Chương 25

Hỷ Xuân Lai

Chương 25

Hỷ Xuân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, từng chữ rõ ràng:
“Ta chỉ muốn làm một y sư, hoàn thiện cuốn y thư, truyền bá y thuật cho đời sau, để ánh sáng của y thuật có thể cứu giúp càng nhiều người hơn.”
“Gả vào hoàng thất là điều đi ngược lại hoàn toàn với chí hướng của ta. Nếu điện hạ nhất mực ép buộc, dân nữ cũng đành chấp nhận. Nhưng chỉ sợ… một ngày nào đó, giống như khi ta rời khỏi nhà họ Trần, ta cũng sẽ rời khỏi ngài.”
“Truyền thừa y đạo…”
Dư Cảnh Thắng lẩm nhẩm mấy chữ đó hồi lâu, rồi khẽ cười:
“Không hiểu, cũng không thể hiểu được. Tỷ giống hệt tỷ tỷ ta, có phúc không hưởng, lại cứ đi tìm khổ ăn.”
Nhưng hắn cũng không nói thêm, chỉ đứng dậy, vươn vai, rồi nhẹ nhàng lảng sang chuyện khác:
“Chúng ta… sẽ không làm gì Nhị thúc của tỷ đâu.”
Ta ngẩng đầu lên, nghe được điều mình mong chờ, nhưng vẫn thấy khó tin.
“Ban đầu chúng ta định cử người đến Dương Châu bắt cả gia đình Nhị thúc của tỷ. Nào ngờ, tin tức còn chưa kịp lan đến, ông ấy đã một mình lên biên ải rồi.”
“Nghe nói nơi đây chiến sự đang căng thẳng, ông ấy chẳng những bán đi một nửa gia sản, còn vận động giới thương nhân Dương Châu cùng nhau quyên góp vật tư. Không quản ngại nguy hiểm, đích thân hộ tống đến tận doanh trại. Khi đến nơi, áo quần rách rưới như ăn mày, nhưng xe hàng thì chất đầy, áo lông tặng quân toàn là loại mới tinh.”
“Vừa bước chân vào quân doanh, ông ấy đã hỏi: ‘Con trai ta đâu?’, rồi gọi con trai ông ấy ra tiếp nhận vật tư.”
“Ta và tỷ tỷ ta nhìn nhau, ánh mắt vô cùng phức tạp, cuối cùng cùng nhau quyết định giữ kín chuyện này. Dù sao vẫn chưa khai chiến, đến lúc phải đối đầu với tên phản tặc bán nước Phùng Vinh kia, giữ ông ấy lại cũng chưa muộn.”
Nghe xong, ta như hóa đá.
Dư Cảnh Thắng thở dài cảm khái:
“Tỷ nói thử xem, một người đầu óc đầy lòng trung quân ái quốc như Nhị thúc tỷ, sao lại sinh ra được một kẻ yếu ớt như đường đệ của tỷ chứ?”
“Chẳng lẽ… mồ mả tổ tiên nhà tỷ có vấn đề thật sao?”
Ta thở phào nhẹ nhõm, khẽ lắc đầu:
“E là… đúng là có vấn đề rồi.”
Dư Cảnh Thắng nghe vậy, liền bật cười phá lên.
45
Nhị thúc đã già đi rất nhiều, hai bên tóc mai đã bạc quá nửa, dù che cũng không che nổi.
Vừa trông thấy ta, câu đầu tiên ông nói chính là:
"Ngươi dám rời khỏi nhà họ Trần, không giữ tiết nghĩa cho trượng phu, lại còn đi khắp nơi lộ diện, đúng là làm những chuyện đồi phong bại tục, chẳng giữ gì lễ nghĩa của nữ nhi, làm mất mặt nhà họ Phùng!"
Những lời như vậy, ta đã nghe mãi đến quen tai. Đến mức khi nghe tới câu “làm mất mặt nhà họ Phùng”, suýt bật cười.
Ta chỉ là không giữ cái gọi là 'phụ đạo' vô nghĩa, thế mà đã bị xem là ô nhục tông môn. Nếu nhị thúc mà biết chuyện Phùng Vinh phản quốc, chẳng phải là sẽ lấy máu mình để tế tổ tông nhà họ Phùng hay sao? Ta không tranh cãi với ông, chỉ lặng lẽ kiểm tra số vật tư mà ông vận chuyển đến – bên trong có không ít thuốc men, tất cả đều cần ta phân loại rõ ràng, ghi nhớ cẩn thận.
Nhị thúc thấy vậy, chân mày liền nhíu chặt thành hình chữ bát, lại mở miệng trách mắng:
“Con nhóc như ngươi thì biết gì về y thuật chứ!”
Công chúa Xung Uyên bên cạnh bước đến, trước tiên, công chúa cảm ơn nhị thúc đã không quản ngại ngàn dặm xa xôi mang vật tư đến, sau đó thay ta giải thích:
“Phùng tiểu thư y thuật cao minh, hai tháng trước vừa chữa khỏi bệnh cho bản tướng quân. Về thuốc men, ngài cứ yên tâm giao cho nàng ấy.”
Nhị thúc thấy công chúa đã lên tiếng, cũng không tiện nói thêm lời nào, chỉ thấp giọng lẩm bẩm:
“Dù sao thì… cũng chỉ là một con nhóc thôi.”
Ta lười đôi co.
Dạo gần đây, ta hầu như đều dốc sức nghiên cứu thảo dược ở Tây Bắc, thỉnh thoảng còn phải khám chữa cho binh sĩ bị bệnh hoặc bị thương trong doanh trại, thân thể vốn đã mệt nhoài, làm sao còn hơi sức đâu mà đấu võ mồm?
46
Đêm ấy, trời Tây Bắc phủ đầy sao sáng, lấp lánh rực rỡ.
Ta nhớ đến đôi mắt của Trần Lý, cũng từng sáng ngời như vậy.
Ta và chàng từng cùng nhau ngắm khói mưa Dương Châu, cùng nhau đi dưới tuyết trời Kinh thành, từng ăn những món ngon đất Thục, từng đứng trước biển cả mênh mông nơi Thương Châu.
Nếu chàng còn sống… nhất định khi ngước nhìn bầu trời đầy sao này, chàng sẽ lại thốt lên đầy ngưỡng mộ.
Nghĩ đến đây, lòng ta bỗng trống rỗng, lạnh lẽo.
Bất ngờ, một bầu rượu chìa ra trước mặt ta. Dư Cảnh Thắng cười hì hì mời ta uống, nói rằng đêm sa mạc lạnh, nên uống chút rượu nấu để sưởi ấm.
Ta lắc đầu từ chối – ngày mai ta còn phải đến nhà một người dân gần đó để khám bệnh, uống rượu sẽ hỏng việc.
Hắn cau mày:
“Chỉ là thường dân thôi mà, chậm vài hôm cũng chẳng sao. Uống rượu cùng bản hoàng tử mới là quan trọng.”
Ta đáp, giọng bình tĩnh:
“Sinh mạng không phân sang hèn, cao thấp. Nếu có một ngày điện hạ ngã bệnh, mà hoàng thượng mời ta uống rượu, ta vẫn sẽ chọn trị bệnh cho điện hạ trước.”
Dư Cảnh Thắng nghe vậy, khẽ cong khóe môi đầy hứng thú, rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay ta kéo đi:
“Tỷ tỷ nói hay lắm! Vậy thì tối nay ta đưa tỷ đến khám bệnh cho hắn, sau đó về uống một trận thật đã. Uống say rồi cùng ngắm sao mới thú vị – tỷ sẽ thấy sao thật và sao giả lẫn lộn, đó mới là mỹ cảnh!”
Ta bị hắn kéo đi loạng choạng:
Này… đột ngột thế này sao? Chén rượu ấy… không thể đợi đến mai uống được à?
Không chống lại được cái tính hứng khởi bất chợt của Dư Cảnh Thắng, ta đành theo hắn đến thôn gần đó.
Hắn cưỡi ngựa, ta cưỡi lừa.
Dư Cảnh Thắng nhíu mày hỏi:
“Sao tỷ cứ thích cưỡi lừa thế?”
Ta đáp:
“Điện hạ, ta với lừa có duyên, chỉ biết cưỡi lừa thôi.”
Nửa canh giờ sau, hai người tới nơi.
Người bệnh trong nhà thấy ta đêm hôm khuya khoắt tới nơi, tưởng rằng bệnh tình trầm trọng khiến ta lo lắng đến mất ngủ, nên mới vượt đêm mà đến. Ta gãi gãi đầu, cũng ngại nói là do Dư Cảnh Thắng "phát bệnh", đành bịa một lý do qua loa cho xong.
Trong nhà thắp lại đèn dầu, ta mượn ánh lửa yếu ớt để châm cứu cho bệnh nhân.
Còn Dư Cảnh Thắng thì dựa vào khung cửa, rảnh rỗi quá lại bắt đầu uống rượu.
Bên ngoài dường như nổi gió, tiếng gió xào xạc lướt qua từng khe hở.