Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập
Chương 16: Gốc Rễ (14)
Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đó, Tân Dã nằm mơ.
Trong giấc mơ, y đang hôn lên cổ Tạ Lan Sinh – làn da trắng mịn, thon dài như ngọc. Cả hai quấn lấy nhau, cuồng nhiệt như dã thú giữa rừng sâu. Tạ Lan Sinh bấu chặt ga giường, ngón tay, ngón chân co quắp, tiếng rên run rẩy, trong trẻo vang lên giữa không trung.
Tân Dã bỗng nhiên tỉnh giấc, ngửa mặt trên chiếc giường rộng, lòng chao đảo.
Y cảm nhận lại một thứ cảm giác đã lâu rồi không còn.
Ngây dại, xao xuyến, bừng bừng sống dậy – thứ mùi tanh mặn đặc trưng của hormone, xuyên thủng thời gian, ập thẳng vào mặt. Vội vã mà thuần khiết, l* m*ng mà giản đơn, trực tiếp nhưng nồng nàn đến tột cùng.
Sáng hôm sau, Tạ Lan Sinh gọi mọi người dậy làm việc, phát hiện Tân Dã vẫn nằm im, bèn lết đến gần, cúi sát mặt hỏi: “Tân Dã?”
Tân Dã giật mình trước khuôn mặt vừa hiện ra trong mộng, cố trấn tĩnh, vén chăn đứng dậy: “Bị bóng đè.”
“À… à.” Tạ Lan Sinh lại thấy hôm nay Tân Dã có gì đó khác thường.
. . . . . . . . . . . .
Hôm nay đoàn phim quay cảnh 93.
Vai Vương Phúc Sinh do Tân Dã thủ diễn là một kẻ nghiện rượu, hay đánh đập vợ con. Thải Phượng cùng hai đứa con gái thường bị đánh đến thâm tím.
Tân Dã uống vài chén rượu đế, không nhiều – chỉ vừa đủ để giữ tỉnh táo. Vẫn còn thoại, vẫn còn “đánh người”.
Khí thế của y quá mạnh, mới bắt đầu đập đồ đã khiến Niếp Niếp khóc thét. Tân Dã dừng lại, thu lại thần sắc, quay sang hỏi Tạ Lan Sinh: “Này, anh chắc chắn cần ‘không nương tay’ chứ? Âu Dương Niếp Niếp khóc thật rồi kìa.” Cô khóc không phải diễn – cái kỹ năng này mà có, thì đủ sức đoạt giải ở ba liên hoan phim châu Âu rồi.
Tạ Lan Sinh cũng do dự. Tân Dã nhập vai nhanh đến kinh ngạc, diễn ai là người đó, nhưng chỉ cần hô “Cut”, lập tức trở về với khí chất riêng biệt của chính y. Vừa nãy hóa thân thành người chồng bạo ngược, khiến Âu Dương Niếp Niếp thực sự hoảng loạn.
Chưa đợi Tạ Lan Sinh lên tiếng, Âu Dương Niếp Niếp đã vội nói: “Đạo diễn Tạ, tiếp tục đi! Em không sao, quay xong là ổn thôi.”
Thấy cô gái hiếu thắng, Tạ Lan Sinh đành gật đầu thử lại.
Cảnh quay tiếp tục. Tạ Lan Sinh không cho đánh thật, trước tiên quay cảnh “người đàn ông bóp cổ người phụ nữ” từ phía bên, rồi quay cảnh “tát” từ phía sau. Tiểu Hồng, Tiểu Lục đã dán băng gạc lên mặt Niếp Niếp, cô chỉ cần hất tóc theo động tác là được. Phần âm thanh sẽ thêm vào hậu kỳ.
Cảnh cuối của phân đoạn này: nữ chính ngẩng mặt đầy máu, nam chính túm tóc cô đập mạnh đầu vào tường, vừa mắng: “Đừng giả chết!”
Sáu người ở hiện trường đều bị rung động. Âu Dương Niếp Niếp khóc đến nấc lên, hình ảnh chân thực đến khủng khiếp.
Ngay cả khi đã quay xong, cô vẫn chưa hết sợ hãi. Bao lâu nay cô luôn hoạt bát, can đảm, tự tin – một cô gái quê dám theo nghề diễn thì chẳng thể yếu đuối – vậy mà lần này, cô thực sự bị dọa.
Vài nhân viên ngồi xổm an ủi, nhưng toàn là đàn ông, lời nói chẳng thể dịu dàng được bao nhiêu.
Quay phim Kỳ lên tiếng: “Niếp Niếp, hay là hút thuốc cho khuây khỏa?” Hắn là kiểu đàn ông truyền thống – thích thuốc lá, rượu bia, tiền bạc và phụ nữ.
“Đi chỗ khác,” Tạ Lan Sinh cáu, “Ý kiến ngu ngốc thế!”
“À,” một giọng khác lại đề xuất, “Niếp Niếp, hay là em đánh trả đi? Cân bằng lại tâm lý, giành lại ưu thế?”
Tạ Lan Sinh: “. . . . . . . . . . . .” Thật sự không biết nói gì hơn.
Mất nửa tiếng dỗ dành, Âu Dương Niếp Niếp mới khá hơn, cố cười: “Không sao đâu ạ… Không cần lo lắng quá. Chỉ là do nam chính diễn quá đạt thôi.” Kỹ thuật diễn của Tân Dã đã đạt đến cảnh giới “lô hỏa thuần thanh” – như ngọn lửa luyện đan của đạo sĩ chuyển sang xanh, báo hiệu thành tựu viên mãn. Dù không chuyên nghiệp, Niếp Niếp cũng thường bị chấn động.
“Đúng vậy.” Tạ Lan Sinh gật đầu, nhân tiện chuyển chủ đề, quay sang hỏi Tân Dã: “Cậu nghĩ đến cảm giác say rượu trước đây của mình, rồi đưa vào vai diễn à? Cách hành xử, lời nói vừa rồi – giống hệt một gã nghiện rượu. Lảo đảo, đánh người cũng không vững, thậm chí có chút ‘lè nhè’.”
Tân Dã liếc mắt, cười nhẹ: “Tôi chưa từng say rượu.”
“Hả? Chưa từng say?”
“Ừ. Nhưng từng thấy người khác uống say.”
“Chỉ cần nhìn người khác mà có thể bắt chước hoàn hảo đến vậy?” Tạ Lan Sinh ngạc nhiên, “Tân Dã, cậu đúng là… Ảnh đế trời sinh.” Anh biết, nếu chỉ cần quan sát là có thể tái hiện hoàn hảo, lại hiểu rõ nhân vật, nhập vai sâu, dùng logic giải thích hành vi, dùng nội tâm lý giải hành động – thì đó là điều người khác không thể mơ tới. Nếu y không giành giải Ảnh đế, thì ai xứng đáng?
Tạ Lan Sinh chợt nhớ lại, khi Tân Dã quay phim *Lưu Lạc*, dù chưa từng gặp “công nhân người Hoa”, nhưng trong buổi thử vai, chỉ cần tưởng tượng cảnh lao động bất hợp pháp ở Chinatown là đã thể hiện xuất sắc. Anh cảm thấy thật ghen tị.
Những năm qua, anh vẫn nghĩ mình tài hoa, nhưng từ khi bắt tay vào *Gốc Rễ*, anh mới nhận ra mình còn kém xa. Có những cảnh trong đầu anh đẹp đẽ, hoàn hảo, nhưng khi quay ra lại hoàn toàn khác. Anh vẫn miệt mài học hỏi phong cách quay của người khác, xem vô số phim, phân tích từng chi tiết, ghi chép cẩn thận, học hỏi cách các bậc thầy thể hiện nội dung. Nhưng anh cũng nhận ra, khi hướng dẫn diễn viên, anh còn nhiều điểm yếu. Đôi khi cảm thấy cảm xúc của Âu Dương Niếp Niếp chưa đúng, nhưng không nói rõ được sai ở đâu, phải sửa thế nào, hay tại sao lại sai.
Thôi, cứ tiếp tục học.
Đây là con đường dài, phải học cả đời.
Tạ Lan Sinh tỉnh táo trở lại giữa tiếng ồn ào, phát hiện Kỳ Dũng và Sầm Thần đã lệch trọng tâm – họ đều không tin Tân Dã nói “chưa từng say”, đồng thanh kêu lên: “Chưa từng say á? Làm sao có thể!”
Tân Dã không bực, chỉ hỏi lại một cách quen thuộc: “Uống say thì có lợi ích gì?”
Ý là: rượu chẳng mang lại lợi lộc gì. Hại dạ dày, hại thân, mất kiểm soát, làm trò cười, dễ nói hươu nói vượn, làm chuyện bậy, khiến người ta chán ghét.
“Đương nhiên có!” Kỳ Dũng lại phản bác, “Uống say là điều tuyệt vời nhất trên đời!”
“Hử?” Tân Dã buông một tiếng, “Nói thử xem?”
Kỳ Dũng hăng hái: “Lúc say, con người bộc lộ bản chất thật. Cảm thấy thoải mái, không còn kiềm chế, không cần giả tạo. Cậu biết được những suy nghĩ chân thật, mộc mạc nhất trong lòng, không cần tính toán thiệt hơn. Sống như vậy thì tuyệt.”
“Đúng,” mặt Sầm Thần hơi đỏ, “Hơn nữa, chính vì bộc lộ bản chất, người ta có thể dùng rượu phá vỡ rào cản. Như là, cậu rất yêu một cô gái nhưng không dám tỏ tình, sau khi uống rượu cùng nhau, rất có thể sẽ về bên nhau! Cậu dụ dỗ cô, cô dụ dỗ cậu, mọi thứ đều mơ hồ. Dù sau khi tỉnh lại cô ấy không ‘bật đèn xanh’* cũng không sao – dù sao thì chẳng ai nhớ rõ.”
*Tức là không có cảm xúc, không rung động.
Nếu là chuyện phiếm bình thường, Tân Dã chắc đã chế giễu ngay. Nhưng hôm nay y không làm vậy. Y ngồi xổm xuống, cơ đùi rắn chắc căng lên từng nếp quần, ánh mắt trầm ngâm, lặp lại: “Có thể biết được suy nghĩ chân thật trong lòng… ư?”
“Chắc chắn rồi!” Kỳ Dũng nói tiếng Anh lệch tông: “Absolutely!”
Tân Dã có thể nói giọng Mỹ chuẩn, liền nhìn hắn với vẻ khinh miệt: “Thôi được.”
Cuộc nói chuyện kéo dài, Tạ Lan Sinh nhìn đồng hồ, chen vào: “Này, đã hơn mười giờ rồi. Tôi thấy Niếp Niếp cũng ổn rồi, quay cảnh tiếp thôi?”
“Được.” Kỳ Dũng vẫn chưa muốn kết thúc, hít mạnh điếu thuốc trên tay, rồi bỗng nhớ ra chuyện có thể kéo dài thời gian: “À, đúng rồi, đao diễn Tạ – chân máy quay bị hỏng rồi, mai phải lên thị trấn sửa.” Vừa báo cáo đạo diễn, vừa có lý do hút tiếp thuốc – hai việc một lúc.
Tạ Lan Sinh giật mình: “Hả? Chân máy hỏng à?”
Đây là vấn đề lớn. Chân máy là thiết bị ổn định, giúp máy quay di chuyển mượt mà, bắt hình ảnh rõ nét – vai trò không thể thiếu.
Kỳ Dũng gật đầu: “Cảnh cố định hôm nay vẫn quay được, nhưng chân máy sớm muộn cũng phải sửa.”
Tạ Lan Sinh suy nghĩ: “Được, mai lên thành phố sửa. Tôi đi luôn, tiện mua đồ dùng.”
“OK.”
Sau đó, mọi việc quay thuận lợi.
. . . . . . . . . . . .
Do chân máy cần sửa, ngày hôm sau tạm nghỉ quay.
Tạ Lan Sinh để Âu Dương Niếp Niếp ở lại phim trường nghỉ ngơi, chuẩn bị dẫn Kỳ Dũng lên Bảo Định sửa máy. Tân Dã tất nhiên đi theo – dù sao “xem gấu trúc” mới là lý do y đến đây.
Ba người lại đi xe thồ rồi xe khách, một đường vất vả đến thị trấn.
Họ tìm được nơi sửa chữa, đưa chân máy ra. Cửa hàng nói sửa được, bảo mai đến lấy.
Biết phải ở lại qua đêm, Kỳ Dũng lập tức hào hứng!
Hắn đi khắp nơi “cảm nhận tốc độ phát triển Trung Quốc”. Ăn xong tối, liền lao vào vũ trường “Golden Maple Leaf”. Hắn bảo, lâu rồi không được vui.
Vào cửa một đồng. Kỳ Dũng chạy đến góc, mua rượu, thêm ít trái khô, nheo mắt ngắm nhìn nam nam nữ nữ.
Đèn disco xoay tít, ánh sáng lấp lánh đủ màu. Trên sàn, mấy cô gái váy ngắn vừa múa vừa hát, màn hình lớn chiếu MV bài hát đang phát. Hàng trăm người nhảy múa, tận hưởng khoảnh khắc.
Kỳ Dũng uống từng ly, rồi bỗng chốc xông lên, nhảy tưng bừng cùng một cô gái đẹp. Tạ Lan Sinh sửng sốt – hắn đâu giống người biết nhảy disco, vậy mà sống vài năm ở Mỹ đã thành cao thủ nhảy múa.
Ngược lại, Tân Dã im lặng.
Y hơi cúi người, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Mắt nheo lại, lặng lẽ quan sát đám đông, ngửi mùi hormone nam nữ, từng ngụm Whiskey trôi xuống cổ họng. Ngón tay dài, mạnh mẽ cầm ly, mỗi lần uống cạn đều ngửa cổ, yết hầu lăn – gợi cảm đến mê người.
Tạ Lan Sinh cảm thấy Tân Dã hai ngày nay có gì đó bất thường, nhưng không thể nói rõ. Anh tiến lại gần, hỏi: “Tân Dã?” Là đạo diễn, anh cảm thấy mình có trách nhiệm giải tỏa tâm tư cho diễn viên.
Tân Dã ừ một tiếng bằng giọng mũi.
“Không sao chứ? Đừng uống nữa.”
Tân Dã nhìn anh, không nói, chỉ cười nhẹ, rồi quay lại, ngửa cổ uống cạn ly rượu. Cồn đỏ trôi qua yết hầu, ngũ tạng như bị thiêu đốt. Toàn thân y nóng bỏng, máu sôi cuộn từ tim lan ra khắp cơ thể.
Rõ ràng là Whiskey rẻ tiền. Y từng uống cả Macallan 1926 – loại 60 năm của Valerio Adami – nhưng chưa từng có cảm giác này.
“Tân Dã,” Tạ Lan Sinh lại nhắc, “Đừng uống nữa, giữ sức khỏe.”
“Phóng túng một chút, không sao đâu.”
“Ừm…” Nếu đối phương đã nói vậy, Tạ Lan Sinh không thể ép, đành ngồi trên ghế sofa, nhìn sàn nhảy, tâm trí bay xa đến tận đảo Java.
Không biết bao lâu sau, Kỳ Dũng mới trở lại. Hắn liếc thấy chai Whiskey trên bàn, trợn mắt: “Không thể nào! Hai người uống hết ba chai á?!”
“Không,” Tạ Lan Sinh cười khổ, “Tất cả là do một mình Tân Dã uống.”
“. . . . . . . . . . . .” Lại càng kh*ng b*.
Tân Dã như say, như tỉnh, tựa lưng vào ghế, mười ngón tay đan, chân dài duỗi, liếc Kỳ Dũng một cái – như cười, như không.
Kỳ Dũng đau đầu, thầm nghĩ: “Thật đúng là yêu tinh dụ dỗ Đường Tăng.” Hắn nói: “Thôi, tôi đi thanh toán.”
Tạ Lan Sinh đồng ý, nhưng vẫn lo lắng dặn: “Ừm, tự trả tiền nhé, đừng ghi nợ cho đoàn phim.” Bài học từ Trương Kế Tiên khiến anh mãi ám ảnh – “một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”.
Kỳ Dũng bực: “Biết rồi, biết rồi.”
Vỗ vai Kỳ Dũng tiễn ra quầy, Tạ Lan Sinh quay lại, thấy bộ dạng Tân Dã rõ ràng bất thường, chỉ biết thở dài: “Tân Dã, tôi đã bảo cậu sẽ say mà… Đi thôi, về nhà khách nghỉ chút, mai còn làm việc.”
Anh ngồi xổm xuống, hai tay nắm gối: “Nào, trèo lên, tôi cõng cậu về.”
Vài giây sau, Tân Dã đứng dậy, đẩy lưng Tạ Lan Sinh: “Thôi nào… anh cõng cái gì.”
Tạ Lan Sinh: “. . . . . . . . . . . .”
Không phải chứ, dù sinh năm 1970, dinh dưỡng hơi thiếu, nhưng anh là người Bắc Kinh, cao 1m76, không bằng Tân Dã 1m87, nhưng so với người thường thì vẫn cao, đủ sức cõng người.
Chưa kịp phản bác, Tạ Lan Sinh đã cảm thấy eo bị vòng tay ôm từ phía sau. Lồng ngực Tân Dã ép chặt vào lưng anh.
Tay y siết mạnh, ghì Tạ Lan Sinh vào lòng, khẽ cười tự giễu: “Đám Kỳ Dũng không nói sai… rượu thật sự là thứ tốt.”
Tạ Lan Sinh sững sờ: “Hả???” Say khướt rồi à?
Tân Dã nửa tỉnh nửa mê, thân thể như bay trên mây, ngửi mùi tóc người kia. Nghĩ: y đã biết rồi – suy nghĩ thật nhất trong lòng mình.
Lúc bị cồn làm cho choáng váng.
Hóa ra lại đơn giản đến vậy.
Y muốn anh.
Người như anh – có một không hai.
Y muốn ôm anh, hôn anh, chôn mình vào anh.
Muốn anh rên rỉ, thét lên, vỡ oà trong lòng y, cùng y mây mưa điên cuồng.
Tác giả nói:
Ảnh đế cũng có tuyến sự nghiệp, nhưng thường nằm ở nửa sau – chứ không phải đóng phim nữa…