chứng kiến thế này, y mới hiểu được đó là cảm giác ra sao.
Bây giờ không phải là lúc sầu bi đa cảm. Mộc Cát Sinh trấn tĩnh lại, hiện tại Sài Thúc Tân vẫn còn thoi thóp hoàn toàn là nhờ bộ giáp trụ đồng xanh giữ mạng, một khi cởi bỏ giáp trụ, hắn chắc chắn sẽ chết.
Theo y biết thì Sài Thúc Tân không hề mặc bộ giáp này trong suốt thời gian sống. Vậy vấn đề mấu chốt là, sau khi chết, hắn đã sống lại bằng cách nào?
Khi kể lại chuyện xưa, Sài Thúc Tân chỉ miêu tả sơ qua trải nghiệm này, không mấy tường tận, làm Mộc Cát Sinh cứ nghĩ hắn đã gặp cơ duyên may mắn gì đó trong thang Âm Dương —— Nhưng giờ hắn sắp bị đám quỷ nhỏ xơi tái luôn rồi, cơ duyên may mắn ở đâu ra? Trong bụng quỷ nhỏ có hả?
Liệu có phải mình đang cản trở gì không? Mộc Cát Sinh cảm thấy mình có thể là một yếu tố gây thay đổi, định thử bỏ mặc Sài Thúc Tân ở lại xem sao. Kết quả là, y vừa mới bước được hai bước, đám quỷ nhỏ đã đồng loạt xông lên, y đành vội vàng quay lại.
Chết tiệt, này thì đi sao nổi chứ!
Mộc Cát Sinh cuống hết cả lên, nào ngờ phía sau còn chuyện rắc rối hơn nữa. Nhân lúc y rời đi, một con quỷ nhỏ đã cắn rách giáp trụ trên người Sài Thúc Tân, đến khi y quay lại thì đã nắm được cổ tay đối phương.
Y đã có thể chạm vào Sài Thúc Tân rồi.
Mộc Cát Sinh cứng đờ người tại chỗ.
Tâm trí trở nên hỗn loạn, phản ứng đầu tiên của y là giết hết đám quỷ nhỏ này. Nhưng mới bước được một bước, y chợt nhớ ra chúng là đám quỷ mà Sài Thúc Tân vất vả nuôi dưỡng, ít nhất cũng phải đợi hắn sống lại rồi hỏi rõ nguyên do, phân định đúng sai rồi mới tính chuyện sống chết.
Người chết rồi không thể sống lại, người sống lại không thể chết. Như thể có thứ gì đó từ trên đầu giáng xuống, chặt đứt dây thần kinh của y, nghiền nát xương sống của y, khiến toàn bộ lục phủ ngũ tạng đều đảo lộn, máu từ trong tim phun trào xối xả, tràn vào cả miệng và mũi, suýt nữa làm y ngạt thở.
Đến khi Mộc Cát Sinh hoàn hồn lại, y phát hiện mình đang nắm chặt lấy cổ áo của Sài Thúc Tân, đám quỷ nhỏ xung quanh dường như bị y dọa sợ, lùi ra thật xa.
Y không biết vừa rồi mình đã phát ra âm thanh gì, tai ù đi, giọng thì khàn đặc, cả đầu như muốn nổ tung, nôn nao khó chịu.
Mộc Cát Sinh không biết mình đã ngồi đó bao lâu, y nắm tay Sài Thúc Tân, cảm nhận cơ thể đối phương càng ngày càng lạnh. Không thể chờ thêm nữa, nếu cứ chờ một cơ duyên may mắn ở đâu đó thì người này sẽ lạnh ngắt mất.
Y chỉnh lại cổ áo cho Sài Thúc Tân rồi bế ngang hắn lên, đi về phía cách đó không xa.
Âm binh vốn có khả năng hấp thụ oán khí, mà Sài Thúc Tân lại mặc giáp trụ đồng xanh trên người, lẽ ra sau khi chết sẽ trực tiếp hóa thành âm binh. Nhưng có một điểm mâu thuẫn chí mạng ở đây – hắn là Linh Xu Tử.
Linh Xu Tử cả đời hành y cứu người, gieo duyên lành khắp chốn, lục căn thanh tịnh, giữ trọn năm giới, sau khi qua đời chắc chắn nhận được phước báu, bình an chuyển kiếp.
Ngặt nỗi, hắn lại chết trong thang Âm Dương, nơi này có tiền Sơn Quỷ trấn áp, không hồn phách nào thoát ra được.
Hơn nữa, bị sát khí ngấm sâu vào cơ thể, thiện căn nguyên gốc của hắn gần như tiêu tán hết, nửa phần đã biến thành oán linh.
Nếu mặc kệ, oán linh như hắn chắc chắn sẽ bị cuốn vào làm thành viên của lũ hung thần trong thang Âm Dương. Dù có thành âm binh thì cũng đã mất hết thần trí, vĩnh viễn không có khả năng trở thành La Sát Tử.
Hiện giờ, muốn đưa mọi chuyện đi theo quỹ đạo mà Mộc Cát Sinh từng biết chỉ có cách duy nhất.
Mộc Cát Sinh ôm Sài Thúc Tân đi thẳng vào trong ánh sáng xanh.
Tuy rằng tất cả hung thần đều bó tay trước trấn Sơn Quỷ, nhưng y thì khác. Bởi vì y là người không thuộc về thời không này và tiền Sơn Quỷ vốn là đồ của y.
Y nhìn đồng tiền ở tâm vòng sáng, vươn tay cầm lấy, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc.
Trong tiền Sơn Quỷ chứa đựng sức mạnh mênh mông, lại được ngâm trong thang Âm Dương lâu ngày, giờ nó đã tích tụ một lượng sát khí khổng lồ.
Mộc Cát Sinh nhét đồng tiền vào trong miệng Sài Thúc Tân, sau đó cắn rách ngón tay, bôi máu lên môi đối phương.
Chỉ có người của phái Thiên Toán mới biết cách dùng tiền Sơn Quỷ. Mộc Cát Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận máu và tiền đồng cộng hưởng vào nhau. Y cẩn thận tách biệt từng luồng sát khí tích trữ trong đó, từ từ gỡ ra rồi lần lượt dẫn vào cơ thể Sài Thúc Tân, để chúng di chuyển khắp trong kinh mạch hắn.
Trên cổ Sài Thúc Tân dần hiện lên những đường chỉ xanh và đỏ, quấn lấy nhau chằng chịt.
Không biết đã trôi qua bao lâu, sát khí trong tiền Sơn Quỷ tan biến gần hết, ánh sáng xanh cũng mờ dần đi. Nhưng ngay tức khắc, một luồng sát khí hung bạo hơn bùng phát lên, như sóng triều cuốn phăng mọi thứ. Sắc xanh lan tỏa, gần như nuốt trọn cả thang Âm Dương, tiếng gào thét dồn dập đột ngột im bặt, thay vào đó là sự tĩnh mịch sâu thẳm như đáy biển.
Sát khí tràn ngập, vạn quỷ cúi đầu.
Mộc Cát Sinh thở phào nhẹ nhõm, dùng tiền rạch đầu lưỡi của Sài Thúc Tân, tiếp đó nhỏ một giọt máu của mình lên đó.
Năm xưa khi chế tạo trấn Sơn Quỷ, y đã đánh đổi nửa tuổi thọ của Thiên Toán Tử, giờ toàn bộ sát khí đã truyền hết sang cho Sài Thúc Tân, trấn Sơn Quỷ coi như vô dụng, y không còn đủ tuổi thọ để làm một trấn Sơn Quỷ mới. May mà có Sài Thúc Tân ở đây.
Cả người hắn đã được tiền Sơn Quỷ thanh tẩy, sát khí ngập tràn thân thể, nghịch thiên cải mệnh, tái sinh thành La Sát Tử.
Một giọt máu đầu lưỡi khi La Sát Tử vừa sinh ra đủ để làm trấn Sơn Quỷ mới, bảo vệ thang Âm Dương trăm năm vô sự.
Mộc Cát Sinh xem đường chỉ tay của Sài Thúc Tân, lặng lẽ tính lại số mệnh cho đối phương. La Sát Tử thường chỉ xuất hiện trong thời loạn, hơn nữa còn sinh ra giữa đống xác người. Đa phần là những đứa trẻ lọt lòng giữa cảnh loạn lạc, quỷ khí bao trùm thân thể, tính tình hung bạo. Còn kẻ cưỡng ép đổi mệnh nhờ tiền Sơn Quỷ như hắn thì trong Thất Gia Chư Tử cũng là người đầu tiên.
Khi sống là Linh Xu Tử, khi chết mang mệnh La Sát. Từ cứu người đến giết người, Mộc Cát Sinh tự thấy việc mình làm giống hệt một kẻ điên.
Nhưng so với Sài Thúc Tân dám nhảy thẳng xuống thang Âm Dương thì hai người họ cũng một chín một mười.
“Tự tiện xông vào Thành Tây Quan, trấn áp âm binh, nhảy xuống thang Âm Dương. Chúng ta đúng là cùng nhau điên từ đầu đến cuối.” Mộc Cát Sinh nhớ lại bao hồi ức, không khỏi cảm thán: “Rồi đây, chúng ta sẽ còn phải điên thêm trăm năm nữa.”
Anh cứu tôi, tôi lại cứu anh.
Một trăm năm sau, chúng ta vẫn như vậy.
Không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng đến lạ. Việc dùng tiền Sơn Quỷ để thanh tẩy tâm mạch cực kỳ hao tổn tinh thần. Cơn mệt mỏi ập tới, Mộc Cát Sinh đặt Sài Thúc Tân nằm ngay ngắn rồi bước về cái hố mộ mà mình đã đào lúc trước.
Y nằm xuống và thiếp đi trong vô thức.
Khi mở mắt ra lần nữa, Mộc Cát Sinh nghe thấy tiếng nói chuyện.
Giọng khàn đặc nhưng y vẫn nhận ra đó là giọng nói của Sài Thúc Tân. Ngay trên đầu, cách y không xa, tiếng hắn vọng đến nghe như đang lẩm bẩm một mình:
“Nghịch thiên cải mệnh vốn là canh bạc được ăn cả ngã về không. Tôi vốn đã chuẩn bị tinh thần đi theo em ấy, không ngờ lại thực sự thành công.”
Là tôi cải mệnh giúp anh đấy nhé, không thì anh đã thành cô hồn dã quỷ từ lâu rồi. Ai cần anh đi theo, chê cầu Nại Hà chưa đủ chật hả?
“Đã sống lại rồi thì tôi cần hoàn thành một số việc chưa làm xong.”
Con trai bất hiếu, anh lại định giở trò gì nữa đây?
“Nhưng trước đó, tôi sẽ ở lại nơi này.”
Ở lại nơi này làm gì?
“Thang Âm Dương vẫn cần âm binh mới, trước khi có đủ tôi sẽ không đi, tôi sẽ chăm sóc các cậu như lời hẹn ngày trước.”
Anh đang nói cái gì vậy trời ơi?
“Cậu lớn nhanh quá, tôi vẫn còn nhớ nguyên vẹn dáng vẻ của cậu hôm đến thăm cha, dắt tay em gái, và bảo với tôi rằng em ấy đã trở về.”
Mộc Cát Sinh nghe mà không hiểu gì, bèn lén thò đầu lên nhìn. Thấy Sài Thúc Tân ở cách đó không xa, đứng trước mặt hắn là hai con quỷ nhỏ, hắn thì ngồi xổm, đang lẩm bẩm nói gì đó.
“Lúc ấy, cậu nhất định không chịu đi, còn lén lút vào quân doanh, nhờ tôi chăm sóc em gái của cậu.”
Hắn im lặng một lúc rồi nói tiếp, “Tôi không nên nhận lời các cậu.”
Mộc Cát Sinh nhìn hai con quỷ nhỏ phía xa, dáng người thấp bé, tay nắm chặt nhau, y bỗng nhận ra Sài Thúc Tân đang nói chuyện với ai.
Y nhớ tới cậu thiếu niên bán báo ở bến tàu, mặt mày rạng rỡ gọi y là anh Mộc.
Đây là Tiểu Phong Tử và em gái của cậu ta.
Y cũng lập tức hiểu được nguyên nhân Sài Thúc Tân chăm đám quỷ nhỏ này.
Mộc Cát Sinh không biết hắn đã dùng cách gì, tốn bao nhiêu thời gian mới có thể tìm lại từng người quen cũ trong bóng tối mênh mông vô tận này. Phần lớn oan hồn rơi vào thang Âm Dương đều biến dạng đến mức không thể nhận ra, lại thêm năm tháng chia cắt, ngay cả Mộc Cát Sinh cũng khó mà nhận ra những người bạn từng sống chung trong thành cổ.
Thế nhưng Sài Thúc Tân đã làm được.
Phía xa vang lên tiếng nhai nuốt. Xuyên qua màn đêm mịt mờ, Mộc Cát Sinh nhìn thấy Sài Thúc Tân xé một mảnh vạt áo, quấn quanh cánh tay, mùi máu tanh nhàn nhạt thoảng trong không khí.
Sài Thúc Tân đang dùng máu thịt của chính mình để nuôi dưỡng bọn chúng.
Máu thịt của La Sát Tử có thể giúp oan hồn đẩy nhanh tiến độ biến thành âm binh, chờ ngày chuyển kiếp sau này.
Mộc Cát Sinh nhìn một lúc rồi lại nằm xuống, vùi mình giữa những mảnh xác vụn, tiếp tục niệm bài chú Vãng Sinh rời rạc.
Lời lẩm bẩm một mình của Sài Thúc Tân vẫn vang vọng từ phía trên, tựa như bài kinh văn được tụng riêng cho y.