Kẻ Phán Quyết
Chương 3: Nhiệm vụ cuối cùng
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hahaha, thằng nhóc đó từ nhỏ đã bị liệt hai chân, hắn không thể luyện tập được như chúng ta đâu. ”
“Hắn thật đáng thương. ”
“Chúng ta nhất định phải rèn luyện thể lực từ nhỏ để có thể trở thành những tu sĩ ưu tú, bảo vệ nhân loại. ”
“Đúng vậy, chỉ cần chăm chỉ khổ luyện từ bây giờ, đến năm 15 tuổi ta chắc chắn sẽ đủ điều kiện trở thành Đấu Sĩ. ”
“Ta sẽ làm Kỵ Sĩ. ”
“Ta muốn thành Pháp Sư. ”
“Phải thi vào các Học Viện. ”
“Chúng ta phải bảo vệ những kẻ tàn tật như Trần Ninh. ”
“Không sai, bảo vệ kẻ tàn tật như hắn. .. ”
Nhìn thấy một đám trẻ cùng tuổi trong làng cố gắng luyện tập khi còn rất nhỏ, nghe thấy những giọng điệu đầy vẻ thương hại của bọn họ, Trần Ninh đang đẩy xe lăn chỉ cảm thấy đầu mình đau như búa bổ.
Không cam tâm, uất ức, nhục nhã, nghẹn ngào. .. đủ mọi loại cảm xúc tiêu cực dần lấn át lý trí, Trần Ninh ngửa đầu gào lên giận dữ:
“Ta không cần bất kỳ ai bảo vệ, ta mới là kẻ phải bảo vệ các ngươi!”
“AAAAAAAAAAAA”
Tiếng gào vang vọng khắp không gian, bóng dáng Trần Ninh ngồi trên xe lăn từ từ thu nhỏ, thu nhỏ. .. còn những đứa trẻ cùng trang lứa với hắn đang cố gắng khổ luyện kia ngày một lớn lên, lớn lên. ..
Khoảng cách giữa bọn hắn ngày càng xa, ngày càng xa. ..
“TA KHÔNG CAM TÂM!”
Trần Ninh thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mồ hôi lạnh ướt đẫm sống lưng.
Hắn mơ màng mở mắt ra, giấc mộng đeo đẳng hắn bao năm vẫn không buông tha.
Đưa mắt nhìn sang, hắn thấy một bộ quân phục, vũ khí, giáp trụ, hành lý được sắp xếp gọn gàng đặt sẵn trên bàn.
“Phụ thân. .. ” Trần Ninh thì thào gọi:
“Cha lại muốn lên chiến trường? Mới chỉ hai ngày trở về thôi mà?”
Trần Mãnh bê đĩa cơm sườn nướng đặt lên bàn, gật đầu dứt khoát với đứa con yếu ớt của mình:
“Hai ngày này đã là khoảng thời gian vô giá, nghe giọng điệu của con. .. hình như không muốn cha đi?”
Trần Ninh đưa mắt nhìn lên trần nhà, thở hắt ra: “Làng chúng ta đi hơn nghìn người, kết quả chỉ còn 18 người bị thương, lần tới liệu có đến lượt cha?”
“Con đã mồ côi mẫu, lại không muốn mồ côi phụ. .. con có đọc sách, biết rằng với tuổi của cha, đã có thể xin nghỉ hưu, xuất ngũ rồi. ”
“Câm miệng cho lão tử!” Trần Mãnh đột ngột giận dữ vỗ bàn, bước đến bên giường túm cổ Trần Ninh nhấc bổng lên, trán nổi gân xanh cuồn cuộn, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một:
“Nghỉ hưu cái quái gì, xuất ngũ cái chó gì, lão tử chỉ hận không thể ở trong quân lâu hơn một chút, sống lâu hơn một chút, giết càng nhiều lũ súc sinh kia càng tốt. ”
“Đã có biết bao nhiêu chiến hữu, đồng đội ngã xuống trước mặt ta, đã có bao nhiêu người đổ máu, bao nhiêu thi thể không còn nguyên vẹn?”
“Đã có bao nhiêu binh già sớm vượt qua tuổi tác, không còn sức chiến đấu vẫn cố gắng cầm kiếm trong tay, một phần vì muốn tận dụng chút hơi tàn để giết địch, một phần vì không muốn lãng phí lương thực của nhân loại, không muốn người ở hậu phương phí công chăm sóc?”
“Một ngày làm binh, cả đời làm binh. .. chỉ có chết trên chiến trường, không có khái niệm chết già nơi quê nhà. ”
“Con lại muốn lão tử phải nghỉ hưu?”
Trần Ninh nhìn chằm chằm phụ thân, hắn phát hiện mí mắt ông đã ửng đỏ, cố gắng mở miệng, giọng nói có chút nghẹn ngào:
“Phụ thân, chẳng lẽ cha không muốn sống sót nhìn con trở thành Y Sư theo di nguyện của mẫu thân, chẳng lẽ cha không muốn nhìn con lập gia đình, sinh cháu cho cha bế bồng hay sao?”
“Muốn, lão tử đương nhiên muốn. .. ” Trần Mãnh nở nụ cười tự giễu cợt:
“Nhưng nếu ai cũng muốn được như lão tử, ai sẽ trấn giữ nơi tiền tuyến? Ai sẽ bảo vệ từng tấc đất của nhân loại? Ai sẽ đòi lại công bằng cho những người đã nằm xuống?”
“Lão tử có thể trở về, có thể nhìn thấy con lần này đã phải đánh đổi biết bao nhiêu xương máu của huynh đệ, chiến hữu. ”
“Đánh tàn phế chân con, không cho con tham chiến chính là sự ích kỷ duy nhất trong cuộc đời của lão tử và mẫu thân con. ”
“Hiểu chưa hả?”
Trần Ninh thẫn thờ, cổ họng đắng chát không nói nên lời.
“Ăn cơm đi!” Trần Mãnh đặt cậu lên ghế:
“Đây là bữa cơm cuối cùng lão tử nấu cho con, con đã quen sống một mình. .. đã có thể tự chăm sóc bản thân rồi. ”
Trần Ninh nhìn đĩa cơm nóng hổi, miếng sườn thơm phức mà hắn nằm mơ cũng thèm muốn lúc này trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Trần Mãnh gọn gàng mặc quân phục, khoác giáp trụ bên ngoài, cõng hành lý rời khỏi cửa.
“Nếu như kỳ tích phát sinh, lão tử sẽ trở về khi lũ chó má bị tru diệt sạch sẽ. ”
Để lại một giọng nói ngạo nghễ hùng hồn, bóng dáng cao lớn ấy dần dần khuất xa. .. khuất xa. ..
Trần Ninh vô lực ngăn cản, cũng không còn muốn ngăn cản nữa.
Nếu đây là con đường do phụ thân lựa chọn, hắn tôn trọng quyết định của ông.
Như đã nói. .. nếu không ai tình nguyện hy sinh, vậy ai sẽ đứng ra bảo vệ tiền tuyến đây?
“Ma Tộc khốn kiếp!” Trần Ninh siết chặt tay đến trắng bệch.
Hắn giận dữ muốn hất đổ mọi thứ trên bàn, nhưng lại vô thức nhớ đến đĩa cơm sườn do chính tay ông già vào bếp nấu, vội vàng dừng lại.
Không được lãng phí lương thực quý giá.
Đây có lẽ là đĩa cơm ngon nhất đời này mà hắn được ăn. ..
Chậm rãi, từng chút một thưởng thức. ..
Nhưng tại vì sao cắn vào miếng thịt, lại thấy vừa mặn vừa ướt?
Trần Ninh đưa tay lên mặt mình, nước mắt đã chảy xuống từ lúc nào. ..
. ..
Trần Mãnh rời khỏi Làng Tiểu Viên, tốc độ của ông không nhanh cũng không chậm, nhưng kỳ lạ ở chỗ không một ai hai bên đường phản ứng lại ông, dường như họ ngay cả bóng của Trần Mãnh cũng không thấy.
Tốc độ của Trần Mãnh càng ngày càng nhanh, thậm chí khi vừa bước chân ra khỏi làng, thoáng một cái đã xuất hiện trên đỉnh núi cách xa ngàn dặm.
Bộ giáp trụ cũ nát tầm thường trên người chẳng biết từ bao giờ đã biến đổi nghiêng trời lệch đất, trở thành một bộ Hoàng Kim Giáp, hai bên bả vai có đầu của hai con Kim Long, giữa bụng có ấn ký tối cao là một ngôi sao bảy cánh.
Ngôi sao này được gọi là Thất Dực Tinh Quân, đây là biểu tượng gần như tối cao của Kỵ Sĩ, đại diện cho cường giả cấp bảy, theo cách gọi của Kỵ Sĩ chính là Kỵ Đế cấp cường giả.
Mà ngay cả diện mạo và khí chất của ông cũng biến đổi nghiêng trời lệch đất, mái tóc bạc chuyển sang màu hoàng kim cao quý chói lọi, vết sẹo dữ tợn trên mặt cũng biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt cương nghị, không giận mà uy, vô cùng khí phách.
Bóng tối dưới chân núi bỗng nhiên lay động, một cái bóng chậm rãi trồi lên, chỉ trong vài hơi thở đã hóa thành một hắc y nhân cao gầy ẩn mình trong áo choàng đen kịt.
“Dạ Liệt tham kiến Trần Mãnh Long tướng quân. ”
Vừa mới hiện thân, hắc y nhân chắp tay khom lưng về phía Trần Mãnh, cung kính xưng tên.
Khí sắc của Trần Mãnh lúc này đã thay đổi hoàn toàn, đôi mắt có ánh kim lưu động, sau lưng như có hư ảnh Kim Long đang giương nanh múa vuốt.
Ông đứng chắp tay, như có thể nhìn xuyên ngàn dặm khoảng cách để chứng kiến đứa con trai của mình đang vừa ăn vừa khóc.
Thở dài một tiếng, Trần Mãnh ôn tồn hỏi:
“Dạ Liệt, nhiều năm theo ta như vậy. .. có cảm nghĩ gì?”
Hắc y nhân rùng mình, giọng nói nghe thì lạnh lẽo, nhưng lại chứa đựng cảm xúc khó tả:
“Ta từ một kẻ phế vật bị vứt bỏ ở Sát Ma Điện, được đại tướng quân nâng đỡ thu làm tùy tùng nên mới có ngày hôm nay, ân tình này vĩnh viễn ghi khắc. ”
Trần Mãnh nở nụ cười: “Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, những năm qua ngươi cũng như cánh tay đắc lực giúp ta vượt qua biết bao thời khắc sinh tử, ngày hôm nay ta giao cho ngươi một nhiệm vụ cuối cùng, sau khi hoàn thành có thể tự do rồi. .. ”
“Sau khi ta chết đi, hãy mang những thứ ta đạt được từ trận chiến cuối cùng đưa cho Trần Ninh, xem như kỷ vật mà phụ thân nó để lại. ”
Dạ Liệt toàn thân chấn động, lập tức quỳ rạp xuống đất: “Xin tướng quân rút lại lời vừa rồi. ”
“Hừ. ” Trần Mãnh nghiêm khắc quát:
“Quân lệnh như sơn, ngươi dám cãi chính là tội phản quốc!”
“Nhưng tướng quân thực lực như thần, khả năng phòng ngự của Kim Long Hộ Thể gần như bất khả xâm phạm, sao có thể bi quan như vậy?” Dạ Liệt lắc đầu nguầy nguậy.
Trần Mãnh hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lóe lên như tinh tú chiếu rọi nhìn thấu thời không, giọng nói nặng nề:
“Đối tượng ta phải tiêu diệt lần này chính là một Ma Tộc Thái Tử, hắn vừa thức tỉnh đã có được sức mạnh chiến đấu của một Ma Đế, hơn nữa còn có quyền năng khó lường. Nếu để tiếp tục trưởng thành. .. tệ nhất cũng đạt đến Ma Thánh Cao Cấp, đây không nghi ngờ gì là đại họa của toàn nhân loại. ”
“Với khả năng của ta, nếu có thể cùng hắn đồng quy vu tận là tốt nhất. ”
Dạ Liệt như bị sét đánh, đầu dập mạnh xuống đất:
“Xin tướng quân cho phép tiểu nhân làm cái bóng của ngài trong trận chiến cuối cùng này, dù tan xương nát thịt cũng không hề tiếc nuối. ”
“Làm càn!” Trần Mãnh gầm lên, Kim Long hư ảnh gào thét.
PHỐC!
Dạ Liệt toàn thân như diều đứt dây bay ngược, điên cuồng thổ huyết.
“Ngươi chỉ cần chấp hành mệnh lệnh cuối cùng của bổn tướng. ” Trần Mãnh ánh mắt uy nghiêm.
Dạ Liệt cắn chặt răng, cúi thấp đầu, một tay chắp trước ngực: “Tuân mệnh!”
“Thân phận của ta, không cần cho Tiểu Ninh biết. ” Trần Mãnh phân phó một câu, bàn tay nhẹ phất.
Từ bên trên giáp trụ, hư ảnh một Kim Long bay ra hạ xuống dưới chân ông.
NGAO!
Kim Long ngửa đầu rít gào, giương nanh múa vuốt, kim quang tỏa khắp thế gian, sáng rực một góc trời.
Trần Mãnh đứng trên đỉnh đầu Kim Long, xé toang không trung, biến mất ở phía chân trời. ..
Dạ Liệt nghiêm trang đứng trên đỉnh núi, thực hiện tư thế đưa tiễn cao cấp nhất trong quân đội, giọng nói như gió nhẹ bay:
“Cung tiễn tướng quân. ”