Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập
Gốc Rễ: Chương 19 - Vỡ Tuổi
Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một tuần đào luyện, cảnh quay cuối cùng đã hoàn thiện, bàn tay của Tân Dã trở nên sần sùi, như thể đã hòa nhập hoàn toàn với nhân vật "Vương Phúc Sinh". Đoàn phim tiếp tục quay theo đúng tiến độ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Đến cuối tháng 8, họ đã quay xong đúng hạn đoạn cuối cùng trong kế hoạch.
Đêm quê đầy máu.
Nam chính, sau khi uống rượu lần nữa, đã bạo hành vợ con ngay trong nhà. Nội tạng của Thải Phượng như vỡ nát, các con gái cũng bị chảy máu đầu. Con gái lớn đã 16 tuổi, gia đình chồng và cha mẹ chồng đang bàn tính việc hôn nhân cho cô, thu chút sính lễ, nhưng Thải Phượng nhìn gã rể tương lai này chỉ thấy toàn nanh ác dữ tợn.
Nàng không thể đưa các con đi, không đủ tiền nuôi sống họ. Nàng cũng không thể bỏ trốn một mình, để lại con gái sống cô quạnh với chồng tương lai và ông bà nội.
Khi nhìn thấy con gái út, Thải Phượng bỗng trở nên điên cuồng. Trong đêm mưa như trút nước ấy, nàng bị kích động, hồi tưởng lại hai mươi năm quá khứ chỉ cảm thấy toàn là bất hạnh, bi ai. Cuộc đời nàng dường như đã kết thúc từ tiếng chiêng trống ngày đó. Mất hết thần trí, nàng cầm dao giết cả gia đình già trẻ năm mạng.
Cảnh quay này đòi hỏi diễn xuất cao, nhưng Niếp Niếp lại không phải chuyên nghiệp. Cô có vẻ ngoài chất phác, có thể tự mình nghiền ngẫm kịch bản, nhập vai. Dù vậy, với đoạn cao trào này, cô vẫn thể hiện chưa đủ thuyết phục, không thể "bùng nổ" được. Điều này phần nào liên quan đến tính cách của Âu Dương Niếp Niếp. Dẫu cô kiên cường, nhẫn nại, nhưng sinh ra đã lạc quan, không thể giống hệt nữ chính trên màn ảnh.
Vì không thể quay trót lọt, Tạ Lan Sinh đã hô ba lần NG.
Bị quay lại cảnh quay, Tạ Lan Sinh nổi giận, đi tới đi lui trên phim trường, hai tay kích động: "Không ai thất bại nhiều như em thế này đâu! Tất cả phim nhựa đều bỏ phí ở cảnh này! Âu Dương Niếp Niếp, tôi vẫn luôn nhịn, định đóng máy rồi mới nói, nhưng hôm nay không thể nhịn được nữa: Âu Dương Niếp Niếp, tôi đã nhìn nhầm người. Cô không đủ."
Nghe vậy, hai nắm tay của Âu Dương Niếp Niếp siết chặt, rung run. Hai trợ lý tiểu Hồng, tiểu Lục kinh ngạc quay đầu, ngay cả Kỳ Dũng cũng nói "Đừng như vậy", "Đạo diễn Tạ, quá đáng rồi", chỉ có Tân Dã không có phản ứng.
Tạ Lan Sinh thở dài: "Bỏ đi, quay lại lần nữa, qua loa cho xong."
Kết quả, lần nữa, Âu Dương Niếp Niếp thể hiện tốt hơn rất nhiều! Vừa rồi cô bị Tạ Lan Sinh làm cho tức giận, nhưng lại có phần trùng khớp với nữ chính Thải Phượng.
Quay xong đoạn này, Tạ Lan Sinh vội chạy đến bên cạnh Âu Dương Niếp Niếp, nói vừa rồi là bản thân cố ý. Anh liên tục an ủi: "Niếp Niếp, đoạn này yêu cầu cao, ngay cả diễn viên chuyên nghiệp cũng khó vượt qua. Anh muốn em thể hiện cảm xúc của riêng mình, hoàn thành cảnh quay. Em là trời sinh ăn chén cơm này, biểu hiện vừa rồi rất tốt."
Lúc này, Âu Dương Niếp Niếp đã hiểu dụng ý của Tạ Lan Sinh, cô nói: "Đạo diễn Tạ, lần sau đừng dọa người như thế nữa!"
"Chiêu này chỉ dùng một lần thôi." Tạ Lan Sinh cười. "Cũng chứng minh biểu hiện của em rất tốt."
"Hứ."
Bên cạnh Kỳ Dũng, Sầm Thần cảm khái trước hành động của Lan Sinh, luôn cảm thấy đây mới là kẻ giành được giải Ảnh đế người Hoa tại quốc tế.
Về mặt kỹ xảo, để thể hiện cảm giác căng thẳng, Tạ Lan Sinh sử dụng hắt sáng nền. Nguồn sáng phía sau lưng, Thải Phượng như âm hồn, năm giác quan mơ hồ, hình dáng ngược lại có thể thấy rõ ràng, khiến thần kinh khán giả căng thẳng trong chớp mắt. Anh còn sử dụng hàng loạt âm thanh. Trước khi nữ chính "động thủ", anh không để cho Niếp Niếp nói thoại, nhưng khán giả lại nghe được tiếng cọ xát của ống quần, trở nên cực kỳ lo âu. Tạ Lan Sinh tham khảo phim *Ran* của Kurosawa Akira quay năm 1985, nhân vật Kaede trong phim rất thích mặc tơ lụa, thường kéo váy dài trơn bóng trên sàn nhà, sột soạt lướt về phía trước, như rắn đuôi chuông, khiến người ta không rét mà run.
Với đoạn máu me, anh chọn dùng không ít cú lia máy. Quay trượt ngang mà không chuyển cảnh, khiến mọi thứ trở nên chân thật.
Mà với đoạn cuối cùng này —— từ cảnh nữ chính Thải Phượng truy đuổi hai người con gái cho đến hết, để đạt hiệu quả mong muốn, Tạ Lan Sinh lại học tập phim *Anh hùng chiến quốc* của Kurosawa Akira, để máy quay luân phiên chuyển cảnh giữa người truy đuổi và người bị truy đuổi. Trước tiên theo góc nhìn của Thải Phượng nhìn hai con gái chạy trốn, vùng vẫy, rồi sau đó, mỗi khi người con quay đầu lại nhìn, lại lấy góc nhìn mới từ đó quay sự truy đuổi không buông của Thải Phượng. Ống kính không ngừng lia, cắt, hai người càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, đẩy cảm giác căng thẳng lên tới đỉnh.
Vì xem điện ảnh rất nhiều, Tạ Lan Sinh có thể tưởng tượng được hiệu quả của trường đoạn này, thậm chí còn có phần chắc chắn. Sau khi nhận được kết quả mong muốn, anh tuyên bố kết thúc công việc.
Đây là cảnh cuối trong bản kế hoạch quay phim, nhưng không phải là cảnh cuối trong bản phim *Gốc rễ* dùng để công chiếu.
Trong bản thành phẩm, về sau kết thúc đêm đẫm máu còn xuất hiện một đoạn nội dung, cũng là hai cảnh cuối cùng của toàn bộ phim.
Trong trại tạm giam, mấy cảnh sát lớn tiếng chất vấn: "Được rồi, Trần Thải Phượng, giả sử tất cả những điều này đều là sự thật, cô giết chồng còn cả cha mẹ chồng thì vẫn tính là có chút nguyên do, vậy việc cô giết con thì sao?! Hai người con gái, con ruột của cô! Là cốt nhục từ trong bụng cô! Một 16, một 14! Cô sao có thể xuống tay được?! Cô là người sao, là người mẹ sao?!"
Thải Phượng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng, trả lời: "Làm con gái quá khổ cực... Tôi giúp hai đứa nó đầu thai một lần nữa."
Tại quê nhà, người lập gia đình, không lập gia đình, sinh con trai, hay không sinh con trai, đều rất khổ.
Đây là lễ vật cuối cùng mà người làm mẹ Thải Phượng đây tặng cho con mình.
Đối với gia đình, nàng muốn đấu tranh, muốn phản kháng, nhưng học thức, kinh nghiệm của nàng lại chẳng đủ để tìm được phương pháp chính xác. Vì thế, nhân vật Thải Phượng này đến cuối cùng mới được định đoạt —— nàng tiến bộ mà lại ngu muội, vừa đáng thương lại đáng giận.
Cùng lúc đó, màn ảnh chuyển đến người mà Thải Phượng cho rằng là con gái út —— nó vẫn đang trình diễn trồng cây chuối, rách đầu chảy máu, gian nan mưu sinh. Giả như đó thật sự là con nàng, vậy thì người dẫn đến hết thảy mọi chuyện trái lại là người duy nhất sống sót.
*Gốc rễ* có thể là một bi kịch từ đầu chí cuối, cũng có thể không.
Đoạn nội dung trong Cục cảnh sát được Tạ Lan Sinh quay xong trong mấy ngày ở nội thành Bắc Kinh. Anh nhờ người bạn làm cảnh sát ở khu Hải Điện hỗ trợ, không đi theo quy trình chính quy, dành thời gian quay đoạn này trong phòng thẩm vấn tại đồn. Trong đó cũng có nhân tố may mắn.
Năm 1991, đại bộ phận thành phẩm điện ảnh cơ bản quay theo thứ tự lên hình, hậu kỳ cắt nối biên tập làm chút điều chỉnh, không có chỉnh sửa đao to búa lớn gì với thứ tự phim nhựa. Phim điện ảnh của Tạ Lan Sinh cơ bản cũng tuân theo tập quán này, nhưng phải loại ra một số ít cảnh tượng, ví dụ như hai đoạn nội cảnh, hay như đoạn kết cục này.
Kết cục này vô cùng thảm khốc. Nhưng Tạ Lan Sinh luôn cảm thấy, khán giả tựa như một chiếc máy cũ kỹ rỉ sét, nếu không có cú kick mạnh không đủ để khiến nó vận hành. Rất nhiều tác phẩm xuất phát từ mục đích "kích thích" đều chọn dùng phương pháp cường điệu thậm chí kinh hoàng, giống như một đống về phong trào Ngũ Tứ vậy.
... ... ... ...
Đến lúc này, phim đóng máy.
Tạ Lan Sinh theo "Quy củ truyền thống" chuẩn bị hoa tặng cho mỗi người, nhưng là hoa giả. Nơi chốn xa xôi hẻo lánh, anh không có cách nào mua được hoa tươi. Vì thế, mấy ngày trong nội thành anh ra chợ mua hoa giả, giấu trong thùng đồ của mình, chỉ chờ đóng máy sẽ lấy ra dùng.
Trước tiên tặng cho Âu Dương Niếp Niếp: "Niếp Niếp, cảm ơn, đã kết thúc rồi. Mấy lời nói khi đó đều là nói dối, để chọc giận em, trên thực tế, em là cô gái có thiên phú diễn xuất nhất mà anh từng gặp. Chớ quên đọc sách viết chữ, hy vọng sẽ có ngày chúng ta có thể nhìn thấy em tại một bộ phim khác nữa." Anh vừa nói, vừa lấy ra quà tặng lúc chia tay —— một quyển tự điển, một quyển từ điển, còn có mấy tập thơ hiện đại.
Âu Dương Niếp Niếp có chút rưng rưng lệ: "Cảm ơn đạo diễn Tạ. Em muốn tiếp tục được làm diễn viên."
Tạ Lan Sinh lại cầm một đóa, tặng Tân Dã: "Ảnh đế, cảm ơn cậu. Nói thật, ban đầu tôi thật không ngờ cậu có thể đồng ý gia nhập đoàn *Gốc rễ*. Sự diễn giải của cậu đã khiến nhân vật 'Vương Phúc Sinh' này có màu sắc hơn rất nhiều."
Tân Dã thu mắt nhìn hoa giả song không có đặc biệt ghét bỏ, cười một tiếng: "Được, rất tốt. Là chuyện tất nhiên thôi."
"Ừm." Tạ Lan Sinh lại lấy ra hai bông tặng hai người Kỳ Dũng cùng Sầm Thần, nói: "Kỳ Dũng, Sầm Thần, cảm ơn, nghiệp vụ của hai người xuất sắc hơn rất nhiều so với dự liệu của tôi, hy vọng sau này còn có thể hợp tác. Đúng rồi, quay phim Kỳ, tôi có thể đi cùng ngài đến Thâm Quyến để cảm nhận sự biến hóa của tổ quốc."
Kỳ Dũng hừ nói: "Không cần nữa."
Tạ Lan Sinh cầm tiếp hai bông tặng tiểu Hồng cùng tiểu Lục: "Tiểu Hồng tiểu Lục, cũng cảm ơn hai bạn. Nếu không có hai bạn thì một mình tôi chẳng thể nào làm được. À, đúng rồi, trước lúc chia tay, còn có một vài công việc phải làm."
"Ý?" Tiểu Hồng tiểu Lục hỏi, "Công việc gì ạ?"
Tạ Lan Sinh nghiêm túc đáp: "Kiếm tiền."
"Hả?"
Tạ Lan Sinh nói: "Hiện tại tài chính trên sổ sách của chúng ta không đủ để tráng phim. Mời quay phim dùng hơn 2000, mua Hồng Tháp Sơn với Mao Đài để kiếm phim trường tiêu hơn 920, lại thêm vé máy bay chỗ nghỉ của Kỳ Dũng với đủ loại tạp nham nữa, lỗ hổng trên sổ sách rất lớn. Tôi tính toán thử, ít nhất cần kiếm thêm 6000 mới có thể in tráng phim ra được." Chế tác điện ảnh tốn tiền nhất chính là bước tráng phim cuối cùng. Cũng xuất phát từ nguyên nhân này, không đủ mấy chục vạn không quay được điện ảnh. Trên thực tế, nửa tháng bỏ không kia anh cũng dùng một ít tiền vốn, ví dụ như di chuyển, nghỉ chân, điện thoại, bưu kiện, tăng chi giảm thu cũng hơn một ngàn, có điều nhờ quay phim kết thúc trước thời hạn mà này đoạn thời gian bị lãng phí này đã được bù lại.
Nghe vậy, Tiểu Hồng tiểu Lục hít khí lạnh thật sâu: "... ... ... 6000!!! Cũng quá nhiều rồi!"
"Đúng, 6000." Tạ Lan Sinh nói, "Bắt đầu từ sáng mai chúng ta phải vào nội thành đi kiếm tiền."
Tiểu Hồng tiểu Lục mù mờ hỏi: "Kiếm thế nào ạ?" Làm gì mà có thể kiếm được 6000? Đây là thu nhập hai ba năm đi làm của công nhân viên chức bình thường! Hai bọn họ cả đời còn chưa từng thấy nhiều tiền mặt như vậy.
Tạ Lan Sinh nói: "Ngày mai sẽ nói với cả hai."
"Được ạ. ... ... ..." Làm trợ lý, cái gì tiểu Hồng tiểu Lục cũng nghe theo Tạ Lan Sinh.
Tặng hết một vòng, hai chân Tạ Lan Sinh khom xuống, ngồi xổm bên cạnh thùng đồ của mình, cẩn thận lấy ra một đóa hồng đỏ vừa to vừa đẹp cuối cùng trong đó, nhìn không chớp mắt, lại nâng lên bên môi hôn hôn, bỏ vào trong hộp giấy, đặt vào giữa hai chồng quần áo.
Tân Dã có chút hiếu kỳ, dùng bông hoa trong tay mình gõ lên đầu Tạ Lan Sinh: "Bông cuối cùng là tặng ai đấy?"
"Hả? À, tự tặng bản thân đó." Tạ Lan Sinh đóng thùng lại, đứng dậy, cười: "Chính tôi cũng có một bông. Lúc mua hoa ở Tây Đan tôi đã tự nhủ, đợi đến ngày *Gốc rễ* đóng máy, tôi sẽ tự dâng cho mình một bông hoa, phải là đóa lớn nhất đẹp nhất, tự nói với mình rằng: 'Tạ Lan Sinh, chúc mừng, cậu đã quay được *Gốc rễ* rồi. Bộ dạng này của cậu là tôi thích nhất đó.'"
Tự mình dự trù quay điện ảnh, một đường tiến bước thật vất vả.
Tân Dã nhìn nụ cười của đối phương, nghĩ con người Tạ Lan Sinh này thật sự là đồ lập dị chết tiệt.
Tân Dã thậm chí không nhịn nổi nghĩ, kiểu người quái đản như anh nếu yêu một ai đó thì sẽ là cảnh tượng như thế nào.
Đại khái... ... ... Mỗi ngày đều có thể cảm nhận được sự quái đản của anh đối với mình.
Tân Dã thoáng l**m môi.
"Tốt lắm, mọi người!" Không chú ý tới nét mặt của Tân Dã, Tạ Lan Sinh lại vỗ vỗ tay để mọi người yên tĩnh lại, "Để chúc mừng *Gốc rễ* đóng máy đêm nay chúng ta đến Tân Nhai Khẩu ăn đồ Tây An. Mặt khác, chờ *Gốc rễ* xong hậu kỳ tôi sẽ thử bán sang Âu Mỹ, chỉ cần có thể kiếm hơn một ngàn tôi cũng mời khách đến 'Nhà hàng Shanfu' ăn đồ Hàn Quốc, quyết không nuốt lời!"
Âu Dương Niếp Niếp hô to: "Vạn tuế! ! !"
Lúc này, thành Bắc Kinh có cách nói "Tam Đao nhất Phủ", dùng để chỉ nhà hàng nổi danh nhất, đắt đỏ nhất, mà "Nhất Phủ" chính là "Nhà hàng Shanfu", ai từng đến cũng có thể khoe khoang hồi lâu. Nhà hàng được dựng ở ven hồ Tây Hải, tại một ngọn núi, phong cách cổ kính, cùng non sông gấm vóc của Tây Hải tạo thành một tổng thể rực rỡ. Tạ Lan Sinh từng đến một lần, cảm thấy không tệ, có thể ăn đồ nướng Hàn Quốc, còn cả lẩu Hàn Quốc, vô cùng thời thượng. Đoàn phim *Gốc rễ* hiện tại không có tiền, song Tạ Lan Sinh luôn muốn dẫn mọi người đi một lần, "Có nạn cùng chịu có phúc cùng hưởng".
... ... ... ...
Buổi tối quả thực là ăn đồ Tây An, tại "Quán cơm Tây An" ở Tân Nhai Khẩu. Đồ ăn nơi này là chính thống, là do nhóm đầu bếp của tiệm Tây An và quán Paomo cùng mở, món ăn Halal cùng thịt dê Paomo đều có thể nấu hết, lại thêm xiên nướng ở cửa, từng là món ăn nức tiếng Bắc Kinh một thời. Nghe nói, Chủ Tịch Mao cùng Nguyên soái Bành từng đặc biệt đến ăn Paomo. Tạ Lan Sinh cảm thấy quán cơm Tây An giá cả vừa phải, phù hợp bọn họ, hơn nữa cũng coi như quán ăn đặc sắc, danh tiếng cao, để làm nhà hàng mừng đóng máy cũng tạm chấp nhận được.
Hương vị nơi này quả thật không tồi, Niếp Niếp ăn không ngừng tay, quay phim Kỳ từ Mỹ về ngay cả đầu cũng không ngẩng lên. Chỉ có Tân Dã, mặc áo sơmi màu xám đen, ăn một chút thịt, uống một chút canh, Tạ Lan Sinh cảm thấy đối phương như thể đang ăn đồ Tây, như là... ... ... Ừm, McDonald vậy.
Càn quét xong đồ ăn, mọi người trao đổi phương thức liên lạc, hẹn hò sau này có cơ hội lại đến Bắc Kinh tụ hội. Tất cả mọi người có một chút thương cảm, cùng nhau hồi tưởng quá trình quay *Gốc rễ*, quá trình ra đời, mỗi một cảnh diễn mỗi một bữa cơm, từng suy sụp từng khó khăn, nói mãi đến khi quán cơm đóng cửa. 11 người bọn họ ghi nhớ thật kỹ toàn bộ chi tiết khi chung sống, đến tận khi bà chủ quán đến đuổi người. Mỗi người đều nhìn khóa vào những "Chiến hữu" khác trong đoàn, nỗ lực khắc ghi dung mạo ngũ quan những người này trong tâm, bởi vì, trong lòng bọn họ kỳ thật biết rõ, một khi chia lìa, lần tới gặp lại chẳng hay là năm tháng nào.
Người bôn ba trên trần thế này, đi tới đi lui rồi sẽ tan rã.
Chờ ăn xong bữa "Tiệc đóng máy" này, Niếp Niếp trở lại quê nhà, chờ Tạ Lan Sinh bán được bản quyền tại liên hoan phim rồi "Một đêm thành sao". Kỳ Dũng sẽ dạo chơi ở Bắc Kinh, sau đó lại tự mình đến Thâm Quyến ngắm cảnh, Tạ Lan Sinh muốn bỏ tiền mua vé, Kỳ Dũng lại nói "Thôi thôi". Hắn muốn ngồi máy bay, không muốn đi tàu hỏa, sau sáu tuần chung sống hắn cũng không muốn chèn ép Tạ Lan Sinh nữa. Sầm Thần thì muốn về quê cùng các bạn bè mở công ty MTV, thuận tiện chờ lời mời làm âm thanh cho bộ điện ảnh kế tiếp của Tạ Lan Sinh. Về phần Tân Dã, hai nước Trung Mỹ đều có công ty mời y tham gia đóng phim, y vẫn đang cân nhắc, một tháng sau sẽ đến Thượng Hải bàn khả năng hợp tác, tạm thời ở lại chỗ Tạ Lan Sinh.
... ... ... ...
Sáng sớm ngày hôm sau, tiểu Hồng tiểu Lục quả nhiên đã biết.
Lúc này vừa vặn là cuối tháng tám, các đại trường cao đẳng đại học đang huấn luyện quân sự, sắp khai giảng, mà Tạ Lan Sinh học đạo diễn, biết chụp ảnh, lại biết cả vẽ tranh. Vì thế, anh vừa tham khảo bản đồ Bắc Kinh, vừa đi đường với quan sát, thế mà tự vẽ được một phần bản đồ đại học Thanh Hoa! Còn copy ra hai ba trăm tấm!
Đại học Thanh Hoa đất rộng, nhiều tòa, vì cái gọi là "Thống nhất phong cách" các tòa đều được xây bằng gạch đỏ, sinh viên mới căn bản không phân biệt nổi, thậm chí ngay cả ký túc xá cũng không nhận ra được. Tạ Lan Sinh thì chế tạo ra series sơ đồ trường học made by Tạ Lan Sinh, chỉ ra từng mốc kiến trúc quan trọng, để nhóm sinh viên mới vừa nhìn đã hiểu. Bản đồ này còn đồng thời vẽ cả khu liên quan xung quanh. Bên trên đó, chỗ nào có quán cơm Đông Bắc, quán cơm Quảng Đông, chỗ nào có thể gọi điện thoại đường dài, chỗ nào có sửa xe, chữa giày, chỉnh ô may quần áo, chỗ nào có sạp báo chí, chỗ nào có nhà sách Tân Hoa, chỗ nào có... ... ... Đều cực kỳ rõ ràng. Bởi vì bản thân là người Bắc Kinh, Tạ Lan Sinh "Phỏng vấn" mấy bạn học Thanh Hoa mà anh còn nhớ, tiếp đó, tại mặt sau bản đồ, anh cung cấp các món tủ cùng các món giá rẻ của một loạt nhà hàng quán ăn lớn, còn có sạp báo nào giảm giá các loại thông tin sinh hoạt, thông tin thực dụng. Đại học Thanh Hoa không phát bản đồ, đây là một cơ hội kiếm tiền.
Tạ Lan Sinh để tiểu Hồng tiểu Lục bán trước ký túc xá tân sinh viên, hai lăm xu một tấm, bán đồng giá, quả nhiên cực kỳ hút hàng. Không chỉ có tân sinh viên đa hệ, năm nhất vừa nhập học, thậm chí không ít đàn anh đàn chị vừa vặn đi ngang qua cũng bỏ tiền mua!
Còn cháy hàng hơn cả trong tưởng tượng!
Tạ Lan Sinh còn bán cả bản đồ chợ Bắc Kinh cùng thẻ điện thoại.
Anh đã nghiên cứu qua, cuối cùng khẳng định"Thẻ từ điện thoại" là thứ hàng mới xịn xò, cho dù là ở thủ đô Bắc Kinh. Mấy ngày hôm trước, *Báo bưu điện nhân dân* mới vừa giới thiệu công ty điện tín đang dốc sức mở rộng nghiệp vụ thẻ từ điện thoại. Chỉ nghĩ cũng hiểu được, việc công ty điện tín dốc sức khuếch trương đã minh chứng cho việc nó sẽ trở nên thông dụng.
Trước kia, dân chúng nhận gọi điện thoại chủ yếu dựa vào "Báo trạm điện thoại". Điện thoại công cộng có người trông coi, bình thường thiết lập bên ngoài khu dân cư. Điện thoại được kê trên bàn gỗ nhỏ, đường dây được nối vào trong nhà. Nếu có điện thoại tìm xxx, bác gái trông trạm điện thoại sẽ gọi to "Trương Tam!" "Lý Tứ!". Có điều, bởi rằng điện thoại thường bị "Bác gái trông coi" chiếm đoạt, "Ba lần không gọi sáu lần không hô", năm 1981, trên đường Bắc Kinh xuất hiện một vài chiếc điện thoại trả tiền không người trông coi, song tay cầm một nắm tiền xu đi gọi điện thoại cũng không tiện lắm. Vì thế, năm 1989, lại nhập "Máy thẻ Tamura" do Nhật Bản sản xuất, hơn nữa bắt đầu trang bị điện thoại thẻ từ ở khách sạn cùng nhà hàng. Người dùng có thể gọi điện thoại, còn có thể nhìn được số tiền cần trả, số dư còn lại, vô cùng tiện lợi. Đến lúc này, Bắc Kinh đã trang bị gần 200 chiếc điện thoại thẻ từ dành cho đại chúng, nhân số sử dụng đang nhanh chóng tăng trưởng.
Thứ Tạ Lan Sinh nhìn trúng là thẻ từ điện thoại đang đà phát triển.
Anh để trợ lý tiểu Hồng tiểu Lục chào hàng thẻ điện thoại với nhóm tân sinh viên: "Điện thoại xu cần xếp hàng, hơn nữa mùa đông Bắc Kinh rất lạnh, đứng trong tuyết gọi điện thoại sẽ bị lạnh cóng hỏng ngón chân, cực khó chịu, các bạn gái cũng không an toàn. Nhưng máy thẻ từ đặt trong quán ăn, bên cạnh còn có hệ thống sưởi, bất kể nói chuyện bao lâu trên người vẫn ấm áp, lại còn chẳng phải lo lắng có kẻ xấu! Mạng của chúng ta quan trọng hơn nhiều! Với lại, chuẩn bị một đống tiền kim loại cũng có chỗ bất tiện, thế nào cũng phải nhờ người đổi tiền khắp nơi!" Tiểu Hồng tiểu Lục còn chỉ chỉ sơ đồ Thanh Hoa của Tạ Lan Sinh: "Có nhìn thấy không? Nơi này, nơi này, hai quán cơm khoanh đỏ này đều có thể gọi điện thoại thẻ từ đó."
Hai người bọn họ còn cầm một tờ *Báo bưu điện nhân dân* của nhà nước, chỉ vào bài báo *Thẻ điện thoại —— một tài nguyên của công ty điện tín* nói: "Thấy không này? Bộ thông tin đang tuyên truyền, phía chính phủ cũng thúc đẩy, thứ đồ này tốt lắm đấy! Mỹ Nhật đều đang sử dụng nó! Sau này khẳng định còn có thể xuất hiện càng nhiều điện thoại thẻ nữa!"
Thẻ từ điện thoại của Tạ Lan Sinh có giá trị 10 đồng, 20 đồng, cũng có cả 50 cùng 100 đồng. Anh bán 10 đồng kiếm được 5 xu, 20 đồng có thể kiếm 1 đồng, 50 thì là 2 đồng 5, 100 thì là hẳn 5 đồng, lợi nhuận khả quan.
Vào ngày đám năm nhất Thanh Hoa khai giảng, sơ đồ trường học lại thêm thẻ điện thoại đồng thời được chào hàng. Sau khi buôn bán một ngày, Tiểu Hồng tiểu Lục lãi 200, trong đó bán bản đồ lãi 100, thẻ điện thoại lãi 100.
Hai bọn họ đếm tiền mặt, đều sợ ngây người.
"Được! Rất khả quan!" Thấy tin báo thắng lợi, Tạ Lan Sinh càng hăng hái, lại vẽ bản đồ các cơ sở giáo dục cao đẳng của Bắc Kinh. Bắc Kinh được xưng là "Kinh đô Văn hóa", mật độ trường học rất lớn, Tạ Lan Sinh ban ngày khảo sát, buổi tối chế tác, vừa vẽ vừa viết, tiểu Hồng tiểu Lục thì phân công nhau đến các trường mục tiêu để làm ăn. Hai bọn họ sau khi tách ra một ngày ước chừng có thể kiếm ba bốn trăm. Thanh Hoa, Bắc Đại, Nhân Đại, Bắc Bưu, Trung Hí, Bắc Ảnh, Trung ương dân tộc... ... ... Khắp các cơ sở lớn tại Bắc Kinh đều có bóng dáng bọn họ. Có điều, bởi vì nguyên nhân cá biệt, sản lượng tiêu thụ tại Bắc Đại có kém hơn một chút.
Tân Dã dù sao cũng là Ảnh đế, không tiện đi bán hàng, lại nói, y cũng không muốn nhúng tay vào. Y hiếm khi chạy loạn, mà mỗi ngày đều đến quán cafe đọc sách tiếng Anh của mình. Tạ Lan Sinh cũng từng ngó qua, phát hiện có sách điện ảnh, có sách quản lý, còn cả kinh tế, tài chính, thị trường, đủ loại vô cùng lộn xộn. Tốc độ đọc sách của Tân Dã rất nhanh, cơ bản chỉ là loạt xoạt lật, tốc độ nhanh hơn nhiều so với đọc tiếng Trung. Tạ Lan Sinh rất nghi hoặc, không biết Đại ảnh đế Tân sau này rốt cuộc muốn làm gì. Nếu y muốn bàn chuyện đóng phim, thì hẳn là muốn làm diễn viên, nhưng mà y lại điên cuồng đọc đủ loại sách chuyên ngành thương mại, tựa hồ là muốn làm ông chủ lớn. Tạ Lan Sinh cảm giác chính bản thân Tân Dã cũng chưa nghĩ tới, song đối phương lại cố tình thể hiện bộ dạng trong lòng đã quyết, vô cùng quỷ dị.
... ... ... ...
Bản đồ tự chế chỉ được chú ý trong thời gian có hạn, khai giảng một thời gian liền không bán được nữa. Tạ Lan Sinh vẽ đến hai tay tê rần, ngón tay sưng phồng, hai mắt hoa lên, mới đuổi kịp được, rốt cuộc đến ngày 1 tháng 9 thu gom lại được 6000 đồng.
Cuối cùng có thể bước vào hậu kỳ rồi.
Cảm xúc của anh sôi sục.