74. Chương 74

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Mộc Cát Sinh tỉnh dậy thì trời đã sáng, Ô Tất Hữu đang ngủ say sưa bên cạnh, tay vẫn ôm chặt điện thoại.
Mộc Cát Sinh sờ thử điện thoại một chút rồi đạp Ô Tất Hữu một cái cho tỉnh ngủ: “Đừng giả vờ nữa, dậy mau.”
Ô Tất Hữu khó nhọc mở mắt, “Sao ông biết tôi chưa ngủ?”
“Con gái ngốc, con cứ chơi game là thức trắng đêm.” Mộc Cát Sinh đứng dậy, “Điện thoại vẫn còn nóng hổi kia kìa.”
Lần này Ô Tất Hữu lại không bận tâm chuyện Mộc Cát Sinh gọi mình là con gái ngốc, sự chú ý của cậu ta chuyển sang chỗ khác. Cậu ta ho khan một tiếng, ngập ngừng dò hỏi: “Ờm thì, ông thấy gì trong đó rồi?”
Mộc Cát Sinh nhìn cậu ta, cười tủm tỉm đầy ẩn ý.
Ô Tất Hữu: “…”
Lúc này trường học đã mở cửa, học sinh lần lượt kéo đến. Mộc Cát Sinh không nói gì, tay tung đồng tiền Sơn Quỷ lên xuống, ung dung rời khỏi nhà truyền thống trường, đi đến đâu đám đông tản ra đến đó. Ô Tất Hữu ngơ ngác đi theo y, nào hay trong mắt người khác, mình đã trở thành đàn em của đại ca trường.
Sau khi ra khỏi ảo cảnh, Mộc Cát Sinh không còn vội vã nữa. Y không về miếu Thành Hoàng ngay mà đi dạo quanh trường một vòng.
Ô Tất Hữu theo y từ sân thể dục sang căng tin, rồi từ căng tin đến khu giảng đường, cuối cùng không kìm được bèn hỏi: “Rốt cuộc ông đang làm gì vậy?”
“Làm gì đâu.” Mộc Cát Sinh bình thản như không, nói: “Chỉ là nhìn đám cún F.A này, tự dưng thấy mình như kẻ thắng cuộc trong cuộc đời.”
Ô Tất Hữu: “…”
Mộc Cát Sinh còn tặc lưỡi, lắc đầu, vừa cười vừa tỏ vẻ thích thú, trông như thằng ngốc vừa vớ được món hời.
Ô Tất Hữu mặt lạnh tanh, rút điện thoại ra, nhắn một tin vào nhóm WeChat: “Coi bộ lão già này điên rồi.”
Sài Yến Yến trả lời ngay lập tức: “Tôi thấy ông cậu tôi cũng chẳng khá hơn là bao.”
An Bình: “Tình hình sao rồi? Hai người họ thế nào rồi?”
Từ cái hôm ba người cùng xem qua đồng tiền Sơn Quỷ mà Ô Tử Hư để lại, cả đám sốc đến muốn xỉu.
Thực ra chưa xỉu hẳn, chỉ là cảm xúc vô cùng khó tả. Kiểu như khi bạn lục được ảnh cưới ngày xưa của bố mẹ định xem hồi trẻ họ ngố tàu thế nào, nhưng ai ngờ lại bị nhét cẩu lương no căng bụng.
An Bình còn đỡ hơn, vì trước đó cậu đã thấy khá nhiều mảnh ký ức, ghép đi ghép lại cũng xâu chuỗi được kha khá câu chuyện —— Từ lần gặp gỡ thời niên thiếu ở thư viện Ngân Hạnh, cùng kề vai sát cánh chiến đấu trong Thành Tây Quan, thư từ qua lại khi du học, cho đến việc trấn áp âm binh khi quân địch áp sát thành, rồi Mộc Cát Sinh vì cứu người mà bỏ mạng, và cả màn minh hôn chấn động trời đất đó nữa.
Sài Yến Yến thì từ đầu đến cuối đều phát ra những tiếng kêu kỳ quặc. An Bình tưởng cô bị khản tiếng, Ô Tất Hữu thấy quen rồi nên bảo: “Kệ con bé đi, mấy đứa này cứ thấy cảnh tình cảm là la ầm ĩ như gà ấy mà.”
Sài Yến Yến ôm mặt giậm chân, vẻ mặt phấn khích đến kỳ lạ: “Mê quá, mình lại tin vào tình yêu rồi!”
Xúc động thì xúc động, nhưng trước mặt ba người vẫn đang hiện hữu mấy vấn đề nan giải sau —— Một là, có nên để Mộc Cát Sinh biết chuyện Sài Thúc Tân từng kết hôn với y không. Hai là, có nên để Sài Thúc Tân biết cả ba đứa cậu đã biết chuyện hắn và Mộc Cát Sinh từng kết hôn không.
Cả hai chuyện đều khó nhằn như nhau, chuyện thứ nhất là đưa đầu chịu chửi, chuyện thứ hai là đưa đầu chịu chém.
Ba cái đầu ngu gộp lại cũng chẳng bằng một cái đầu khôn. Ba người băn khoăn mấy ngày liền, cuối cùng giữ vững nguyên tắc “đằng nào cũng chết, thôi thì chết sớm cho thanh thản”, đẩy Ô Tất Hữu ra làm kẻ hứng đòn.
Ngày đó, Sài Thúc Tân từ Thận Lâu trở về, đang giải quyết các vấn đề tồn đọng của Dược gia tại miếu Thành Hoàng. Ô Tất Hữu ôm tâm thế “tráng sĩ ra trận, quyết không quay về” bước tới, nhắm mắt liều một phen, kể tuôn hết mọi chuyện như trút ruột.
Sài Thúc Tân đang xem tài liệu, nghe xong cũng chẳng phản ứng gì. Ô Tất Hữu đứng đến tê chân mới nghe thấy đối phương thờ ơ “ừ” một tiếng.
“Đồng tiền Sơn Quỷ đó là do bố cậu để lại cho Mộc Cát Sinh, cậu có quyền xem.” Đối phương ngừng một lát rồi nói: “Tôi biết, chuyện này không thể giấu mãi được.”
Ô Tất Hữu nơm nớp lo sợ chờ đợi câu nói tiếp theo của đối phương, chỉ thấy Sài Thúc Tân lại cúi đầu xem tài liệu, lúc sau ngẩng lên nhìn cậu ta, “Còn chuyện gì khác sao?”
Ô Tất Hữu: … Chỉ vậy thôi sao? Phản ứng của Sài Thúc Tân quá đỗi bình thản, đến độ Ô Tất Hữu vừa thoát chết cũng không thấy nhẹ nhõm, trái lại còn có chút hụt hẫng.
Con người ta đúng là, cứ thích tự làm khổ mình thôi.
Nhưng chẳng bao lâu ba người liền nhận ra có gì đó không ổn. Sài Thúc Tân ngồi trong phòng suốt một ngày một đêm, giữ nguyên một tư thế không nhúc nhích, thậm chí còn xem đi xem lại một tập tài liệu.
“Làm sao bây giờ?” Sài Yến Yến nhìn An Bình, “Tài liệu mà ông cậu cầm là hợp đồng mà Dược gia và nhà họ An mới đàm phán xong đó. Mẹ tôi còn đang chờ tôi ký xong mang về đây.”
An Bình: “… Để tôi về nhà lấy bản sao.”
Kéo dài mãi như này cũng không ổn, Sài Thúc Tân đã im lặng suốt một ngày một đêm rồi. Ô Tất Hữu không ngồi yên được nữa. Trước đấy Chu Ấm Tiêu từng nói Mộc Cát Sinh có thể đã bị Lâm Quyến Sinh đưa đến Bồng Lai. Cậu ta bèn giật lấy tấm ngọc bài vào Bồng Lai từ An Bình, hùng hổ chạy đi tìm anh ấy.
Hôm qua, cậu ta và Mộc Cát Sinh đến nhà truyền thống trường lúc nửa đêm, tiện thể nhắn vào nhóm, bảo lão già đó đã thấy thứ trong đồng tiền Sơn Quỷ rồi.
Sài Yến Yến thì báo tin này cho Sài Thúc Tân.
“Từ đêm qua, ông cậu đã bắt đầu không bình thường rồi.” Sài Yến Yến nhắn trong nhóm: “Ông ấy cứ ở trong bếp nấu lẩu Nhất Phẩm suốt thôi.”
Ô Tất Hữu: “Nấu cả đêm ư?”
“Giờ trong bếp chất đầy ba nồi lẩu lớn luôn.” Sài Yến Yến nói: “Ông ấy vẫn đang nấu tiếp.”
Ô Tất Hữu: “…”
An Bình đang trên lớp, lén lút gõ tin nhắn WeChat, mãi mới hiện lên một tin nhắn: “Ô Tất Hữu, cậu xem coi bán tiên biến mất rồi đúng không?”
Lúc này Ô Tất Hữu mới phát hiện, vừa nãy cậu ta mải xem điện thoại, Mộc Cát Sinh đã chuồn mất từ lâu.
“Anh ấy đến lớp rồi.” An Bình nói: “Anh ấy điên rồi.”
Sài Yến Yến: “Ông tổ làm gì vậy?”
“Cả lớp đang ôn bài đầu giờ, anh ấy đột nhiên xông vào, bắt đầu phát kẹo.” An Bình nói, “Bảo đó là kẹo cưới.”
Sài Yến Yến: …
Ô Tất Hữu: …
“Anh ấy còn phát cho cả giáo viên chủ nhiệm.” An Bình nói: “Nhưng kẹo ăn ngon phết.”
Sài Yến Yến: “Đây là tình yêu tuổi già sao?”
An Bình: “Người già yêu nhau, giống như ngôi nhà cũ bốc cháy.”
Ô Tất Hữu: “Tỉnh lại đi, hai người họ kết hôn rồi mà!”
Mộc Cát Sinh quậy một hồi ở trường xong mới phủi tay quay về miếu Thành Hoàng. Vừa vào đến phố Thành Tây, y đã thấy Sài Yến Yến và Hoàng Ngưu đang ngồi xổm trước cửa, mỗi người ôm một ly trà sữa.
Sài Yến Yến điên cuồng nháy mắt với Ô Tất Hữu, túm cậu ta kéo lại, nhét cho cốc trà sữa để bịt miệng, rồi chào Mộc Cát Sinh ngọt xớt: “Ông tổ, người về rồi ạ.”
Mộc Cát Sinh cười với cô bé, nói: “Ta nghe con gái ngốc kể rồi, chuyện của Dược gia, mấy đứa vất vả rồi.”
“Không vất vả đâu ạ, chuyện nên làm mà.” Sài Yến Yến đảo mắt, cái tên xúi quẩy Ô Tất Hữu kia ở cạnh Mộc Cát Sinh cả đêm mà chẳng moi được nửa lời.
Giờ bọn họ vẫn không biết rốt cuộc Mộc Cát Sinh nghĩ thế nào về chuyện hôn sự này, nhưng nếu An Bình đã nói Mộc Cát Sinh phát kẹo cưới ở lớp, vậy chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Cầu trời đừng có bất cứ vấn đề gì. Sài Yến Yến thầm nghĩ. Sài Thúc Tân và Mộc Cát Sinh kết minh hôn, có vấn đề gì là phải xuống Âm ty Phong Đô giải quyết. Chuyện Thiên Toán Tử và La Sát Tử vì ly hôn mà lôi nhau ra phân xử trước công đường, khéo có khi được hát trong quán trà chợ quỷ đến tám trăm năm ấy chứ.
Mộc Cát Sinh trông sắc mặt Sài Yến Yến, nhìn thấu suy nghĩ của cô bé, bèn quay sang hỏi Hoàng Ngưu: “Tam Cửu Thiên đâu rồi?”
Hoàng Ngưu khúm núm chỉ tay về phía cửa miếu, “La Sát Tử ở sân sau ạ.” Nghĩ ngợi một lát lại bổ sung thêm một câu, “Đang nấu cơm ạ.”
“Còn lâu mới đến trưa mà, cơm nước gì giờ này chứ.” Mộc Cát Sinh lắc đầu cười nhẹ, định đẩy cửa bước vào, Sài Yến Yến không kìm được cất tiếng gọi: “Ông tổ ơi!”
Mộc Cát Sinh quay đầu lại: “Sao vậy?”
Cô ấp úng mãi, cuối cùng vẫn không thốt nên lời.
“Được rồi được rồi, mọi người giải tán đi, hôm nay tự tìm chỗ mà chơi.” Mộc Cát Sinh nói với Hoàng Ngưu: “Ngài Thành Hoàng vất vả rồi, hôm nay cho ngài nghỉ một ngày, lương gác cổng vẫn tính đủ.”
“Thế ông tổ thì sao ạ?”
“Đừng gọi ông tổ nữa.” Trước khi đóng cửa, Cát Sinh để lại một câu, “Gọi mợ đi.”
Mộc Cát Sinh vừa bước vào sân, y đã ngửi thấy mùi thơm quen thuộc.
Y đẩy cửa phòng bếp ra, thấy Sài Thúc Tân đang đeo tạp dề đứng trong đó. Ánh mắt hai người chạm nhau, chiếc đĩa trong tay Sài Thúc Tân rơi loảng xoảng xuống đất.
Mộc Cát Sinh không khỏi bật cười. Y nhớ tới năm xưa khi mình tỉnh lại sau giấc ngủ dài, Sài Thúc Tân cũng làm rơi bát thuốc trong tay như thế.
Người này có thể vác đao Thỉ Hồng điềm nhiên như không, vậy mà trước mặt y lại luôn cẩn thận, chu đáo lo từng chuyện củi gạo dầu muối.
Sài Thúc Tân há miệng, hắn muốn nhặt chiếc đĩa dưới đất lên, nhưng ánh mắt lại không muốn rời khỏi Mộc Cát Sinh. Hắn đành đứng chết trân tại chỗ, không biết làm sao, thậm chí còn có phần lúng túng.
“… Em đừng vào vội.” Cuối cùng hắn bật ra một câu, “Trong này lộn xộn lắm, cẩn thận kẻo bị thương.”
“Sao vậy.” Mộc Cát Sinh tựa vào khung cửa, nghiêng đầu, “Em ngàn dặm xa xôi về nhà, quan nhân còn không cho vào cửa sao?”
Sài Thúc Tân nghe xong đứng không vững, suýt nữa đụng rơi cái nồi sau lưng.
Đường đường là La Sát Tử, tung hoành khắp hai cõi âm dương lẫn núi sông vạn dặm, giờ lại thành con lật đật lạc lối trong căn bếp nhỏ. Mộc Cát Sinh nhìn không nổi nữa. Nếu họ cứ đứng thế này, chắc hôm nay Sài Thúc Tân sẽ đập tan cái bếp mất.
Nhưng cũng hiếm thấy thật, không ngờ cũng có ngày Tam Cửu Thiên phá bếp.
“Nào nào.” Mộc Cát Sinh đi vào phòng bếp, “Mới sáng sớm đã bày biện nấu gì đấy… Trời ạ, anh đã nấu bao nhiêu nồi rồi vậy?”
Y vừa dở khóc dở cười, vừa khẽ thở dài, rồi nhẹ nhàng mà dứt khoát ôm lấy hắn.
“Em về rồi đây.”
Sài Thúc Tân cứng đờ cả người, Mộc Cát Sinh tựa cằm lên vai hắn, cọ cọ vào cổ hắn, ra hiệu cho hắn thả lỏng.
Mãi lâu sau, hắn mới lên tiếng: “Tôi tưởng… em sẽ không về nữa.”
“Sao thế được, chẳng phải anh vẫn đang ở nhà nấu cơm chờ em đó sao?”
“… Em đi đâu vậy?”
Mộc Cát Sinh nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn không kìm được buông lời bông đùa, “Về nhà mẹ đẻ một chuyến.”
Câu nói ấy giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, phá vỡ sự bình tĩnh mà Sài Thúc Tân cố gắng giữ vững. Hắn đột ngột ôm chặt lấy y, sức mạnh lớn đến khó tin.
Mộc Cát Sinh cảm thấy cái eo già của mình sắp gãy đến nơi.
Trong ta vạn đóa hồng hoa nở, bừng dậy thành lửa giữa ngực người,
Năm tháng xa cách nung tận tủy, sớm tối kề bên cũng hóa nguôi.
Sau một hồi lâu, Sài Thúc Tân mới buông tay. Hắn nắm lấy vai Mộc Cát Sinh, lùi lại nửa bước, hai người nhìn thẳng vào nhau.
Gieo nghiệp nhiều thì tự gánh nghiệp, đùa quá đà thì có ngày lật xe sấp mặt. Mộc Cát Sinh nhìn ánh mắt u tối của Sài Thúc Tân, trong lòng hơi run.
… Thôi kệ, tùy hắn vậy.
Ánh mắt Sài Thúc Tân giống như cuồng phong bão táp, cuốn theo cảm xúc mãnh liệt tới gần y. Mộc Cát Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận được một làn hơi lạnh kề sát mình, rồi một thứ mềm ấm chạm lên môi.
Tựa như sóng dữ ập vào bờ, sau lại hóa thành gió xuân mưa bụi. Đó là một nụ hôn vô cùng quý trọng, nâng niu nhẹ nhàng, gần như thành kính.
Mộc Cát Sinh nếm được những giọt ẩm mặn chảy vào giữa kẽ răng.
Sài Thúc Tân khóc rồi.
Mọi lời bông đùa của Mộc Cát Sinh bỗng chốc bay sạch lên trời, y há hốc mồm cứng lưỡi, luống cuống tay chân. Nước mắt của hắn từ môi răng rơi thẳng vào lục phủ ngũ tạng của y, như nước sâu lửa bỏng lan tràn khắp cơ thể, để y thấm thía tận cùng thế nào là đau lòng.
Y thở dài trong lòng.
Y mở mắt, tựa trán mình vào trán Sài Thúc Tân, hai người môi kề môi. Y khẽ đưa hơi thở sang miệng hắn, thì thầm: “Sài đại công tử à, hôn môi đâu phải hôn thế này.”
Y liếm môi, lại nghiêng người kề sát, môi răng quấn quýt, từ sâu trong cổ họng bật ra một tiếng cười mơ hồ.
Đó là tiếng cười mà y từng có khi còn niên thiếu.
Đợi mãi hai người mới chịu tách nhau ra, Mộc Cát Sinh chép miệng, tỏ vẻ còn chưa thỏa mãn.
Nhìn sang Sài Thúc Tân, tuy ngoài mặt thì vẫn bình thản chẳng chút xao động, nhưng thực tế vành tai đã đỏ bừng cả lên.
Mộc Cát Sinh nhìn sắc mặt hắn, trong lòng thấy buồn cười, ngần ấy tuổi đầu rồi mà trông còn ngây thơ hơn cả lũ nhóc quỷ ở trường Trung học Phổ thông số 1.
Có điều, nói đi cũng phải nói lại. Hồi xưa y vung tiền như rác ở Quan Sơn Nguyệt, chẳng phải hạng công tử phong lưu gì, song cũng gieo không ít nợ đào hoa. Tiếc là chết quá sớm, một chữ “tình” cũng tan thành mây khói. Sau này tỉnh dậy từ giấc ngủ dài, đối tượng vừa mắt hợp ý không phải là không có, chỉ là y không còn giữ được trái tim cuồng nhiệt, phóng khoáng như thuở thiếu thời nữa.
Nay cây già trổ hoa, cảnh đẹp ngày lành ở ngay trước mắt. Mộc Cát Sinh nhìn Sài Thúc Tân, sờ sờ môi, bao mánh khóe phong lưu năm xưa chợt ùa về một loạt. Trong đầu y lập tức nảy ra vô số ý nghĩ chẳng mấy đứng đắn, khó mà nói ra giữa chốn đường hoàng.
Y thả hồn trong đủ loại ý tưởng một lúc, cuối cùng hắng giọng, nhìn Sài Thúc Tân, nói: “Tam Cửu Thiên, hôm nay em còn phải uống thuốc không?”
Sài Thúc Tân ngẩn ra, rồi nhìn y với ánh mắt trách móc: “Dù thế nào cũng phải uống.”
“Thương lượng chút nha.” Mộc Cát Sinh bày vẻ mặt gian thương của mình: “Em hôn anh một cái, bớt một thang thuốc, được không?”
Sài Thúc Tân: “…”
Mặt của Sài đại công tử đỏ như tôm luộc, gian nan ép ra hai chữ: “Không được.”
Mộc Cát Sinh biết thừa chuyện này không khả thi, chỉ là nhịn không nổi muốn trêu chọc hắn, lâu rồi y chưa được thấy Sài Thúc Tân thú vị như này, “Thôi được.” Y làm bộ thở dài, “Thế ta điều chỉnh một chút được không?”
“… Điều chỉnh thế nào?”
“Em lặn lội từ Bồng Lai trở về, nóng lòng muốn gặp anh, đường xa gió bụi, người mệt rã rời luôn.” Mộc Cát Sinh xích lại gần hắn, nói: “Hôm nay không uống thuốc nữa, ngâm thuốc tắm thay, được chứ?”
Sài Thúc Tân không thấy gì lạ, cũng chẳng hiểu ẩn ý trong lời nói của đối phương, lập tức gật đầu: “Được, em nghỉ ngơi trước đi, để tôi chuẩn bị.”
Mộc Cát Sinh nhìn phát biết ngay người này không hiểu ý mình, y cũng không vội nói rõ. Đợi đến khi Sài Thúc Tân chuẩn bị xong hết mọi thứ, từ phòng tắm bước ra, nói: “Tôi thử nước rồi, nước nguội thì gọi tôi vào thay cho, đừng ngâm mình mà ngủ quên.”
Mộc Cát Sinh thẳng tay kéo hắn trở vào phòng: “Gì mà phức tạp thế, cùng ngâm cho xong đi.”
Sài Thúc Tân: ????!?!
Hắn đứng đơ người tại chỗ, mặt mày biến sắc đủ kiểu.
Mộc Cát Sinh nhìn hắn, trong bụng cười điên cuồng, vừa nhịn cười vừa cởi cổ áo hắn. Lúc này Sài Thúc Tân mới giật mình phản ứng, cảm giác như muốn nổ tung ngay tức khắc, hai tay lúng túng không biết đặt đâu, theo phản xạ liền đẩy y ra.
Cảnh tượng ấy cứ như một gã lưu manh đang sàm sỡ gái nhà lành vậy, thật chẳng biết ai mới là người bị cưỡng hôn. Mộc Cát Sinh nói: “Tam Cửu Thiên ơi là Tam Cửu Thiên, ngày xưa anh trùm khăn cưới lên đầu em bạo dạn lắm cơ mà, giờ lại bày đặt thẹn thùng cái nỗi gì?”
“Hơn nữa, bao năm em ngủ say, anh giúp em giữ gìn thân thể, còn gì chưa thấy nữa đâu?” Y sợ chưa đủ kích thích, bèn đạp ga hết cỡ, ghé sát bên tai hắn, thổi một hơi: “Người sống chẳng phải sướng hơn người chết sao? Hay là Sài đại công tử của chúng ta có sở thích khó nói nào đó…”
Lời còn chưa dứt, Sài Thúc Tân chịu hết nổi, chặn miệng y lại, rồi với tay đóng sập cửa phòng tắm.