Ly biệt và tái ngộ

Hỷ Xuân Lai

Ly biệt và tái ngộ

Hỷ Xuân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta chỉ mỉm cười.
Những ngày sau đó, ta tự nhốt mình trong phòng, sắp xếp lại toàn bộ những ghi chép từ năm xưa.
Ta và Trần Lý đã cùng ghi chép được mấy quyển sách dày cộm. Từng hàng chữ quen thuộc hiện ra trước mắt khiến lòng ta không khỏi quặn thắt.
Nhưng ta vẫn cố nén nỗi đau, lau khô nước mắt và tiếp tục công việc.
Khi mọi việc đã xong xuôi, ta đến gặp Trình phu nhân và nói:
"Con muốn rời khỏi Trần phủ."
Quả nhiên, Trình phu nhân không đồng ý. Thậm chí bà còn giận dữ, đập vỡ chén trà nhưng vẫn cố giữ ta ở lại.
"Lý ca nhi đã không còn, con thân là nữ tử, sao có thể rời khỏi Trần gia?"
Ta đáp:
"Người rời đi, là dựa vào đôi chân của mình, dựa vào khả năng định hướng, dựa vào việc bản thân biết rõ mình muốn đi đâu. Việc đó, chẳng liên quan gì đến nam hay nữ cả."
Trình phu nhân nước mắt lưng tròng, gần như cầu xin:
"Mẫu thân van con đấy, hãy ở lại Trần phủ đi. Nếu con ra ngoài gặp chuyện gì, ta biết ăn nói thế nào với bà tổ mẫu con đây? Danh tiếng của con sẽ bị tổn hại, Trần gia cũng sẽ bị bêu rếu, cả kinh thành sẽ đâm chọc phía sau lưng. Mẫu thân van con..."
Ta nhìn bà, quỳ xuống đất, cúi đầu thật sâu.
Một lạy — là cảm tạ bà đã đưa tay cứu giúp khi ta không nơi nương tựa.
Hai lạy — là tạ ơn bà đã nuôi dưỡng, xem ta như con ruột bấy lâu nay.
Ba lạy — là vì sau này không thể ở bên bà phụng dưỡng, xin được thứ lỗi.
Ta có con đường của riêng mình phải đi, có đạo lý của riêng mình phải tìm.
Ta muốn làm một y sư, cứu người khắp bốn phương, được hậu thế xưng tụng trong y lâm.
Ta muốn dốc trọn đời, tiếp tục hoàn thiện quyển bản thảo dược học của ta và Trần Lý.
Trình phu nhân nhìn ta, lông mày nhíu chặt, trong lòng đau như cắt.
Vậy, thứ gì mới là quan trọng nhất? Ánh mắt bà dừng lại ở chiếc túi hương bên hông ta.
Đó là món đồ tổ mẫu đã tặng năm xưa khi xuất giá.
Sau đó, nó lại được truyền cho ta.
Trình phu nhân khẽ thở dài, giọt lệ nơi khóe mắt trong suốt như pha lê.
"Mộ tỷ tỷ từng dặn ta, phải chăm sóc con thật tốt."
"Ta đã không thể gặp tỷ ấy lần cuối, đã đủ đau lòng rồi… sao có thể để cháu gái của tỷ ấy cũng phải chịu khổ giống ta?"
"Hỷ nhi, con đi đi."
Bà lấy từ trong tay áo ra một phong thư. Đó là hưu thư mà Trần Lý từng giao lại cho bà.
Từ nay, trời cao biển rộng, mặc ta tự do tung hoành.
Ta hít sâu một hơi, dập đầu tạ ơn Trình phu nhân.
Chiếc túi hương bên hông, hôm nay là lần đầu tiên ta đeo.
Từng mũi thêu chằng chịt, thoạt nhìn như hai con vịt trời đang nô đùa dưới nước.
Nhưng nếu chăm chú nhìn kỹ, ta mới nhận ra hình dáng ấy — rõ ràng là… một đôi uyên ương.
Năm năm sau. Vùng Tây Bắc hoang mạc khô nóng vô cùng, ta dùng vạt áo che kín mũi miệng để ngăn gió cát xâm nhập vào tỳ phế.
Năm năm nay, ta vừa hành y khắp nơi, vừa nghiên cứu thảo dược, cũng thu hoạch được không ít thành quả.
Bất tri bất giác, ta liền bước chân đến biên cảnh.
Ở phương Bắc, dân tộc Man Di cùng triều Đại Chu ta đã giao chiến hơn mười năm, quan hệ căng như dây đàn, nước với lửa chẳng thể dung hòa. Nhất là hai năm trở lại đây, vừa chạm mặt liền huyết hải thâm thù, không đội trời chung.
Vì thế, việc tìm kiếm thảo dược càng phải thận trọng hơn, nếu rơi vào tay địch, chỉ e cả đời này cũng đến hồi kết.
Thế nhưng hôm nay vận khí xem ra không tệ, trên sườn núi ta tìm thấy một loài hoa có tràng hoa hình hồ lô, trước nay chưa từng gặp, không khỏi hiếu kỳ mà đưa tay hái lấy.
Nào ngờ, tay vừa vươn ra, một mũi tên xé gió lao đến, chặn ngang động tác của ta.
Ta ngẩn người quay lại — một gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt. Kẻ ấy cưỡi tuấn mã cao lớn, khoác trên mình chiến giáp, khóe môi mang theo nụ cười kiêu ngạo:
“Tỷ tỷ, ta lại cứu tỷ một mạng, tỷ nên cảm tạ ta mới phải.”
Giọng nói trong vắt như suối ngọt, phối hợp với tiếng “tỷ tỷ” thân thiết kia, tức khắc kéo ký ức trong đầu ta trở về. Đó là vị tiểu hoàng tử ta từng cứu – Dư Cảnh Thắng.
Hai tháng trước, hắn đại bại sa trường, mình đầy máu me, bất tỉnh nơi cồn cát. Ta đã cầm máu cho hắn, ở lại trông chừng đến khi hắn tỉnh dậy, sau đó chuẩn bị rời đi.
Nào ngờ Dư Cảnh Thắng lại bắt ta mang về quân doanh. Thì ra là trưởng tỷ của hắn – công chúa Xung Uyên, nữ danh tướng duy nhất của Đại Chu, mắc trọng bệnh, cần ta trị liệu.
Sau khi ta chữa khỏi cho công chúa, lại phát hiện nhiều dân thường quanh doanh trại nhiễm bệnh, liền khẩn cầu họ xuất kho thảo dược để cứu giúp.
Nhưng Dư Cảnh Thắng từ chối:
“Vật tư nơi biên cương khan hiếm, thuốc thang tất nhiên phải ưu tiên cho quân đội. Dân đen kia, chết thì chết thôi.”
Ta cau mày, biết rõ chẳng thể tranh luận với bậc tôn quý hoàng thất, đành nghĩ cách khác: tự mình tìm ra nguồn bệnh, lấy công chuộc thuốc.
Cuối cùng hắn cũng đồng ý.
Cơn bệnh này đến thật bất thường. Doanh trại vừa bị tập kích trước đó, quân y tử trận, nhân thủ thiếu thốn, nên rất cần ta trợ giúp điều tra.
Ta không phụ kỳ vọng, tra ra bệnh là do nguồn nước gần doanh trại bị nhiễm độc. Truy ngược theo đó, ta lôi được hai kẻ phản bội ẩn mình trong doanh. Chúng hạ độc xuống nguồn nước, khiến dân chúng vô tội phải gánh chịu tai ương.
Dư Cảnh Thắng xử lý hai tên phản bội, cũng giữ lời, cấp thảo dược cho ta.
Chỉ là khi ta định rời đi, hắn lại cười tủm tỉm chặn đường:
“Tỷ tỷ y thuật cao minh, chi bằng lưu lại quân doanh, vì Đại Chu tận lực?”
Ta do dự. Là dân Đại Chu, tất nhiên mong nước nhà chiến thắng. Nhưng nếu thật bị quản chế, không được tự do ra vào, bản thảo thảo dược của ta chẳng biết bao giờ mới hoàn thành nổi đôi dòng.
Dư Cảnh Thắng thấy rõ tâm tư ta, liền hứa:
“Tỷ tỷ có thể tùy ý ra vào.”
Ta hỏi:
“Không sợ ta phản bội, câu thông địch quốc sao?”
Hắn cười nói:
“Ta từng thấy bộ dạng phản tặc rồi — xấu xí vô cùng. Tỷ tỷ dung mạo như thế, sao có thể là phản tặc?”
Dư Cảnh Thắng đưa lệnh bài có khắc tên hắn cho ta:
“Tỷ tỷ, lệnh bài này có thể tự do ra vào quân doanh. Bình thường để ở ngực, cũng coi như đem tên ta đặt nơi tâm khảm.”
Ta lạnh sống lưng một trận.