86. Chương 86

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay từ khi mới nhập môn, Mộc Cát Sinh từng hỏi Mạc Khuynh Bôi rằng: “Thưa sư phụ, số mệnh do Thiên Toán tính ra, nhất định là chuẩn ạ?”
Lúc ấy Mạc Khuynh Bôi đang cho cá ăn, thức ăn cá dính đầy tay, đang buồn rầu vì không có chỗ lau, thấy đồ đệ nhỏ chạy đến bèn đưa tay quệt thẳng lên mặt đứa nhỏ, rồi ôn tồn nói: “Sao con lại hỏi vậy?”
Mộc Cát Sinh vốn là đứa chẳng kén cá chọn canh. Thức ăn cho cá là do lão nhị tự tay làm, mà đồ lão nhị làm thì cái gì cũng ngon. Nhóc đưa tay quệt thức ăn trên mặt xuống, cho vào mồm luôn, vừa mút ngón tay vừa đáp: “Vì con nghĩ bản lĩnh nhà mình lợi hại như vậy, sau này nếu con muốn hại ai đó, cứ trực tiếp tính hết nửa đời sau của người ta, rồi nói toạc ra cho họ biết, thế thì quãng đời còn lại của người đó chẳng phải sẽ chán chết sao!”
Mạc Khuynh Bôi không mắng đồ đệ nhỏ, chỉ thong dong buông một câu: “Trẻ con nói năng không kiêng kị.”
Mộc Cát Sinh cười hì hì, vừa mút ngón tay vừa nói tiếp: “Nhưng rồi con lại nghĩ, nếu người đó tâm tính không vững vàng, lỡ bị con chọc tức đến chết, vậy thì chuyện nửa đời sau của hắn làm gì có nữa? Vậy xin hỏi sư phụ, thế quẻ con tính là đúng, hay sai ạ?”
Mạc Khuynh Bôi nói: “Con nghĩ thế nào?”
“Con nghĩ không ra.” Mộc Cát Sinh đáp gọn lỏn: “Nên mới đi hỏi sư phụ.”
“Trẻ con nói lung tung, giờ con nói những lời này trời sẽ không trách phạt con.”
Mạc Khuynh Bôi cười đáp: “Nhưng ta thì khó nói lắm. Hôm nay con muốn cầu đáp án, hay là muốn ta sống lâu thêm chút nữa đây?”
Mộc Cát Sinh đảo mắt: “Vậy sư phụ thử tính xem con sẽ chọn cái nào?”
Mạc Khuynh Bôi cười sảng khoái: “Vấn Đồng chiều nay nướng vịt da giòn, giờ này chắc ra lò rồi đấy.”
“Ơ! Thế con đi đây!” Mộc Cát Sinh lập tức hăng hái chạy biến, lúc đi không quên ôm luôn chỗ thức ăn cho cá trong tay Mạc Khuynh Bôi, vừa chạy vừa ăn. Nếp dẻo lẫn ngó sen dính từ chóp mũi xuống cằm thằng bé, trông chẳng khác nào ma nước bị lột nửa mặt.
Lúc Mộc Cát Sinh chạy ngang hành lang vừa khéo đụng mặt Ô Tử Hư, làm cậu sợ tới mức suýt ngã ngửa. Chẳng bao lâu sau, từ trong bếp truyền đến tiếng hét của Tùng Vấn Đồng: “Lão tứ, bỏ cái tay bẩn thỉu của nhà mi ra khỏi nồi của ông! Muốn chết hả?!”
Đây cũng chỉ là một khúc dạo đầu nhỏ bé như hạt vừng trong những năm tháng học đạo không quá dài ở Ngân Hạnh Thư Trai. Về sau học vấn ngày càng sâu, Mộc Cát Sinh cũng tự hiểu ra đạo lý. Vận mệnh cuộc đời giống như kinh tuyến và vĩ tuyến, đan xen phức tạp, nhân khác nhau thì quả cũng khác nhau.
Nói cách khác, đời người tồn tại vô số khả năng.
Giống như lời ngây ngô lúc nhỏ của y, dù thực sự tính được nửa đời sau của một người, chẳng qua cũng chỉ là chọn ra một khả năng từ dòng chảy vận mệnh mênh mông như biển cả để người đó biết mà thôi. Nếu người đó thực sự tức chết, cùng lắm là hủy bỏ đi một loại khả năng của vận mệnh. Còn nếu người đó quá yếu đuối, thì kết quả mà quẻ Sơn Quỷ tính ra chỉ có thể là: “Kẻ nào đó tức chết bởi Thiên Toán Tử, tuổi thọ đã hết.”
Thế thì dễ giải quyết rồi, nửa đời sau ra sao không quan trọng, cứ bịa đại một hồi cho người đó biết là xong, đằng nào thì người này cũng chẳng sống thọ được.
Tất nhiên làm vậy thì quá thất đức. Dẫu là loại ma đầu gây họa như Mộc Cát Sinh cũng chưa từng nảy ra ý nghĩ ấy.
Mãi cho đến khi nội bộ Dược Gia xảy ra tranh quyền đoạt vị, chẳng rõ tên hậu bối không biết nặng nhẹ nào của nhà họ Sài tìm đến tận miếu Thành Hoàng.
Mộc Cát Sinh khi ấy vừa trở về từ cõi chết chưa lâu, người ngợm hẵng còn là một cái vại thuốc di động, nửa sống nửa chết nằm thoi thóp ở sân sau phơi nắng, đang tính xem làm sao có thể thần không biết quỷ không hay hắt đổ nồi thuốc đang sắc trên bếp, nếu có thể đổ tội cho người khác được thì càng tốt.
Đang mải nghĩ, y ngước mắt lên, bỗng thấy một kẻ lén lút như trộm chó không biết từ đâu chui ra, trong tay hắn đang cầm thứ gì đó đáng ngờ hệt như ám khí, quăng mạnh về phía trước. Mộc Cát Sinh định né, nhưng không né kịp, chỉ thấy một mảng màu to đùng bổ nhào xuống trước chân mình, gào thét thảm thiết: “Thiên Toán Tử, xin ngài làm chủ cho tôi!”
Mộc Cát Sinh hóa đá tại chỗ, thầm nhủ: Mình đã chết biết bao năm rồi, sao Thất Gia Chư Tử vẫn còn thịnh hành cái lối Thanh Thiên đại lão gia* thế này? (*)Giống mấy người bị oan hễ gặp Bao Công là chạy đến ôm chân: “Bao đại nhân cứu mạng”.
Cơ thể y vẫn chưa điều dưỡng xong, đầu óc mọi bề đều mơ mơ màng màng, mãi một lúc lâu sau mới lờ mờ hiểu ra đây là vị trưởng bối của Dược Gia, là cháu chắt cách mấy đời của Sài Thúc Tân… À sai rồi! không phải trưởng bối, mà là hậu bối.
Mộc Cát Sinh xoa xoa thái dương của cái thân xác ngoài năm mươi của mình. Chết quá lâu nên đầu óc chưa minh mẫn, y vẫn chưa quen với việc đột ngột già đi mấy chục tuổi.
Cách đây không lâu, Sài Thúc Tân khó lắm mới chịu “nới dây trói”, phá lệ dẫn y ra ngoài đi dạo.
Mộc Cát Sinh thấy một ông cụ đang đánh cờ bên lề đường, y ngứa tay không nhịn được, liền xông vào đánh hai ván, coi như có duyên vậy.
Ông cụ bảo: “Cậu thanh niên này chắc thuộc thế hệ 8X hả?”
Mộc Cát Sinh đầu óc còn chưa nhanh nhạy, lỡ lời nói: “Ông nói gì thế, cháu thuộc thế hệ 1X.”
Ông cụ nghe không hiểu, hỏi lại: “1X? Là năm nào?”
Mộc Cát Sinh tiện đà nói luôn: “Để ông cười chê cho, cháu ước chừng hơn ông vài chục tuổi, sinh sau năm 1910.”
Đợi đến khi Sài Thúc Tân mua xong thức ăn quay lại, đã thấy Mộc Cát Sinh đang cùng ông cụ thi nhau nói phét, nước miếng văng tung tóe.
Ông cụ: “Con trai tôi lái xe Ferrari ở Thiên An Môn.”
Mộc Cát Sinh: “Cháu không có con trai nhưng có con gái.”
Ông cụ: “Trông cậu có vẻ là người thương vợ.”
Mộc Cát Sinh vỗ bàn cái bốp: “Ông nói chí phải! Vợ cháu hiền thục, ngày nào cũng nấu cơm cho cháu ăn. Tối nay còn có món gà hầm nấm hương đấy!”
Sài Thúc Tân liếc nhìn mớ rau trong tay. Mộc Cát Sinh mới tỉnh, cơ thể không chịu được đồ tanh nồng, dầu mỡ, ăn uống đa phần phải thanh đạm. Anh nghe Mộc Cát Sinh ba hoa chích chòe, mục tiêu cuộc đời của y đã tiến tới mức “hai năm ba đứa”. Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng quyết định quay lại chợ mua thêm một con gà.
Đương nhiên, Mộc Cát Sinh hoàn toàn không hay biết những chuyện ấy. Y chỉ nhớ rằng tối hôm đó có canh gà hầm nấm hương thật thơm, xương gà trông cũng thon dài, thanh tú, hơi giống lão ngũ hồi nhỏ.
Sài Thúc Tân rất ít khi nhắc tới chuyện gia đình, sau khi Mộc Cát Sinh chết đi sống lại thì càng như vậy, y cũng chưa tìm được dịp thích hợp để hỏi. Nay người nhà họ Sài đã tìm đến tận cửa, với thân phận Thiên Toán Tử kiêm “người anh em nương tựa” Sài Thúc Tân, quả thực y cũng nên thay mặt tiếp đón một chuyến. Dù Dược Gia năm xưa có thế nào, nhưng nay nhà nước mới đã thành lập, theo đường lối bài trừ hủ tục cũng nên dọn dẹp mớ bòng bong cũ kỹ cho rõ ràng. Mộc Cát Sinh vừa định đưa tay đỡ người kia đang gào khóc dưới đất dậy, thì chợt nghe đối phương thốt ra một câu: “…Ngài có biết La Sát Tử năm đó là tự nguyện rời khỏi Dược Gia hay không?”
Mộc Cát Sinh cảm thấy có lẽ tai mình vẫn chưa hồi phục bình thường.
“…Hả?”
Đối phương thêm thắt, như trút bầu tâm sự, kể một tràng chuyện cũ năm xưa, cuối cùng kết luận: “La Sát Tử năm đó tự nguyện từ bỏ vị trí gia chủ, đủ thấy rất hồ đồ, thiếu suy nghĩ.”
Lão nói kiểu kéo dài giọng điệu đau xót không ngừng, cái dáng vẻ đó cứ như thể vừa mới học lỏm cách khóc tang từ Thôi Tử Ngọc về vậy. Nói xong, lão chồm người tới: “Ngài nhất định phải – “
Mộc Cát Sinh rụt chân lại, khiến lão già kia ngã sấp mặt.
Đầu y ong ong, lượng thông tin quá lớn khiến y choáng váng, hoa mắt. Mộc Cát Sinh cố giữ bình tĩnh, hỏi lại đối phương: “Ông có thấy gian bếp phía sau không?”
Tên hậu bối kia tính theo tuổi tác cũng đã là một ông cụ, cú ngã vừa rồi khiến lão đau không chịu nổi, mãi một lúc lâu mới chống gậy bò dậy, không hiểu Mộc Cát Sinh đang giở trò gì: “Ngài nói… nói gian bếp nào cơ?”
Mộc Cát Sinh chỉ ra phía sau: “Ngay đằng sau ấy! Cái gian nhà phụ đó kìa!”
Hai người một già một trẻ, ai nấy đều mắt mờ chân chậm. Lão già loay hoay một lúc mới tìm thấy gian bếp mà Mộc Cát Sinh nói, hỏi: “Thiên Toán Tử, ngài định làm gì?”
Mộc Cát Sinh loạng choạng đi tới, đứng ngay cạnh bệ bếp, ngoắc tay: “Nào, lại đây! Thấy cái nồi đất này không?”
“Rồi, cầm cho chắc nhé, đứng lùi ra ngoài một chút, già rồi đừng để va vào bệ bếp.”
Lão già bê cái nồi đất run lẩy bẩy, hoàn toàn không hiểu gì, ngay sau đó nghe Mộc Cát Sinh ra lệnh: “Buông tay!”
Lão già: “Hả?”
Mộc Cát Sinh: “Bảo buông thì buông đi!”
Lão già vội vàng thả tay, nồi đất rơi xuống đất cái “xoảng”, vỡ tan tành.
Ngay giây sau, chợt có tiếng gì như ai đó bất thình lình ngã xuống.
Mộc Cát Sinh thấy kế hoạch đã thành, nhưng cơ thể thực sự không chống đỡ nổi nữa, y ngã vật xuống đất, ngất lịm đi.
Khi Sài Thúc Tân hồn bay phách lạc chạy vào gian bếp, đập vào mắt anh là cảnh tượng thế này – Chiếc nồi đất vỡ nát, một lão già đứng ngơ ngác như người mất hồn và Mộc Cát Sinh đang nằm ngay đó, chảy máu thất khiếu.
Trước khi hoàn toàn ngất đi, kẻ nọ còn không quên trối trăng với anh: “Tam Cửu Thiên… Nồi thuốc không phải tôi đập đâu, là ông ta làm đấy!”
Theo hồi ức của Chu Ẩm Tiêu sau này, ngày hôm đó nhận được tin dữ, y vội vã từ Côn Luân bay đến, suýt chút nữa thì bị vặt lông trụi lủi. Để giữ vững thần hồn mới chắp vá của Mộc Cát Sinh, Sài Thúc Tân không hề dùng những dược liệu thông thường. Năm xưa lão nhị khuân từng chồng cổ tịch từ trong Thận Lâu ra, đủ loại đơn thuốc kỳ quái đều đã được thử, và phương thuốc lần này cũng vậy. Chu Ẩm Tiêu vừa mới bước chân vào miếu Thành Hoàng, anh trai y đã lạnh lùng nói: “Anh cần lông Chu Tước.”
Chu Ẩm Tiêu nhìn sắc mặt của anh trai, chẳng dám ho he một tiếng, tự mình vào gian phụ xoay sở một lúc lâu. Lúc bước ra, dáng vẻ của y đã gần như hóa thành kẻ hói nửa đầu: “Anh, chừng này đã đủ chưa?”
Sài Thúc Tân không nói gì, nhận lấy rồi quay người vào phòng. Chu Ẩm Tiêu cảm thấy tình hình không ổn, lo lắng cuống quýt đi tới đi lui, chợt thấy Sài Thúc Tân ôm một thanh đao bước ra từ trong phòng.
Y sững sờ.
Sài Thúc Tân đưa đao Thỉ Hồng cho y, hạ giọng nói: “Vật này giao cho cậu giữ trước.”
Chu Ẩm Tiêu đờ đẫn, chậm rãi nhận lấy thanh đao.
Y biết vì sao lão nhị giao đao Thỉ Hồng cho Sài Thúc Tân, cũng hiểu ý nghĩa việc Sài Thúc Tân đưa đao cho mình vào lúc này. La Sát Tử chủ về hung sát, lỡ như lão tứ không thể cứu sống lại được, anh trai y rất có thể sẽ mất kiểm soát, mà đao Thỉ Hồng tuyệt đối không thể rơi vào tay một La Sát Tử đang điên loạn.
Sài Thúc Tân im lặng một lúc lâu, rồi đột ngột mở lời: “Nếu em ấy không tỉnh lại…”
Lời nói chưa dứt, thanh đao cổ đột nhiên phát ra một tiếng rung trầm đục.
Sài Thúc Tân như choàng tỉnh khỏi cơn mê, khẽ lắc đầu: “Là tôi đã thất thố.”
Nói rồi xoay người vào phòng.
Chu Ẩm Tiêu đứng giữa sân, nhìn bóng dáng bận rộn của Sài Thúc Tân in lên cửa sổ. Y ôm chặt thanh đao trong lòng, để mặc tâm trí phiêu lãng trong chốc lát. Y thầm nghĩ không hổ là Mặc Tử, dám để lại đao Thỉ Hồng cho La Sát. Thanh đao này chẳng giống hung khí, mà lại như cái vòng Kim Cô, một giới hạn cuối cùng.
Thế nhưng, kẻ bị vòng Kim Cô vây khốn đâu chỉ có mỗi anh trai y…
.
Đến khi Mộc Cát Sinh lờ đờ mở hé mắt thì đã là mấy tháng sau. Y tỉnh dậy đúng lúc, lá ngân hạnh trong sân đã ngả vàng. Ba người bê ghế ngồi dưới gốc cây sưởi nắng, nghe Chu Ẩm Tiêu chậm rãi kể lại những chuyện đã xảy ra trong suốt mấy năm qua. Đầu óc Mộc Cát Sinh vẫn chưa nhanh nhạy lắm, thường nghe được vài câu là lại đờ đẫn, đợi đến khi chủ đề đã đi xa tít tắp, y mới sực tỉnh, nhíu mày hỏi: “Ơ, khi nãy nói tới đâu rồi ấy nhỉ?”
Sài Thúc Tân không dám để Mộc Cát Sinh một mình nữa. Anh kê một cái ghế nhỏ ngồi dưới gốc ngân hạnh để nấu nướng, lúc là thuốc, khi thì là cháo ngọt. Chỗ nào Chu Ẩm Tiêu kể sai hoặc quên, anh sẽ bổ sung.
Có hôm, thứ đang sôi trong nồi của Sài Thúc Tân không phải thuốc cũng không phải cháo. Anh múc ra bát sứ đưa cho Mộc Cát Sinh, y nếm một ngụm, giật mình kêu lên: “Đệch?!”
Tay y run lên, suýt chút nữa làm vỡ bát: “Trà ngân hạnh à?”
Mộc Cát Sinh lập tức quay sang nhìn Sài Thúc Tân: “Đây là cách rang trà mà lão nhị dạy anh đúng không?”
Sài Thúc Tân định đưa cho y miếng vải mềm để lót tay, nghe vậy thì khựng lại, rồi khẽ gật đầu.
Mộc Cát Sinh lập tức phấn chấn hẳn lên, bắt đầu quay sang trêu chọc Chu Ẩm Tiêu, kể cho lão ngũ nghe dăm ba chuyện hồi nhỏ mình đã giày vò cây ngân hạnh thế nào. Chu Ẩm Tiêu liên tưởng ngay đến tuổi thơ bi thảm của mình khi còn là một con gà lông tạp ở Ngân Hạnh Thư Trai, bị Mộc Cát Sinh bày đủ trò hành hạ mới lạ mỗi ngày, mặt mày xanh mét, chịu đựng một hồi rồi cũng tìm cớ chuồn mất.
Đợi khi bóng dáng thanh niên đã khuất sau cánh cửa, cổng miếu Thành Hoàng kẽo kẹt khép lại, Mộc Cát Sinh mới chậm rãi dựa lưng vào ghế. Y nhìn lá ngân hạnh rơi lả tả, dường như có chút buồn ngủ, liền nhắm mắt lại, trông thực sự giống một ông cụ, lẩm nhẩm ê a cất lên một đoạn ca từ:
“……Chỉ trong thoáng chốc chén đĩa ngổn ngang,
Xe ngả về đông, ngựa rẽ sang tây.
Biết đêm nay người sẽ trọ nơi nao?
Có nằm mộng cũng khó lòng tìm thấy.”
Sài Thúc Tân nghe Mộc Cát Sinh thong dong hát đến nửa chừng thì im bặt, anh lập tức ngẩng đầu nhìn sang.
Chỉ thấy y đang rũ mắt thất thần, tay vẫn bưng chén trà.
Nếu tính kỹ ra, khoảng thời gian họ ở bên nhau vừa dài lại vừa ngắn. Dài là từ sống đến chết, rồi lại từ chết đến sống.
Sài Thúc Tân đã vô số lần nhìn thấy người trước mặt mình nhắm mắt yên giấc, dường như cái chết chỉ là một giấc ngủ say. Nhưng nếu là thần thái linh hoạt, sống động thực sự của Mộc Cát Sinh, thì những gì anh từng thấy cũng chỉ vỏn vẹn vài năm ngắn ngủi mà thôi.
Chẳng hạn như lúc này, Mộc Cát Sinh bưng chén trà, nét mặt biểu lộ cảm xúc mà anh chưa từng thấy bao giờ.
Y nói: “Tam Cửu Thiên này…”
“Tôi nhớ lão nhị rồi.”
Có lẽ do vừa tỉnh dậy sau giấc mộng dài, thần hồn chưa ổn định, nhận thức về thân phận của Mộc Cát Sinh vẫn còn rất hỗn loạn. Y là người thanh niên đã khuất, là ông lão của thời đại, là hậu bối có tuổi và cũng là bậc trưởng bối hoang mang.
Mộc tiểu tư lệnh không phải thần tiên, chí hướng kiếp này của Thiên Toán Tử lại càng muốn làm một người phàm trần đúng nghĩa. Một người bình thường đứng trước dòng thác thời đại cuồn cuộn chảy về phía đông, đôi khi cũng có khoảnh khắc yếu lòng như một đứa trẻ.
Nhưng cũng chỉ có đúng một lần đó thôi. Sau này, sức khỏe của Mộc Cát Sinh cuối cùng cũng dần chuyển biến tốt đẹp, Sài Thúc Tân đã đưa y đi thăm mộ Mộc tư lệnh.
Người nọ ngồi xổm xuống trước mộ như anh em bằng hữu, y vỗ vỗ lên bia mộ, buông một câu: “Ông già, biển lặng sông trong, ông có thể yên tâm rồi.”
“Tướng quân hãy ngủ yên.”
“Gối đầu lên non sông gấm vóc này.”
Còn về người anh em họ Sài từng đến kêu oan năm đó, sớm đã bị cái đầu óc còn chưa nhanh nhạy của Mộc Cát Sinh cho bay lên chín tầng mây.
Song, có một hôm, y đi đón Ô Tất Hữu ở trường mẫu giáo về, không hiểu sao lại chợt nhớ tới chuyện đó, vừa về đến nhà đã hỏi Sài Thúc Tân: “Tam Cửu Thiên, chuyện năm xưa anh tự nguyện rời khỏi Dược Gia là sao vậy?”
Lúc Mộc Cát Sinh hỏi câu này, Sài Thúc Tân đang đọc báo, anh nghe xong liền lẳng lặng kéo thẳng tờ báo lên che kín mặt.
Mọi hành động của Sài đại công tử đều đầy vẻ trốn tránh, Mộc Cát Sinh bật cười. Dòng chữ chi chít trên tờ báo dường như hóa ra thành: Đã quên rồi, tự dưng nhắc lại làm gì vậy?!
Thực ra chuyện này Mộc Cát Sinh biết mình chẳng có tư cách gì để xen vào. Nhỏ thì là việc nội bộ Dược Gia, lớn thì là chuyện riêng của Sài Thúc Tân, quả thật chưa tới lượt một người ngoài như y lên tiếng. Ăn bám thì phải có giác ngộ của kẻ ăn bám, Mộc Cát Sinh tự thấy mình rất biết thân biết phận. Huống hồ đã cách bao nhiêu năm, toàn là chuyện cũ rích, cũng chẳng phải vợ chồng già cãi nhau để tìm thú vui. Đến chết cũng chết một lần rồi, từ khói lửa ngút trời sống tới thái bình thịnh thế, còn có gì mà không buông bỏ được?
Nhưng ai bảo y rảnh rỗi quá làm chi.
Trên dưới thư trai năm xưa đều biết, loại ma đầu gây họa như Mộc Cát Sinh một khi rảnh rỗi đến phát hoảng thì ai cũng gặp nạn.
Kể từ đó, Mộc Cát Sinh say mê xem tivi, loa mở to vang trời. Sài Thúc Tân mỗi ngày dù ở ngóc ngách nào cũng nghe thấy đủ loại lời thoại phi lý của các bộ phim ngôn tình sướt mướt:
“Tử Vy! Tại sao nàng lại giấu ta!”
“Nhĩ Khang, em không cố ý đâu!”
“Vậy rốt cuộc lý do là gì?”
“Em không muốn nói, đừng ép em nữa!”
Sài đại công tử nhẫn nhịn hết mức, nhịn rồi lại nhịn, nhịn không nổi nữa thì xách đao Thỉ Hồng xuống Phong Đô ngồi chơi, khiến trên dưới Thập Điện Diêm Vương nhất thời đều mắc chứng tiểu rắt.
La Sát Tử ngày ngày đến Phong Đô làm khách, người nhà họ Ô thấp thỏm không yên, cuối cùng quyết định cử gia chủ ra làm trung gian hòa giải. Vậy là Ô Tất Hữu mới học lớp mầm đã đeo chiếc cặp nhỏ của mình tìm đến miếu Thành Hoàng.
Vừa vào sân, nó đã lao vào tranh điều khiển tivi với Mộc Cát Sinh: “Sao ông vẫn còn xem cái này? Sến súa thế không biết?!”
Mộc Cát Sinh đang cắn hạt dưa ngon lành, dạo gần đây y xem một lèo từ phim Quỳnh Dao sang đến phim thần tượng Đài Loan, Hàn Quốc, từ Kim Phấn Thế Gia cho đến Hoàn Châu Cách Cách đều cày sạch sẽ. Kết quả là Ô Tất Hữu “cạch cạch” hai cái đã chuyển kênh phim đi mất, trong loa vang lên giọng thuyết minh lồng tiếng chuẩn chỉnh: “… Những vụ án hóc búa của xã hội hiện đại, miễn là cạm bẫy do con người đặt ra, thì không có bí ẩn nào không thể giải mã.”
Mộc Cát Sinh: “Ồ, cái này có vẻ hay nhỉ!”
Đến tối, khi Sài Thúc Tân vừa về đến nhà đã thấy hai “ông cháu” Mộc Cát Sinh và Ô Tất Hữu đang bày một cái bàn lớn giữa sân, bắt đầu diễn tuồng như thật. Mộc Cát Sinh đứng chễm chệ trên bàn, mang khí thế “trời cao sấm nổ đùng đùng, ông bây xuất hiện hào quang chói lòa”. Y vừa hắng giọng vừa lấy đà tạo thế. Thấy Sài Thúc Tân đã bước qua cửa, lập tức cao giọng tuyên bố:
“Nước không hình dạng, gió thổi không dấu vết, tất thảy mọi suy luận đều phụ thuộc vào trái tim. Trong vụ án Linh Xu Tử rời khỏi vị trí gia chủ xảy ra tại nhà họ Sài, người duy nhất nhìn thấu chân tướng chính là thám tử lừng danh Conan – bề ngoài trông như trẻ con, nhưng trí tuệ lại vượt xa người thường…”
Kẻ nọ càng nói càng hăng, cuối cùng bao nhiêu câu chữ tuôn trào đều quy lại thành tiếng gầm lớn: “Sự thật chỉ có một!”
Sài Thúc Tân: “...”
Hoàng Ngưu từ trong phòng bảo vệ thò đầu ra, lén lút hỏi nhỏ: “La Sát Tử, rốt cuộc là ngài thích chỗ nào vậy?”
“Em ấy rất tốt.” Sài Thúc Tân lời ít ý nhiều, xắn tay áo lên, rút đao Thỉ Hồng tùy ý chém ra một đường, xé toạc khe nứt âm dương rồi ném thằng nhóc Ô Tất Hữu đang múa may quay cuồng dưới gầm bàn vào trong đó.
Từ dạo ấy, Mộc Cát Sinh bắt đầu nghiện nhập vai quá mức. Sài Thúc Tân mỗi ngày về nhà cứ như đang mở hộp mù.
Ngày kia là: “Hôm nay ở trường mẫu giáo Kasukabe có chuyện gì mới? Thì ra là Sài đại công tử rời khỏi Dược Gia!”
Ngày mai lại là: “Sài đại công tử rời khỏi Dược Gia, ẩn sau đó là huyền cơ không ai biết. Mời xem chương trình khám phá khoa học hôm nay —”.
Cứ thế mỗi ngày một kiểu như đang trị liệu tâm lý, Sài Thúc Tân dần dần tê liệt luôn rồi. Trong quãng đời mấy chục năm sống thui thủi một mình, anh chưa bao giờ cập nhật nhiều lời thoại hoạt hình đến thế. Có hôm vừa bước vào cửa, Mộc Cát Sinh giơ tay làm động tác như xin phát biểu, Sài Thúc Tân lập tức tiếp lời: “Ultraman Tiga biến hình.”
Chu Ẩm Tiêu đi theo phía sau bị vấp ngay ngưỡng cửa.
Đêm hôm đó, Mộc Cát Sinh gieo một quẻ.
Quẻ Sơn Quỷ của y không đầy đủ, thuật Thiên Toán lại quá hao tâm lực, vì vậy y chỉ bấm sơ qua đại khái, tính về những chuyện liên quan đến Dược Gia. Nội loạn nhà họ Sài, y lo không nổi, nhưng ít nhất cũng có thể tính xem vận thế gia tộc mấy năm nữa sẽ ra sao.
Bắt đầu từ đâu nhỉ? Mộc Cát Sinh tung đồng tiền suy nghĩ một lát, hay là cứ lấy người anh em đến tìm mình hôm trước làm quẻ đầu tiên đi. Ai ngờ y chỉ vừa tính được mấy bước, mệnh tuyến của gã đã đứt đoạn.
Đây là một điềm báo rõ ràng, người này tuổi thọ sắp tận.
Mộc Cát Sinh chợt nhớ tới cuộc trò chuyện năm xưa giữa mình và sư phụ ở Ngân Hạnh Thư Trai.
Nhìn lại quẻ tượng, trên ấy viết rành rành: “Kẻ nào đó tức chết bởi Thiên Toán Tử, tuổi thọ đã tận.”
À há!!!
Mộc Cát Sinh khoái chí, chạy tót sang phòng Sài Thúc Tân tìm giấy bút, ngồi bệt luôn xuống đất viết loẹt xoẹt một hồi, cho đến khi Sài Thúc Tân bước vào gọi y xuống ăn cơm: “Đang viết gì thế?”
“Này – Tam Cửu Thiên, mau lại đây!”
Mộc Cát Sinh mặt dính đầy mực, hăng hái đưa bản thảo vừa viết xong cho anh xem: “Đây chính là tác phẩm đúc kết tinh hoa sau khi tôi xem một đống phim truyền hình đấy! Thế nào?”
Sài Thúc Tân nhận lấy xem thử, đúng thực là một tác phẩm “tinh hoa hội tụ”.
Đầu óc Mộc Cát Sinh dạo này lún sâu vào mớ phim ngôn tình và hoạt hình không dứt ra nổi, y hào hứng phóng bút biên soạn cho vị lão gia nhà họ Sài kia một nửa đời sau giật gân đến rợn người.
Nào là thân phận thực sự hóa ra là con riêng của một vị chú bác nào đó, nào là ngược luyến hào môn, kẻ ngoài cuộc lên ngôi, rồi đến tranh chấp gia sản. Sài Thúc Tân nghiêm túc đọc hết, rồi hỏi một câu: “Dẫn cầu chạy là cái gì? Còn hỏa táng tràng* thì dùng để chỉ điều gì?”
(*)Dẫn cầu chạy: Mang thai bỏ trốn | hoả táng tràng: Hối hận, ngược tâm, trả giá thê thảm để chuộc lỗi. (Tiếng lóng ngôn tình.)
“Cái này thì anh không biết rồi.”
Mộc Cát Sinh đắc ý: “Tôi còn đặc biệt gieo một quẻ, mấy năm tới sẽ thịnh hành kiểu này đấy!”
“Viết rất hay.”
Sài Thúc Tân gật đầu, xếp giấy ngay ngắn lại rồi cất vào ngực áo: “Nhưng không được.”
“Sao không được?”
Mộc Cát Sinh cuống lên: “Tam Cửu Thiên, sao anh lại cướp đồ của người khác thế?”
Sài Thúc Tân thong thả đi về phía nhà bếp, phía sau là Mộc Cát Sinh kêu gào om sòm: “Tam Cửu Thiên! Trả đồ cho tôi!”
“Không được là không được.”
“Này, anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn như con nít thế hả?!”
“Người xem hoạt hình và phim ngôn tình là cậu, cậu mới giống con nít.”
“Anh đang cãi chày cãi cối!”
“Đây gọi là có lý có cứ.”
Mộc Cát Sinh đòi không lại, thế là bắt đầu giãy nãy: “Anh vô tình, anh vô nghĩa, anh vô lý gây sự!”
“Lại chép lời thoại của phim nào thế?” Sài Thúc Tân thở dài: “Còn bảo mình không trẻ con.”
Hai người đứng ngoài hành lang cãi qua cãi lại, Chu Ẩm Tiêu ở trong phòng đợi cơm sắp đói chết, vừa nghe lén vừa thở dài: “Lại cãi chuyện gì nữa đây?”
Hoàng Ngưu cũng thở dài: “Vẫn là cái mớ chuyện lặt vặt hồi trước ông già Dược Gia tới mách lẻo ấy.”
“Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, gan họ cũng to thật!” Chu Ẩm Tiêu tặc lưỡi cảm thán: “Bao nhiêu năm rồi mới thấy anh trai cãi nhau với người ta.”
“Ơ kìa — tiếng gì thế? Sao lại động tay động chân rồi? Với cái thân thể hiện giờ của lão tứ, y mà nhấc tay một cái chắc anh tôi sợ chết khiếp mất!”
Hoàng Ngưu chỉ lo đói, không buồn đáp lời, thế nên cũng quên không nói cho Chu Ẩm Tiêu biết tiếng bát đũa rơi loảng xoảng mà y nghe thấy không phải do Thiên Toán Tử và La Sát Tử cãi nhau, mà là phát ra từ căn phòng khác, nơi Mộc Cát Sinh mở tivi cày phim ngôn tình suốt một ngày một đêm đến giờ vẫn chưa tắt.
Thật tội nghiệp cho Thành Hoàng gia, ngài cũng phải đóng tiền điện mà!
Sau cùng Sài Thúc Tân cãi hết nổi, chỉ nói một câu: “Trong bản thảo ấy cậu có thêu dệt về một người bác họ của gã, người đó cưới một cô vợ là thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ.”
Manh mối quá ít, Mộc Cát Sinh nghĩ mãi mới nhớ ra anh đang nói tới ai, rồi lại vòng vo một lúc nữa mới hiểu. Xét theo vai vế, thân phận của Sài Thúc Tân vừa khéo khớp với người bác họ kia.
“À thì…”
Hơi ngượng thật. Mộc Cát Sinh gãi gãi mặt: “Tam Cửu Thiên, anh giận à? Tôi xin lỗi.”
Thực ra y chỉ viết đúng một câu đó, còn tên tuổi hay thân thế của vị thanh mai trúc mã kia thì không nhắc tới.
“Hay là để tôi sửa lại cho anh nhé? Anh thích kiểu con gái thế nào?”
“Không cần sửa đâu.” Sài Thúc Tân đáp.
“Hả?” Mộc Cát Sinh hoàn toàn mù mờ: “Anh không giận chứ?”
“Tôi đâu có giận.”
“Vậy thì tốt.” Mộc Cát Sinh yên tâm: “Thế anh trả bản thảo lại cho tôi đi, tôi đã viết rất lâu đấy.”
Sài Thúc Tân liếc y một cái, rồi nghiêm túc thốt ra hai chữ: “Không trả.”
Mộc Cát Sinh: “...”
Hết cách, Mộc Cát Sinh đành phải đi viết lại bản khác. Suy đi tính lại, y bèn xóa bỏ tình tiết mà Sài Thúc Tân vừa nhắc tới. Ngày hôm sau, y trực tiếp gửi bản thảo đến nhà họ Sài. Chẳng qua mấy ngày, lão già kia đã lên đường xuống suối vàng. Ô Tất Hữu đeo chiếc cặp nhỏ đứng ở con đường âm dương, quỷ khí bốc lên ngùn ngụt: “Hôm nay khó khăn lắm mới có tiết mỹ thuật, tại sao con phải đi tiễn ông già này chứ!”
Còn về việc bản thảo gốc năm xưa bị Sài Thúc Tân cất ở đâu, Mộc Cát Sinh không biết. Nhưng y vẫn nhớ rõ chuyện này.
Vào cái đêm hai người thấu tỏ lòng nhau. Người nọ đang nằm úp mặt vào gối, nửa chừng chợt vỡ lẽ: “Thanh mai trúc mã! Hóa ra là anh đợi em ở đây!”
Mộc Cát Sinh nói xong thì cười đến sắp không thở nổi, lát sau ngẩng lên, ghé tai Sài Thúc Tân thổi một hơi: “Sài đại công tử, anh cao tay thật!”
Rồi y lại cười, trong tiếng cười lẫn tiếng thở dài: “Anh biết hồi đó em xem nhiều phim ngôn tình như vậy, cảm nhận lớn nhất là gì không?”
Sài đại công tử đương lúc mơ màng, hồi lâu sau mới miễn cưỡng kéo lại chút thần trí, hỏi: “…Là gì?”
Mộc Cát Sinh ngửa cổ hôn anh: “Nhân sinh tu du, xuân tiêu thiên kim.” (Đời người ngắn ngủi, đêm xuân đáng giá ngàn vàng).
“Làm người thì phải biết mở miệng nói chứ.”