4. Chương 4: \

Kẹo Bạc Hà - Tễ Đào thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng bốn giờ mười lăm phút chiều, Nam Vu Hạ bước ra khỏi nhà. Cậu cố tình đi sớm hơn một tiếng để tránh bị trễ, nhưng không ngờ hôm nay mọi chuyện lại diễn ra không như ý.
Trước khi rời khỏi nhà, cậu cầm cây đàn violin gãy cần lên ngắm nghía hồi lâu, rồi buộc lòng phải chấp nhận rằng nó không thể dùng được nữa. Thế là Nam Vu Hạ quyết định đến quán bar sớm hơn để mượn đàn của ông chủ.
Dù đã xuất phát sớm, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại gặp đủ thứ rắc rối. Tàu điện ngầm giữa chừng bỗng dừng đột ngột, loa thông báo yêu cầu hành khách chuyển sang tuyến khác.
Thật đúng là xui xẻo! Nam Vu Hạ cùng dòng người ùn tắc nhốn nháo cố gắng chen lên chuyến tàu kế tiếp. Vừa kịp bước lên, cửa đóng sầm, cậu lại bị bỏ lại phía sau.
Phải đợi đến hai chuyến tàu mới có thể lên được, người ép sát cửa như bánh kẹp. Nam Vu Hạ thở dài, ước gì tàu chạy nhanh hơn chút nữa. May mà đã đi sớm, khi đến quán bar cũng chỉ năm giờ bốn mươi phút, chưa đến nỗi quá trễ.
Trên đường đến, cậu cứ băn khoăn không biết nên chào hỏi hay cảm ơn bartender trước. Sau một hồi suy nghĩ, cậu quyết định nên cảm ơn trước, bởi nhờ có anh mà cậu mới có cơ hội nhận việc này.
Quán bar vốn mở cửa sau sáu giờ, nên vào giờ này vẫn còn vắng vẻ. Chỉ có một chiếc loa nhỏ trên quầy bar đang phát bản sách nói của quyển *Tess of the D'Urbervilles*. Mấy nhân viên khác chưa đến, chỉ có Doãn Trì đang nhàn nhã lau ly phía sau quầy.
Khi gặp được Doãn Trì, những lời cảm ơn và xin lỗi Nam Vu Hạ đã chuẩn bị sẵn bỗng trở nên khó nói. May mà cậu không lúng búng thành "cảm xin". Khi nghe tiếng cửa mở, Doãn Trì ngước lên, nở một nụ cười nhếch mép, rồi hất cằm về phía ghế phía trước quầy bar.
"Anh ngồi đi, anh Từ chưa đến."
Anh nhấn nút dừng trên chiếc loa, giọng nữ dịu dàng của bản sách nói cũng tắt theo.
Nam Vu Hạ tiến đến gần quầy, đúng lúc nhìn thấy bàn tay của Doãn Trì đặt trên loa. Đôi bàn tay ấy đẹp quá, ngón dài thon thả, khớp xương rõ ràng, đặc biệt là chiếc nhẫn cưới nhỏ trên ngón trỏ và ngón cái.
Thật là trời sinh người này ra để làm anh chàng pha chế, đến cả bàn tay cũng đẹp.
Nam Vu Hạ ngồi lên ghế cao phía trước quầy, băn khoăn không biết để tay chân ra sao. Chân lúc thì gác lên, lúc lại bỏ xuống, cảm thấy mình quá lúng túng, chẳng hợp chút nào với không khí xung quanh.
Mùa hè, trời tối dần, những tia nắng vàng của buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng một góc nhỏ trên quầy bar. Nam Vu Hạ liếc nhìn Doãn Trì, đôi mắt sâu thẳm dưới ánh đèn xanh nhạt đêm qua giờ lại chuyển sang màu hổ phách nhạt, khiến cậu chợt nghĩ đến một chú mèo hoang sở hữu đôi mắt tương tự.
Con người thường bị những thứ tốt đẹp thu hút, Nam Vu Hạ ngẩn ngơ nhìn, thầm nghĩ sao lại có người đẹp đến vậy.
Không biết mình có cơ hội kết bạn với anh chàng này không nhỉ? Chắc phải tìm cách thân thiết trước đã.
Cậu hít một hơi, thở ra, nghiêm túc nói: "Xin lỗi anh."
Đuôi mắt Doãn Trì thoáng nụ cười, đôi mắt phượng hẹp dài hơi cong lên: "Xin lỗi gì?"
Nam Vu Hạ không ngờ anh lại hỏi vậy, chẳng biết trả lời sao, ngập ngừng mãi vẫn không thốt nên lời. Hay là tìm một lỗ hổng nào đó để chui vào cho xong, thật.
"Lần sau nhớ kỹ, nếu không uống rượu thì đừng cố, kẻo bị lợi dụng còn chẳng hay."
Doãn Trì ngắt lời cậu, đặt một ly nước trước mặt Nam Vu Hạ, thêm đá vào.
Nam Vu Hạ ngoan ngoãn gật đầu, cầm ly trong lòng bàn tay, giọt nước đọng chảy xuống thành ly, lạnh buốt lan qua tay.
Thật ra... lợi hại người nào biết được.
Dĩ nhiên cậu không thể nói ra ngoài, cứ nghĩ thầm trong lòng. Nam Vu Hạ tiếp lời: "Còn nữa, cảm ơn anh."
Doãn Trì đang treo ly lên giá, giọng Nam Vu Hạ quá nhỏ, chẳng có sức lực gì nên anh chẳng nghe thấy. Trong quán chỉ vang vọng tiếng va chạm của những chiếc ly.
Nam Vu Hạ ho khan, lén nhìn Doãn Trì, rồi tăng giọng lên: "Việc đó... cảm ơn anh đã giúp tôi..."
Cậu căng thẳng quá, đến cả "quý anh" cũng gọi ngay lập tức.
Doãn Trì bật cười, treo xong chiếc ly, chống tay lên quầy nhìn cậu: "Đừng khách sáo thế, dù sao anh cũng đã ôm anh rồi."
Quán bar lại chìm vào im lặng. Nam Vu Hạ không biết nói gì, cuối cùng hỏi: "Anh tên gì vậy?"
Doãn Trì nhìn cậu, đặt chiếc ly thủy tinh vào tủ, nhướng một bên lông mày: "Doãn Trì."
Thấy anh cười với mình, mặt Nam Vu Hạ chợt đỏ bừng, chóp tai cũng nóng lên, không biết ngó mắt về đâu, đành hỏi: "Là 'Trì' kiểu gì vậy?"
"'Trì' trong 'đến trễ'."
Doãn Trì lấy một viên kẹo bạc hà trong túi, xé ra bỏ vào miệng. Hương bạc hà thanh mát tràn ngập không khí.
Nam Vu Hạ gật đầu, lặng lẽ nhìn đồng hồ treo tường. Không biết Doãn Trì có ám chỉ gì không, nhưng rốt cuộc cậu vẫn quyết định không hỏi thêm.
Cậu không biết giới thiệu bản thân sao đây, thấy Doãn Trì trước mắt quá quyền lực, có dáng dấp của ông chủ, cuối cùng không chịu nổi, rời khỏi ghế, cúi người chín mươi độ: "Tôi tên là Nam Vu Hạ, 'Nam' trong 'nam bắc', 'Vu' trong 'ngôn quy vu hảo', 'Hạ' trong 'mùa hạ'."
Doãn Trì liếm môi, động tác có chút lưu manh. Cậu bé này lễ phép thật đấy, anh đang nghĩ có nên cúi chào lại không đây.
Tễ Đào: Cuối tuần này còn nữa nha mấy cục cưng~ ( ̄▽ ̄)~*"
玉: Tại thấy dễ thương nên chuyển luôn lời tác giả, còn editor thì chắc tuần này cũng có thêm chương mới thật.:v