Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu
Lời cầu hôn cay đắng
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ký Nhu vô thức siết chặt áo choàng, vừa thận trọng đảo mắt nhìn quanh, vừa bước đến ngồi xuống bên chiếc kỷ đá. Dư Thiệu trông thấy dáng vẻ cẩn trọng ấy của nàng, nụ cười càng thêm tươi tắn, vội vàng bước theo. Đi được mấy bước, chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người phụ nhân nọ đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, bèn quay sang Ký Nhu cười xòa: “Nàng đừng sợ. Hôm qua ta đã đưa cho chưởng quầy mấy lạng bạc, dặn ông ta sắp xếp ổn thỏa, bảo mọi người đi ra ngoài hết, chỉ chờ nàng đến. Bây giờ trong sân không có ai cả, nàng cứ yên tâm nói chuyện.”
Ký Nhu thầm đánh giá Dư Thiệu một lượt, nghĩ bụng: Hắn hình như lại cao hơn trước, chỉ là còn non nớt, nói năng thẳng thừng, chẳng biết kiêng nể. Hơn nữa, xét tình hình thì Lục Tông Viễn quả thật không có mặt ở thành Kim Lăng. Lúc ấy nàng mới âm thầm thả lỏng đôi chút, khẽ mỉm cười khách sáo: “Ngươi cũng tính toán lớn thật đấy, chỉ để nói vài lời, mà phải phiền phức đến vậy.”
Chữ “ngươi” kia lọt vào tai Dư Thiệu, nghe sao mà êm ái lạ thường, hắn liền được đà lấn tới, nghiêng người về phía Ký Nhu, giọng đầy vẻ thân mật: “Ta biết, hôm đó là nàng sợ người phủ họ Từ nhìn thấy, nên mới giả vờ như không quen biết ta. Hôm qua ta đến đây, đã cho chưởng quầy xem lệnh bài của phủ Lương Vương rồi. Ông ta gan bé tí, chắc chắn không dám hé nửa lời đâu.”
Ký Nhu khẽ nhíu mày, nhưng giấu đi rất nhanh, người cũng nghiêng nhẹ ra sau, tạo khoảng cách, giả vờ thờ ơ hỏi: “Ngươi hôm đó định bắt thích khách… đã bắt được chưa?”
Dư Thiệu khẽ lắc đầu, có chút ngượng ngùng. Hắn vừa nghĩ đến chuyện để thích khách trốn thoát ở am Vọng Tiên, lại cảm thấy khó xử, đến giờ vẫn chưa biết phải báo cáo với Lục Tông Viễn thế nào. Chỉ là suốt hai ngày qua, phần lớn thời gian hắn đều cố gắng gạt việc đó ra khỏi đầu, một lòng chỉ nghĩ cách để gặp lại Ký Nhu. Hắn có quá nhiều điều muốn nói với nàng. Nào ngờ khi thực sự được gặp, niềm vui lấn át, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, không biết nên bắt đầu từ đâu.
Đôi mắt trong veo như thủy tinh trà của Dư Thiệu cứ dõi theo gương mặt Ký Nhu. Sau cùng, hắn mới dồn hết những băn khoăn trong lòng, thành một câu hỏi đầy thiết tha: “Suốt hai năm nay nàng đều ở trong phủ họ Từ? Phu nhân Từ Kính là dì ruột của nàng phải không? Vết thương của nàng đã lành chưa?”
Chuỗi câu hỏi ấy của hắn, Ký Nhu đều phớt lờ, chỉ khẽ lắc đầu và nói: “Ta đến đây không phải để nói những điều ấy. Ngươi đừng đến phủ họ Từ tìm ta nữa.”
“…Tại sao?” Dư Thiệu vừa nghe thế, suýt nữa thì bật dậy khỏi kỷ đá.
“Nếu để người khác trông thấy, thiên hạ sẽ bàn tán.”
“À…” Dư Thiệu gật gù vẻ suy tư, liếc nhìn Ký Nhu, bụng thầm nghĩ: Nữ nhân thật là rắc rối, lắm chuyện dài dòng, lúc nào cũng lo xa nghĩ gần. Hắn cố nhẫn nhịn, rồi bỗng nhớ đến chuyện quan trọng, liền nghiêm mặt lại hỏi: “Nàng… đã đính ước với ai chưa?”
Ký Nhu không nhịn được bật cười, hỏi lại: “Có hay không, thì liên quan gì đến ngươi?”
Thế tức là chưa! Chắc chắn là chưa! Dư Thiệu chẳng hiểu vì sao lại tin tưởng tuyệt đối vào điều này đến vậy. Hai năm nay, hễ nhớ đến cảnh Ký Nhu khóc lóc cầu xin hắn bên ngoài trại quân ở Trấn Định, lòng hắn lại đau đớn khôn nguôi, hối hận vô cùng, giá như khi ấy hắn kiên quyết cầu thân với công tử, thì tốt biết mấy. Nay Ký Nhu bằng xương bằng thịt đang ở ngay trước mắt, hắn vốn là kẻ chưa từng thiếu dũng khí, bèn gạt bỏ mọi thể diện, sự ngại ngùng lẫn lòng tự tôn của tuổi trẻ, nghiêm túc nói: “Sao lại không liên quan? Ta muốn đến phủ họ Từ cầu hôn nàng!”
“Ngươi…” Đầu óc Ký Nhu như nổ tung, nhất thời mặt đỏ bừng, mãi mới thốt ra được một câu đầy phẫn nộ: “Ta không thể lấy ngươi!”
“Tại sao?” Dư Thiệu chẳng hề xấu hổ, vẫn cố chấp hỏi.
“Tại sao à?” Ký Nhu khẽ cười lạnh, sắc hồng trên gò má cũng dần phai nhạt, lạnh lùng nói: “Ngươi giết cha mẹ ta, còn muốn ta lấy ngươi?”
Dư Thiệu đã sớm đoán trước sẽ có ngày phải đối mặt với câu này. Hắn mặt trùng xuống, mím môi, chậm rãi nói: “Hai bên giao chiến, vốn là một mất một còn.” Ban đầu giọng vẫn còn chắc nịch, nhưng thoáng liếc Ký Nhu một cái, thấy đôi mắt linh hoạt của nàng đã ngấn nước, lòng hắn liền đau nhói, giọng cũng trầm xuống.
“Vào thành rồi, ta từng đến tìm phu nhân Phùng, nhưng đã chậm một bước…”
Lại thấy Ký Nhu quay đầu đi, từ má đến cổ đều lấp lánh ánh nước, cả người phủ một tầng hơi ẩm ướt. Dư Thiệu nghẹn ứ nơi cổ họng, không nói thêm được lời nào. Hắn mím môi, bước đến trước mặt nàng, ngồi xổm xuống, đặt tay lên đầu gối nàng, tha thiết nói: “Sau này ta sẽ đối xử với nàng thật tốt, thật tốt… Chuyện gì cũng chiều theo nàng cả!”
Ký Nhu chợt thoáng xúc động, cất lời: “Vậy ngươi hãy báo thù cho ta, giết Lục Tông Viễn.”
“Không được!” Dư Thiệu lập tức lắc đầu, thái độ dứt khoát. Rồi lại ngượng ngùng nói thêm: “Trừ chuyện đó ra.”
Ký Nhu liền gạt tay hắn ra, phủi vạt váy, giọng lạnh nhạt: “Thế thì càng không được. Dù ta có chịu gả, chủ tử của ngươi cũng sẽ không đồng ý đâu.”
“Hắn sẽ đồng ý!” Dư Thiệu nóng nảy kêu lên. Nhưng vừa thấy khóe môi Ký Nhu hiện lên nụ cười chế giễu, hắn như sôi máu, không chịu thua kém, lớn tiếng nói tiếp: “Ta không cần hắn đồng ý, chỉ cần nàng đồng ý là được rồi!”
Miệng thì nói thế, song trong lòng lại rối bời như tơ vò. Với hắn, Lục Tông Viễn vừa là chủ tử, lại như sư huynh, mười mấy năm nay hắn luôn một lòng nghe theo, chưa từng trái lời. Chỉ riêng trước mặt Ký Nhu, hắn mới dám âm thầm… gạt bỏ hình bóng ấy ra khỏi tâm trí. Nếu để chủ tử biết được ý nghĩ của hắn lúc này, không biết sẽ thất vọng đến mức nào?
Nghĩ tới đó, Dư Thiệu lại nhìn Ký Nhu. Trong mắt hắn, ban đầu còn vướng bận, hối hận, nhưng chỉ cần chạm phải ánh nhìn của nàng, bao nỗi ngờ vực lập tức bị ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt. Hắn không bỏ cuộc, kiên quyết nói: “Chỉ cần nàng chịu, ta sẽ đến cầu xin công tử, van nài cho đến khi người đồng ý mới thôi!”
“Dù vậy, ta cũng không chịu.” Ký Nhu khẽ cười, đầy chua xót, rồi đứng dậy bỏ đi.
Dư Thiệu như bị đóng đinh tại chỗ, sững sờ trong chốc lát, rồi vội đuổi theo, túm lấy tay áo nàng không buông, thấp giọng đe dọa: “Nếu nàng không chịu, ta sẽ đến tìm Từ Đại nhân!”
“Ngươi cứ đi.” Ký Nhu thản nhiên đáp, “Mạng ta là của ta, ngoài ta ra, không ai có quyền định đoạt.”
Dư Thiệu lặng người nhìn nàng, lòng ngổn ngang trăm mối. Ánh sáng trong mắt dần tắt, cả người như hóa đá, chỉ còn lại vẻ tiêu điều, lạnh lẽo. Hắn buông tay áo nàng ra lúc nào không hay, giọng khô khốc vang lên, như không cam lòng mà thốt: “Nàng đừng làm liều… Ta không đến phủ họ Từ nữa là được, được chưa?”
Ký Nhu cũng chẳng đoán được hắn đang toan tính điều gì, chỉ thấy hắn chủ động buông tay mình ra, nàng mới thả lỏng, lúc gần đi, lại hỏi thêm một câu: “Chuyện hôm nay, ngươi sẽ nói với vị công tử nhà ngươi sao?”
“Không đâu.” Dư Thiệu đáp rất nghiêm túc.
“Đa tạ.” Ký Nhu nói xong, thấy mục đích đã đạt được, liền không chút chần chừ quay người rời đi.
Sau khi trở về phủ, lúc đầu Ký Nhu vẫn chưa yên lòng, cách vài ngày lại sai người đi dò hỏi khắp các cửa phụ, quả nhiên từ đó về sau không còn thấy tung tích Dư Thiệu. Ba hôm sau, nàng mới hoàn toàn yên tâm. Bèn dốc sức hoàn thiện chiếc vòng lông kiểu Chiêu Quân, rồi mang đến dâng cho phu nhân họ La.
Phu nhân họ La trông thấy, quả nhiên rất vui thích, vừa gọi Ký Nhu lại ngồi trò chuyện, vừa sai nha hoàn giúp mình đội chiếc vòng lên đầu, soi gương ngắm nghía, miệng thì hỏi: “Phương Điền con bé đó tay chân vụng về, có phải khiến con giận rồi không?”
Ký Nhu vừa từ giỏ trúc chọn lấy một trái quýt vàng óng, khẽ bấm móng tay vào lớp vỏ, mùi thơm thanh ngọt liền tỏa ra. Nàng cúi mắt, tách từng múi quýt đặt vào đĩa, thong thả nói: “Phương Điền theo hầu bên cạnh mẫu thân từ bao năm, vốn còn lanh lợi hơn cả đám nha hoàn ở chỗ con gộp lại.”
“Nha đầu không cần quá lanh lợi, chỉ cần biết nghe lời, chăm chỉ là đủ.”
Phu nhân họ La nói bằng giọng ôn hòa bàn bạc, “Ta nghe nói mẫu tử các con ngày thường cũng chẳng thân thiết gì với nó. Nay con cũng ở trong phủ đã lâu, dần quen rồi, lần trước vú Đỗ từng nói chỉ muốn vài đứa nha hoàn lo việc đầu tóc, chuyên quét dọn sai vặt là được. Phương Điền cũng nên để nó quay về, đỡ cho con bực mình.”
Ký Nhu ngẫm nghĩ một lát, rồi thuận theo mà mỉm cười: “Dì quyết định là được.”
“Vậy cứ để nó quay về.” Phu nhân họ La nói, ánh mắt lặng lẽ quan sát nét mặt Ký Nhu qua gương, lại hỏi:
“Nghe nói lần trước nó đem nón trúc của con cho Thừa Ngọc đội, bị con phạt đứng suốt một đêm?”
Làm sao mà đến một đêm được? Cùng lắm chỉ khoảng nửa khắc, sau còn bị Dư Thiệu chen ngang nữa kia. Ký Nhu thoáng thấy buồn cười, nhưng cũng chẳng buồn giải thích, chỉ mỉm cười nói qua loa: “Là lỗi của con, phạt nàng hơi quá rồi.”
“Phải đó. Nha đầu làm sai, phạt là phải, chỉ đừng quá đáng, kẻo bị người ngoài dị nghị. Con gái mà quá nghiêm khắc cũng chẳng hay ho gì.” Phu nhân họ La đặt gương xuống, bước đến ngồi đối diện với nàng, đẩy đĩa quýt về phía nàng, vừa nhìn nàng ăn vừa thở dài buồn bã: “Ta tuy coi con như con gái ruột, nhưng tiếc thay trong phủ này ta cũng chẳng quyết định nổi điều gì. Nhị phòng có bao nhiêu đôi mắt ngày đêm dòm ngó, chỉ chờ chúng ta giở trò.”
“Dì nói phải.”
Phu nhân lại nói: “Nhị tẩu của con thì vô dụng, trưởng tẩu cả ngày chỉ tụng kinh niệm Phật, như người không vướng bụi trần. Giờ chỉ e cưới cho lão tam một nàng dâu ghê gớm, mai sau mọi việc trong phủ vào tay nàng ta, thì còn ai ngẩng đầu lên nổi?”
Ký Nhu vẫn mỉm cười đáp lời: “Biết đâu Tam tẩu tương lai lại là người dịu dàng khoan hòa.”
Phu nhân họ La chăm chú nhìn Ký Nhu, nhưng nét mặt nàng vẫn bình thản, chẳng để lộ chút manh mối nào, khiến bà có chút thất vọng, liền nói: “Ta vừa bảo người dắt đến mấy đứa nha đầu, con đến xem thử, chọn vài đứa ưng ý. Đi đi.”
Ký Nhu đáp vâng, rồi cáo lui.
Ra đến sân, thấy bên cửa góc có bóng người chợt lóe lên rồi biến mất, nhìn dáng thì đúng là Phương Điền. Con nha đầu này, cũng thật hồ đồ, vẻ ngoài lanh lợi mà tâm tư rối rắm, bị mắng đôi câu liền sinh lòng chán nản, cứ đứng núi này trông núi nọ, tưởng rằng đổi chủ rồi thì sẽ được như ý sao? Ký Nhu không khỏi bật cười, nhưng nụ cười chưa tan, chợt nhớ lại những lời bóng gió xa xôi của phu nhân họ La, nét mặt nàng liền trầm xuống. Không rõ nghĩ đến điều gì, trong lòng rối bời, bước chân cũng vô thức mà đi ra ngoài.
Nàng vừa rời đi, Từ Thừa Huy liền từ sau bình phong bước ra, thấy mẫu thân đang cầm một múi quýt, đưa lên môi lại không ăn, chỉ mải suy nghĩ, hắn liền bật cười, vén áo ngồi xuống bên cạnh.
“Phương Điền rốt cuộc đã nói gì?” Thừa Huy hỏi phu nhân.
“Thì cũng chẳng nói gì to tát, chỉ bảo Nhị cô nương vì chuyện nó nói năng với Thừa Ngọc mà cứ hay phạt nó.” Phu nhân đặt múi quýt xuống, toàn tâm toàn ý bàn bạc với con: “Theo con thấy, ý của Nhu muội là bằng lòng gần gũi với Thừa Ngọc, hay là không bằng lòng?”
“Với thân phận của Nhu muội, đến nỗi phải để tâm vì một nha đầu mà ghen sao? E là nàng không muốn dây dưa với Tam đệ thôi.” Thừa Huy xưa nay vốn từng trải chốn phong lưu, giỏi quan sát sắc mặt người khác, nói đoạn liền cười cười đầy ẩn ý, lại bảo: “Nhưng xem ra Tam đệ thì cứ dăm ba hôm lại tìm cớ đến chỗ nàng.”
“Con nói thế, việc này liệu có thành không?” Phu nhân bỗng tỏ vẻ phấn khích, lại chợt nhớ đến lần Thừa Ngọc giả làm Thái tử Cừu Dương, từng ném túi thơm cho Ký Nhu, liền vội sai người đi tìm. Chỉ tiếc khi ấy bà tiện tay để đâu không nhớ, đám nha đầu lục lọi hồi lâu vẫn không tìm ra.
Thừa Huy chẳng buồn đợi, liền nói thẳng: “Không cần tìm nữa, trong túi thơm ấy cũng chỉ là bạc vụn, trước bao nhiêu người mà làm chuyện riêng tư, Tam đệ không đến mức hồ đồ như thế, nhưng chuyện này thì có vẻ đáng tin, tám chín phần là thật.”
Phu nhân liền mừng rỡ, liên tục gật đầu nói: “Nếu quả thật là thật, thì dễ rồi. Chỉ cần bẩm với lão phu nhân, dẫu vợ chồng Nhị phòng không vui cũng không thể ép được con trai bà! Mà Thừa Ngọc lại là đứa cứng đầu.”
“Nhu muội tuy xuất thân thấp hơn một bậc, nhưng nay cũng coi như người nhà họ Từ rồi. Nói về dung mạo tính tình, e rằng chẳng ai hợp với Tam đệ hơn nàng.”
Thừa Huy thầm nghĩ, xét tính tình Ký Nhu, cũng không phải loại dễ khuất phục, sau này gả cho Thừa Ngọc còn sợ Nhị phòng không cúi đầu sao? Tuy nói thế, nhưng trong lòng hắn vẫn thận trọng hơn mẫu thân một bậc, lời tuy chắc chắn, nhưng lại nghĩ: mấy hôm tới nên dò hỏi ý Tam đệ, dù giờ y chưa có ý ấy, mình khéo gợi gió quạt lửa một phen, biết đâu sau đó lại có ý ấy?
Mang theo ý định đó, chẳng mấy chốc Thừa Huy đã dẫn theo Từ Thừa Ngọc và Từ Tông Hải tụ họp ở nhà họ Tào gần cửa hông, chơi bời vài ba hôm, rồi không biết thế nào lại mò vào vườn hoa phủ thân vương.
Vì triều đình cấm yến tiệc, phủ Thân vương ngày thường lặng lẽ, không một bóng người. Nhưng khi vượt qua cánh cổng hình trăng, bước vào Thanh Tảo Đường giữa vườn tuyết trắng, phía sau đường có hồ nước, bắc ngang một cây cầu đá vòm, trên cầu lại dựng một đình vuông bốn mái chóp nhọn, mái lợp ngói xanh, viền mái lợp ngói vàng. Ba mặt đình đều che bằng rèm nỉ đỏ sẫm dày nặng, cả tiếng đàn tiếng hát bên trong cũng bị che lấp khiến không còn rõ ràng.