Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu
Lời cầu hôn trong mưa
Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hứa Mặc, anh có bằng lòng kết hôn với em không?”
Nếu nói rằng đêm ở Bắc Kinh là ánh đèn rực rỡ, lộng lẫy và phồn thịnh, thì đêm của Đại học T lại là sự dịu dàng, đượm hơi thở học thuật, đó là sức hút đặc trưng của một ngôi trường danh tiếng, không gì sánh bằng.
Hạ Trúc ngồi sụp xuống bậc xi măng cạnh cổng trường, ôm chặt điện thoại, hồi hộp chờ đợi Hứa Mặc đáp lời.
Cô dũng cảm bước qua rào cản, chỉ để tìm kiếm một cơ hội, một cách để chấm dứt mối quan hệ phức tạp giữa hai người mà không làm tổn thương nhau.
Người ở đầu dây bên kia dường như bị sốc trước lời cầu hôn bất ngờ của Hạ Trúc, im lặng một lúc lâu, rồi mới hỏi cô với giọng trầm ấm: “Em đang ở đâu?”
Trái tim Hạ Trúc bỗng loạn nhịp. Cô khẽ đặt tay lên ngực, cố trấn an nhịp đập đang điên cuồng, giọng run run: “Ở cổng chính Đại học T.”
Giọng Hứa Mặc thản nhiên đến lạ. Anh chỉ nói: “Đợi anh vài phút, anh ra ngay.”
Suốt quá trình không ai cúp máy. Hạ Trúc ngồi xổm đến tê chân, bèn ngồi bệt xuống nền gạch, khẽ co vai, vùi đầu vào giữa hai đầu gối. Màn hình điện thoại vẫn áp sát bên tai, cô nghe rõ mồn một tiếng sột soạt của người ở đầu dây bên kia lúc mang giày, đóng cửa, rồi bước đi.
Phải diễn tả cảm giác này thế nào đây?
Có lẽ là một chút may mắn, một chút lo sợ, và một chút mong chờ.
Cô tò mò không biết, khi gặp cô, câu đầu tiên anh sẽ nói là gì.
Là hỏi cô có phải điên rồ không, hay hỏi cô có vấn đề về đầu óc không, hay là sẽ bình tĩnh điềm đạm mà nói một câu: Anh không thích em?
Thời gian từng phút từng giây trôi đi, gió thổi lồng lộng từ tứ phía, khiến đầu óc Hạ Trúc tỉnh táo hơn hẳn, tay cũng đã nổi hết da gà.
Cô quay đầu nhìn cánh cổng trường mờ tối, vắng lặng. Nghĩ đến hành động táo bạo tối nay, lòng bỗng dấy lên nỗi sợ mơ hồ.
Liếc nhìn màn hình vẫn đang hiển thị cuộc gọi, đầu ngón trỏ của Hạ Trúc đặt hờ lên nút kết thúc cuộc gọi, chuẩn bị chuồn đi.
Cô còn chưa kịp hành động, người bên kia dường như đã nhận ra, cất tiếng trước: “Em đâu rồi? Anh đến nơi rồi.”
Hạ Trúc giật mình, chưa kịp sắp xếp lại câu chữ, người kia đã nhanh chóng xác định vị trí của cô: “Anh thấy em rồi, đứng yên đó.”
Ngay sau đó, cuộc gọi kết thúc, bỏ lại một mình Hạ Trúc đứng tại chỗ với nỗi hoang mang, lo sợ.
Cô vội đứng dậy, xoay người hai vòng nhưng không thấy Hứa Mặc đâu, còn tưởng anh lừa mình.
Nào ngờ, sau lưng bỗng vang lên một giọng nói rõ ràng đang cố nén cảm xúc: “Em đi một mình à?”
Hạ Trúc theo phản xạ quay đầu lại, bất ngờ đối mặt với đôi mắt sâu thẳm khó hiểu của Hứa Mặc. Trong đáy mắt ấy dường như đang nhóm lên ngọn lửa giận mờ ảo. Anh đứng trong bóng tối, biểu cảm trên gương mặt mờ mịt, khó đoán, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh.
Không đợi Hạ Trúc đáp lời, Hứa Mặc đã sải mấy bước đến gần, ánh mắt đầy áp lực lướt qua người cô, cuối cùng dừng lại trên mái tóc rối bời của Hạ Trúc. Ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người cô, anh cau chặt mày, giọng nặng hơn vài phần: “Em uống rượu à?”
Dù giọng điệu bình thản, nhưng Hạ Trúc vẫn cảm nhận được chút tức giận ẩn giấu.
Đây có lẽ đã là mức độ bộc lộ cảm xúc rõ ràng nhất của anh rồi. Có thể khiến một người sống nội tâm, vốn khó để nhận ra cảm xúc, phải bộc lộ đến mức này, Hạ Trúc cảm thấy mình cũng khá tài tình.
Trong đôi mắt hạnh đặc trưng của cô thoáng hiện một nụ cười mỏng manh, như thể gió thổi là tan biến. Cô giơ mấy ngón tay ra hiệu với Hứa Mặc, vẻ mặt bất đắc dĩ, lắc đầu: “Uống một chút xíu thôi, không nhiều.”
Hứa Mặc hờ hững liếc nhìn cô, tự mình định nghĩa hành động bốc đồng tối nay của Hạ Trúc: “Vậy những gì em nói tối nay đều là lời nói khi say, không thể tin được.”
Nói xong, Hứa Mặc còn không quên chu đáo đề nghị: “Trời không còn sớm nữa, anh đưa em về.”
Hạ Trúc gạt phắt bàn tay đang đưa ra của Hứa Mặc, bướng bỉnh phản đối: “Em không say. Chuyện muốn kết hôn với anh là thật, em không nói dối anh.”
“Nếu anh không muốn thì cứ nói thẳng, không cần tìm lý do quanh co.”
Hứa Mặc khựng lại. Anh cúi đầu, im lặng nhìn Hạ Trúc, người rõ ràng không có ý định rút lại lời vừa nói của mình. Vẻ bất đắc dĩ thoáng hiện trên mặt, anh dịu giọng khuyên nhủ cô: “Em có biết có những lời một khi nói ra sẽ làm mọi thứ thay đổi không?”
“Anh không muốn tình cảm giữa chúng ta thay đổi. Anh đã nhìn em lớn lên từng ngày… nên trong lòng anh, em chỉ là một đứa em gái. Hơn nữa, hoàn cảnh hiện tại của anh không thích hợp để tính chuyện hôn nhân.”
Nói đến đây, Hứa Mặc dường như nghĩ tới điều gì, giọng nói bất giác dịu đi hẳn: “Hạ Trúc, em ngoan một chút được không, đừng gây thêm rắc rối cho anh nữa.”
Tối hôm đó, anh dịu dàng đến bất ngờ, không hề nổi giận hay gào thét, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt ngập tràn vẻ bất đắc dĩ, như thể đang thầm nói: Sao em cứ không chịu nghe lời anh vậy?
Mãi rất lâu sau này Hạ Trúc mới biết, khi đó sự nghiệp của anh đang gặp trắc trở, chuyện vốn đã chắc chắn được xét duyệt lên giáo sư bỗng có nguy cơ tan thành mây khói.
Không phải vì năng lực anh không đủ, mà là trong giới học thuật vốn xem trọng danh tiếng, chỉ cần một chút “gió thổi cỏ lay” cũng đủ khiến mọi công sức trước đó đổ sông đổ biển.
Hạ Trúc như thể bị cao thủ võ lâm điểm huyệt, cứng đờ tại chỗ, không sao nhúc nhích nổi.
Giọng nói của anh dịu dàng đến thế, biểu cảm cưng chiều đến thế, vậy mà lời nói ra lại tàn nhẫn đến thế.
Nước mắt nơi khóe mi không sao kìm được, tuôn rơi. Cô rưng rưng nhìn Hứa Mặc, người vẫn đang tỏ ra là một “người tốt”, chừa lại đường lui cho cô, lắc đầu từ chối lời đề nghị của anh: “Nhà em chỉ có mỗi mình em, không có anh trai. Anh muốn làm anh trai em à, đừng hòng!”
“Hứa Mặc, em chỉ hỏi một lần thôi, lỡ qua rồi là hết cơ hội.”
“Anh có bằng lòng kết hôn với em không?”
Hứa Mặc đứng yên tại chỗ, lặng thinh không đáp lời. Ánh mắt anh nhìn cô ngập tràn vẻ không tán thành, cảm giác ấy y hệt như đang nhìn một đứa trẻ ba tuổi đang vô cớ gây sự, lăn ra đất ăn vạ.
Anh có đủ can đảm để dọn dẹp mớ hỗn độn cô gây ra, cũng có đủ bản lĩnh để che mưa chắn gió cho cô, nhưng lại không đời nào chấp nhận lời thỉnh cầu hoang đường này.
Đó chính là Hứa Mặc, người ngoài nhìn tưởng dễ nói chuyện, nhưng trong xương cốt lại kiêu ngạo và khắc nghiệt. Không thú vị, không dễ chọc ghẹo, càng không thể chạm vào.
Nếu Hạ Trúc nhớ rõ được ba điều ấy, có lẽ kết cục đêm nay đã không thảm đến thế.
Có những lời không cần nói ra cũng đã biết rõ kết quả, chẳng cần phải mặt dày mày dạn hỏi mãi không thôi.
Nhưng cô không tin, luôn cảm thấy mọi chuyện đều do con người quyết định, nhưng quên rằng đằng sau mọi chuyện đều có sự thỏa hiệp.
Hạ Trúc gạt đi nước mắt, ý cười mong manh nơi đáy mắt dần tan biến, hóa thành ngọn lửa giận vô danh. Cô nhếch môi, vẻ mặt thẳng thắn đến lạ: “Nếu anh đã không muốn, vậy sau này chúng ta đường ai nấy đi, nhà ai nấy về, ai cũng đừng làm phiền ai nữa.”
Hứa Mặc nhìn cô, vẫn kiên trì: “Anh đưa em về.”
Hạ Trúc cười khẩy, từ chối: “Không cần. Tới đây thôi, khỏi khách sáo.”
Dứt lời, Hạ Trúc xoay người bỏ đi ngay, không cho Hứa Mặc bất kỳ cơ hội nào để hối hận.
Cô đứng bên lề đường, đưa tay quệt vội giọt nước mắt nơi khóe mi, vội vã vẫy một chiếc taxi rồi rời đi mất.
Sự kiêu hãnh của cô không cho phép bất kỳ ai chà đạp, cho dù người đó có là Hứa Mặc đi chăng nữa.
Đêm đó ông trời không chiều lòng người, cơn mưa xối xả ập đến. Những hạt mưa nặng trĩu nện xuống nóc xe như trống gõ, phát ra tiếng lộp bộp dồn dập, tựa như ông trời cũng đang thay Hạ Trúc mà bất bình.
Tài xế thấy bầu không khí ngột ngạt, bèn bật một bài hát cũ, là một bản tình ca u sầu:
“Người vô tình bỏ mặc cô đơn
Tạm thời vượt qua sóng gió
Giữa biển khổ cũng không đến nỗi đơn độc
Ít nhất đã từng nương tựa vào nhau.”
Tiếc thay, có những người dù đang ở trong hoàn cảnh cùng đường bí lối cũng không nguyện ý bước lên con thuyền của cô, con thuyền ít nhất cũng có thể che mưa chắn gió.
__
Cơn mưa chẳng kéo dài bao lâu rồi cũng tạnh, nhưng lại khiến nhiều người đi đường phải dừng bước.
Xe taxi dừng lại khu căn hộ cao cấp, gần khu Định Huệ Tự, Hạ Trúc trả tiền xe, lội qua vũng nước, đi một đoạn đường.
Cô không mang ô, cơn mưa phùn lất phất dưới ánh đèn đường vàng vọt tựa như một trận mưa bụi vàng kim.
Nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, lạnh đến run cả người. Hạ Trúc ôm lấy cánh tay đã nổi đầy da gà, cứ thế cắm đầu đi thẳng về khu nhà, không một lần ngoảnh lại.
Giữa đường cô gặp một ông lão bán dưa hấu. Ông vốn định dọn hàng về, nhưng khi thấy cô, như gặp được vị khách trời ban, liền hồ hởi rao to: “Cô gái, mua dưa hấu không? Loại này hồi xưa lão Phật gia cũng thích ăn đấy!”
Ông vừa nói vừa cười, thao thao bất tuyệt: “Nếu mà là thời xưa, cô có tiền cũng chưa chắc mua được đâu. Loại này hồi đó còn là cống phẩm* đấy cơ.”
“Cống phẩm”*: là một vật được dùng để cống nạp, dâng hiến cho vua hoặc cấp trên, thường là vật quý.
Hạ Trúc vốn chẳng muốn bận tâm, nhưng thấy ông lão có cả một đống dưa hấu mà chẳng bán được mấy quả, trông dáng vẻ thật đáng thương, cô bèn thay đổi ý định. Cô bước tới, nhấc một quả dưa hấu lên xem xét rồi hỏi: “Có ngọt không ạ?”
“Bây giờ tâm trạng cháu không tốt, muốn ăn chút gì đó ngọt ngọt để át đi vị đắng trong lòng.”
Ông lão nheo mắt, khẳng định chắc nịch: “Ngọt! Chắc chắn ngọt, ngọt không chê vào đâu được!”
“Hay là để tôi bổ cho cô nếm thử luôn nhé?”
Nói rồi ông cầm dao, chọn một quả “đẹp” nhất, “rắc” một tiếng, dưa nứt làm đôi, lộ ra phần ruột còn xanh lét.
Hai người nhìn nhau. Ông lão hơi lúng túng, cười chữa thẹn: “Chắc tôi chọn nhầm, cô đợi một chút, tôi bổ quả khác.”
Thế là ông liên tiếp bổ năm quả, kết quả… quả nào cũng non, vỏ dày ruột xanh.
Đến quả cuối cùng, ông lão cũng không giữ nổi thể diện, mặt đỏ ửng.
Thấy ông vẫn muốn thử thêm, Hạ Trúc vội ngăn lại: “Thôi được rồi ông ạ, ông gói đại cho cháu một quả đi.”
Trả tiền xong, Hạ Trúc xách quả dưa đi về phía khu nhà.
Ông lão thở dài, gọi với theo: “Cô gái này, chắc là lão Phật gia hồi xưa ăn không phải loại này đâu! Lần sau gặp lại, tôi giảm giá cho cô nhé!”
“Trên đời chẳng có chuyện gì là không qua được đâu. Nghĩ thoáng chút, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi!”
Hạ Trúc: “…”
Hôm đó tâm trạng cô sa sút, nên cũng không nghĩ thông suốt, tháng Năm ở Bắc Kinh thì làm gì có dưa hấu bán đại trà cơ chứ.
Rõ ràng mùa hè còn chưa chính thức bắt đầu, dưa hấu trái mùa chưa chín dường như cũng là điều dễ hiểu.
Rốt cuộc thì, trái cây trái mùa phần lớn đều bị tiêm thuốc kích thích cho chín.
Con người cũng thế, một “món hàng” mà cứ phải vồ vập níu kéo thì thật chẳng dễ dàng gì.
__
Cuối tháng Năm, Thang Thiến đột nhiên nhắn tin WeChat rủ Hạ Trúc cùng đi quán bar.
Hạ Trúc nhận được tin nhắn lúc vừa mới tỉnh ngủ. Cô mơ màng vớ lấy điện thoại, liếc qua WeChat, hai tin nhắn của Thang Thiến đang nằm ngay ngắn ở đó.
[Dạo này cô có bận không?]
[Nếu rảnh thì cùng tôi đi bar uống chút rượu nhé. Tôi buồn quá.]
Không biết vì buổi tiệc mừng công lần trước khiến cô thay đổi cái nhìn về Thang Thiến, hay vì mấy hôm nay cuộc sống của cô quá mờ mịt, uể oải, Hạ Trúc lại thực sự nhận lời.
Hai người hẹn chín giờ tối gặp nhau ở Hậu Hải.
Nếu như hôm đó cô có thể linh cảm trước được chuyện sắp xảy ra, cô nhất định đã không nhận lời đi.
Quanh khu đó không dễ đỗ xe nên Hạ Trúc không lái xe mà bắt taxi đến.
Sau khi nhận được lời đồng ý của Hạ Trúc, Thang Thiến liên tục nhắn tin cho cô.
Hạ Trúc thỉnh thoảng mới trả lời một hai câu, phần lớn thời gian đều là Thang Thiến độc thoại.
Thang Thiến kể cô ta là người miền Nam, năm 15 tuổi đến Bắc Kinh mới được nhìn thấy trận tuyết đầu tiên trong đời, hôm đó cô ấy đã phấn khích như một đứa trẻ, chạy ra giữa trời tuyết mà hò hét ầm ĩ.
Rồi cô ta lại kể, hồi nhỏ từng mơ làm vũ công, ai ngờ vòng vo thế nào lại bước vào giới giải trí, trở thành diễn viên.
Đang nói, chủ đề bỗng chuyển sang Lâm Chi Hành.
“Thật ra tôi rất thích Lâm Chi Hành, nhưng cũng biết hai người chúng tôi không thể nào.”
“Nhà họ chắc chắn khinh thường loại diễn viên như tôi.”
“Hơn nữa, tôi cũng chẳng phải ngôi sao hạng A gì, chỉ là nhân vật nhỏ bé, lót nền mà thôi.”
“Hôm nay anh ấy nói sẽ bay đến Bắc Kinh tìm tôi, mà rốt cuộc lại chẳng đến. Giờ chắc đang đưa cô em nào đi dạo rồi.”
“Nếu một ngày anh ấy dứt khoát với tôi, có lẽ… tôi lại thấy nhẹ nhõm.”
“Nên tôi thật sự cảm ơn cô, cảm ơn vì cô vẫn chịu dành thời gian đi chơi với tôi.”
Ngồi trên xe, Hạ Trúc đọc từng tin nhắn một.
Từ những mảnh chữ rời rạc ấy, cô chắp nối được một sự thật:
Thang Thiến bị người đàn ông chống lưng cho mình “cho leo cây”, nên mới chuyển sang rủ cô đi giải khuây.
Hạ Trúc không biết nên khuyên gì. Chỉ thấy trong chuyện tình ấy, người phụ nữ đáng thương luôn là người tự tìm lý do để tha thứ cho kẻ làm tổn thương mình.
Còn tình yêu giữa [kim chủ] và [người được kim chủ chu cấp], liệu có bao giờ gọi là tình yêu thật không?