Chăm sóc – “Cứ coi như là chăm trẻ con đi.”

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chăm sóc – “Cứ coi như là chăm trẻ con đi.”

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc ăn cơm, Dung Sơ cố gắng khiến bản thân trở nên vô hình.
Lục Kiệt và Lương Tốn nói về bộ phim tiếp theo mà Lục Kiệt sẽ nhận. Trước đó, Dung Sơ từng thấy rất nhiều lời kêu gọi tẩy chay Lục Kiệt trên mạng, cộng thêm thái độ lo lắng của Hứa Xuyên, nên cậu cứ nghĩ chuyện đó đã ảnh hưởng đến công việc của anh. Thế nhưng, nghe họ nói chuyện, dường như mọi chuyện không hẳn là vậy.
Đây là chuyện liên quan đến bí mật thương mại, Dung Sơ cũng không tiện nghe kỹ.
“Mấy lời đồn đại trên mạng cậu định xử lý thế nào? Cứ định mặc kệ mãi thế à?” Lương Tốn nói xong thì liếc sang Dung Sơ.
Dung Sơ vẫn lặng lẽ ăn, trông rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Dù Lương Tốn thích cái đẹp, nhưng y biết Dung Sơ giờ là người của Lục Kiệt, nên y cũng không dám có ý nghĩ sai lệch, cùng lắm chỉ là ngắm thêm một chút mà thôi.
Lục Kiệt liếc y một cái, rồi gắp cho Dung Sơ một xiên nướng mới mang lên, còn rót thêm một cốc nước trái cây cho cậu.
Diễn xuất vô cùng chân thực.
Đây cũng là lần đầu Lương Tốn thấy Lục Kiệt chăm sóc người khác đến vậy.
Dù đó chỉ là giả vờ.
Dung Sơ nhìn qua đĩa của Lục Kiệt, anh gần như chưa đụng tới thứ gì. Cậu nhớ lại trong phần tài liệu mà Hứa Xuyên có ghi, khẩu vị của Lục Kiệt khá thanh đạm. Vì thường xuyên phải thức đêm quay phim nên dạ dày anh không được tốt lắm, cơ bản là không ăn đồ nhiều dầu mỡ.
Mà đồ nướng thì hầu như đều nhiều dầu mỡ, nên Lục Kiệt chỉ ăn một chút.
Dung Sơ nghĩ ngợi một lát, rồi cậu gắp toàn bộ rau trong đĩa của mình ra, lấy một cốc nước nóng, nhúng chỗ rau đó vào nước nóng một lượt, rồi dùng đũa gắp từng miếng rau củ vào một chiếc đĩa sạch. Khi đĩa gần đầy, Dung Sơ mới cẩn thận đẩy nó ra trước mặt Lục Kiệt.
Lục Kiệt nhướn mày, nghiêng đầu nhìn Dung Sơ, “Em cố ý làm cho tôi sao?”
Vành tai Dung Sơ đỏ bừng, cậu gật đầu, nhỏ giọng giải thích với Lục Kiệt: “Đũa sạch đó ạ, cốc cũng là cốc sạch. Em xem tài liệu thì thấy ghi thầy Lục không thích ăn đồ nhiều dầu mỡ, làm thế này chắc sẽ đỡ hơn…”
Khóe môi Lục Kiệt khẽ cong lên, anh ghé sát tai Dung Sơ, giọng nói trầm ấm mang theo ý cười, “Cảm ơn em.”
Vành tai Dung Sơ lại nhanh chóng đỏ bừng hơn, cậu vội vàng lắc đầu, lại sợ bị Lương Tốn nhận ra sơ hở nào đó, nên lập tức cúi đầu nhét đồ ăn vào miệng.
Chưa đầy một phút, từ khóe mắt, Dung Sơ thoáng thấy Lục Kiệt đã sắp ăn hết rau trong đĩa kia, rồi anh lại đẩy về phía cậu một đĩa xiên mới, một nửa là rau, một nửa là thịt.
Ý tứ cực kỳ rõ ràng.
Lương Tốn chứng kiến toàn bộ chuyện này: “…”
Y bắt đầu hoài nghi cuộc đời, cũng bắt đầu hoài nghi chính phán đoán của mình.
Y và Lục Kiệt đã làm bạn nhiều năm, tuy Lục Kiệt tính tình không tệ, nhưng vẫn luôn giữ khoảng cách với người khác.
Ít nhất thì chắc chắn anh sẽ không ăn mấy xiên rau mà người khác đã nhúng qua nước như thế.
Chỉ có thể nói rằng, Lục Kiệt quả thật rất chuyên nghiệp, đúng là một diễn viên chuyên nghiệp.
Thế nhưng, ở đây giờ chỉ có mỗi mình y là khán giả, rốt cuộc Lục Kiệt đang diễn cho ai xem?
Sao y cứ thấy nghi nghi, giống như Lục Kiệt đang cố tình vậy nhỉ?
Nhất là lúc nãy ở trước cửa thang máy, anh còn giẫm vào chân y một cái!
Lương Tốn không nhịn được ho khan mấy tiếng.
Lục Kiệt khẽ nâng mí mắt liếc sang người bên cạnh, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, “Điện thoại cậu kìa.”
Lương Tốn ngẩn người, y cúi đầu nhìn, quả nhiên điện thoại đang sáng lên. Lương Tốn còn chẳng biết mình cài chế độ im lặng từ lúc nào. Vừa nhìn thấy tên người gọi đến, trên mặt Lương Tốn liền tươi tỉnh hẳn, nào còn bận tâm việc Lục Kiệt rốt cuộc có cố tình hay không nữa. Y vội vàng bắt máy, giọng cũng thay đổi hẳn, trở nên cực kỳ ngọt ngào.
Dung Sơ vừa nghe thấy đã nổi hết cả da gà, cậu không nhịn được liếc nhìn về phía Lương Tốn.
Lục Kiệt thì chậm rãi ăn đĩa rau mà Dung Sơ đưa sang, sắc mặt anh không hề thay đổi chút nào, hình như đã nghe quen rồi.
Lương Tốn đang dỗ dành đối phương bằng mấy lời ngon ngọt, “Bé cưng à, anh bên này có việc rồi, tối anh gọi lại cho em nhé.”
Nói xong còn hôn chụt một cái vào điện thoại.
Dung Sơ: “…”
Cậu vội vàng cúi đầu, coi như mình chưa nghe thấy gì.
Đợi Lương Tốn cúp điện thoại, Lục Kiệt liền hỏi: “Lại thay người rồi à?”
Lương Tốn rõ ràng là mới được tình nhân bé nhỏ dỗ dành nên trên khuôn mặt vẫn còn vương ý cười ngọt ngào, y cũng chẳng giấu giếm: “Ừ, là một idol, chắc cậu cũng nghe qua rồi, tên là Diệp Lạc, mới ra mắt thông qua một show tuyển chọn gần đây, mà chương trình đó cũng khá hot.”
“Chưa từng nghe qua.” Lục Kiệt chẳng chừa lại chút thể diện nào cho y.
Lương Tốn: “…”
Nhưng Lương Tốn cũng chẳng bực bội, dù sao việc đổi người yêu thì y chính là người chăm chỉ nhất.
“Hát cũng hay. Cậu cũng biết mà, tôi chỉ có mỗi sở thích này thôi, thích mấy người hát hay, biết chơi nhạc cụ. Nếu không thì tôi đã chẳng bỏ tiền ra để giúp cậu ta ra mắt rồi.” Lương Tốn vui vẻ nói rồi uống một ngụm rượu.
“Biết, riêng năm nay cũng đã nâng đỡ tới ba người rồi.” Lục Kiệt dựa vào lưng ghế sofa, cánh tay khoác ra sau thành ghế của Dung Sơ, tư thế thoải mái, trông như đang ôm Dung Sơ vào lòng vậy.
Lương Tốn cười hehe, quay sang phía Dung Sơ, “Em trai Dung Sơ, em có biết không, chính là nhóm nhạc mới ra mắt từ show tuyển chọn hồi trước đó. Mấy bạn trẻ như em chắc là biết nhỉ.”
Dung Sơ hơi ngẩn người, không hiểu sao đề tài này tự nhiên lại kéo sang phía mình. Cậu vội vàng lắc đầu, ngượng ngùng đáp: “Em không biết.”
Lương Tốn: “... Em không xem show tuyển chọn à? Sinh viên các em không phải rất thích mấy cái này sao?”
“Em chưa xem bao giờ.” Dung Sơ cũng không phải nói dối, đúng là cậu chưa từng xem nó thật.
Tâm trạng muốn khoe khoang của Lương Tốn đã bị hai người này làm cụt hứng hoàn toàn. Y im lặng một lát, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, lại hỏi tiếp: “Vậy bình thường em làm gì?”
“Em đi làm thêm.” Chắc cũng không cần giấu, dù sao về sau cậu công khai quan hệ với Lục Kiệt rồi, thì bọn họ muốn tra cái gì cũng sẽ ra hết. Huống hồ trong câu chuyện tình yêu kia, cũng bởi vì đi làm thêm nên cậu mới quen biết Lục Kiệt mà.
Dung Sơ nói xong lại vô thức quay sang nhìn Lục Kiệt một cái.
Bàn tay Lục Kiệt đang đặt phía sau lưng ghế sofa của Dung Sơ khẽ gõ nhẹ. Anh nhìn Lương Tốn, trong ánh mắt mang theo sự cảnh cáo.
Lương Tốn cũng biết mình đã hỏi hơi nhiều, liền nhanh chóng đổi chủ đề, “Em không biết đâu, đây là lần đầu tiên anh thấy Lục Kiệt yêu đương đấy. Cậu ta ra mắt sớm lắm, vừa đi quay phim vừa đi học. Hồi đi học cũng lắm người theo đuổi, nhưng mà cậu ta chỉ chuyên tâm trau dồi để nâng cao diễn xuất của bản thân, muốn diễn thật tốt thôi.”
Bất ngờ được nghe chuyện riêng tư của Lục Kiệt, Dung Sơ len lén nhìn anh. Thấy Lục Kiệt không có ý ngăn Lương Tốn nói tiếp thì Dung Sơ mới yên tâm. Mắt cậu sáng lên, chăm chú lắng nghe Lương Tốn kể tiếp.
Trong tài liệu mà Hứa Xuyên đưa cho Dung Sơ, hoàn toàn không hề nhắc tới lịch sử tình trường của Lục Kiệt.
Dung Sơ cũng không phải thấy hứng thú gì với lịch sử tình trường của anh, chẳng qua giờ Lục Kiệt đã hơn ba mươi tuổi rồi, dù anh có từng yêu ai thì thật ra đó cũng là chuyện rất bình thường.
Hiện tại lại nghe Lương Tốn nói thế, Dung Sơ cảm thấy khá bất ngờ.
“Cậu ta ấy mà chỉ đóng nhiều phim tình cảm thôi, chứ chuyện tình cảm ngoài đời thật thì vẫn là một tờ giấy trắng.” Lương Tốn nói rồi còn nháy mắt đầy mờ ám với Dung Sơ, “Có điều giờ dù cậu ta có em rồi, nhưng em vẫn phải cẩn thận mấy người theo đuổi cậu ta đó.”
Dung Sơ chớp chớp mắt nhìn sang, vẫn chưa hiểu được ý tứ của Lương Tốn.
“Trong giới này, tất cả mọi người đều chơi khá thoáng, mặc kệ em đã kết hôn hay chưa kết hôn, thì vẫn có kẻ muốn đạt được lợi ích nên việc gì cũng dám làm.” Lương Tốn nói ra câu này chẳng khác gì cũng đang tự vả vào mặt chính mình.
Vốn dĩ y không cần thiết phải nói những lời ấy với Dung Sơ.
Dù sao y cũng biết quan hệ giữa Dung Sơ và Lục Kiệt là giả, nhưng ai bảo y bị nhan sắc của Dung Sơ mê hoặc chứ, nên mới không nhịn được mà nói nhiều thêm mấy lời.
Thật ra không phải y lo có người đủ năng lực để cướp mất Lục Kiệt, mà là sợ có người vì mục đích nào đó mà làm hại Dung Sơ.
Dung Sơ sững người.
Cho dù Lục Kiệt có ở bên người khác, thì đó cũng chẳng liên quan gì đến cậu cả. Đến khi ly hôn rồi, Lục Kiệt muốn ở bên ai thì cứ ở bên người đó thôi.
Kể cả trong thời hạn hợp đồng, hình như cũng chẳng có điều khoản nào bắt buộc họ phải duy trì tình trạng độc thân cả.
Vừa gật đầu xong, cậu lại cảm thấy có gì đó không đúng, hình như cằm vừa đập vào cái gì đó thì phải.
Cúi đầu nhìn xuống, nãy cậu nghe Lương Tốn nói chuyện đến nỗi nhập tâm quá mức, không hề biết mình đã nghiêng đổ người về phía trước rất nhiều. Mà hai chân Lục Kiệt lại đang bắt chéo, khoảng cách giữa đầu Dung Sơ và đầu gối của Lục Kiệt chỉ còn một đoạn rất nhỏ.
Vừa rồi động tác gật đầu của cậu hơi mạnh, cằm đã trực tiếp đập thẳng vào đầu gối Lục Kiệt.
Dung Sơ: “…”
Dung Sơ lập tức ngồi thẳng người lại, vừa quay đầu sang đã đối diện với nụ cười như có như không của Lục Kiệt.
Tư thế này còn thân mật hơn cả nắm tay. Lục Kiệt hình như đã phát hiện ra từ lâu rồi, nhưng vì vướng Lương Tốn ở đây, nên anh không thể ngồi dịch ra xa được.
“Em đi vệ sinh một lát.” Dung Sơ đỏ mặt bỏ đi.
Dung Sơ rời đi rồi, Lục Kiệt vẫn duy trì tư thế ngồi như cũ, ngón tay phải còn khẽ gõ lên chỗ đầu gối mới chạm vào cằm Dung Sơ ban nãy, “Cậu cố tình nói mấy chuyện đó với em ấy làm gì? Em ấy không hiểu đâu.”
“Cậu ấy không hiểu nhưng cậu thì hiểu đúng chứ.” Lương Tốn tặc lưỡi, “Rốt cuộc cậu tìm được đứa trẻ này ở đâu vậy? Cậu thật sự nghĩ tôi bị ngu không nhìn ra sao? Bao nhiêu năm nay cậu chẳng yêu đương hẹn hò gì, giờ đột nhiên vào đúng thời điểm này lại bảo đi đăng ký kết hôn rồi, nghĩ tôi tin chắc?”
Lục Kiệt nhấp một ngụm nước, “Thì vẫn là người của tôi.” Anh mỉm cười với Lương Tốn, “Tôi tự biết chừng mực.”
Không cần Lương Tốn phải nhắc thì anh cũng biết mình cần phải bảo vệ thật tốt cho Dung Sơ.
Lương Tốn sờ sờ lên mũi, “Vậy rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì? Sao tự nhiên lại đi kiếm người yêu giả vậy?”
“Cứ coi như là chăm trẻ con đi.” Lục Kiệt ăn nốt miếng rau cuối cùng, rồi nhìn về phía nhà vệ sinh.
Lương Tốn nhớ lại trạng thái vừa rồi của hai người họ. Dung Sơ lộ rõ sự non nớt, nhưng Lục Kiệt thì không, anh rất tự nhiên. Lương Tốn biết diễn xuất của Lục Kiệt rất tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến mức có thể nhập vai ngay cả trong cuộc sống đời thường như vậy.
Y mơ hồ cảm thấy chuyện này không chỉ đơn giản là ‘chăm trẻ con’ đâu.
Nhưng y cũng chẳng phản bác.
Bên trong nhà vệ sinh, Dung Sơ rửa mặt bằng nước lạnh, cậu nhìn mình trong gương.
Mặt đã không còn đỏ như trước đó nữa.
Không phải cậu cố tình tránh né, mà là thật sự đã uống quá nhiều nước trái cây rồi nên cần phải đi vệ sinh.
Tiện thể giảm bớt luôn sự ngượng ngùng khi nãy.
Rút một tờ giấy ra lau tay, cậu đang tính rời đi, thì đột nhiên có hai người đàn ông ăn mặc chỉn chu bước từ ngoài vào, có lẽ do đã uống nhiều rượu nên đi đứng có phần loạng choạng.
Họ hoàn toàn không để ý tới Dung Sơ, cứ thế đi thẳng vào trong.
Dung Sơ cũng chẳng để tâm lắm, cậu định đi ra, thì lại nghe thấy tên Lục Kiệt.
“Nghe bảo Lục Kiệt cũng tới đây quay phim đó.”
Khách sạn này ở gần các phim trường, có không ít minh tinh cũng nghỉ tại đây.
Hai người kia chắc cũng là minh tinh, nhưng Dung Sơ không biết họ.
“Anh ta tới đây thì làm sao? Đã hút m* t** còn mua bán m** d*m. Trước kia chẳng phải còn xem thường cái đám tiểu minh tinh như chúng ta hay sao? Giờ thì cũng chỉ xứng đóng mấy vai phụ. Tên Lương Tốn cũng chẳng phải dạng tốt đẹp gì, hai kẻ đó có thể làm bạn được với nhau thì cũng chẳng có gì lạ.”
Giọng điệu của kẻ kia tràn đầy kiêu ngạo.
Giống như có thù oán với Lục Kiệt.
Dung Sơ lặng lẽ đưa điện thoại lại gần hơn một chút để thu âm rõ hơn.
“Chính tên Lục Kiệt lần trước đã ở trên phim trường mắng tôi là không xứng để được đóng phim, còn bảo tôi quay về trường mà học thêm đi. Tôi thấy bây giờ hắn mới là kẻ không có đủ tư cách.”
Người bên cạnh gã khuyên can: “Cậu nói nhỏ thôi.”
“Có ai khác ở đây đâu, sợ cái gì? Cho dù Lục Kiệt có đứng trước mặt tôi thì tôi cũng dám nói.” Gã đã uống khá nhiều rượu, cái gì cũng dám nói ra khỏi miệng, “Dù sao giờ tôi có lên mạng nói Lục Kiệt bắt nạt diễn viên khác trên phim trường, ai cũng sẽ tin hết. Ai dám đứng ra bênh hắn nào? Lát nữa tôi sẽ dùng tài khoản phụ đăng thêm bài nữa…”
Nghe thấy mấy lời này, Dung Sơ liền sững sờ.
Cậu nhớ lại những lời đồn thổi trên mạng nói rằng Lục Kiệt trong đoàn phim thì mắc bệnh ngôi sao, ức h**p người khác. Hóa ra không phải như vậy ư?
Nói như vậy thì mấy tin đó đều là tin đồn thất thiệt.
Tin đồn chính là như thế, chỉ cần một kẻ bịa ra, rồi một đồn mười, mười đồn trăm, càng nhiều người nói thì người khác cũng sẽ tin là như thế.
Ban đầu Dung Sơ cũng đã tin.
Nhưng trong khoảng thời gian này, Lục Kiệt chưa từng có một chút biểu hiện nào của việc tính tình tệ hại cả. Cho nên Dung Sơ đã gần như quên hết mấy lời đồn đại ấy.
Cậu không ngờ hôm nay lại nghe được gốc rễ của tin đồn ấy ngay tại nơi này.
Hai kẻ kia không nói gì thêm nữa, hình như đã giải quyết xong rồi. Dung Sơ cũng vội vàng cất điện thoại đi, có điều khi còn chưa cất xong thì hai tên đó đã bước ra tới nơi.
Tên tỉnh táo hơn đã phát giác ra sự hiện diện của Dung Sơ, trước tiên là chú ý tới gương mặt của cậu, trong mắt hiện lên một sự kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy. Nhưng tên ấy nhanh chóng phát hiện ra Dung Sơ đang cầm điện thoại, liền lập tức cảnh giác, “Cậu cầm điện thoại làm gì?”
Nghe thấy vậy, cái gã mới nãy còn đứng bên trong nói liên hồi cũng tức khắc nhìn về phía Dung Sơ. Thấy rõ diện mạo cậu, sắc mặt gã cũng thay đổi, “Đưa điện thoại của cậu cho bọn tôi xem!”
Hai kẻ này không biết Dung Sơ, nhưng cậu quá đẹp, lại còn xuất hiện ở một nơi như thế này, vậy hơn phân nửa là một tân binh mới ký hợp đồng của công ty nào đó.
Lần đầu tiên Dung Sơ làm ra chuyện như thế này, tiếng quát của gã làm đầu óc cậu có chút trống rỗng, nhưng cũng vẫn miễn cưỡng giữ được sự bình tĩnh mà nhìn về phía đối phương, “Tôi chỉ đang xem điện thoại của mình thôi.”
Gã uống nhiều hơn căn bản không hề tin, “Đừng hòng lừa tôi! Cậu chụp ảnh đúng không? Cậu muốn làm gì? Cậu là người của công ty nào?”
Gã vừa nói vừa muốn giật điện thoại của Dung Sơ.
Gã kích động đến thế cũng có nguyên do. Tuy mới nãy gã nói về Lục Kiệt rất hùng hồn, nhưng dù sao cũng chỉ là nói suông, cũng chỉ dám làm anh hùng bàn phím. Thật ra gã cũng sợ bị những người khác ngoài bạn bè nghe thấy, rồi tung chuyện này của gã ra.
Đến lúc ấy có lẽ gã cũng không còn cách nào mà ở trong giới được nữa.
Trông Dung Sơ có vẻ ít tuổi hơn gã, nhưng dáng người cậu lại cao hơn. Gã muốn động tay với Dung Sơ, thì chẳng thể nào mà chạm tới nổi.
Cái tên tỉnh táo hơn thấy tình huống này không ổn, sợ rằng sẽ thật sự nảy sinh xung đột, liền vội vàng giữ chặt lấy gã, “Cao Vinh!”
Khuôn mặt Cao Vinh đầy vẻ tức giận, men say xộc lên khiến gã không còn tỉnh táo nữa. Gã giơ tay chỉ vào Dung Sơ, “Đưa điện thoại cho tôi, bằng không cậu đừng hòng sống nổi ở trong cái giới này.”
Dung Sơ vô tội chớp mắt.
Hai tên này chắc chắn đã hiểu lầm cậu thành một minh tinh nào đó rồi.
Thấy sự thờ ơ của Dung Sơ, Cao Vinh muốn xuống tay, còn ra hiệu cho bạn mình cùng nhau động thủ, nhưng ngay giây sau gã đã bị bạn mình đá một cái.
Tên bạn đó ra sức nháy mắt ám hiệu, Cao Vinh không hề vui vẻ gì nhưng vẫn nhìn theo tầm mắt của bạn mình. Vẻ mặt gã thoáng khựng lại, hung hăng trừng mắt lườm Dung Sơ một cái, rồi bị bạn mình kéo đi mất.
Có lẽ bởi vì đang có người tới nên sợ chuyện sẽ ầm ĩ hơn.
Mặc kệ thế nào đi chăng nữa, người cũng đi rồi, điện thoại cũng bảo vệ được.
Dung Sơ thở phào, cậu thoáng do dự, không biết nên giao đoạn ghi âm này cho Hứa Xuyên hay Lục Kiệt nữa.
Nhưng lần trước Lục Kiệt nói nếu có việc gì có thể trực tiếp tìm đến anh…
Dung Sơ vẫn cứ đang do dự, cậu quay người lại thì thấy Lục Kiệt ở phía sau mình.
Vừa thấy cậu quay người, Lục Kiệt liền mỉm cười, “Còn tưởng em lạc đường mất rồi.”
Dung Sơ hơi xấu hổ: “Không phải em lạc đường, chỉ là em gặp chút chuyện thôi.”
Dung Sơ liếc về phía sau Lục Kiệt, xác nhận chắc chắn hai tên kia đã rời đi thì mới ghé sát lại, kéo ống tay áo Lục Kiệt, ngẩng đầu lên nhỏ giọng mật báo với anh, “Thầy Lục, mới nãy có kẻ bịa đặt tung tin về anh, em đã ghi âm lại rồi.”
Lúc nói, cậu đứng rất gần với Lục Kiệt, giọng còn cố ý hạ thấp xuống. Bởi vì mới nãy có tranh chấp nên đôi gò má hơi ửng hồng, nhưng đôi mắt lại sáng trong.
Dung Sơ nói xong liền định đưa điện thoại cho Lục Kiệt.
Nhưng còn chưa đưa tới, Lục Kiệt đã nhanh hơn cậu một bước, đưa tay lên, dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên khóe mắt cậu.
Dung Sơ ngây ngẩn, gương mặt lại tức khắc đỏ bừng.
Lục Kiệt nói: “Có nước.”
Ngón tay mang theo nước đọng lại không cẩn thận mà chạm nhẹ vào gò má Dung Sơ, lướt qua thật khẽ.