Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đ, được ạ.” Dung Sơ cảm thấy vùng da đó nóng ran, nóng đến mức cậu chẳng còn nghĩ được gì nữa.
Lục Kiệt khẽ xoa đầu ngón tay, ánh mắt lướt qua vành tai đỏ bừng của Dung Sơ, rồi hỏi: “Bản ghi âm đó có liên quan đến tôi à?”
Sự chú ý của Dung Sơ lập tức bị phân tán, cậu gật đầu, đưa điện thoại cho Lục Kiệt.
Lục Kiệt cũng không từ chối, anh trực tiếp nhận lấy nhưng không bật lên nghe ngay, mà rất tự nhiên bỏ điện thoại của Dung Sơ vào túi mình, “Một trong số mấy người vừa nãy tên là Cao Vinh, hình như mấy năm trước tôi đã từng đóng chung một bộ phim với cậu ta.”
Lục Kiệt nói xong liền xoay người đi ra ngoài, nhưng đến khúc cua thì dừng lại, rõ ràng là đang chờ Dung Sơ.
Nhận ra rằng Lục Kiệt đang giải thích với mình, Dung Sơ có chút ngạc nhiên, cậu bước vội theo Lục Kiệt, lại nghĩ đến lời nói của Cao Vinh.
Dung Sơ còn tưởng gần đây mới xảy ra chuyện nên Cao Vinh mới ghi thù sâu sắc đến vậy, kết quả cậu không ngờ đây lại là chuyện của nhiều năm về trước rồi sao?
“Cậu ta đóng một vai phụ, chỉ có vài câu thoại ngắn ngủi nhưng nói mãi không trôi chảy, thường xuyên phải quay lại (NG), nên tôi đã cho người khác thay thế cậu ta.” Lục Kiệt có thể chịu được một người diễn tệ, nhưng không thể chịu được người có thái độ không nghiêm túc.
Cao Vinh bịa đặt tin đồn về anh, thật ra anh cũng chẳng bận tâm, trên internet đầy rẫy tin đồn, Lục Kiệt đâu thể quản hết được.
Nhưng mà.
Bước chân của Lục Kiệt dừng lại, quay đầu nhìn về phía Dung Sơ, “Cậu ta đánh em?”
“Không đâu ạ!” Dung Sơ vội vàng lắc đầu, lúc này cậu mới nhận ra, vì vừa nãy thấy Lục Kiệt nên mấy tên đó mới bỏ đi.
Lục Kiệt vẫn nhìn chằm chằm vào cánh tay của Dung Sơ, có vẻ như không tin, “Thật không? Lát nữa về phòng, để tôi kiểm tra giúp em một chút?”
Kiểm tra?
Kiểm tra như thế nào?
Đôi tai mà Dung Sơ vất vả lắm mới làm nó bình tĩnh được giờ lại đỏ ửng hết lên, cậu nhanh chóng giải thích cho Lục Kiệt, “Thật sự là không có đâu mà thầy Lục, bọn họ chỉ muốn cướp cái điện thoại của em thôi, nhưng mà em không để bọn họ lấy….”
Lục Kiệt nhớ lại hình ảnh Dung Sơ mới nãy bị hai tên kia chặn ở bên cạnh bồn rửa tay, dáng vẻ đáng thương, biểu cảm vô tội nhưng hành động lại kiên định, giống như đang che chở cho báu vật vậy. Mới đầu anh còn tưởng đó chỉ là một sự xung đột bình thường, không ngờ là bởi vì một đoạn ghi âm.
Mà còn là một đoạn ghi âm về anh.
Lục Kiệt không nói gì, anh kéo cổ tay Dung Sơ, lúc này cậu mới phát hiện ra họ không đi về phía phòng ăn mà thẳng tiến đến thang máy.
Lục Kiệt kéo cậu vào trong.
Dung Sơ chớp mắt nhìn anh, “Thầy Lục, chúng ta đi về ạ?”
Cậu cúi đầu nhìn về phía bàn tay vẫn đang bị anh nắm lấy.
Không biết có phải là quên hay không, mà sau khi cửa thang máy đóng lại rồi, Lục Kiệt vẫn không có ý buông tay cậu ra.
Dung Sơ cũng ngại không dám chủ động rút tay về, chỉ có thể để mặc cho Lục Kiệt nắm lấy cổ tay mình.
Nhưng dường như cậu cũng càng ngày càng quen với việc Lục Kiệt nắm tay mình rồi.
Đây cũng coi như là một bước tiến lớn phải không?
“Lương Tốn có việc nên đã về trước rồi.” Lục Kiệt không nhắc lại chuyện trước đó nữa, ngược lại anh hỏi: “Em có muốn ăn thêm chút gì đó không? Lúc nãy tôi thấy em không ăn được nhiều lắm, em muốn ăn thêm gì, để tôi bảo Lâm Trác ra ngoài mua.”
Dung Sơ nhanh chóng lắc đầu.
Một nửa số xiên trên bàn vừa rồi đều là do cậu ăn, chưa kể còn có nhiều đồ uống như thế, làm sao cậu còn nuốt được thêm cái gì nữa chứ.
Lục Kiệt dường như không hiểu ý cậu, anh “Hửm?” một tiếng.
Dung Sơ định nói là bản thân no rồi, nhưng nghĩ lại thì hình như Lục Kiệt chỉ ăn được có chút xíu, nên lời đến bên miệng lại sửa thành, “Hay ăn thêm chút gì đó thanh đạm ạ?” Dung Sơ nói rồi nhìn về phía Lục Kiệt, hỏi thử: “Thầy Lục, anh có muốn ăn thêm một chút không ạ?”
Lục Kiệt khẽ cười, “Cũng được.”
Dung Sơ đi theo Lục Kiệt về phòng.
Phòng của Lục Kiệt và phòng cậu có bài trí giống hệt nhau, nhưng Dung Sơ vẫn cảm thấy không được tự nhiên, sau khi đi vào đó rồi thì mới thấy hối hận, rõ ràng là hai người có thể tách ra, mỗi người cầm một phần về phòng mình để ăn, hơn nữa cậu thật sự đã no đến mức không thể nhét thêm được cái gì vào bụng nữa, lát lại phải cố mà ăn trước mặt Lục Kiệt.
Chỉ mới nghĩ thôi, Dung Sơ đã cảm thấy bụng mình sắp nổ tung rồi.
Nhưng giờ có hối hận thì cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Vừa về tới phòng, Lục Kiệt đã nhắn tin liên tục, trông có vẻ bận rộn rất nhiều việc, hoàn toàn không có thời gian để ý tới cậu.
Dung Sơ do dự một thoáng, cũng không nghĩ lung tung nữa, cậu ngồi xuống đầu kia của ghế sofa, bởi vì không có điện thoại bên người, nên cậu mở đại một cuốn sách của khách sạn đặt trên bàn trà.
Là một cuốn sách tiếng nước ngoài.
Toàn là chữ tiếng Anh chi chít. Tuy rằng tiếng Anh của Dung Sơ cũng không tệ, nhưng cứ nhìn mấy chữ ghép lại với nhau là đầu óc cậu lại quay cuồng.
Ban đầu cậu vẫn đọc được, trong não vẫn có thể dịch được, nhưng chẳng bao lâu sau, những hàng chữ đó đã biến thành những người tí hon nhảy múa, đánh đấm, rồi sau đó, tất cả chìm vào màn sương mờ mịt.
Dung Sơ ngủ quên mất.
Lục Kiệt gửi tin nhắn cho Lương Tốn nói là mình có việc đột xuất nên đưa Dung Sơ về trước, rồi lại nhắn cho Hứa Xuyên bảo hắn đi điều tra chút tin tức về Cao Vinh. Đến lúc quay đầu nhìn lại thì thấy Dung Sơ đang nằm nghiêng trên ghế sofa, đầu tựa vào lưng ghế, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Không ngờ là cứ vậy mà ngủ mất rồi.
Lục Kiệt nhìn gương mặt ngủ say chẳng có chút phòng bị của cậu, anh mở camera điện thoại, chụp một tấm ảnh.
Vừa mới chụp xong, Hứa Xuyên đã gửi tin nhắn trả lời.
[Hứa Xuyên]: Cậu điều tra tên ấy làm gì?
Lục Kiệt cũng chẳng giấu, kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra trong nhà vệ sinh giữa Dung Sơ và Cao Vinh cho Hứa Xuyên nghe.
[Hứa Xuyên]: Bản ghi âm đâu? Gửi cho tôi.
[LJ]: Ở chỗ tôi, tạm thời chưa gửi.
[Hứa Xuyên]: Là có ý gì? Đó chẳng phải là chứng cứ à?
[LJ]: Phải, nhưng gửi cho anh rồi, anh lại tung nó lên, thế chẳng phải Cao Vinh sẽ biết ai là người ghi âm lại hay sao? Đến lúc đó cậu ta gây phiền toái cho Dung Sơ thì làm thế nào? Chẳng lẽ cậu ta lại không có cái khác để bôi nhọ chắc?
[Hứa Xuyên]: Cái tên đó thì có thể gây được phiền toái gì cho Dung Sơ chứ, mà cứ để cho mọi người biết đoạn ghi âm đó là do Dung Sơ ghi lại, để sau này hai người công khai tình cảm, thì mọi người lại càng thấy cậu ấy thích cậu tới đâu, đã bảo vệ cậu tới mức nào.
[Hứa Xuyên]: Sao cậu lại không nhận điện thoại?
Lục Kiệt trực tiếp từ chối cuộc gọi.
[LJ]: Có một bạn nhỏ đang ngủ.
[Hứa Xuyên]: Dung Sơ? Hai người đang ở cạnh nhau à? Cậu ấy đang ở chỗ cậu à?
Chuông cảnh báo trong lòng Hứa Xuyên đột nhiên kêu lên ầm ầm.
Sao hai người này lại ngủ cùng nhau rồi?
[LJ]: Thì làm sao? Chồng chồng mới cưới ngủ cùng với nhau không phải chuyện bình thường hả? Cũng có sinh con được đâu.
Hứa Xuyên đột nhiên lại thấy yên tâm.
Nếu thật sự có chuyện gì, thì Lục Kiệt đã không nói mấy câu đùa cợt như vậy.
Nhưng Hứa Xuyên vẫn không nhịn được, liền gọi video call qua Wechat cho Dung Sơ.
Ngay lập tức, cuộc gọi bị từ chối.
[LJ]: Quên mất chưa nói, điện thoại của em ấy cũng đang ở chỗ tôi, đừng gọi nữa, quấy rầy giấc ngủ của người khác là coi chừng bị Thiên Lôi đánh đấy.
[Hứa Xuyên]: ………….
Hứa Xuyên tức đến mức không thèm nhắn lại cho Lục Kiệt nữa.
Không lâu sau Lâm Trác mua một phần cháo về, nhưng Lục Kiệt không để cho cậu ta vào phòng.
Lâm Trác đứng ngoài cửa, loáng thoáng thấy có người đang nằm trên sofa trong phòng Lục Kiệt, hình như là Dung Sơ.
“Đưa thẻ phòng của Dung Sơ cho tôi.” Lục Kiệt chìa tay ra với Lâm Trác.
–
Hôm sau Dung Sơ tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng. Cậu nhìn chằm chằm vào trần nhà một lúc rồi mới nhớ ra, hình như hôm qua mình đã đọc sách tiếng Anh rồi ngủ quên mất.
Có chút mất mặt.
Nhưng mà lúc đó rõ ràng là cậu đã ngủ quên trên sofa mà.
Dung Sơ đưa tay ra sờ lớp chăn mềm mại trên người, xoa nhẹ một chút rồi ngồi dậy.
Trên bàn trà vẫn là cuốn sách ngoại văn của hôm qua, chắc là có người đã nhặt nó lên rồi để trên bàn, trên sofa đặt một cái chăn của khách sạn… Tất cả những điều ấy nói cho cậu biết rằng, đây là phòng của Lục Kiệt.
Nhưng trên giường thì chỉ có dấu vết của một người đã ngủ.
Dung Sơ vội vàng đứng dậy, cậu thấy ở bên cạnh gối có để điện thoại mình, hiện tại mới là hơn 8 giờ sáng.
Một tiếng trước, Lục Kiệt đã gửi tin nhắn tới: Em dậy thì bảo Lâm Trác mua bữa sáng cho, tôi phải ra phim trường, tạm thời mượn phòng của em để ngủ nhờ một đêm.
Dung Sơ thở phào nhẹ nhõm.
May mà không làm phiền gì tới Lục Kiệt.
Cậu cũng ngại nói Lâm Trác đi mua đồ ăn sáng cho mình, trong khách sạn có buffet sáng, cậu đi ăn qua loa một chút, tới lúc quay lại, Lâm Trác đang đứng trước cửa phòng Lục Kiệt, trông có vẻ bối rối không biết có nên vào phòng không.
Nhưng biểu cảm trên mặt cậu ta vẫn không có chút thay đổi nào, không thể đoán nổi là đang suy nghĩ cái gì.
Dung Sơ dừng lại, “Trợ lý Lâm.”
Lâm Trác vội vàng nhìn về phía cậu, “Cậu dậy rồi ạ?”
Dung Sơ gật đầu rồi mở cửa phòng mình ra, vừa quay lại nhìn đã thấy Lâm Trác đi theo sát phía sau.
Dung Sơ giật mình.
Cậu cứ tưởng Lâm Trác quay lại lấy đồ cho Lục Kiệt.
“Anh Lục bảo hôm nay tôi đi theo cậu.” Lâm Trác giải thích.
Dung Sơ vội từ chối, “Không cần đâu, tôi tự lo được.”
Nhưng Lâm Trác chỉ nhìn cậu, trông có vẻ như hoàn toàn không có ý định nghe lời cậu nói.
Dung Sơ: “…………”
Dung Sơ cũng không thể nào mà nhốt người ta ở ngoài cửa được, nên đành để Lâm Trác vào phòng cùng mình.
Trong phòng có thêm một người nữa, Dung Sơ thấy hơi không tự nhiên.
Nhưng Lâm Trác cũng chẳng nói gì thêm nữa.
Dung Sơ lấy sách chuyên ngành ra đọc, đó là bài tập mà thầy đã giao, Dung Sơ không còn cách nào khác đành phải mang theo.
Cậu không biết bản thân đã ngồi đọc được bao lâu, đến khi cảm thấy đói, nhìn đồng hồ mới biết đã hơn 11 giờ trưa.
Lâm Trác vẫn đang ngồi ở sofa, hình như là đang chơi game trên điện thoại, động tác cực kỳ dứt khoát, nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm nào.
Dung Sơ có chút ngập ngừng, “Anh có muốn đi ra ngoài ăn chút gì đó không?”
Động tác đút điện thoại vào túi của Lâm Trác gọn gàng, dứt khoát, “Được.”
Dung Sơ: “………”
Cậu cảm thấy Lâm Trác giống như một người máy vậy.
Vì khách sạn này nằm ở gần khu phim trường nên giá cả cực kỳ đắt đỏ, Dung Sơ chọn đi chọn lại, cuối cùng cũng chọn được một tiệm mỳ có giá tương đối rẻ.
Đang là giữa trưa nhưng trong quán khá vắng.
Trong lúc chờ mỳ, Dung Sơ rảnh rỗi liền mở Weibo.
Vừa mở Weibo, cậu đã thấy ngay một tin tức nổi bật.
“Nghi ngờ Lục Kiệt tái xuất?”
Tái xuất cái gì?
Lục Kiệt đã bao giờ rút khỏi giới giải trí đâu.
Dung Sơ nhấn vào xem, mới phát hiện ra chuyện anh tới phim trường sáng nay đã bị lộ, giờ còn lên thẳng top tìm kiếm.
[Nghe nói là phải đóng vai phụ à? Xem ra là thật rồi, trước đây làm gì có chuyện anh ta để ý tới những loại phim như thế này?]
[Mấy người bị điên à, xem xem đạo diễn bộ phim này là ai, Lục Kiệt và Lương Tốn vẫn luôn là bạn tốt của nhau? Người ta có khi chỉ đến đó hỗ trợ thì sao?]
[Hèn chi. Cũng chỉ có Lương Tốn mới dám dùng anh ta thôi ~ những người khác nào có dám đâu ~ vi phạm pháp luật cơ mà ~]
[Đừng có lên phim trường của Lương Tốn rồi phá đám, đến lúc mà mất cả bạn bè thì mất mặt lắm]
[Tôi thấy anh ta tốt nhất là nên ở nhà trồng rau luôn, bao lâu rồi không ra mặt giải thích thì chắc mấy chuyện đó là thật rồi]
[Giải thích vớ vẩn, không thấy kết quả xét nghiệm máu à? Lại còn phải chờ người ta mang chuyện riêng tư của bản thân đặt lên mặt mấy người, nói rõ cho mấy người biết là anh ấy đã làm những gì thì mấy người mới chịu buông tha đúng không?]
[Một đám fan đừng có giả dạng làm người qua đường chính nghĩa nữa]
Dung Sơ lướt xem thì toàn là đang cãi cọ qua lại, còn có vài người trực tiếp công kích cá nhân Lục Kiệt, chửi rủa cả gia đình anh. Dung Sơ không nhịn được, liền bấm báo cáo từng tài khoản một.
Internet chính là như vậy, dù sao những kẻ này đều ẩn mình sau bàn phím, ỷ vào việc không ai biết mình là ai nên cái gì cũng dám nói, cái gì cũng dám chửi, cảm thấy bản thân chẳng cần phải chịu trách nhiệm gì.
Báo cáo hết một lượt, Dung Sơ đã tức đến mặt đỏ bừng.
Mà Lâm Trác ngồi đối diện với cậu, biểu cảm vẫn không có gì thay đổi đang gõ báo cáo cho Lục Kiệt:
[Đang đọc ‘Lịch sử thế giới hiện đại’]
[Vẫn đang đọc ‘Lịch sử thế giới hiện đại’]
[Đi ra ngoài ăn trưa]
[Tới tiệm mỳ bò]
[Đang chơi điện thoại]
[Đang tức giận]
Lâm Trác ngẩng đầu sang màn hình điện thoại không hề bị che giấu của Dung Sơ, bổ sung thêm:
[Hình như là vì anh Lục bị mắng nên cậu ấy mới tức giận]
Hết chương 12.
[Tác giả có lời muốn nói]
Lâm Trác: Cái nhà này đúng là cần có tôi mà.