87. Chương 87

Hồng Bạch Song Hỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau đêm Nguyên Tiêu không cấm cửa, Sài Thúc Tân đã tìm được Bạch Ngọc Nghẹn mà anh hằng tìm kiếm bấy lâu. Nỗi u uất của chàng trai được hóa giải, gánh nặng ngàn cân trên vai tan biến tựa tuyết, lại thêm sự sắp xếp của chủ Ngân Hạnh Thư Trai, anh bèn ở lại thư trai một thời gian.
Điều này khiến Mộc Cát Sinh vô cùng vui mừng.
“Vụ án” Diêm Vương gả con gái là do cậu ta bày mưu sắp đặt liên hoàn, khiến mấy người anh em vì đó mà vạ lây. Người anh thứ hai phải quỳ phạt mỗi ngày, người anh thứ ba bận học ở thư trai, chẳng còn ai rảnh rỗi để cùng cậu ta quậy phá. Chàng thầy thuốc trẻ này ít lời, lại lắm tiền, da mặt mỏng manh, động chạm một chút đã đỏ bừng, trêu chọc thì dễ nổi cáu, thú vị hơn hẳn mấy gánh hát ở Quán Sơn Nguyệt, lại chẳng tốn tiền mua vé, quả là một món hời trời cho.
Bước đầu tiên trong kế hoạch phá phách Sài Thúc Tân của Mộc Cát Sinh chính là kéo Tùng Vấn Đồng vào cuộc cùng chịu trận. Cậu ta lục lọi khắp phòng của Mặc Tử, lôi ra một xấp lớn các mẫu son phấn trang điểm, nâng niu như báu vật rồi mang đến trước mặt Sài Thúc Tân.
“Tam Cửu Thiên!”
Một chồng giấy trang điểm chất cao ngất trên bàn, phía trên cùng lộ ra đôi mắt cong cong. Chàng thiếu niên hớn hở nói: “Đây đều là những mẫu tôi thích nhất, anh chọn một cái đi!”
Sài Thúc Tân vừa mới dọn đến, phòng ốc còn chưa kịp sắp xếp đã bị Mộc Cát Sinh bày bừa lộn xộn. Anh nhìn đống giấy chất trên bàn: “Đây là thứ gì?”
“Hôm qua lúc đến nhà anh tôi chẳng nói rồi sao, anh hai rất rành về hương liệu, phấn son các kiểu.”
Mộc Cát Sinh cầm một tờ giấy hoa lên, ướm vào mặt mình: “Đây là mẫu hoa do chính tay anh hai vẽ.”
Thứ cậu ta đang cầm là mẫu vân Phúc Lộc Thọ Hỷ vẽ bằng mực chu sa đỏ rực trên nền giấy trắng, trông như một đóa hoa điền rực rỡ điểm xuyết giữa đôi mày của chàng thiếu niên. Sài Thúc Tân há hốc miệng, nhất thời không tìm được lời nào để diễn tả. Ai ngờ câu tiếp theo của Mộc Cát Sinh lại khiến anh bất ngờ: “Này, tháo găng tay ra đi. Hôm qua tôi thấy màu móng tay của anh cũ kỹ quá, anh chọn mẫu nào ưng nhất, tôi tô lại cho anh ngay!”
Sài Thúc Tân suýt sặc, kiên quyết cúi đầu thu dọn đống giấy, trả lại nguyên vẹn: “Tôi không cần đâu.”
“Đừng mà, Tam Cửu Thiên, tay anh đẹp quá chừng, tô cái màu như bà thím thế kia phí lắm!”
“Đó là màu Giáo Chu, được chế từ hoa Bát Trọng Hàn Hồng, phải chưng cất và phơi khô ba lần, rồi giã thành bùn, niêm phong cất giữ, trải qua ba mùa đông tuyết lạnh mới hoàn thành.”
Sài Thúc Tân nghiêm túc giải thích: “Bài thuốc dưỡng móng của Dược Gia chú trọng dược tính, đẹp hay không không quan trọng.”
Mộc Cát Sinh đang cơn ham vui, nào có thèm quan tâm đến những điều đó: “Thế thì cải tiến một chút đi! Màu móng của anh đỏ sậm quá, tôi vẽ lại nhạt hơn xíu cho anh, tô thêm chút màu vàng, đậm nhạt hòa quyện, vẽ rồng điểm mắt, chỉ một hai nét là xong!”
“Pha vàng vào thuốc sẽ ảnh hưởng đến dược tính.” Sài Thúc Tân vẫn từ chối: “Không được.”
Mộc Cát Sinh bĩu môi. Sài Thúc Tân thấy vậy liền cảnh giác cao độ, giữ chặt găng tay, lùi lại một bước: “Cậu đừng làm bậy.”
“Tam Cửu Thiên, anh đoán ra tôi định làm gì rồi à?”
Mộc Cát Sinh nhướn mày: “Không uổng hôm qua chúng ta vào sinh ra tử một phen.”
Dứt lời, cậu ta như một tên lưu manh xông tới.
Bàn ghế đổ rạp, trong phòng vang lên tiếng loảng xoảng không ngừng. Chỉ là giật một chiếc găng tay thôi mà cậu ta cũng có thể gây ra động tĩnh như đang lột đồ của người khác vậy. Sài đại công tử rốt cuộc vẫn chưa hiểu rõ tính nết của Mộc Cát Sinh. Nếu là Ô Tử Hư, có lẽ ngay từ khoảnh khắc tên này lôi đống mẫu hoa ra đã xách dép chạy mất dạng rồi.
Đến khi Ô Tử Hư tan lớp trở vào viện sau, Mộc Cát Sinh đã đuổi theo Sài Thúc Tân giằng co mấy vòng dưới hành lang.
Lúc đuổi nhau có chạy ngang qua hương đường nơi Tùng Vấn Đồng đang quỳ phạt. Mặc Tử vốn đã áp tai vào tường nghe lỏm đầu đuôi câu chuyện, hắn vừa quỳ vừa xem kịch vui, gân cổ gào lên: “Thằng tư! Đánh nó! Đồ vô dụng kia, ai bảo mày né nó?! Đấm thẳng vào mặt luôn! Khốn kiếp, lúc đánh với tao sao không thấy mày yếu ớt thế hả?!”
Mộc Cát Sinh thành công giật phăng một chiếc găng tay của Sài Thúc Tân, nghe vậy liền ném qua cửa sổ, găng tay đập vào trán Tùng Vấn Đồng.
“Đứa nào từng nói lật đổ quân vương là chuyện nhỏ, giết một thầy thuốc mới là họa lớn? Có giỏi thì nhào ra đây!”
Tùng Vấn Đồng bùng nổ: “Khốn kiếp! Chờ đấy! Chờ ông quỳ xong sẽ tẩn cho cả hai đứa bây một trận!”
“Thế thì chưa chắc thắng nổi đâu! Sư phụ tịch thu đao Thỉ Hồng của ông nửa năm rồi, khéo lại là hai đứa tôi tẩn ông đấy!”
“Khốn kiếp, có giỏi thì lăn vào đây ngay, ông dù có quỳ cũng đập chết mày được!”
“Thằng hai, cái trò “mời quân vào tròng” này của ông quê mùa quá –”
Ô Tử Hư vừa nghe vừa lắc đầu, kéo Sài Thúc Tân đang bị bỏ quên sang một bên. Mộc Cát Sinh một khi đã cãi nhau với Tùng Vấn Đồng là không dứt ra được, toàn bộ tâm lực đều dồn hết vào việc đấu võ mồm.
“Anh Sài.” Ô Tử Hư thấp giọng gọi: “Chúng ta tạm lánh trước đã.”
Sài Thúc Tân chỉ về phía đầu của Tùng Vấn Đồng: “Mộc Cát Sinh giật găng tay của tôi.”
“Tạm lánh đi cái đã…”
Ô Tử Hư thở dài: “Anh hai với thằng tư mà hăng máu lên là dễ vạ lây lắm, nếu anh còn đứng đây, lát nữa biết đâu bọn họ lại lôi anh vào bắt nhận vơ làm người nhà đấy.”
Sài Thúc Tân: “Nhận vơ làm người nhà?”
“Cái đó còn tùy xem họ cãi tới đâu, cha con các kiểu là bài bản thường thấy.” Ô Tử Hư tiếp tục thở dài: “Có lần chẳng biết hai người họ cãi cái gì, cứ bắt tôi phải chọn một trong hai để gả đi.”
Sài Thúc Tân: “…”
Hai người một trước một sau âm thầm rời khỏi hành lang. Sài Thúc Tân đang trầm ngâm nãy giờ bị ma quỷ xui khiến kiểu gì lại hỏi một câu: “Vô Thường Tử đã chọn thế nào?”
“Cái này gọi là cung không đủ cầu, thị trường thuộc về người bán.”
Ô Tử Hư vừa nói vừa lôi ra một chiếc bàn tính, bắt đầu đối soát chi phí tổn thất trong ngày do Mộc Cát Sinh gây ra.
“Tôi thử tính cho họ một khoản, căn cứ vào khả năng phá hoại của hai tên xui xẻo đó, cùng lắm chỉ có cửa về làm vợ bé thứ hai, thứ ba cho tôi thôi.”
Sài Thúc Tân: “…”
Tuy là một câu nói đùa, nhưng không hẳn chỉ là khoe khoang. Vài ngày sau, Sài Thúc Tân phát hiện ra rằng trong số các đệ tử của Ngân Hạnh Thư Trai, anh cả Lâm Quyến Sinh quanh năm bôn ba bên ngoài, thoạt nhìn thì như Tùng Vấn Đồng chiếm vai vế, Mộc Cát Sinh chiếm da mặt dày, Chu Ẩm Tiêu chiếm cái nhỏ tuổi. Chỉ riêng Ô Tử Hư bị kẹt ở giữa, trên không tới dưới không xong, trong ngoài đều khó xử.
Thực tế thì ngược lại, hai người Tùng – Mộc ngày thường ăn chơi quậy phá là thế, nhưng cũng có lúc phải ngoan ngoãn phục tùng ngài Ô.
Ví như bữa cơm hôm nay. Tùng Vấn Đồng vừa hết quỳ phạt liền đi cứu Chu Ẩm Tiêu. Bị Mộc Cát Sinh hành hạ mấy ngày liền, chú chim non tội nghiệp không chịu nổi nữa.
Khi Tùng Vấn Đồng trở vào bếp, Sài Thúc Tân đang rửa rau.
“May mà có cậu ở đây.” Tùng Vấn Đồng nhìn thấy anh liền thở phào: “Không thì mấy ngày qua thằng tư kiểu gì cũng cho nổ tung bệ bếp rồi.”
Nhắc đến khả năng nấu nướng của Mộc Cát Sinh, Sài Thúc Tân xem như đã từng được lĩnh giáo món canh cá chép táo đỏ hành tây. Anh bưng nồi xuống, nhường ra một bếp lò cho đối phương: “Muốn làm thêm đồ ăn cho Tinh Túc Tử à? Cậu ấy vừa mới hóa hình, thể trạng của Chu Tước không giống với con người bình thường, e rằng không nên bổ sung đột ngột quá nhiều đồ bổ……”
Nửa câu sau đã bị tiếng lửa lớn và tiếng xào nấu của Tùng Vấn Đồng át đi. Sài Thúc Tân chỉ loáng thoáng nghe thấy hắn đáp: “…Không phải làm cho em út!”
Mặc Tử vào bếp cũng mang khí thế kinh thiên động địa, loay hoay một hồi đã bày ra cả bàn đầy ắp thức ăn. Sài Thúc Tân nhìn thế nào cũng thấy chỉ có mỗi Tinh Túc Tử mới ăn nổi chừng ấy. Ngay sau đó Mộc Cát Sinh nhảy phốc vào: “Ồ, anh hai quỳ xong rồi à? Tôi vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm…”
Sài Thúc Tân ngỡ tiếp theo thế nào cũng là một màn tranh cướp thức ăn kịch liệt. Nào ngờ, Tùng Vấn Đồng chỉ nói một câu đã khiến Mộc Cát Sinh rụt tay lại: “Hôm nay anh ba đi Phong Đô thu tiền thuê rồi.”
“Thế thì vất vả quá.” Mộc Cát Sinh lập tức đặt đũa xuống: “Chắc sẽ mệt lả lắm, đi đi đi, mau dọn bàn nhóm bếp, để anh ba nhà mình về là có đồ nóng ăn ngay.”
Họ bày bàn trong đình sưởi ấm, đêm đông có tuyết, hệ thống sưởi sàn được đốt lên. Sài Thúc Tân ôm Chu Ẩm Tiêu ngồi bệt xuống đất, nhìn Mộc Cát Sinh đứng trên lan can treo đèn lồng. Tùng Vấn Đồng chẳng biết đi đâu, lát sau quay lại, trên tay ôm rất nhiều vò rượu.
Sài Thúc Tân theo phản xạ định nói rượu mạnh hại thân, lại còn uống ban đêm, nhưng nơi này đâu phải Sài phủ, đành nhập gia tùy tục. Tùng Vấn Đồng dường như nhìn thấu nỗi lo của anh, hắn đặt đống vò rượu xuống, lôi ra một chiếc bình sứ trắng đưa sang: “Đây là của cậu và em út.”
Chu Ẩm Tiêu thích ngọt, khẩu vị thanh đạm, trong bình là rượu gạo nồng độ cực thấp. Sài Thúc Tân vừa định cảm ơn thì lại nghe Tùng Vấn Đồng bồi thêm một câu: “Hay là để tôi nhóm thêm một cái lò nữa, cậu với em út ngồi mâm riêng cho trẻ con nhé.”
Sài Thúc Tân: “…”
“Này này, ông đừng có bắt nạt Tam Cửu Thiên nhà tôi!” Mộc Cát Sinh treo ngược người từ trên mái đình xuống: “Thầy thuốc trẻ thù dai lắm, cẩn thận anh ấy cho ông uống thuốc xổ bây giờ.”
Tùng Vấn Đồng: “Có phải là chưa từng cho uống đâu.”
Mộc Cát Sinh chợt nhớ chuyện cũ: “Đúng rồi! Anh hai, ông từng kể lúc mới đến thư trai đã chẻ bàn của đại sư huynh ra làm củi đốt, còn đánh với Tam Cửu Thiên một trận nữa.” Nói đoạn cậu ta trở nên hứng thú: “Thế nào? Ai thắng?”
Sài Thúc Tân và Tùng Vấn Đồng cùng lên tiếng: “Tôi.”
Mộc Cát Sinh cười đến nỗi suýt thì rơi từ trên mái đình xuống.
Cả bọn cứ thế hàn huyên về những chuyện xưa cũ. Tuổi thiếu niên lông bông, vốn chẳng có bao nhiêu quá khứ, nhưng nhờ bảy nhà truyền thừa thâm sâu, một chút chuyện vụn vặt lông gà vỏ tỏi quăng ra ngoài thế gian cũng đủ thành kỳ văn chấn động. Đế vương tướng soái, hưng vong xuân thu, bao nhiêu chuyện thị phi công tội đều bị đám thiếu niên đem ra làm mồi nhắm rượu.
Trăm đời sơn hà trôi xuống cổ họng, theo tiếng cười lớn quăng vào tuyết trắng, chẳng qua cũng chỉ là một nét phong lưu nơi đầu môi.
Mấy người họ uống mãi đến tận nửa đêm, vò rượu chất cao như núi, nhưng cơm canh lại chưa hề động một đũa. Ô Tử Hư trở về lúc đêm muộn, vừa đẩy cửa đã thấy cả sân đèn đuốc sáng trưng, hương rượu nồng nặc đến say người.
“Anh ba về rồi đấy à!” Mộc Cát Sinh đã ngà ngà say, đi đứng xiêu vẹo ra cửa, tay chân tuy lạng choạng nhưng ra chiêu rất chuẩn, tóm thẳng người lôi vào đình ấm.
“Lại đây lại đây…” Cậu ta cất giọng luyến láy, điệu bộ hệt như quý phi say rượu: “Mời hoàng thượng an tọa.”
Tùng Vấn Đồng lập tức nhấc nắp chiếc thố cơm lớn nhất lên. Lúc này Sài Thúc Tân mới phát hiện trên lò đang hầm là một nồi canh.
Mặc Tử thích cay, Tinh Túc Tử thích ngọt, Mộc Cát Sinh thì ăn gì cũng được. Nồi canh này thiên về vị tươi ngọt đậm đà, hẳn là được nấu riêng cho Ô Tử Hư. Trước đó khi uống rượu, Sài Thúc Tân vẫn luôn lo đồ ăn để trên bếp lò hâm lâu sẽ bị dai, mất vị. Nhưng canh thì khác, càng ninh càng ngọt, lại càng hợp để đợi chờ.
Và cũng rất hợp với người trở về trong đêm gió tuyết.
Ô Tử Hư dường như đã quá quen với cảnh này, cũng chẳng từ chối, mỉm cười ngồi xuống nhận lấy bát canh từ tay Tùng Vấn Đồng: “Ái khanh có lòng.” Nói đoạn lại ấn Mộc Cát Sinh ngồi xuống: “Được rồi quý phi, đừng có nhây nữa, hôm nay trẫm không lật thẻ bài đâu.”
Mãi về sau Sài Thúc Tân mới biết cái gọi là “thẻ bài” này chỉ thứ gì, đó là thứ mỗi tháng lật một lần, tục gọi là sổ kiểm toán.
Mộc Cát Sinh lập tức tỉnh táo hẳn: “Tôi đã bảo anh ba đi chuyến này vất vả, nhắc mấy thứ ảnh hưởng tiêu hóa làm gì, nào nào nào, ăn cơm ăn cơm!”
Tuổi trẻ bụng dạ rộng rãi, cũng chẳng để tâm bữa cơm đêm đè giường. Một bàn thức ăn chẳng mấy chốc đã bị quét sạch sành sanh. Sài Thúc Tân ăn chậm, cũng để ý quan sát nhiều hơn.
Dưới con mắt của một người thầy thuốc, các món ăn này được ninh nấu trên lửa nhỏ, không phô trương cầu kỳ, không đậm mùi nặng vị, chú trọng việc dùng thực phẩm để bồi bổ. Cả nồi đều là món chay, lấy “đỉnh hồ thượng tố” làm gốc. Khi thấy Tùng Vấn Đồng nấu nước dùng, anh mới nhận ra nước hầm trước khi bắc lên bếp có ngâm lá dâu và hoa cúc khô.
Trong gian bếp nhỏ ngoài trà ngân hạnh ra, quanh năm luôn trữ sẵn một hũ trà phối từ Sơn Thù Du và Quyết Minh Tử. Phương thuốc này là nhiều năm trước Tùng Vấn Đồng đến tìm anh để xin. Ban đầu Sài Thúc Tân không để ý, sau khi ở lại thư trai mới phát hiện loại trà này chỉ có Ô Tử Hư uống.
Lá dâu, hoa cúc, Sơn Thù Du và Quyết Minh Tử, tất cả đều có tác dụng sáng mắt, mát gan.
Anh lại nhớ đến một trong số ít những món không độc chết người của Mộc Cát Sinh chính là chè mè đen thường nấu cho Ô Tử Hư, còn đặc biệt lấy danh nghĩa là để chống hói đầu.
Tuy vậy, vẫn rất khó ăn.
Sài Thúc Tân hơi say, ngước nhìn ánh đèn lung linh trước mắt, mơ màng suy nghĩ: *Tuy Ô Tử Hư trông có vẻ là người vất vả nhất tại thư trai, nhưng đường đường là gia chủ Âm Dương Gia, Ngọc Diện Vô Thường, rốt cuộc cũng không thể mang cái số khổ như một bà vú được.*
Ngay sau đó, chẳng biết vì lý do gì mà Mộc Cát Sinh lại gân cổ cãi nhau với Tùng Vấn Đồng, một chén rượu bay ngang không trung, vạ lây làm văng tung tóe lên người Ô Tử Hư.
Ô Tử Hư hắt hơi một cái, làm kinh động đến Chu Ẩm Tiêu đang ngủ trên đầu Tùng Vấn Đồng. Chu Tước giật mình đập cánh bay loạn xạ rồi đâm sầm vào Sài Thúc Tân.
Lần đầu tiên Sài Thúc Tân được lĩnh giáo uy lực từ một cú vỗ cánh của Chu Tước sau khi hóa hình, trực tiếp bị vả cho úp mặt vào chậu canh.
Cuối cùng là Ô Tử Hư mang khăn mặt tới, cậu ấy một tay bế em út, một tay bắt đầu dọn dẹp đống lộn xộn trước mặt. Mộc Cát Sinh từ sớm đã cùng Tùng Vấn Đồng vật nhau lăn ra nền tuyết, chớp mắt đã lăn vào xó xỉnh nào mất rồi.
…Thôi được.
Sài Thúc Tân vừa lau mặt vừa nghĩ: *Đúng là cái số làm vú nuôi rồi!*
Đợi anh và Ô Tử Hư dọn dẹp sạch sẽ mâm bát, Mộc Cát Sinh lại chẳng biết từ đâu lăn trở về. Trên người cậu ta lấm lem vụn tuyết, suýt chút nữa đã đâm sầm vào Sài Thúc Tân: “Tam Cửu Thiên! Anh ba! Chúng ta xuống núi đi!”
“Xuống núi?” Ô Tử Hư ngẩn người: “Thầy ngủ rồi sao?” Bình thường nếu họ muốn xuống núi đều phải báo cáo với Mạc Khuynh Bôi, được thầy cho phép mới có thể rời đi.
“Không biết, mặc kệ đi.”
Mộc Cát Sinh hà hơi vào lòng bàn tay, vẫn thấy không đủ ấm, bèn nhấc vò rượu cạn đổ chỗ rượu thừa lên tay, rồi xoa mạnh cho nóng: “Sư phụ sắp thành tinh rồi, có muốn giấu cũng chẳng giấu nổi đâu. Nhưng đến giờ này mà cụ vẫn chưa dậy mắng người thì tám phần là lười quản rồi.”
Sài Thúc Tân: “Không được.”
Ô Tử Hư: “Vậy thì đi thôi.”
Mộc Cát Sinh phì cười, quàng tay khoác vai Sài Thúc Tân: “Tôi nói này Tam Cửu Thiên, đều là gia chủ, anh nhìn anh ba xem, người ta tiêu sái biết bao. Ở đây cũng chẳng có người ngoài, đừng giữ kẽ nữa, đêm lành cảnh đẹp, đi thôi lang quân…”
Sài Thúc Tân không thắng nổi cậu ta, bị kéo đi xềnh xệch: “Mộc Cát Sinh cậu buông tay ra, đó không phải tiêu sái, đó là gần mực thì đen!”
“Gần son thì đỏ à? Em út còn đỏ hơn son kìa, tôi ngày nào cũng ở cùng em út, sao Tam Cửu Thiên anh lại chẳng chịu khen tôi câu nào?” Mộc Cát Sinh vừa đẩy người đi vừa cười nói vui vẻ: “Tôi nói nhé, mấy câu gần son gần mực gì gì ấy, tầm thường quá rồi!”
Họ ở sát cạnh nhau, mùi rượu hòa lẫn hơi tuyết trên người Mộc Cát Sinh xộc tới, khiến người ta vừa lạnh lại vừa nóng. Sài Thúc Tân hiếm khi đi đường núi ban đêm, chạy đến thở không ra hơi: “…Thế thì là gì?”
Mộc Cát Sinh cười lớn, chộp một vốc tuyết nhét thẳng vào cổ áo Sài Thúc Tân, cao giọng nói: “Theo tôi thấy đáng ra phải là – Gần xuân thì hóa tuyết, gần rượu thì thành tiên!”
Sài Thúc Tân bị tuyết lạnh lăn vào gáy làm cho rùng mình, nhưng bọn họ chạy quá nhanh, hơi ấm trong người đã đủ dày. Anh nhìn về phía ánh đèn rực rỡ nơi cuối bậc thang dẫn xuống núi, Tùng Vấn Đồng đã đợi sẵn ở đó, bên cạnh là Ô Tử Hư đang cười bất lực. Hai người này hẳn đã dùng bí pháp nhà mình kiểu như trận pháp rút ngắn đường đi, nên chẳng cần phải cuốc bộ trên con đường núi dài dằng dặc này.
“Chậm chết đi được, thằng tư!” Tùng Vấn Đồng gào lên: “Nửa đêm lại tới cơn gì mà một hai cứ đòi đi bộ xuống?”
“Chắc là ăn nhiều quá nên đi bộ cho tiêu thực.” Ô Tử Hư cười nói.
“Môn hạ Thiên Toán chúng tôi nghèo rớt mồng tơi, tiền Sơn Quỷ còn chẳng tiêu được, đương nhiên không có cái khí phách đốt hương gọi kiệu như hai vị.”
Mộc Cát Sinh nói xong liền kéo Sài Thúc Tân cùng xuống nước: “Anh nói xem có đúng không, Tam Cửu Thiên?”
Sài Thúc Tân: “…Cái gì?”
“Thôi, đừng có than nghèo kể khổ nữa.” Ô Tử Hư thật sự bó tay: “Vừa đi thu tiền thuê về, tiền không thiếu.”
Mộc Cát Sinh mặt mày hớn hở: “Đi đi đi! Giờ này Quán Sơn Nguyệt đang đông vui lắm, đến đó nghe hát thôi!”
Bốn người quàng vai bá cổ nhau, Sài Thúc Tân bị kẹp ở giữa, lúc thì nghĩ đến câu “gần rượu thì thành tiên” của Mộc Cát Sinh, lúc lại nghĩ không biết phen này mà về các vị trưởng lão trong nhà sẽ giận đến mức nào.
Đêm nay anh quả thực đã uống quá nhiều rượu, vùng cổ cứ nóng ran từng đợt. Anh vô thức nghĩ, Vô Thường Tử trong Ngân Hạnh Thư Trai, không thể coi là bà vú, cũng chẳng phải đại chưởng quầy, vậy rốt cuộc là gì? Mộc Cát Sinh bên cạnh không biết lại đang cười cái gì, cậu ta gào họng hát đoạn Tây Sương Ký lạc tông lạc nhịp. Tên này dường như đã uống quá chén, càng hát càng vui, cuối cùng cười đến mức không thể hát nổi nữa, tay khoác cổ Tùng Vấn Đồng cười hô hố.
Tùng Vấn Đồng thiếu chút nữa đã bị cậu ta siết chết: “Thằng tư, khốn kiếp! Buông tay ra cho ông!”
Mộc Cát Sinh cười đến mức không kìm lại được, tiếng cười tan vào trong gió: “……Đừng có keo kiệt thế chứ, toàn anh em với nhau, cho mượn cái vai tựa tí thôi mà.”
“Thế này mà gọi là ‘mượn vai’ sao? Khốn kiếp, sao mày không đem em út luộc lên làm cơm luôn đi?”
“Ơ – Khỏi nói, chuyện này tôi thật sự từng làm rồi đấy…”
Lại một tràng ầm ĩ. Sài Thúc Tân nghe những lời cãi vã lăng nhăng xen lẫn tiếng cười lớn, bỗng cảm thấy mình mơ hồ nắm bắt được điều gì đó.
Là gì nhỉ?
… Là anh em.
Gần xuân thì hóa tuyết, gần rượu thì thành tiên.
Đêm nay, Sài Thúc Tân coi như đã lĩnh hội trọn vẹn thế nào là “gần rượu thì thành tiên”.
Lúc bước vào Quán Sơn Nguyệt, anh đã buồn ngủ rũ rượi, sau đó hình như bị ai đó bế lên lầu.
Rồi dường như lại có thêm rất nhiều chén rượu, xong lại đến mớ chuyện rắc rối về Oanh Oanh và Trương Sinh. Cho đến khi hoàn toàn bị cơn buồn ngủ nuốt chửng, trong đầu anh vẫn là câu nói: “Gần xuân thì hóa tuyết”.
Thế nào là gần xuân thì hóa tuyết?
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Sài Thúc Tân vẫn có chút ngẩn ngơ. Trong phòng chén đĩa ngổn ngang, có mấy người nằm ngủ lăn lóc dưới đất. Anh đau đầu ngồi dậy, men say đã tan, nhất thời không nhớ nổi đêm qua đã xảy ra chuyện gì.
Rồi anh nhìn thấy trên người mình đang khoác áo ngoài của Mộc Cát Sinh.
Gần xuân thì hóa tuyết.
Sài Thúc Tân không nhớ rõ những trò quậy phá sau khi đến Quán Sơn Nguyệt đêm qua, nhưng anh nhớ mình đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ có một thiếu niên đi theo sau lưng anh, môi hồng răng trắng, nụ cười như gió xuân. Người đó dùng tông giọng trầm bổng sâu lắng của điệu bình đàn, thong dong cất lên một câu: “Mặt lạnh chẳng lạnh lòng, người tựa hồng mai diễm lệ. Tự là Tam Cửu Thiên.”
Tùng Vấn Đồng tỉnh sớm nhất, hắn ra ngoài nấu canh giải rượu. Vừa đẩy cửa trở vào đã thấy Sài Thúc Tân đang ngồi ngây người trên ghế. Hắn đi tới, búng tay cái tách trước mặt đối phương: “Tôi nói này, tửu lượng của cậu thật sự chẳng ra làm sao cả. Tỉnh chưa? Đây là số mấy? Biết mình là ai không?”
Sài Thúc Tân: “… Tam Cửu Thiên.”
Tùng Vấn Đồng: “Hả?”
“Tôi nói, Tam Cửu Thiên sẽ có tuyết rơi.” Sài Thúc Tân đờ đẫn bổ sung: “Tôi là Tam Cửu Thiên.”
“Thôi.” Tùng Vấn Đồng đảo mắt: “Đúng là vẫn chưa tỉnh.”
Sài Thúc Tân quả thực vẫn chưa hết say hoàn toàn. Anh đón lấy bát canh giải rượu của Tùng Vấn Đồng. Mặc Tử nấu ăn nêm nếm đậm đà, vừa uống một ngụm, vị cay nồng của tiêu và gừng đã xộc thẳng lên mũi. Sài Thúc Tân bị sặc đến ho sù sụ, nước mắt suýt trào ra.
Anh nhớ Mộc Cát Sinh từng nói, Tùng Vấn Đồng nấu ăn thậm chí còn dùng đao Thỉ Hồng để thái thức ăn, mùi sắt gỉ và máu thịt trên lưỡi đao ngược lại trở thành một loại gia vị đặc biệt.
Nếm máu nơi đầu đao như liếm qua sắc hồng. Giờ khắc này, anh thực sự nếm được mùi vị của lưỡi đao ấy, ái dục yêu đương và những vọng niệm điên cuồng ập thẳng vào phổi gan, gào thét thành một ngọn lửa dữ dội, đảo tung hết thảy sự u uất tích tụ bấy lâu.
Sài Thúc Tân đột ngột đặt bát xuống, cầm lấy một vò rượu thừa rồi lao thẳng ra ngoài cửa, khiến Tùng Vấn Đồng giật mình: “Khốn kiếp, lại chạy đi đâu đấy?!”
Anh xông ra khỏi phòng, chạy như bay trên hành lang, vừa chạy vừa ngửa cổ dốc rượu ừng ực, cuối cùng ngã nhào ra khỏi cửa lớn, cả người lẫn vò rượu nện thẳng xuống đất, vỡ tan tành. Trong cơn trời đất quay cuồng, giai điệu trong giấc mơ cứ vang vọng bên tai anh không dứt: “Mặt lạnh chẳng lạnh lòng, người tựa hồng mai diễm lệ… Tam Cửu Thiên… Tam Cửu Thiên.. Gần xuân thì hóa tuyết, gần rượu thì thành tiên…”
Người đó vẫn cứ nỉ non hát bên tai anh: “Tam Cửu Thiên ơi, Anh đấy à…”
Sài Thúc Tân bò rạp trên đất, vươn tay ra, nắm lấy một vốc tuyết mới trước mắt.
…Rồi chậm rãi nhét vào trong miệng.
Không biết đã qua bao lâu, Sài Thúc Tân rốt cuộc cũng mở mắt ra lần nữa. Anh bò dậy, ánh mắt trở nên thanh tỉnh rõ ràng, giống như thần tiên hạ phàm, đại mộng vừa tỉnh. Anh đi đến dưới một gốc cây cách Quán Sơn Nguyệt không xa, “oẹ” một tiếng nôn thốc nôn tháo.
Trọc khí tiêu tan sạch sẽ.
Từ nay chính thức thoát thai hoán cốt.
Chẳng bao lâu đã đến Tết Nguyên Đán. Mộc Cát Sinh bỗng nhận được một bức thư nhà, không ngờ lại là từ người cha đã lâu không liên lạc. Chàng thiếu niên đọc xong thư, không có phản ứng gì đặc biệt. Mãi đến lúc ăn cơm tối mới tuyên bố: “Tôi có chuyện muốn nói.”
Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư lập tức buông đũa.
Sài Thúc Tân nhất thời chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ô Tử Hư giải thích với anh: “Hễ thằng tư bày ra bộ dạng này trên bàn ăn, thì chắc chắn có chuyện lớn rồi.” Nói xong, cậu ta lộ vẻ sống không bằng chết: “Thằng tư, lần sau cậu có thể đợi chúng ta ăn cơm xong rồi hẵng nói được không? Mỗi lần dọn bãi chiến trường cho cậu, tôi thường bị khó tiêu ít nhất ba ngày.”
Sài Thúc Tân nhận ra chuyện Mộc Cát Sinh sắp nói có lẽ thực sự không phải chuyện nhỏ.
Tùng Vấn Đồng hỏi: “Cậu đánh Diêm Vương rồi à?”
“Cút đi, ông không thể nghĩ tốt cho tôi được chút nào sao?”
Mộc Cát Sinh mắng trả, rồi bị Tùng Vấn Đồng chửi ngược lại: “Đánh Diêm Vương còn chưa đủ tốt sao?!”
“Đánh Diêm Vương thì tốt thật, nhưng anh ba lại rụng tóc mất!”
“Rụng thì rụng, đàn ông con trai còn sợ hói đầu chắc?”
“Đó là anh ba! Anh ba đấy! Nhìn gương mặt của anh ba đi, ông đành để cậu ấy hói đầu đi ra ngoài à? Lâm Đại Ngọc đi làm hòa thượng hay sao?”
“Mày coi tay nghề Mặc Gia ta là đồ bỏ hả? Chút tóc giả thôi mà ông không làm cho hắn nổi sao?”
“Đấy là tay nghề Dược Gia chứ?! Với lại ông định bắt anh ba đội tóc giả sao? Thế thì cậu ấy còn gả đi được không?”
“Gả không được thì để cậu ấy tự đẻ!”
“Này mới đúng là tay nghề của Dược Gia!”
Thoáng cái, chủ đề đã bay xa mười vạn tám ngàn dặm. Mộc Cát Sinh và Tùng Vấn Đồng cãi mãi không lại nhau, cùng quay đầu nhìn về phía Sài Thúc Tân: “Tam Cửu Thiên, nói xem, bản lĩnh nhà anh có thể làm cho anh ba đẻ được không?”
Sài Thúc Tân: “… Chắc không thể.”
Nhìn lại Ô Tử Hư, trong lúc Mộc Cát Sinh và Tùng Vấn Đồng tranh cãi kịch liệt, người này đã nhanh tay lẹ mắt lấp đầy cái bụng. Lúc này cậu ấy mới lấy hai cục bông gòn từ trong tai ra, gật đầu với Mộc Cát Sinh: “Được rồi, tôi ăn no rồi, lúc nãy cậu định nói cái gì?”
Mộc Cát Sinh: “Ông có thể tự đẻ được không?”
Ô Tử Hư: “…Sao cơ?”
Cuối cùng, cả đám lại vây nhau tranh luận về chủ đề “Trong Thất Gia Chư Tử, nhà nào có bản lĩnh làm cho đàn ông sinh con”, mãi đến tận nửa đêm mới giải tán. Mộc Cát Sinh trước khi rời bàn ngáp dài một cái, như sực nhớ ra điều gì, nói thêm: “À đúng rồi, cha tôi gửi thư, bảo tôi ra nước ngoài du học.”
Ô Tử Hư buồn ngủ đến mức mắt không mở lên nổi, đầu óc vẫn còn vương vấn mấy thông tin tào lao về việc đàn ông sinh con thế nào. Theo bản năng, cậu ấy trả lời: “Đi thì đi thôi, ban ngày đi du học, buổi tối nhớ về ăn cơm là được –”
Cậu ấy lấy lại phản ứng, cuối câu rẽ gấp một vòng: “Thằng tư, cậu nói cái gì? Ra nước ngoài du học?!”
Tùng Vấn Đồng im lặng một thoáng, sau đó hỏi: “Được thôi, đi đâu?”
“Trước tiên sang Pháp, rồi chắc là vòng quanh châu Âu một chuyến, có thể còn qua cả Mỹ nữa, chưa biết chừng.” Mộc Cát Sinh nghĩ ngợi một lát, rồi nói tiếp: “Cuối cùng sẽ tới Moskva.”
“Pháp sao?” Tùng Vấn Đồng lặp lại, rồi hỏi: “Thế mai ăn bông cải xanh nhé?”
Mộc Cát Sinh: “Tôi thấy được đấy.”
“Không phải, anh hai sao ông bình tĩnh thế?” Cái tật hay lo xa của Ô Tử Hư lại tái phát: “Là nước ngoài đấy, bản lĩnh Âm Dương Gia qua bên đó chưa chắc đã dùng được đâu!”
“Không dùng được thì thôi, bản lĩnh Mặc Gia dùng được.” Tùng Vấn Đồng nói rồi nhìn sang Sài Thúc Tân: “Bản lĩnh nhà cậu cũng dùng được.”
Sài Thúc Tân im lặng hồi lâu, mới nói: “Mộc Cát Sinh xuất thân từ Mộc phủ.”
“Này, vẫn là Tam Cửu Thiên anh hiểu tôi nhất!” Mộc Cát Sinh cười ha hả, vỗ vai từng người một: “Yên tâm đi, trăng ở đâu chẳng tròn, tôi cũng không phải Chiêu Quân xuất giá, đi một thời gian là về ngay thôi.”
Cậu ta hiếm khi bày ra bộ mặt nghiêm túc. Chàng thiếu niên đêm nay không uống rượu, nhưng ánh mắt tựa như được tôi qua men say, sắc bén mà trong trẻo.
“Người của Ngân Hạnh Thư Trai chúng ta ở đâu cũng có thể đứng thẳng, sống hiên ngang, khí tiết thanh cao, trong sạch bộc trực.”
Nói thì nói vậy, người của Ngân Hạnh Thư Trai khi xuống núi chắc hẳn ai nấy đều có thể chống đỡ được một thân xương cứng, nhưng ở trên núi thì chưa chắc. Vị Mộc tiểu tư lệnh khí tiết thanh cao, trong sạch bộc trực kia nửa đêm tỉnh giấc, trằn trọc mãi không ngủ được, đắn đo một giây rồi quyết định tới chùa Bạch Thủy trộm một con gà về thịt.
Kết quả vừa mới mở cửa phòng, cậu ta đã nhìn thấy Sài Thúc Tân.
Đối phương đang giơ tay lơ lửng giữa không trung, làm động tác chuẩn bị gõ cửa. Mộc Cát Sinh ngẩn ra: “Tam Cửu Thiên?”
Sài Thúc Tân dường như đã liệu trước người này sẽ dậy lúc nửa đêm. Anh nói: “Lúc nãy trên bàn ăn, cậu chỉ uống rượu.”
Ngay khoảnh khắc Ô Tử Hư lên tiếng giải thích, Sài Thúc Tân đã nhận ra đêm nay Mộc Cát Sinh hầu như không động đũa. Người này bình thường từ bữa tối đến bữa khuya, ăn thả cửa đến nỗi khiến Tùng Vấn Đồng quăng cả xẻng nấu ăn mà chửi thề, nửa đêm chắc chắn sẽ thức giấc vì đói.
Sài Thúc Tân: “Tôi có mang cháo tới.”
Đó quả thực là một nồi cháo lớn, nguyên liệu bỏ rất nhiều, có nấm đông cô, măng xắt, cá thái nấu sôi liu riu, gạo nếp ninh nhừ béo ngậy. Rõ ràng là cháo mặn, nhưng vào miệng lại có hậu ngọt. Mộc Cát Sinh chẳng khách sáo, ngồi ngay trên bàn ôm cả nồi, ăn như cuồng phong quét lá, thỏa mãn vô cùng. No nê vui vẻ, cậu ta lại bắt đầu trêu chọc người nấu: “Tam Cửu Thiên, nồi cháo này của anh, e là sau khi tôi ra nước ngoài, đêm đêm đều mong nhớ.”
Sài Thúc Tân đứng bên cạnh, lẳng lặng nhìn cậu ta ăn: “Vậy thì tốt.”
Mộc Cát Sinh buông lời trêu chọc, vốn tưởng đối phương kiểu gì cũng phải ngượng ngùng, không ngờ người ta lại vững vàng tiếp chiêu gọn ghẽ.
“Tôi nói thật đấy, cháo này ngon quá, hay là anh dạy tôi đi? Để sau này ra nước ngoài tôi đỡ phải chịu cảnh gối chiếc khó ngủ.”
Gối chiếc khó ngủ.
Sài đại công tử dao động một thoáng, nhưng cũng chỉ là một thoáng ấy thôi, rồi quay ngoắt từ chối: “…Cậu cứ nhịn đi thì hơn.”
Mộc Cát Sinh ngậm cái thìa, nhìn Sài Thúc Tân dưới ánh đèn. Cậu ta nhớ về đêm đầu tiên gặp gỡ, khoảnh khắc bắt gặp người thiếu niên khí chất như băng như ngọc nơi hành lang cửu khúc, có thể xem là cái nhìn kinh hồng thoáng qua. Đến giờ phút này, đôi mày và ánh mắt ấy vẫn vẹn nguyên như cũ. Nhưng trực giác mách bảo với cậu ta rằng, dường như có điều gì đó khác lạ…
Là điều gì nhỉ?
Mộc Cát Sinh ăn quá no, lại đang buồn ngủ nên nghĩ không ra. Cậu ta xưa nay chẳng bao giờ làm khó bản thân trong mấy chuyện này, nghĩ không ra thì thôi không nghĩ nữa. Tam Cửu Thiên là người tâm tư sâu kín, nếu cậu ta thật sự đục thủng mặt băng mà đâm đầu xuống, e rằng còn lâu mới ngoi lên được. Đã muộn thế này rồi, làm khó mình làm chi, là hai gã thanh niên lớn xác, chẳng lẽ còn định “cùng cắt nến bên cửa sổ tây” (tâm sự thâu đêm) hay sao?
Thực tình mà nói, Mộc tiểu tư lệnh vốn giỏi nhất việc công thành chiếm đất. Nếu là bình thường, cậu ta nhất định sẽ đâm đầu xuống hố băng thật, mặc kệ là núi đao biển lửa hay hang sâu không đáy, cậu ta nhất định phải quấy cho người ta lộ ra chân tướng mới thôi. Chàng thiếu niên đang tuổi phơi phới, tràn đầy nhiệt huyết, sống lưng thẳng như kiếm, chẳng bao giờ tiếc nuối việc giao phó can trường.
Anh muốn thổ lộ tâm tình, vậy thì cứ moi hết ruột gan ra đi, nói không chừng cậu ta còn vốc một nắm tuyết lót cho anh: *Tim tôi còn nóng hơn, đừng để bỏng tay anh.*
Nhưng ngặt nỗi, lại đương ngay lúc này.
Rất nhanh thôi, cậu ta phải đi rồi.
Mộc Cát Sinh chống cằm, cháo ngon quá khiến lục phủ ngũ tạng đều được sưởi ấm dễ chịu, cậu ta thực sự đã buồn ngủ. Kẻ nọ cân nhắc một hồi những ý nghĩ lộn xộn trong đầu, cuối cùng quyết định dùng “đao sắc chặt dây đay rối”, không nghĩ nữa, chỉ buột miệng hỏi một câu: “Tam Cửu Thiên, anh có biết ngoại ngữ không?”
Sài Thúc Tân không ngờ cậu ta lại hỏi chuyện này: “Cậu muốn học à?”
“Đúng vậy, ông già chỉ lo sắp xếp cho tôi đi khuất mắt, ngoài ra chẳng dặn dò gì thêm, tôi phải tự tìm cách xoay sở.”
Mộc Cát Sinh ngáp dài: “Sư phụ chưa chắc đã rành ngoại ngữ, tôi nhớ nhà anh hình như từng khám bệnh cho người nước ngoài, anh có biết tiếng Tây không?”
“…Biết một chút.”
Sài Thúc Tân im lặng một lát, rồi nói: “Nếu cậu định đi Pháp trước, vậy thì bắt đầu từ tiếng Pháp đi.”
“Thế thì tốt quá, làm phiền Sài đại công tử rồi.” Mộc Cát Sinh buồn ngủ đến đỏ cả mặt, mơ mơ màng màng lăn lên giường: “Sáng mai nhớ qua gọi tôi dậy nhé, việc này không dây dưa được, tôi phải tranh thủ học gấp.”
Người bên này vừa duỗi chân đã chìm vào giấc mộng, còn Sài Thúc Tân thì đội tuyết xuống núi ngay trong đêm, anh đắn đo mãi mới đi tìm chị gái mình.
“Thúc Tân?”
Sài Nhẫn Đông rất kinh ngạc: “Muộn thế này rồi sao? Chẳng phải em đang ở thư trai sao?”
Nhìn thấy tuyết đọng trên vai em trai, cô theo bản năng nghĩ rằng có chuyện khẩn cấp, vừa bảo em trai vào cửa vừa định đi pha trà gừng, thì đã nghe Sài Thúc Tân gọi một tiếng: “Chị ơi…”
Sài Nhẫn Đông quay đầu nhìn anh: “Sao thế…”
Cô đương nói dở câu thì bỏ, nhìn em trai đứng lặng dưới ánh đèn.
“Ồ…” Cô chợt cười: “Để chị đoán xem nào, là chuyện của Mộc thiếu gia phải không?”
Sài Thúc Tân hơi bất ngờ, anh mím môi, rồi lại khẽ gật đầu một cái thật nhẹ: “Cậu ấy sắp ra nước ngoài…”
“Thúc Tân.”
Sài Nhẫn Đông nén cười: “Em không phải nửa đêm tìm đến chị để khóc nhè đấy chứ?”
“Chị!”
“Được rồi, được rồi.” Sài Nhẫn Đông yên tâm, ngồi xuống trường kỷ, móc ra một nắm hạt dưa: “Vậy tiếp theo em định thế nào? Có cần chị giúp gì không? Mời cậu Mộc tới nhà mình ăn lẩu thượng hạng nhé?”
“Em muốn dạy cậu ấy tiếng Pháp.”
“Cái này được đấy.” Sài Nhẫn Đông vui vẻ cắn hạt dưa: “Vậy em đến tìm chị để lấy đồ của mẹ sao? Chị nhớ hình như trong mấy cái rương có cất sách tiếng Pháp, lát nữa chị tìm cho.”
Sài Thúc Tân nhìn vẻ mặt đầy hóng hớt của chị gái, thực sự không biết nói gì: “… Chị à.”
“Đừng có hở ra là gọi ‘chị ơi’ thế nữa, chuyện này chị chỉ có thể đứng ngoài cổ vũ thôi chứ chẳng giúp được nhiều đâu.” Sài Nhẫn Đông hớn hở nói: “Nước Pháp là một nơi tốt, năm xưa mẹ ở bên đấy có không ít người tình cũ. Cha cứ hở ra là lại ghen tuông vì chuyện này, em đừng có học theo ông ấy.”
Sài Thúc Tân: “…”
“Được rồi, không trêu em nữa.” Lâu rồi Sài Nhẫn Đông mới cười sảng khoái như vậy, cô quệt mũi em trai mình, không nhịn được mà nói: “Thúc Tân, lát nữa chị lấy sách cho em xong, hay là em bôi một chút phấn nước của chị rồi hãy đi nhé.”
Sài Thúc Tân có chút bối rối nhìn cô: “Tại sao?”
“Em đi mà soi lại cái mặt mình kìa.”
Sài Nhẫn Đông cười không ngừng được: “Đang là Tam Cửu Thiên cơ đấy, thế mà mặt em giờ đã đỏ đến mức át cả hồng mai trong viện rồi!”
Sài Thúc Tân lấy một quyển thơ tiếng Pháp, từ hôm sau bắt đầu dạy ngoại ngữ cho Mộc Cát Sinh. Mộc tiểu tư lệnh vốn thông minh lanh lợi nên học rất nhanh. Mới được vài ngày, trò đã bắt đầu trêu thầy: “Này, Tam Cửu Thiên, có bài thơ tình nào không? Tôi nghe nói người Pháp chơi trò lãng mạn rất giỏi.”
“Không có.” Sài Thúc Tân trực tiếp bác bỏ: “Người Pháp không hề lãng mạn.”
“Thật hay giả vậy?”
“Thật.” Sài Thúc Tân lấy mình ra làm gương, nói: “Mẹ tôi cũng có huyết thống Pháp.”
Chuyện này làm Mộc Cát Sinh giật mình, cậu ta la oai oái chạy đi hỏi chủ Ngân Hạnh Thư Trai. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cậu ta vẫn thấy không thể tin nổi.
Nghĩ tới nghĩ lui, cậu ta rút ra một kết luận: “Vậy thì người Pháp chắc hẳn phải đẹp lắm!”
Sài Thúc Tân: “… Tôi trông cũng bình thường thôi. Lại đây mà học thuộc từ vựng mới của ngày hôm nay đi!”
“Đừng hung dữ thế mà.”
Mộc Cát Sinh bây giờ nhìn Sài Thúc Tân chỉ thấy người này vô cùng hiếm lạ. Ai mà ngờ được thầy thuốc nhỏ đầy cốt cách quân tử này lại còn có dòng máu Tây. Bao nhiêu ý nghĩ xoay vòng trong đầu cậu ta, hôm sau liền xuống núi tìm Sài Nhẫn Đông một chuyến.
Ngày kế tiếp, Sài Thúc Tân dạy Mộc Cát Sinh đọc thơ.
Mộc Cát Sinh đang đọc dở bỗng dưng thốt ra một câu:
“Tu es comme une rose en hiver.”
(Người tựa đóa hồng mùa đông).
Sài Thúc Tân sững sờ, vội vã gấp sách lại, không thể tin nổi nhìn Mộc Cát Sinh.
Mộc Cát Sinh cười đến muốn chết đi sống lại, lăn lộn xuống tận dưới chân bàn. Hôm qua cậu ta đi tìm Sài Nhẫn Đông, kiếm được một quyển thơ tình, liền học thuộc lòng mấy bài để dành ra trêu Sài Thúc Tân.
“Je t’ai demandé si tu m’aimais bien…”
(Ta hỏi người có thích ta không…)
Sài Thúc Tân vừa nghe đã biết ngay là do chị gái mình bày trò. Anh vừa giận vừa cuống, kèm theo vô vàn cảm xúc hỗn loạn sục sôi trào dâng, cuộn thành một khối trong lồng ngực. Thế mà Mộc Cát Sinh vẫn còn ở đó không biết sống chết mà đọc tiếp:
“tu m’as répondu non…”
(Người bảo ‘không’…)
Sài Thúc Tân nhìn cậu ta chằm chằm một hồi, rồi đột ngột đứng phắt dậy, sải bước rời đi, mặc kệ Mộc Cát Sinh ở phía sau réo gọi: “Ơ kìa Tam Cửu Thiên! Tam Cửu Thiên anh đừng đi mà! Tôi khó khăn lắm mới thuộc được, vẫn chưa đọc xong đâu!”
Mộc Cát Sinh hiếm khi tìm được niềm vui lớn, trêu chọc Sài Thúc Tân không thành liền chuyển sang “đầu độc” Tùng Vấn Đồng. Trên bàn ăn, cậu ta đọc làu làu mấy bài thơ tình trước mặt Mặc Tử.
Tùng Vấn Đồng nghi ngờ tên này đang rủa mình, quay sang hỏi Sài Thúc Tân: “Nó đang nói cái gì thế?”
Sài Thúc Tân: “… Đang chửi anh đấy.”
“Tam Cửu Thiên! Làm con người không có ai chơi kiểu vậy đâu!”
Mộc Cát Sinh kêu la thảm thiết, bị Tùng Vấn Đồng tuốt đao đuổi chạy trối chết.
Đêm giao thừa, đây là lần đầu tiên Sài Thúc Tân ở lại thư trai đón Tết. Chủ Ngân Hạnh Thư Trai vốn thích Côn khúc. Theo lệ cũ tại thư trai, ngày Tết lúc nào cũng phải làm vài đoạn. Đêm đó, Ô Tử Hư gảy đàn tỳ bà, Sài Thúc Tân thổi sáo Tô, Mộc Cát Sinh và Tùng Vấn Đồng đối diễn, một bộ Tây Sương Ký năm quyển hai mươi mốt chiết, cứ thế hát vang suốt cả đêm.
Lúc trời gần sáng tiệc mới tan, đám thiếu niên say nồng trong men rượu và cơn buồn ngủ, cả bọn gục xuống bàn. Sài Thúc Tân thấy người mệt lả, trong cơn mơ màng, có ai đó vỗ nhẹ vào vai anh.
Anh mở mắt, là chủ Ngân Hạnh Thư Trai.
Mạc Khuynh Bôi mỉm cười nhìn anh, đưa tới một cuốn sách: “Cái này là Cát Sinh đánh rơi trong thư phòng ta mấy hôm trước.”
“Học trò mạo muội.” Sài Thúc Tân lập tức tỉnh người. Anh chẳng rõ chủ thư trai có hiểu tiếng Pháp hay không, mà bên chỗ chị gái sách gì cũng có. Lỡ đâu Mộc Cát Sinh vớ phải cuốn nào phóng túng quá thì lại thất thố với thầy.
Anh thấp thỏm nhận lấy cuốn sách, thấy đó là một tập thơ của Ronsard, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Mạc Khuynh Bôi như nhìn thấu tâm tư của thiếu niên, thong dong ngâm một câu: “Lưỡng tình nhược thị cửu trường thời –” (Đôi tình nếu đã lâu dài…)
“!!!”
Mặt Sài Thúc Tân đỏ bừng: “Tiên sinh!”
“Được rồi, không trêu con nữa.” Mạc Khuynh Bôi cười tươi: “Nước Pháp là một nơi tốt, thư từ qua lại cũng chẳng quá gian nan, không cần lo lắng.”
Sài Thúc Tân hơi ngạc nhiên: “Tiên sinh cũng từng du học sao?”
“Chuyện rất lâu về trước rồi.”
Mạc Khuynh Bôi vỗ vai anh, đẩy xe lăn rời đi, vừa đi vừa ngâm nga một câu thơ: “E thẹn quay đi, tựa cửa ngoảnh đầu lại, mà ngửi đóa thanh mai —”
Sài Thúc Tân như bị ma xui quỷ khiến quay đầu lại nhìn. Mộc Cát Sinh đang nằm bò trên bàn ngủ say, nước dãi chảy ròng ròng.
Anh thầm thở dài, ngồi xuống cạnh đối phương, vuốt ve tập thơ trong tay.
Một thoáng sau, anh lật mở một trang, nhìn vết gấp trên mặt giấy, khẽ đọc:
“Je t’ai demandé si tu m’aimais bien…
(Ta hỏi người, có thích ta không.)
tu m’as répondu non.
(Người nói ‘không’.)
Je t’ai demandé si j’étais jolie…
(Ta hỏi người, ta có đẹp không.)
tu m’as répondu non.
(Người nói ‘không’.)
Je t’ai demandé si j’étais dans ton cœur…
(Ta hỏi người, trong lòng có ta không.)
tu m’as répondu non.
(Người nói ‘không’.)
Je t’ai demandé si tu pleurais si je partais loin.
(Ta hỏi người, nếu ta rời đi, người có khóc không.)
tu m’as répondu non.
(Người nói ‘không’.)
Puis tu m’as rattrapé par la main puis tu m’as dìt.
(Rồi người nắm lấy tay ta, thổ lộ tất cả.)
Je ne t’aime pas bien, je t’aime
(Ta không chỉ thích người, ta yêu người.)
tu n’es pas jolie, tu es magnifique
(Người không chỉ xinh đẹp, người thật tuyệt mỹ.)
tu n’es pas dans mon cœur, tu es mon cœur.
(Người không ở trong tim ta, người là trái tim ta.)
et je ne pleurerai pas si tu pars…
(Và nếu người rời đi, ta sẽ không khóc đâu…)
je mourrai.”
(Ta sẽ chết.)”
Nhiều năm sau, dịp xuân lại về. Chu Ẩm Tiêu đến miếu Thành Hoàng đón Tết, dắt theo hai đứa nhỏ đi chợ quỷ quẩy bar. Mộc Cát Sinh thức dậy vào sớm hôm sau, lại rảnh rỗi đến phát cuồng, cậu ta bắt đầu đào hố trong miếu để tìm mấy vò rượu không biết đã chôn từ đời nào. Kết quả, lại đào được một chiếc hũ gốm màu đỏ thẫm dưới gốc cây ngân hạnh.
Mộc Cát Sinh xem đi xét lại, xác định đây không phải đồ mình chôn, bèn gọi to: “Tam Cửu Thiên!”
Sài Thúc Tân từ trong bếp đi ra: “Chuyện gì?”
“Thứ gì đây?” Mộc Cát Sinh giơ cái hũ lên hỏi: “Tôi mở xem nhé?”
Sài Thúc Tân ngẩn người, dường như cũng quên mất món đồ này: “Đó là thứ tôi chôn từ nhiều năm trước.”
Mộc Cát Sinh cạy lớp niêm phong. Bên trong không phải là rượu mà là lớp đất bùn màu đỏ tỏa ra mùi thuốc thơm nồng: “…Hình như tôi từng thấy thứ này rồi?”
Sài Thúc Tân không nói gì, im lặng nhìn cậu ta.
Mộc Cát Sinh nghĩ ngợi một lát, rồi vỗ đùi cái đét: “Tôi biết rồi! Đây chẳng phải là thứ mà người trong nhà anh dùng để sơn móng tay sao, gọi là ‘con lợn’ gì ấy nhỉ?”
Sài Thúc Tân kiên nhẫn sửa lời: “Là màu Giáo Chu.”
Mộc Cát Sinh vươn tay chấm chút bùn trong hũ, ngón tay đỏ son rực rỡ.
Cậu ta chép miệng tán thưởng một hồi, đột nhiên quay sang nhìn Sài Thúc Tân, cười hì hì: “Tam Cửu Thiên…”
Sài Thúc Tân biết cậu ta muốn làm gì.
Nhiều năm về trước, lúc ở thư trai, thiếu niên ấy cũng từng cầm giấy vẽ mẫu hoa đỏ cười híp mắt nói: “Tôi tô cho anh.”
Sài Thúc Tân đi rửa tay, hai người ngồi xuống dưới hiên. Mộc Cát Sinh cầm chiếc cọ mềm, tỉ mỉ tô lớp bùn đỏ lên móng tay anh, rồi dùng vải thưa trắng quấn lại, thắt một cái nút nhỏ.
Người này vừa tô vừa tấm tắc: “Tam Cửu Thiên, tay anh đẹp quá chừng…”
“Này, tháo găng tay ra đi. Hôm qua tôi thấy màu móng tay của anh cũ kỹ quá, anh chọn mẫu nào ưng nhất, tôi tô lại cho anh ngay!”
“Đừng mà, Tam Cửu Thiên, tay anh đẹp quá chừng, tô cái màu như bà thím thế kia phí lắm!”
“Thế thì cải tiến một chút đi! Màu móng của anh đỏ sậm quá, tôi vẽ lại nhạt hơn xíu cho anh, tô thêm chút màu vàng, đậm nhạt hòa quyện, vẽ rồng điểm mắt, chỉ một hai nét là xong!”
Ủ kỹ ba mùa tuyết lạnh, xuân về rót một chén hồng.
Biết bao điều lỡ dở, bao lời muốn nói lại thôi, vào giây phút này dưới gốc cây ngân hạnh, đều ủ thành rượu ngon qua năm dài tháng rộng.
Như vậy, đã là viên mãn rồi.