Chương 39: Hóa thân thành chàng trai quê keo kiệt (39)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 39: Hóa thân thành chàng trai quê keo kiệt (39)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâu Bách Xuyên nhanh chóng có mặt.
Vừa thoáng thấy Sầm Úc, anh đã bắt gặp cậu đang cười hì hì, vừa sủa “gâu gâu” với người đàn ông đối diện.
Lâu Bách Xuyên: “...”
Anh thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn chầm chậm bước lại gần. Đến nơi, anh mới nhận ra người đang đứng trước mặt Sầm Úc cũng là một gương mặt quen thuộc.
Đó chính là minh tinh Bùi Chá.
Khi Lâu Bách Xuyên đến gần, dường như Bùi Chá cũng bất ngờ vì không nghĩ là anh, liền ngạc nhiên cất tiếng chào.
“Có chuyện gì vậy?” Lâu Bách Xuyên đảo mắt nhìn quanh, không thấy bất kỳ con chó hay mèo nào, lại càng chắc mẩm rằng vừa nãy Sầm Úc cố tình nói bóng gió.
Thấy Bùi Chá cười khổ, anh đành quay sang Sầm Úc đang đứng bên cạnh.
Cậu vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói: “Gâu gâu gâu.”
Lâu Bách Xuyên càng lúc càng hoang mang, anh nhận ra mình thật sự không tài nào hiểu nổi thế giới trong đầu Sầm Úc.
Bùi Chá cũng biết chuyện không thể che giấu được nữa, đành kể lại đầu đuôi sự việc vừa xảy ra cho Lâu Bách Xuyên, không bỏ sót dù chỉ một chi tiết.
Lúc nghe Sầm Úc bị hiểu lầm, Lâu Bách Xuyên đã bắt đầu cau mày. Đến đoạn vệ sĩ của Bùi Chá định đánh Sầm Úc, lông mày anh càng nhíu chặt hơn. Rồi khi nghe Sầm Úc đã choảng nhau với đối phương một trận, anh liền liếc sang tên vệ sĩ đang lồm cồm bò dậy từ bụi cây, lúc này hàng mày mới chịu giãn ra đôi chút.
Cuối cùng, anh phán một câu rất công bằng: “Chuyện này là cậu sai.”
Bùi Chá cũng biết mình thật sự đuối lý.
Trước khi đến khu nghỉ dưỡng này, gã nghe nói nơi đây hoàn toàn không có người ngoài vì chưa khai trương. Bởi vậy, lúc thấy một chàng trai lạ hoắc đột ngột xuất hiện, lại thêm đã bị tên stalker kia làm phiền suốt thời gian dài, thành thử gã mới có chút phản ứng thái quá như vậy.
Bùi Chá đành tiếp tục rối rít xin lỗi, rồi lại lải nhải thêm vài câu linh tinh. Dưới sự giám sát của Lâu Bách Xuyên, sau khi cam đoan sẽ không vin vào vết thương của vệ sĩ mà làm khó Sầm Úc, gã mới chân thành ngước nhìn cậu.
Nhưng cậu chỉ liếc gã ta, đáp: “Gâu.”
Tay vệ sĩ kia cũng đã nghe rõ toàn bộ câu chuyện. Ngày thường, hắn vốn hay dựa hơi Bùi Chá để làm oai làm phách, trước đây đã từng khá thô lỗ với người hâm mộ, nhưng khi đó đều được nói đỡ là do “quá sốt sắng bảo vệ Bùi Chá” mà thôi.
Ai ngờ lần này lại đụng phải cao thủ.
Sau khi xin lỗi Sầm Úc xong, Bùi Chá liền cho hắn rời đi trước.
Lâu Bách Xuyên liếc Sầm Úc, rồi quay sang Bùi Chá.
Bùi Chá lúc này chỉ khoác độc một chiếc áo choàng tắm trên người, gió thổi qua khiến gã thấy hơi lành lạnh...
Sầm Úc nhìn đối phương một cái, sau đó mới nói với Lâu Bách Xuyên: “Qua biệt thự của anh trước đã.”
Anh liền gật đầu ngay, cũng chẳng mặn mà gì với việc đứng đây làm quan tòa nữa.
Thấy Sầm Úc có vẻ chuẩn bị rời đi, Bùi Chá liền xin lỗi thêm một tràng:
“Thật lòng xin lỗi cậu, lát nữa tôi sẽ đến tận nơi tạ tội.”
“Thôi được rồi.” Nghe gã nói câu ấy, Sầm Úc liền thấy nhức cả đầu, dàn trai trong cốt truyện vốn đã nhiều lắm rồi.
Cậu chẳng muốn Bùi Chá này đến nhà mình rồi cũng đổ đứ đừ Ngu Sân Ngọc nốt, Sầm Úc chẳng có hơi sức đâu mà đi làm mai cho cả bầy như vậy.
Cậu liền quay lại nhìn Bùi Chá: “Khỏi đi.” Ngẫm một lát, cậu tiếp tục bổ sung: “Anh yên tâm, tôi không lên mạng bóc phốt anh đâu.”
Sầm Úc cứ ngỡ gã xin lỗi rối rít như vậy là vì sợ bị phanh phui.
Lâu Bách Xuyên đưa Sầm Úc về biệt thự của mình. Dọc đường, anh mấy lần định mở miệng nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Mãi đến khi Sầm Úc bước vào phòng khách, anh mới không nhịn được mà lên tiếng:
“Vừa nãy cậu hơi bốc đồng quá đấy.”
Thật ra anh muốn nói: dù gì vệ sĩ của Bùi Chá cũng biết võ, Sầm Úc hấp tấp ra tay như thế có khi lại thiệt thân.
Tất nhiên, anh cũng muốn trách móc Bùi Chá, sao chưa rõ trắng đen gì mà đã vội động tay động chân.
Lâu Bách Xuyên nhìn Sầm Úc: “Nhỡ khi ấy cậu thua thì sao?”
Cậu liền cười hì hì: “Thua thì nằm viện, ăn vạ anh ta mười vạn tám.”
Lâu Bách Xuyên thiếu chút nữa là nghẹn thở. Dù biết Sầm Úc chỉ nói đùa... nhưng anh vẫn khó có thể đỡ nổi lời trêu cợt này.
Anh hơi mấp máy môi, rồi đi đến góc làm việc trong biệt thự, mở laptop lên.
“Thôi bỏ đi, cậu xem phương án này trước đã.”
Sầm Úc vẫn nhớ Lâu Bách Xuyên là nhân vật quan trọng trong cốt truyện, mình không thể OOC quá lố. Thế nên sau khi bung lụa một chút, cậu liền ngoan ngoãn đi tới bên cạnh anh.
Lâu Bách Xuyên kéo một chiếc ghế khác ra.
“Ngồi đi.”
Sầm Úc cũng chẳng khách sáo, đặt mông ngồi phịch xuống ngay.
Rồi bắt đầu ngâm cứu mấy yêu cầu sửa đổi bên phía khách hàng gửi tới.
Cậu ngó qua một lượt, thấy Lâu Bách Xuyên đã xử lý được đôi chút, phần còn lại thực ra cũng không tốn quá nhiều thời gian. Cậu cầm lấy máy tính, chỉnh lại theo yêu cầu, đánh giá kỹ càng xong xuôi mới trả laptop cho Lâu Bách Xuyên.
Đối phương kiểm tra tập tin một lượt nữa rồi gửi cho bên khách.
Tiếp đó lại là một màn khách sáo giả lả: “Cuối tuần mà làm phiền anh quá”, “Không sao, ngài cứ xem sớm là được”.
Sầm Úc đứng cạnh chứng kiến tất thảy, chỉ biết ngửa mặt lên trời than ngắn thở dài:
Dù ở thế giới nào đi chăng nữa, cậu cũng chẳng thể thoát nổi cái kiếp tăng ca chết tiệt này mà!
Thấy bên khách hàng có vẻ không còn gì để nói nữa, Lâu Bách Xuyên liền gập thẳng máy tính lại. Anh nhìn Sầm Úc ngồi bên cạnh, hỏi: “...Hay tôi đưa cậu về nhé?”
Sầm Úc sực nhớ ra Ngu Sân Ngọc vẫn còn đang ở trong phòng.
Ha ha, không ngờ xử lý công việc lại nhanh gọn đến thế. Sao lúc bắt tay vào làm thì nó rõ lề mề lê thê cơ chứ!
Cậu thấy Lâu Bách Xuyên tuy nói vậy nhưng mông vẫn dính chặt vào ghế, biết thừa đối phương chỉ hỏi cho có chứ hoàn toàn chẳng có ý định đứng dậy, Sầm Úc cũng quyết tâm ngồi ì ra đó.
Cậu cố câu giờ, liền quay sang hóng chuyện:
“Anh Xuyên với diễn viên Bùi Chá cũng quen nhau ạ?”
Khó nói.
Lâu Bách Xuyên nhìn Sầm Úc.
Mới vừa nãy còn chửi xéo người ta là chó, giờ đã xoay ngoắt 180 độ giả nai tơ, trông văn minh lịch sự hẳn ra.
Mà thôi, dạo này anh cũng đã quen với mấy cú cua khét lẹt trong đầu Sầm Úc rồi, nên cũng chẳng buồn ngạc nhiên nữa. Anh chỉ đăm chiêu nghĩ xem nên giải thích mối quan hệ với Bùi Chá thế nào cho phải.
Trước khi vào công ty này, lúc còn là cậu ấm nhà họ Lâu, Lâu Bách Xuyên từng chạm mặt Bùi Chá trong một bữa tiệc.
Bùi Chá là gương mặt đại diện cho một nhãn hàng thuộc tập đoàn nhà Lâu.
Còn Lâu Bách Xuyên là cậu ấm (dù giờ đã trở thành cựu cậu ấm), dĩ nhiên không tránh được việc phải chào hỏi xã giao vài câu với đối phương.
Tại sao lại là “cựu” ư? Ấy là bởi người đứng đầu nhà họ Lâu hiện tại, tức ông Lâu, đang nhen nhóm ý định đưa kẻ khác lên thế chỗ anh.
Thấy chuyện này nực cười hết chỗ nói, Lâu Bách Xuyên quyết dứt áo ra đi, chống mắt lên xem mấy đứa con rơi con rớt kia phá cho tan nhà nát cửa thế nào.
“Trước đây từng gặp trong tiệc.” Lâu Bách Xuyên giấu nhẹm một phần sự thật, đáp lời Sầm Úc.
Sầm Úc cũng chẳng bận tâm chuyện anh che giấu.
Ai mà chẳng biết thân phận của anh chứ, buồn cười chết đi được.
Cậu gật gù rồi tiếp tục sắm tròn vai tay săn tin lá cải: “À phải rồi, anh có nghe tin đồn gì về Bùi Chá chưa?”
Có lẽ để thu hút sự chú ý của Lâu Bách Xuyên, Sầm Úc vội nói thêm: “Ngu Sân Ngọc mới kể cho tôi đấy.”