Kẻ Phán Quyết
Chương 7: Truy Sát
Kẻ Phán Quyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bầu trời đêm vô tận, hai bóng người vụt qua giữa không trung. Tốc độ của họ nhanh đến mức những tu sĩ phía dưới vô tình nhìn thấy chỉ ngỡ là sao băng xẹt qua màn đêm mà thôi.
Nhưng nếu có cao thủ mạnh mẽ nhìn thấy, chắc chắn sẽ nhận ra đây chính là hai con người thật sự, một kẻ đang chạy trốn và một kẻ đang truy đuổi phía sau.
Người đang vận dụng thân pháp bỏ chạy toàn thân mặc áo choàng đen che kín mặt, hai chân linh hoạt, sau lưng mọc ra một đôi cánh dơi màu tím khổng lồ. Gió rít mạnh mẽ, mỗi lần lướt đi đều xé toạc không khí.
Còn kẻ đuổi theo phía sau là một nam tử dung mạo tuấn tú, khí chất hơn người, khoác trên mình bộ Bạch Sắc Ngân Giáp lấp lánh như ánh sao. Mặc dù có chiến giáp nặng nề trên thân, tốc độ của hắn vẫn không hề kém cạnh kẻ đang dẫn đầu.
Thậm chí vừa truy sát đối phương, nam tử vừa có thể trầm giọng cất lời:
“Dạ Liệt, ngươi vì sao lại chạy trốn ta? Có ý đồ gì đó phải không?”
Nghe lời lẽ chất vấn của đối phương, Dạ Liệt lạnh lùng đáp lại:
“Lăng Hạo Thiên, ngươi đường đường là thiếu chủ của Kỵ Sĩ Giáo Đình, gia tài truyền thừa vốn đã rất cao cấp, vì sao còn tham lam di vật do tướng quân Trần Mãnh Long để lại?”
“Hừ, ta mắc kẹt ở cảnh giới Kỵ Hoàng Viên Mãn đã lâu, nếu có được di vật của Kim Long Tướng Quân, ta chắc chắn sẽ đột phá thành Kỵ Đế cường giả, cớ sao lại không làm điều đó?” Lăng Hạo Thiên uy nghiêm quát:
“Ngược lại là ngươi, chỉ là một sát thủ lại mang theo di vật của Trần Mãnh Long bỏ trốn, rõ ràng là có ý đồ bất chính, muốn chiếm làm của riêng, tội đáng chết!”
“Haha, Dạ Liệt ta là cánh tay đắc lực của tướng quân, ai mà không biết?” Dạ Liệt vẫn chạy trốn hết sức, nhưng giọng điệu khinh thường theo gió vọng lại:
“Đối với di vật của mình, tướng quân Trần Mãnh Long đã có sự sắp đặt, không liên quan gì tới ngươi.”
“Sắp đặt ở đâu?” Ánh mắt Lăng Hạo Thiên lóe lên sát khí.
“Sao ta phải nói cho ngươi?” Dạ Liệt lạnh lùng đáp.
“Trần Mãnh Long đã chết, Dạ Liệt ngươi chỉ cần giao di vật của y cho ta, ta cam đoan sẽ thu ngươi làm trợ thủ đắc lực, từ đó một bước lên mây, cả đời hưởng thụ vinh hoa phú quý.” Lăng Hạo Thiên dụ dỗ.
“Nằm mơ! Mạng của Dạ Liệt này là tướng quân Trần Mãnh Long ban cho, kẻ tiểu nhân như ngươi ngay cả rắm của ngài cũng không bằng.” Dạ Liệt khinh thường.
“Khốn kiếp, xem ra ngươi rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.” Lăng Hạo Thiên cười gằn.
Ý niệm vừa chuyển, trước mắt hắn, không gian bỗng biến dạng, một cánh cổng lớn hiện ra.
RỐNG!
Từ bên trong cánh cổng lớn truyền ra tiếng gầm kiệt ngạo vô biên vang vọng khắp bầu trời, bóng dáng một quái vật khổng lồ bước ra.
“Không xong!” Sắc mặt Dạ Liệt sau lớp áo choàng chợt biến đổi.
\Cũng giống như bao Kỵ Sĩ khác, Lăng Hạo Thiên mạnh nhất khi kết hợp với Thú Cưỡi của mình.
Vốn đã có thực lực mạnh hơn, lúc này Lăng Hạo Thiên còn triệu hồi Thú Cưỡi, Dạ Liệt liền biết hôm nay mình lành ít dữ nhiều, có muốn chạy cũng không chạy được.
“Bí Pháp – Dạ Phong Sát!”
Dạ Liệt thầm gầm lên trong lòng, thiêu đốt máu huyết của mình, cơ thể đột ngột biến mất vào hư không.
Hắn như hóa thành bóng tối hòa vào làn gió, tan biến khỏi tầm mắt Lăng Hạo Thiên.
Một lần nữa xuất hiện đã ở ngay trên đầu Lăng Hạo Thiên, trong tay cầm một thanh chủy thủ sắc bén đâm thẳng xuống.
Trên thân Lăng Hạo Thiên khoác Bạch Sắc Ngân Giáp kiên cố bất phá, Dạ Liệt biết mình chỉ có thể nhắm vào đỉnh đầu, đó là điểm yếu duy nhất của đối phương.
“Không hổ danh là cánh tay của Trần Mãnh Long, ngươi quả thực rất quyết đoán...” Lăng Hạo Thiên nở nụ cười khinh thường:
“Nhưng ngươi chỉ là một vị Sát Hoàng Trung Kỳ mà thôi, trước thực lực tuyệt đối... ngươi chẳng là gì cả.”
RỐNG.
Hắn vừa dứt lời, từ trong cánh cổng không gian đã có một con chó ba đầu thân hình khổng lồ hiện ra, toàn thân bao phủ ngọn lửa đen kịt, vẻ mặt hung ác, cổ đeo xiềng xích đầy gai nhọn, ba hàm răng dính máu tươi.
Ngọn lửa địa ngục bùng cháy xung quanh, làm tan chảy cả chủy thủ mà Dạ Liệt vừa đâm xuống.
“Địa Ngục Khuyển, thú cưỡi của ngươi là Địa Ngục Khuyển sao?” Dạ Liệt sợ hãi kêu lên, một cánh tay của hắn cũng đã bị thiêu cháy đến tận xương cốt.
Đây chính là hung thú lừng danh, không ngờ đã bị Lăng Hạo Thiên thu phục rồi.
Kỵ sĩ có quyền thay đổi thú cưỡi của mình, trước đây thú cưỡi của Lăng Hạo Thiên không phải Địa Ngục Khuyển.
“Ngươi là kẻ đầu tiên khiến ta phải triệu hồi Địa Ngục Khuyển.” Lăng Hạo Thiên cười nham hiểm:
“Vậy nên ngươi có chết cũng có thể tự hào rồi.”
Hắn nhảy lên lưng Địa Ngục Khuyển, trong tay hiện ra một cây trường kích.
KENG!
Tiếng kích vang vọng trời đất, kết hợp với ngọn lửa đen thần bí của Địa Ngục Khuyển bùng cháy dữ dội, lao vút tới với tốc độ không thể tưởng tượng nổi.
Dạ Liệt đang định bỏ chạy, chợt cảm thấy toàn thân cứng đờ, một luồng áp lực cực mạnh trấn áp khiến hắn rơi xuống từ không trung.
“Đây là Đàn Áp Lĩnh Vực của Kỵ Sĩ!” Dạ Liệt sắc mặt tái mét.
Trên chiến trường, Kỵ Sĩ là lực lượng tiên phong xông vào trận địa địch, thế nên họ sở hữu Đàn Áp Lĩnh Vực với khả năng trấn áp đối thủ, từ đó tung hoành ngang dọc.
Mà Đàn Áp Lĩnh Vực của Lăng Hạo Thiên lại là do một vị Kỵ Hoàng Viên Mãn thi triển, là khắc tinh của những sát thủ như Dạ Liệt.
Dạ Liệt nằm mơ cũng không ngờ rằng đường đường là thiếu chủ của Kỵ Sĩ Giáo Đình, một trong những thế lực uy vọng nhất trong Liên Minh Ngũ Quốc, lại ra tay với mình chỉ vì tham lam di vật do tướng quân Trần Mãnh Long để lại.
Con người ra tay với đồng loại vì tư lợi và tham lam của bản thân, thật sự đáng hổ thẹn.
PHỐC!
Máu tươi phun trào, trường kích đã đâm xuyên tim Dạ Liệt.
Hắn đau đớn khôn tả, hai mắt trợn trừng nhìn Lăng Hạo Thiên.
“Đây là cái giá phải trả khi đối đầu với ta.” Lăng Hạo Thiên nhếch mép.
Dạ Liệt không cam tâm, hắn ước gì mình được chết trên chiến trường, được chém giết Ma Tộc thỏa thích, thà chết trong tay Ma Tộc một cách oanh liệt.
Hắn vạn lần không muốn mình lại chết trong tay đồng loại theo cách này, trong khi ngoài kia có vô số anh hùng sẵn sàng hy sinh vì nhân loại...
“Tướng quân nói rất đúng... nguy cơ của nhân loại không chỉ là Ma Tộc, mà những kẻ như ngươi cũng là nguy cơ của nhân loại.” Dạ Liệt máu tươi đầy miệng, vẫn thều thào:
“Nếu đa số nhân loại đều giống như ngươi, không cần đến Ma Tộc ra tay... ngày tự mình diệt vong cũng không còn xa nữa...”
“Ngươi còn chưa đủ tư cách đánh giá tình hình nhân loại.” Lăng Hạo Thiên ngạo nghễ đáp:
“Ngược lại là ta, chỉ cần ta ngày càng mạnh hơn... Ma Tộc sẽ bị diệt trong tay ta.”
BÙNG CHÁY.
Ngọn lửa đen thiêu đốt dữ dội, Tam Đầu Khuyển nuốt chửng hoàn toàn thi thể Dạ Liệt... chỉ để lại một chiếc nhẫn màu hoàng kim, bên trên điêu khắc một con Kim Long nhỏ.
“Kim Long Giới Chỉ!” Lăng Hạo Thiên ánh mắt tràn đầy vẻ tham lam.
Kim Long Giới Chỉ là Nhẫn Trữ Vật của Kim Long Tướng Quân – Trần Mãnh Long, đã giao cho cánh tay đắc lực là Dạ Liệt, chứng tỏ bên trong chứa đựng truyền thừa và di vật của ngài.
Bởi vì Trần Mãnh Long đã chết, Kim Long Giới Chỉ trở thành vật vô chủ, Lăng Hạo Thiên dễ dàng kiểm tra bên trong.
Khoảnh khắc sau đó, nụ cười tham lam trên môi hắn bỗng cứng đờ.
Hoàn toàn trống rỗng.
Kim Long Giới Chỉ chỉ là một cái vỏ bọc, bên trong trống rỗng, ngay cả một chút gì cũng không có.
“AAAAAAAAAAAAAA” Lăng Hạo Thiên cuồng nộ, ngửa đầu rống giận:
“Dạ Liệt, rốt cuộc ngươi đã giấu di vật ở đâu?”