Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập
Gốc rễ (Chương 18)
Independent Filmmaker/Nhà Làm Film Độc Lập thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 18: Gốc rễ
Đối với khâu hậu kỳ của bộ phim "Gốc rễ", ngay từ đầu, Tạ Lan Sinh đã dự định gửi sang Úc để xử lý, bao gồm cắt ghép biên tập, phối sáng, tráng phim, lồng nhạc.
Tại đại lục Trung Quốc, do không được cấp phép quay phim điện ảnh, thậm chí việc tráng phim nhựa cũng bị cấm. Khi các xưởng tráng phim nhận đơn, bước đầu tiên là kiểm tra giấy tờ xem có đủ điều kiện hay không. Bởi vậy, bộ phim này của Tạ Lan Sinh buộc phải đưa ra nước ngoài tráng, kể cả Hồng Kông. Hơn nữa, Tạ Lan Sinh luôn cho rằng trình độ kỹ thuật của các xưởng in tráng trong nước còn lạc hậu, thậm chí có thể xảy ra những sai sót cơ bản như trục trặc máy móc hay dung dịch tráng phim không ổn định, khiến toàn bộ nỗ lực đổ sông đổ bể.
*Công khuy nhất quĩ (功亏一篑): Việc sắp đặt dang dở, chỉ thiếu một chút nữa là hoàn thành nhưng lại thất bại.
Về địa điểm tráng phim, Tạ Lan Sinh chọn Úc. Úc là quốc gia có kỹ thuật tráng phim tốt nhất thế giới, thậm chí các bộ phim hành động của Hollywood cũng thường xuyên gửi đến đây làm hậu kỳ. Công ty Úc làm việc rất nghiêm túc, chất lượng dựng phim vượt trội, nắm được nhiều kỹ xảo nhỏ mà các xưởng trong nước không biết, và chi phí cũng không cao hơn Hồng Kông là mấy.
Với ngân sách hạn hẹp, Tạ Lan Sinh lựa chọn công ty ABC LAB, đơn vị đứng đầu trong mức dự toán của mình.
Tài chính của Tạ Lan Sinh vô cùng eo hẹp, không đủ để yêu cầu đối phương tráng trước bản mẫu thử. Anh chỉ có thể thảo luận phương án cắt ghép biên tập qua điện thoại, để nhân viên LAB trực tiếp cắt ghép. Chất lượng của "Gốc rễ" sẽ được quyết định trong khoảng thời gian này.
Thông thường, khi quay phim, đoàn làm phim sẽ vừa quay vừa cắt ghép. Có thể xảy ra lỗi, vì vậy sau mỗi đoạn quay, đạo diễn sẽ mang đi tráng thử. Đội ngũ sản xuất sẽ họp vài ngày một lần để xem bản mẫu, kiểm tra cảnh quay, ánh sáng, di chuyển camera, diễn xuất, xem có lộ hậu trường không. Nếu phát hiện vấn đề, họ sẽ quay bổ sung ngay; nếu không có vấn đề, biên tập viên của xưởng sẽ cắt ghép phim âm bản. Đến khi đạo diễn đóng máy, phần dựng phim cơ bản cũng hoàn thành bước cắt thô. Nhưng với ngân sách eo hẹp, Tạ Lan Sinh không thể chịu nổi khoản chi phí như vậy.
Tạ Lan Sinh gửi bản kịch bản phân cảnh gốc cho LAB. Kịch bản phân cảnh của anh thiết kế từng ô từng ô vô cùng rõ ràng, không hề sơ sài. Trên kịch bản gốc, Tạ Lan Sinh còn ghi chú chi tiết bằng tiếng Anh. Lúc viết từng dòng, anh vô cùng nghiêm túc, như đối xử với báu vật, thậm chí còn mất hai ngày đặc biệt để luyện viết chữ tiếng Anh. Chữ tiếng Anh không dễ mua, anh phải chạy qua mấy hiệu sách mới tìm được.
Khi gọi điện thoại cho biên tập viên của LAB, tay Tạ Lan Sinh run rẩy, lạnh toát.
Anh nói với giọng tiếng Anh lắp bắp: "Chào anh... Tôi là đạo diễn độc lập đến từ Trung Quốc. Tôi không thuộc bất kỳ xưởng sản xuất quốc doanh nào, hoàn toàn tự chủ tài chính. Tôi đang quay bộ phim nghệ thuật "Gốc rễ". Hiện tại, tiền của tôi chỉ đủ để tráng phim một lần. Tôi không thể xem bản mẫu thử, thậm chí không thể xem phim âm bản. Sau khi tráng phim xong, sẽ trực tiếp biên tập, không có khả năng sửa lại."
Tạ Lan Sinh đã liên hệ vài lần với phòng chăm sóc khách hàng của ABC LAB, biết rõ 25 vạn đồng của mình có thể làm được những gì. Mỗi bước hậu kỳ đều vô cùng tốn kém, chỉ tính riêng việc tráng phim đã mất vài vạn mỗi lần. Đi Úc cũng vô cùng tốn kém, vé máy bay tốn vài ngàn, chưa kể tiền ăn ở.
Biên tập viên dựng phim tên Nathan, đã có 20 năm kinh nghiệm, vô cùng giàu kinh nghiệm. Ngay cả ông cũng bị yêu cầu của Tạ Lan Sinh khiến sợ hãi, nói: "Wow, đạo diễn Tạ, bình thường chúng tôi không đề nghị khách hàng lựa chọn phương thức này. Không biết ngài đã tìm hiểu kỹ chưa? Phim ảnh nếu đã cắt ghép, muốn sửa chữa lại sẽ không dễ dàng. Chúng tôi đề nghị không động đến bản gốc, chỉ cắt ghép bản copy thôi."
Tạ Lan Sinh nói: "Tôi biết." Phim nhựa sau khi tráng, lên hình, khóa ảnh, phơi khô xong sẽ trở thành phim gốc, là phim âm bản. Mà phim gốc chỉ có một, vô cùng quý giá.
Anh không chỉ biết mà còn từng đến xưởng tráng phim. Trong đại sảnh tráng phim tràn ngập mùi halogen bạc, pha lẫn với mùi phim nhựa, còn nồng nàn hơn cả hương vị hormone. Trên bàn làm việc có máy cắt phim nhựa, còn có bút đánh dấu màu trắng dùng để ký hiệu. Lúc ấy, nhà máy kia là máy tự động để cắt ghép biên tập, bên dưới treo bản hình ảnh gốc, bên trên là bản âm thanh gốc. Một bộ phim điện ảnh nội địa bình thường ít nhất phải dùng mười cuộn phim nhựa, gom lại thành chiều dài 3000 mét, khiến Tạ Lan Sinh khắc sâu ấn tượng. Nhóm thợ cùng đạo diễn, quay phim trao đổi về việc đánh sáng nền lúc trước, khiến đối phương phải cân nhắc chu toàn, bởi vì hậu kỳ rất khó điều chỉnh.
Dừng một chút, Tạ Lan Sinh nói: "Chuyện là thế này... Tôi đã gửi bảng phân cảnh đến quý công ty."
"Vâng, tôi đã nhận được rồi."
"Vâng, ngài có thể thấy, bảng phân cảnh có phần chi tiết, thứ tự lên hình của mỗi đoạn đều được ghi chú ở cột thứ hai bên dưới. Đồng thời, bởi vì cần tiết kiệm phim nhựa, chúng tôi hầu như mỗi cảnh chỉ quay một lần. Duy nhất có ba cảnh quay hai lần là trang 65, trang 130 và trang 195 trong kịch bản gốc. Mấy chỗ này xin đều sử dụng đoạn quay cuối cùng, tôi đã ghi chú vào chỗ trống trong bảng phân cảnh gốc. Tôi nghĩ mấy cái này sẽ giảm chút độ khó cho biên tập của LAB... Còn nữa, để cung cấp thêm chút thuận tiện cho hậu kỳ, tại trường quay chúng tôi chỉ dùng tiếng Anh để nói viết thứ tự cảnh cùng nội dung quay, có thể đối chiếu lại."
Nathan dường như đã quen thói cân nhắc, tốc độ nói rất chậm: "OK... OK... Tôi đã hiểu rồi..."
"Xin lỗi, tôi cũng không có tiền để đến Sydney..." Trong giọng nói nhẹ nhàng của Tạ Lan Sinh mang theo sự kiên trì, "Tôi chỉ có thể sử dụng điện thoại giải thích dàn ý bộ phim, nội dung, tính cách nhân vật, còn cả bức thư này với ngài."
"Vâng, mời ngài."
Tạ Lan Sinh chậm rãi đọc bản thảo tiếng Anh của Tân Dã đã chỉnh sửa, hơn nữa còn đảm bảo Nathan hiểu mỗi một câu, mỗi một từ anh nói. Anh còn luyện tập qua với Tân Dã, Tân Dã nói y có thể hiểu được.
Nathan cũng rất nghiêm túc lắng nghe, còn hỏi lại mấy vấn đề, Tạ Lan Sinh đều đáp lời. Nathan vẫn hy vọng Tạ Lan Sinh có thể tráng thêm một bản mẫu, cũng tự mình đến Úc liên hệ cùng phòng thí nghiệm, song Tạ Lan Sinh thật sự không có tiền.
Cuối cùng, Tạ Lan Sinh nói: "Nathan, chúng tôi là đoàn làm phim độc lập thứ nhất hoặc thứ hai tại đại lục Trung Quốc. Chúng tôi thật sự hy vọng có thể chế tác ra một bộ phim tốt, làm một khởi đầu tốt đẹp cho điện ảnh độc lập Trung Quốc. Thả con săn sắt bắt con cá rô, mang lại một chút linh cảm, một chút khích lệ cho các ekip điện ảnh tương tự."
*Nguyên văn: 抛砖引玉 (phao chuyên dẫn ngọc): thả con tép bắt con tôm; dựa theo tích Thường Kiến rất hâm mộ thơ Triệu Hổ, biết Triệu sắp đến vãn cảnh chùa Linh Nham, Thường bèn đến trước đề hai câu thơ. Hôm sau, Triệu đến, thấy bài thơ dở dang, liền đề thêm hai câu nữa, thành một bài thơ tứ tuyệt rất hay.
Nathan nói: "Tôi đã hiểu."
"Tôi..." Tạ Lan Sinh hầu như cầu xin nói, "Tôi không biết nên nói như thế nào. Nhưng mà, giả như ngài có thể xử lý nó như thể cuộn phim của chính ngài, tôi nhất định sẽ cảm kích ngài từ tận đáy lòng, hơn nữa vĩnh viễn khắc ghi sự thiện lương này của ngài." Anh hy vọng có thể nhận được sự ủng hộ.
Nghe được câu "Always remember your kindness", Nathan bị chấn động, sau một lúc lâu mới nói, "Nói thật, chỉ biên tập một lần, tráng một lần, cho dù đối với tôi mà nói cũng là một thách thức tương đối lớn. Nếu kinh phí của các ngài hữu hạn tôi cũng không nhiều lời làm gì. Tôi không thể đảm bảo bất cứ chuyện gì, tôi chỉ có thể nói, dẫu mức tiền đơn này rất nhỏ nhưng tôi nhất định sẽ làm hết sức."
Tạ Lan Sinh nói: "Cảm ơn, cảm ơn."
Buông điện thoại, anh thở phào một hơi lớn, cảm giác bản thân cực kỳ may mắn.
Đã thu xếp xong. Tạ Lan Sinh tin tưởng Nathan, tin tưởng đối phương có thể mang đến cho "Gốc rễ" thủ pháp biên tập hợp lý nhất cùng phương thức thể hiện hoàn mỹ nhất, cũng tin tưởng Nathan sẽ không biên tập hỏng "Gốc rễ" vốn tương đối đơn giản.
...
Mang máy quay trả lại cho Bắc Điện, mang dàn đèn trả lại cho bạn cùng phòng khoa chính quy Trương Thế Kiệt Vương Trung Mẫn mới mở công ty quảng cáo (chương 1), Tạ Lan Sinh chỉnh sửa lại mấy cuộn phim nhựa theo trình tự xong xuôi, liền trịnh trọng đi đến bưu cục.
Anh muốn gửi phim nhựa "Gốc rễ" đến Úc xa xôi.
Tiểu Hồng tiểu Lục không ở đây, Tân Dã đã đi Thượng Hải, Tạ Lan Sinh chỉ có thể một mình đích thân đi giải quyết bưu kiện.
Cạnh nhà Tạ Lan Sinh là bưu cục đường Đông Tứ Thập, Tạ Lan Sinh mua ở quầy một thùng carton lớn, thật cẩn thận bỏ phim nhựa "Gốc rễ" đã được niêm phong kín vào, ghi trọng lượng, dán tem. Kế đó bưng thùng carton, tay phải lấy một tờ giấy trắng, hỏi bác gái đứng quầy đối diện: "Tờ ghi chú này, có thể dán trên thùng không ạ? Dán chỗ nào thì phù hợp ạ?"
Bác gái đứng quầy cực kỳ không kiên nhẫn, hỏi: "Đây là cái gì?" Bác gái Bắc Kinh giọng siêu lớn, giống như mẹ của Tạ Lan Sinh năm gần đây cũng có xu hướng này, Tạ Lan Sinh cứ luôn cảm thấy không ổn.
Tạ Lan Sinh đáp: "Ghi chú cho hải quan ạ."
"Gì?"
Tạ Lan Sinh lại lớn tiếng thêm một chút: "Ghi chú cho hải quan ạ."
Đây là thứ Tân Dã bảo anh cần chuẩn bị. Tạ Lan Sinh sống hơn 22 năm chưa từng gửi hàng quốc tế, cũng không biết phim nhựa điện ảnh gửi sang Úc cần kiểm tra cửa khẩu. Song mấy ngày hôm trước, ngay tại lúc anh mới vừa hạ quyết tâm muốn đi Úc làm hậu kỳ, Tân Dã gọi điện thoại cho anh nói "Tất cả bưu kiện gửi nước ngoài đều có thể bị hải quan quốc gia đối phương mở thùng để kiểm tra xác thực", bảo anh chuẩn bị một cái tờ "Attention" bắt mắt dán trên thùng, đồng thời cũng dán tại mỗi hộp phim nhựa.
Trên tờ giấy trắng, có dòng đề xuất Tạ Lan Sinh viết bằng song ngữ cho hải quan: 【 Bên trong có chứa phim nhựa, không thể gặp sáng, khẩn cầu hải quan mở thùng cẩn thận. 】Dùng bút đen nét lớn, vô cùng dễ thấy.
Dẫu biết bưu cục cũng không quản quay phim trái phép, nhưng Tạ Lan Sinh vẫn chột dạ, cầm tờ giấy che che giấu giấu, sợ bị nhìn ra là một kẻ xấu mưu đồ bất chính.
"Ghi chú á?" Giọng nói bác gái Bắc Kinh kinh người, một phen đoạt lấy tờ ghi chú trong tay Tạ Lan Sinh, nhìn lướt qua, có chút sáng tỏ, lại khẽ khàng quăng về, nói, "Đặt ở kia đi, lát nữa sẽ dán cho cậu." Lúc Tạ Lan Sinh dán tem bà đã bắt đầu phục vụ khách hàng sau, lúc này Tạ Lan Sinh quay lại, việc trong tay bà cũng vẫn chưa xong.
"Cảm ơn cảm ơn, thật vất vả cho ngài rồi." Có điều, lời mặc dù đã nói xong nhưng Tạ Lan Sinh vẫn chưa chịu rời đi, như mai phục đứng ở nơi đó.
Bác gái đứng quầy lại liếc nhìn anh một cái: "Được rồi, bỏ đó đi! Cậu đi được rồi đấy!"
Tạ Lan Sinh lại vui vẻ cười: "Chị gái ơi, cái ghi chú này quan trọng lắm. Em biết chị sẽ không quên đâu, nhưng vẫn là muốn tận mắt thấy nó được dán lên thùng, để bản thân an tâm thôi mà."
Bác gái mím môi, không nói nữa, lật ngược kiện hàng trong tay kêu rầm rầm, khiến chủ kiện hàng trắng mắt liếc xéo Tạ Lan Sinh một cái, chê anh nhiều chuyện. Song Tạ Lan Sinh đặc biệt kiên trì, đứng im tại chỗ không động đậy.
Chờ xử lý xong kiện hàng trong tay, bác gái đứng quầy vô cùng thô bạo lôi thùng đồ của Tạ Lan Sinh lại, bôi keo dán lên tờ ghi chú, dán vào cạnh thùng bên cạnh, lại "Vụt" một tiếng quăng phim nhựa bảo bối của Tạ Lan Sinh vào đống đồ đằng sau, nói: "Được chưa hả?! Dán rồi đó! Đi được chưa?"
"..." Tạ Lan Sinh sờ sờ mũi, nói, "Cảm ơn cảm ơn, vất vả cho ngài rồi." Bị quăng một cái anh rất đau lòng, có điều mấy cuộn phim nhựa đã được gửi đi, ghi chú cho hải quan cũng đã dán, anh hoàn thành được việc lớn, vẫn là vui vẻ.
Đi ra khỏi Đông Tứ Thập, Tạ Lan Sinh ngay cả đi đường cũng thấy phấn khởi.
Anh đi mấy bước, càng lúc càng tung tăng, càng đi càng nhanh, một phút đồng hồ sau rốt cuộc chạy đến đầu đường Bắc Kinh, xuyên qua ngã tư đường, xuyên qua đám người, gió hất bay tóc mái, anh tựa như một chú chim đang đón gió.
...
Có điều, sự hưng phấn của anh chỉ kéo dài ước chừng mười lăm phút.
Vừa về đến nhà, Tạ Lan Sinh liền tỉnh táo lại, bắt đầu trở nên lo được lo mất đứng ngồi không yên.
Bất đồng với sự phấn chấn sau khi gửi bưu điện, Tạ Lan Sinh trong nháy mắt cảm thấy trong lòng trống trải, ngay cả lời lảm nhảm của cha mẹ cũng chẳng để tâm tới.
Công tác của anh đã hoàn thành, việc hiện tại có thể làm chỉ có chờ đợi.
Giống như đôi câu ba lời về người mẹ chờ đợi đứa con đi làm ăn xa, Tạ Lan Sinh cũng lo sợ bất an, ngày đêm chong mắt trằn trọc.
Anh như có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, khi rảnh rỗi liền không ngừng hồi tưởng từng chi tiết khi đang quay. Một hồi cảm thấy chỗ này không tốt, hồi kia cảm thấy chỗ kia chưa ổn, muốn sửa chỗ này rồi lại chỉnh chỗ kia, nhưng mà bởi vì biết hết thảy đều đã không có khả năng nữa, liền phí công than thở.
Anh dùng kính phóng đại độ lớn nhất cùng ánh mắt hà khắc nhất với tác phẩm "Gốc rễ" này, dù rằng biết rõ những người xem nó căn bản có thể sẽ không để ý, song vẫn thấy khó chịu.
Kỳ lạ là anh chưa bao giờ hoài nghi Kỳ Dũng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng tiêu điểm có thể bị sai không, hình ảnh có thể bị hỏng không. Ở trong mắt anh, Tân Dã, Niếp Niếp, Kỳ Dũng, Sầm Thần bằng lòng đến hỗ trợ cũng đã là phúc lợi lớn nhất. Anh không nên chỉ trích điều gì, đối tượng duy nhất có thể chỉ trích cũng chỉ có chính anh mà thôi.
Có khi, bởi vì không muốn quá xoắn xuýt, Tạ Lan Sinh sẽ dời sự chú ý của bản thân, nghĩ đến Tân Dã.
Ngày Tân Dã đi Thượng Hải, Tạ Lan Sinh từng hỏi Tân Dã sau này muốn làm gì.
Lúc ấy Tân Dã nói: "Tạm thời là muốn làm diễn viên."
Mà Tạ Lan Sinh lại ngạc nhiên nói: "Vì sao lại là 'tạm thời muốn làm'?"
Tân Dã cười cười: "Bởi vì một chuyện muốn làm khác hiện tại chưa thể làm được."
"Là gì vậy?" Tạ Lan Sinh chỉ cảm thấy nghi hoặc —— Tân Dã còn có thứ không làm được ư? Trẻ tuổi, anh tuấn, tháo vát sành sỏi, cha dượng lại còn là old money tại LA nữa.
Tân Dã cười cười, không có trả lời.
Nhìn ra Tân Dã không định giải thích, Tạ Lan Sinh lại xác nhận với y: "Cho nên, cậu tổng cộng có hai việc muốn làm, một trong đó là làm diễn viên, ngoài ra còn có một cái khác, đúng không?" Vô cùng kỳ lạ, Tạ Lan Sinh luôn luôn cho rằng bản thân thiên phú hữu hạn, cả đời chỉ có thể làm một chuyện, mà Tân Dã thì nhất định là có thể đồng thời hoàn thành mấy sự nghiệp liền.
Tân Dã gật đầu, thừa nhận: "Đúng vậy. Kỳ thật khi mới tốt nghiệp Harvard... Cảm thấy đóng phim quá nhàm chán, có điều sau mấy tháng chung sống cái nhìn của tôi đã thay đổi. Làm điện ảnh... Rất thú vị. Trình độ của tôi còn xa mới đủ. Nếu muốn kể chuyện, muốn giúp anh diễn giải cốt truyện, tôi còn cần đi quan sát đủ loại người muôn hình muôn vẻ, lý giải các lập trường khác nhau, lại dùng sự gọt giũa của bản thân để đưa ra kỹ xảo thực hiện nhấn mạnh, phóng đại. Điều này cũng quá thú vị. Tôi hy vọng có một ngày bản thân có thể thật sự cảm thấy thỏa mãn, sau đó..."
Câu kế tiếp Tân Dã không nói. Mãi đến rất nhiều năm về sau, Tạ Lan Sinh mới biết được lời lược bớt lúc ấy của Tân Dã là "Thực hiện giấc mộng, hoàn thành nghệ thuật. Của anh."
Khi đó ánh mắt Tân Dã sâu thẳm, Tạ Lan Sinh chỉ cảm thấy nghi hoặc, nhưng hoàn toàn nhìn không rõ.
Song anh kỳ thật cảm thấy có chút liên quan đến mình. Anh là một người tinh tế, thường xuyên có sự nhạy bén thấu suốt cùng năng lực "Dự đoán tương lai". Anh 22 tuổi, đắm mình lập nghiệp, đối với chuyện tình cảm ngây ngô ngốc nghếch, nhưng dựa vào bản năng mơ hồ thoáng thấy một góc của tương lai kia.
...
Tạ Lan Sinh cứ như vậy trải qua một tuần khó khăn trong tình trạng tự kiểm điểm cùng lo lắng.
Một tuần này, nói dài thì dài, nói ngắn kỳ thật cũng rất ngắn. Anh thường xuyên miên man suy nghĩ lại bất chợt phát hiện bản thân đã ngồi ngơ ngẩn mấy tiếng đồng hồ. Cả buổi sáng, cả một chiều, suốt buổi đêm, cứ như vậy, thời gian vùn vụt trôi trong khoảng trống. Mỗi đêm đi ngủ, rồi mở mắt, lại là một ngày mới.
Bắc Kinh sáng sớm nay có sương mù, mênh mông một sắc trắng mờ, Tạ Lan Sinh đương lúc sốt ruột cuối cùng lại nhận được điện thoại của biên tập dựng phim Nathan tại công ty hậu kỳ, là điện thoại đường dài từ Úc. Cha của Tạ Lan Sinh là kỹ sư trưởng trong đơn vị, trong nhà có điện thoại cố định, vào năm 1991 là cực kỳ hiếm có. May nhờ chiếc điện thoại này, Tạ Lan Sinh mới có thể nhận được điện đường dài.
"Hello," Giọng nói quen thuộc kia của Nathan truyền ra từ ống nghe: "Đạo diễn Tạ có ở đó không vậy?"
Tạ Lan Sinh đáp: "This is he." Cũng không biết là vì cái gì, Tạ Lan Sinh nhận ra một chút bất đắc dĩ trong giọng nói của Nathan.
Anh hy vọng là bản thân nghĩ nhiều.
Ngay sau đó, Nathan nói: "Đạo diễn Tạ, công ty chúng tôi mới vừa nhận được toàn bộ phim nhựa "Gốc rễ"."
"Vâng," Tạ Lan Sinh thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Thật tốt quá."
Xem ra quả nhiên là anh nghĩ nhiều rồi.
Hết thảy tiến triển đều rất thuận lợi. Bưu cục cũng không làm thất lạc đồ. Phim nhựa của anh đã được gửi đến nơi, kịch bản phân cảnh cũng vậy, không xuất hiện bất cứ vấn đề nào ngoài ý muốn. Anh đã kiểm tra qua phim nhựa, hẳn là không có xước sát gì, mà kỳ thật anh vẫn có thể chịu được hư hại trong mức độ nhỏ. Kỳ Dũng cũng không có khả năng xảy ra sự cố quay lớn gì, phải biết rằng, Kỳ Dũng chính là quay phim có thể hành nghề tại Hollywood.
Tạ Lan Sinh nghĩ bản thân thi thoảng có lẽ nhạy cảm quá mức, cũng không biết là tốt hay xấu.
"Chỉ là..." Nathan ngập ngừng, tựa hồ cảm thấy khó có thể mở miệng. Có điều, sau một lúc lâu, ông rốt cuộc mới mở lời, "Đạo diễn Tạ, có một chuyện thế này... Phim nhựa khi đến hải quan Úc, nhân viên hải quan phụ trách kiểm hàng có chút hiểu biết, anh ta thấy đơn khai báo hải quan ghi 'phim nhựa', địa chỉ nhận hàng cũng là một xưởng xử lý hậu kỳ điện ảnh. Nhưng mà địa chỉ gửi hàng lại là cá nhân chứ không phải địa chỉ công ty, liền biết đây là không thứ bình thường.
Bởi trước giờ hàng hóa gửi đến công ty xử lý hậu kỳ điện ảnh tại Úc đều từ mấy địa chỉ cố định, ví dụ như, Bắc Kinh thì đều từ Bắc Ảnh. Vì thế, anh ta cho rằng vật phẩm trong kiện hàng là hàng cấm, là có vấn đề, không chút do dự tiến hành kiểm tra hải quan.
"! ! !" Hô hấp của Tạ Lan Sinh khựng lại, nói, "Tôi đã cố tình dán ghi chú bên cạnh thùng! Bên trong là phim nhựa! Không thể tiếp xúc ánh sáng! ! !" Hẳn là không xảy ra vấn đề gì chứ!
"Tôi biết, tôi có thấy." Nathan lại tiếp tục nói, "Nhân viên kiểm soát cũng thấy. Anh ta quyết định tra xét hải quan, có chút chú ý đến ghi chú 'phim nhựa' này, nhưng mà lại không quá để tâm. Anh ta không trực tiếp dỡ hàng, mà là soi X quang... Muốn đại khái xem trước hình dáng của vật phẩm bên trong, rồi mới ra quyết định. Ôi, hải quan Úc hồi này đúng là quá mức tự tin rồi."
Nghe được lời này, Tạ Lan Sinh ngây người.
Người bình thường chỉ biết phim nhựa không thể phơi sáng, nhưng lại không biết, X quang, đối với phim nhựa mà nói cũng là tai họa. X quang bức xạ cao quét qua sẽ lập tức khiến hình ảnh xuất hiện tình trạng cháy sáng hoặc nhiễu hạt*, hình ảnh có màu tối hoặc màu đen sẽ chuyển thành màu lục, các chỗ khác cũng bị sương hóa, hơn nữa còn không thể sửa chữa hậu kỳ. Thậm chí có thể nói, X quang còn tai họa hơn cả ánh sáng, bởi vì nó xuyên thấu, có thể hủy diệt toàn bộ phim nhựa, mà không phải chỉ là mấy lớp bên ngoài.
*Nguyên văn: 颗粒感 (nhiễu hạt): nhiễu hạt (Noise) là các điểm ảnh sai lệch. Nói cách khác, nhiễu được tạo thành từ các pixel không thể hiện chính xác màu sắc hoặc độ phơi sáng của cảnh. Những hình ảnh bị nhiễu hạt thường có những hạt đen lấm tấm trong bức ảnh, che đi các chi tiết.
Họng Tạ Lan Sinh run rẩy, ngón tay phải nắm lấy ống nghe của anh, giống như đang đụng phải vật không may nào đó, mà thứ đó khiến toàn thân anh run lẩy bẩy.
Sự hưng phấn lúc mới vừa nhận điện thoại làm anh tê dại giờ đã ngưng kết thành mất mát lạnh như băng, hơn nữa một đường xuống thẳng mũi chân, khiến tứ chi anh khẽ run rẩy.
"Đạo diễn Tạ," Đối diện, ngữ khí Nathan đau thương nói, "Phim nhựa gặp bức xạ, hỏng mất rồi."
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Lan Sinh: tôi khổ quá mà.