Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 38: Va chạm bất ngờ và màn đáp trả khó đỡ
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sầm Úc về phòng ngủ, vừa nhìn thấy chiếc giường đôi kia đã hoa mắt chóng mặt —
Suýt nữa thì quên khuấy mất vẫn còn một vấn đề khó nhằn đang chờ đợi mình.
Cậu bèn nằm vật ra giường giả chết, trong lòng rối bời, không biết phải làm sao để vượt qua đoạn cốt truyện này. Ai dè Ngu Sân Ngọc nào có hay biết sự hy sinh thầm lặng của cậu, bước vào phòng mà môi chỉ mỉm cười: “Em cũng đi ngâm mình đây.”
Y nhìn Sầm Úc đang nằm vật vã như người chết: “Ngồi xe cả buổi sáng chắc cũng mệt rồi, anh cứ ngủ trước đi ạ.”
“Không!” Nghe vậy, từ chỗ chết dở sống dở, Sầm Úc bỗng chốc hóa thành người vừa được tiêm doping, chỉ muốn nhảy bật dậy khỏi giường ngay lập tức.
Mắt lướt nhanh qua Ngu Sân Ngọc, cậu ngẫm nghĩ đôi chút, đột nhiên thấy trong đầu lóe lên một ý tưởng.
“Lúc nãy Lâu Bách Xuyên có tìm anh chút việc, bảo mới mua laptop nên muốn anh qua xem giúp.”
Cậu cười xòa với Ngu Sân Ngọc: “Em cứ ngủ trước đi, đừng đợi anh, anh xong việc sẽ về ngay.”
Nói đoạn, chẳng đợi Ngu Sân Ngọc trả lời, cậu đã vội vã chạy nhanh ra khỏi phòng.
Ngu Sân Ngọc đứng yên bên trong, dõi theo bóng lưng đối phương dần khuất dạng.
Dù biết thừa Sầm Úc thế nào cũng sẽ tìm cách chuồn đi, nhưng giờ tận mắt nhìn thấy cảnh ấy, lòng y vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu âm ỉ.
Ngu Sân Ngọc cứ đứng chôn chân tại chỗ, mặc cho bao cảm xúc tiêu cực đang dâng trào.
Mãi vài phút sau, y mới thong thả bước đến tủ đầu giường, mở điện thoại lên.
Sầm Úc vội vàng chạy một mạch ra khỏi căn biệt thự, lúc bấy giờ mới sực nhớ ra còn chưa hỏi xem Lâu Bách Xuyên ở đâu. Thế là cậu vội nhắn tin cho anh ta ngay:
【
Sầm Úc:
Anh Xuyên, anh mua được laptop chưa ạ? 】
【
Lâu Bách Xuyên:
Rồi. 】
【
Sầm Úc:
Vậy thì tốt quá. Tôi vừa nghĩ lại, chuyện này mà không tự tay xử lý thì tôi vẫn không yên tâm chút nào... Anh nhắn tôi số phòng, tôi qua xem cần chỉnh sửa thế nào. 】
【
Lâu Bách Xuyên đã chia sẻ vị trí
】
Sầm Úc nhìn địa điểm Lâu Bách Xuyên vừa gửi, thấy biệt thự của anh ta cách đó không quá xa. Cậu cũng lười gọi quản gia, nên bật chỉ dẫn rồi đủng đỉnh đi bộ qua.
Men theo con đường nhỏ rợp bóng cây, Sầm Úc vừa dạo bước vừa thong dong ngắm cảnh xung quanh, chẳng ngờ đi một hồi lại lạc đến một khu suối nước nóng lộ thiên.
“...” Sầm Úc.
Cậu vội đứng sững lại.
Cảnh giác đảo mắt nhìn quanh, Sầm Úc quyết định quay đầu rời đi ngay.
Hơ hơ, đùa chắc! Truyện mà bày ra mấy cảnh này thì y như rằng sắp có chuyện không hay xảy ra!
Ai dè vừa định xoay người, điện thoại trên tay bỗng bị ai đó giật lấy, cậu còn chưa kịp nhìn rõ mặt, cánh tay đã bị đối phương siết chặt lấy —
“Anh Bùi.”
Sầm Úc thầm chửi một tiếng, liếc nhìn kẻ đang giữ tay mình.
Hắn mặc áo polo đen, quần đen, dáng vóc trông khá đô con, nhưng mặt mũi lại chẳng có gì nổi bật, ánh mắt cũng chẳng mấy thiện ý. Khi nói chuyện, hắn hướng về phía bể tắm riêng đằng kia.
Chẳng lẽ là vệ sĩ?
Sầm Úc chìm trong suy tư chưa được bao lâu thì, một giọng nói đột ngột vọng đến từ sau lưng:
“Cậu mà còn lằng nhằng nữa là tôi báo cảnh sát đấy.”
Sao cứ thấy hơi quen quen, hình như mới nghe ở đâu đó...
Không thể nào!
Sầm Úc quay đầu lại, bất ngờ bắt gặp một người đàn ông mặc áo choàng tắm xuất hiện ngay phía sau.
Đúng là Bùi Chá, người cậu vừa thấy trên tivi ban nãy.
Gã nhìn cậu, vẻ kiêu kỳ trước ống kính đã biến mất, trong mắt chỉ còn lại sự chán ghét tột cùng.
Chán ghét sao?!
Sầm Úc tức khắc có cảm giác như đang đi đường bình yên thì bỗng dưng bị chó điên cắn một cái.
“Cậu suốt ngày lẽo đẽo bám theo tôi, lại còn định chụp lén. Cứ thế này mãi thì tôi đành tống cậu vào đồn công an để ăn cơm nhà nước thôi.”
“Không...” Sầm Úc vừa định phân bua rằng mình nào có quen biết gã ta đâu, cũng chẳng hề bám đuôi cái gì, chỉ là vô tình chạm mặt thôi!
Nhưng tên vệ sĩ kia hoàn toàn không thèm đếm xỉa lời cậu nói, có lẽ là đinh ninh trong điện thoại cậu giấu ảnh chụp trộm của Bùi Chá, hắn liền cầm lấy, định ném thẳng xuống đất —
“Khốn kiếp!”
Sầm Úc vội chửi to một tiếng, nhanh chóng giật phắt điện thoại lại.
Dường như tên vệ sĩ kia không ngờ kẻ theo dõi đáng ghét này lại ngang ngược đến thế, cũng tức giận nổi khùng lên, hắn chộp lấy vai Sầm Úc, siết nắm đấm chuẩn bị giáng xuống một cú.
Vốn Sầm Úc cứ tưởng cả hai sẽ ngồi xuống nói chuyện phải trái, song giờ thì máu nóng cũng bốc lên đến đầu. Với mấy vai quần chúng không có trong kịch bản này, cậu chưa từng nể nang hay nương tay — đằng nào thì cậu cũng chẳng sợ bị OOC (Out Of Character)!
Thế là ngay lúc nắm đấm tên vệ sĩ lao nhanh tới, cậu liền nghiêng đầu tránh gọn đòn tấn công của đối phương.
Ngay giây tiếp theo, cậu nở nụ cười với hắn, ngoắc ngón tay:
“Lại đây.”
Lời vừa dứt, tên vệ sĩ xông lên, Sầm Úc cũng thoăn thoắt bật nhảy vọt tới.
Hai tay cậu ghì chặt gáy hắn ta, đồng thời co gối thúc liên tiếp vào ngực đối phương.
Rồi cậu nhanh như cắt lùi lại tạo khoảng cách, tung một cú đá ngang hất văng tên kia lọt thỏm vào bụi cây gần đó...
Xử lý xong gã vệ sĩ, Sầm Úc mới thong dong quay sang nhìn Bùi Chá.
“Đồ ngốc.” Cậu mỉm cười: “Chết đi thôi.”
Bùi Chá không thể tin vệ sĩ mình gọi tới lại bị đối phương hạ đo ván nhanh đến vậy... Nhưng thái độ cứng rắn của Sầm Úc cũng khiến gã chợt nhận ra hình như mình vừa hiểu lầm chuyện gì đó.
Chẳng mấy chốc, điện thoại Sầm Úc reo lên.
Cậu mở ra xem, thấy Lâu Bách Xuyên đang gọi đến —
Sầm Úc liền nhấn loa ngoài.
“Cậu đang ở đâu vậy? Lạc đường rồi sao?” Giọng Lâu Bách Xuyên ở đầu dây bên kia có vẻ nghi vấn, tựa hồ đang thắc mắc tại sao mãi vẫn chưa thấy cậu xuất hiện.
“Ha ha, bị chó cắn ấy mà.” Sầm Úc vừa đáp vừa nhìn Bùi Chá.
“Chó?” Ngữ điệu Lâu Bách Xuyên lúc này đã nhuốm chút ngạc nhiên, anh ta vội hỏi: “Cậu đang ở đâu? Tôi qua ngay, có khi phải đi chích ngừa dại đấy.”
“Ha ha, chắc không cần đâu.” Sầm Úc tiếp tục liếc Bùi Chá, giọng đầy vẻ mỉa mai: “Trông thì cũng là giống chó cảnh sang chảnh phết, khổ nỗi chủ nuôi chẳng ra cái gì, cứ thích thả rông cho nó ra đường bạ đâu cắn đấy mới chịu.”
“...” Đến nước này thì ngay cả Lâu Bách Xuyên cũng nhận ra điệu bộ châm biếm đá thúng đụng nia của Sầm Úc.
Anh ta ngẫm nghĩ giây lát, cuối cùng vẫn bảo: “Cậu cứ để yên định vị, tôi qua ngay.”
Cúp máy xong, Sầm Úc lại quay sang nhìn Bùi Chá, lặng thinh không nói lời nào.
Lúc này, Bùi Chá dù có ngây ngô tới đâu cũng ngờ ngợ ra mình đã hiểu nhầm tai hại, huống hồ gã đâu có ngốc...
Chỉ là dạo gần đây gã bị một kẻ theo dõi quấy rầy đến độ tâm trí căng thẳng, nên vừa thấy Sầm Úc tiến lại gần, tay còn lăm lăm điện thoại, gã liền quy chụp cậu chính là kẻ đó.
Biết mình đã hiểu lầm, mặt Bùi Chá lập tức lộ vẻ áy náy vô cùng.
Gã thành khẩn nhìn Sầm Úc, giãi bày đầu đuôi câu chuyện với cậu, giọng điệu đong đầy hối lỗi: “Vì tên bám đuôi kia cứ thoắt ẩn thoắt hiện mãi... đến giờ tôi vẫn chưa nhìn rõ mặt cậu ta, chỉ nghe giọng thì đoán là một thanh niên trẻ tuổi, nên mới đề phòng như vậy.”
Bùi Chá rối rít xin lỗi Sầm Úc thêm mấy bận, đoạn ngẩng mắt nhìn cậu.
Nhưng Sầm Úc lại nhoẻn miệng cười tươi với gã:
“Gâu gâu gâu.”
Ý là:
Mày bớt sủa đi.
Mày đã thích sủa đến thế, thì tao cũng đành sủa lại với mày thôi.