Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Dư luận xoay chiều và khoảnh khắc thân mật
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiều hôm đó, Dung Sơ theo Lục Kiệt đến phim trường. Vừa đặt chân tới, cậu đã cảm nhận được ánh mắt của toàn bộ nhân viên đoàn phim đổ dồn về phía mình, khác hẳn với ngày hôm qua.
Rõ ràng là họ đều đã xem bài đăng trên Weibo.
Mặc dù trong ảnh không để lộ rõ mặt Dung Sơ, nhưng người đi tới đoàn phim với Lục Kiệt, ngoài cậu ra thì còn ai vào đây nữa?
Huống hồ hôm qua cậu cũng đã tới thăm đoàn phim của Lục Kiệt! Nghe nói hai người lại còn ở trong bối cảnh quán bar kia tới tận tối! Vậy thì mối quan hệ của họ còn phải nói sao?
Trên mạng giờ đang truy tìm thân phận của Dung Sơ, thậm chí còn liệt kê cả những thực tập sinh chưa ra mắt để đối chiếu, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy ai giống với người đi cùng Lục Kiệt. Có một blogger đã đặt ra câu hỏi: Đây là muốn lái dư luận đi hướng khác sao?
Đầu tiên là có người tung tin đồn Lục Kiệt bao nuôi nghệ sĩ mới, sau đó lại xuất hiện những bức ảnh rõ nét, không che giấu, gần như công khai Lục Kiệt đang hẹn hò yêu đương.
Trong khoảng thời gian này, Lục Kiệt đã phải đối mặt với vô số tin tức tiêu cực chỉ vì một đoạn video mờ ảo ám chỉ anh sử dụng chất cấm bị rò rỉ. Ngoài việc đăng tải báo cáo xét nghiệm máu để làm sáng tỏ, anh hoàn toàn giữ im lặng về những chuyện khác. Thế mà đúng vào thời điểm nhạy cảm này, tin đồn hẹn hò lại bùng lên, nhìn thế nào cũng thấy quá trùng hợp.
Mặc dù Cao Vinh bị bóc trần hàng loạt phốt, nhưng chỉ sau một đêm, dư luận lại bị lái sang hướng khác: “Lục Kiệt có thể âm thầm thay đổi vai diễn của Cao Vinh”. Họ cho rằng Cao Vinh có lẽ không phải người đầu tiên, và chẳng lẽ chỉ cần không vừa ý Lục Kiệt là có thể bị anh ta lặng lẽ đoạt mất vai diễn sao?
Đúng là một màn đánh tráo khái niệm xuất sắc.
Cả đêm Cao Vinh không ngủ, gã nhìn những bình luận do đoàn đội của mình cố tình dẫn dắt dư luận, trong lòng cũng cảm thấy đỡ hơn một chút.
Các hợp đồng quảng cáo, các kịch bản phim mà gã đã nhận đều bị ảnh hưởng, ngay cả bộ phim gã đang quay, đạo diễn ngoài miệng thì nói cho gã về nghỉ ngơi, nhưng thực chất là muốn thay người.
Đã lâu lắm rồi Cao Vinh mới phải chịu đựng ấm ức đến nhường này. Nghĩ đến việc bản thân đã vô tình trở thành bàn đạp giúp Lục Kiệt công khai tình yêu để 'tẩy trắng', gã lại càng tức tối hơn.
Gã tuyệt đối sẽ không để Lục Kiệt yên ổn mà 'tẩy trắng' như vậy.
Nhưng giờ bọn họ vẫn chưa tìm ra được thân phận của Dung Sơ, giống như có người đang cản trở vậy. Bọn khách sạn thì chết tiệt, cứ như lũ không hiểu tiếng người, nhất quyết không cho gã kiểm tra CCTV, viện cớ đó là quyền riêng tư của khách hàng.
Người được cử đi theo dõi cũng không thể chụp được rõ mặt Dung Sơ.
Khi Cao Vinh vẫn còn đang loay hoay chưa nghĩ ra cách nào, đột nhiên có người đăng tải một đoạn video quay trong khách sạn, kèm theo câu hỏi: “Kia là Lâm Trác, trợ lý của Lục Kiệt đúng không? Vậy chàng trai mà Cao Vinh bắt nạt chính là người yêu của Lục Kiệt à?”
Trong đoạn video, một chàng trai mặc áo sơ mi trắng đang bị Cao Vinh và trợ lý của gã chặn lại trước cửa thang máy. Vì là quay lén, góc quay vừa vặn không ghi lại được khuôn mặt của Dung Sơ, nhưng lại quay rõ cả mặt Cao Vinh và trợ lý của gã. Không biết bọn họ tranh cãi vì vấn đề gì, chỉ biết không lâu sau Lâm Trác chạy tới, trực tiếp bảo vệ chàng trai mặc sơ mi trắng, và Cao Vinh vừa nhìn thấy Lâm Trác đã vội vã dẫn trợ lý rời đi.
Video quay được tới đó thì ngừng.
Người quay nói lúc ấy anh ta chỉ vô tình đi ngang qua, thấy Cao Vinh và trợ lý hình như đang bắt nạt người khác nên nghĩ quay video lại sau nhỡ đâu có ích. Giờ Cao Vinh bị bóc trần bao nhiêu phốt, nên anh ta dứt khoát đăng đoạn video đó lên, kèm theo câu hỏi: “Thế chuyện Lục Kiệt bao nuôi nghệ sĩ mới có phải do phía Cao Vinh tung ra không? Hắn ta bắt nạt người yêu của Lục Kiệt làm gì vậy? Tôi thấy hình như lúc đầu hắn cũng không biết đó là người yêu của Lục Kiệt, vừa thấy trợ lý của anh ta thì đã chạy mất tăm.”
Chỉ một lát sau, dư luận lại quay sang chỉ trích Cao Vinh.
Cao Vinh tức tới choáng váng.
Gã đâu có ngờ khi ấy lại có người quay được video chứ!
Mà phần mô tả của cái này rõ ràng là do đội ngũ chuyên nghiệp viết ra! Bình thường người qua đường ai rảnh tới mức thắc mắc lắm thế, lại còn toàn đoán vào những điều mấu chốt nữa chứ!
Đoạn video này vừa được đăng tải, mặc dù vẫn có người tiếp tục truy tìm thân phận người yêu Lục Kiệt, nhưng phần lớn sự chú ý đã dồn sang chuyện Cao Vinh bắt nạt người khác. Dư luận lại quay về hướng ủng hộ việc Lục Kiệt thay thế Cao Vinh là một quyết định sáng suốt, cho rằng loại người như thế này căn bản không xứng đáng tồn tại trong giới giải trí.
Hứa Xuyên hài lòng chuyển sang tài khoản Weibo phụ của mình, gửi cho nhân viên khách sạn đã cung cấp đoạn video kia một khoản tiền.
Dung Sơ thì chẳng hề hay biết chuyện gì đang xảy ra trên mạng. Cậu chỉ biết rằng mỗi khi ống kính máy quay chĩa về phía mình, cậu lại cảm thấy vô cùng căng thẳng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu đóng phim. Cảm giác hoàn toàn khác với chiều hôm qua; không khí trong quán bar khác, và biểu cảm của Lục Kiệt cũng khác hoàn toàn.
Cậu biết Lục Kiệt không uống rượu, nhưng trong tay anh đang cầm một ly rượu, ánh mắt lại mơ màng nhìn về phía mình, cứ như thể anh đã say, nhưng lại chẳng biết rốt cuộc anh say vì rượu, hay say vì người.
Lần đầu tiên Dung Sơ nhận ra, hóa ra người ta có thể diễn được cả trạng thái say, mà lại chân thật đến vậy.
Bị Lục Kiệt nhìn bằng ánh mắt ấy, cậu cũng cảm thấy bản thân mình dường như hơi say rồi.
Cậu không dám đối mặt với anh nữa, Dung Sơ chỉ chuyên tâm chơi đàn và hát phần của mình.
May mà cảnh quay này không cần cậu phải lộ mặt, có thể đội mũ và đeo khẩu trang, nếu không cậu e rằng khuôn mặt mình giờ đây chắc đã đỏ bừng cả rồi.
Cảnh này phải quay lại nhiều lần, bởi đây là một cảnh quay dài, chỉ cần một người mắc lỗi là sẽ phải quay lại từ đầu. Dung Sơ đã chơi sai hai lần. Bình thường Lương Tốn trông có vẻ cà lơ phất phơ vậy thôi, chứ đối với chuyện này thì cực kỳ nghiêm khắc, sai một lần là phải quay lại từ đầu.
Sau khi quay xong, Dung Sơ vẫn cứ ôm cây đàn guitar, có phần chưa thoát vai.
Thực ra không phải vì nội dung kịch bản, mà là vì cậu không biết sau này liệu mình còn có cơ hội để chơi đàn guitar và hát nữa hay không.
Trước đây cậu nghĩ chỉ cần có thời gian để sửa lại bài hát trước đây là tốt lắm rồi, cậu cũng không định tiếp tục dấn thân vào con đường âm nhạc này nữa. Con đường này, kể từ năm cuối cấp ba, đã trở thành ngõ cụt đối với cậu, không thể nào đi vào đó được nữa.
Ngay cả khi có được số tiền từ cuộc hôn nhân giả với Lục Kiệt, cậu cũng chẳng dám bước tiếp con đường ấy nữa.
Bệnh của Dung Tinh cần rất nhiều tiền. Mà về sau, khi đã kết thúc hợp đồng với Lục Kiệt, cậu sẽ phải tiếp tục làm việc để kiếm tiền, chẳng còn nhiều thời gian và công sức để dành cho âm nhạc nữa.
Không thể theo đuổi, cũng không dám theo đuổi.
Lục Kiệt trao cho cậu cơ hội này, Dung Sơ đã rất vui mừng rồi.
Đây có lẽ là chuyện khiến cậu cảm thấy vui nhất trong suốt khoảng thời gian gần đây.
Ngồi lại một lát, Dung Sơ đặt cây guitar xuống, rồi đi về phía Lục Kiệt đang được chuyên viên trang điểm chỉnh sửa.
Anh vẫn còn cảnh quay tiếp theo ngay sau đó. Thực ra Lục Kiệt không trang điểm gì nhiều, chỉ cần vẽ thêm chút lông mày để phù hợp với nhân vật.
Khi cậu lại gần, Lương Tốn đang túm lấy Lục Kiệt cằn nhằn: “Này tôi nói cậu nghe, cậu thật sự không định cho cậu ấy phát triển trong giới phim ảnh à? Sắp tới tôi còn mấy bộ phim chuẩn bị quay, để cho cậu ấy một vai nhỏ thôi, cũng không yêu cầu phải diễn xuất gì hết, chỉ cần cái mặt đấy thôi là đủ rồi. Nếu không thích theo hướng phim ảnh, thì làm ca sĩ idol gì cũng được. Cậu ấy hát hay thế lại còn biết chơi guitar, đến lúc đó mượn sức ảnh hưởng của cậu, chẳng phải chắc chắn sẽ nổi tiếng sao?”
Lục Kiệt hơi nâng mắt lên nhìn, đáp: “Nghe theo ý của em ấy.”
Dung Sơ chỉ nghe thấy Lục Kiệt nói câu ‘Nghe ý của em ấy’, cậu khựng lại, ngơ ngác hỏi: “Gì cơ ạ?”
Giờ đây, Lương Tốn cứ vừa thấy Dung Sơ là cảm xúc lại dâng trào. Thế nhưng người khiến y cảm xúc dâng trào thì nhiều lắm, dù sao Dung Sơ là người của Lục Kiệt, mà Lương Tốn thì còn chưa khốn nạn đến mức ấy.
Lương Tốn ‘ây da’ một tiếng, “Là anh đang muốn hỏi xem em có đồng ý ra mắt không? Ca hát hay diễn viên gì đó, anh Lương Tốn của em cũng có đầu tư chút ít, mà đừng nói là anh, ngay cả Lục Kiệt cũng đầu tư không ít đâu.”
“Em xin lỗi anh Lương Tốn.” Dung Sơ trả lời rất dứt khoát.
Cậu hoàn toàn không có ý định đó.
Trước kia có thể là đã từng có, nhưng hiện tại thì hoàn toàn không.
Hơn nữa giờ cậu vẫn đang trong thời hạn hợp đồng với Lục Kiệt, trừ khi có chuyện cần thiết, bằng không cậu không thể tự ý xuất hiện trên bất kỳ nền tảng công khai nào.
Lần này quay phim, hoàn toàn là vì Lục Kiệt.
Bị từ chối, Lương Tốn cũng chẳng thấy bực bội gì, chỉ than lên một tiếng: “Đến lúc phim ra mắt thì em nhất định phải tới dự buổi công chiếu đấy nhé.”
Dung Sơ gật gật đầu với y.
Lương Tốn còn bổ sung thêm: “Nhớ đi cùng ‘ông xã’ của em nhé.”
Nói rồi, Lương Tốn nháy mắt trêu chọc Lục Kiệt.
Mà Lục Kiệt thì chỉ nhướn mày nhìn sang Dung Sơ.
Vành tai cậu lại nóng bừng, khẽ đáp: “Vâng ạ.”
Lương Tốn còn phải quay tiếp, không thể nán lại tán gẫu lâu với họ được.
Đợi Lương Tốn đi rồi, Lục Kiệt quay đầu sang nhìn chuyên viên trang điểm đang thu dọn đồ nghề.
Lục Kiệt đã được sửa xong lớp trang điểm, nhưng chuyên viên trang điểm vẫn nán lại chưa rời đi. Từ lúc Dung Sơ đi tới, cô cứ nhìn cậu mãi không rời mắt được.
Mặc dù chỉ có thể thấy được mỗi đôi mắt lộ ra ngoài của Dung Sơ.
Quá đẹp.
Nhưng không thể thấy được cả gương mặt thì làm người ta ngứa ngáy khó chịu thật đấy chứ!
Cô là fan của Lục Kiệt, vì ngày hôm qua anh tới phim trường mà cô đã kích động chết đi được. Kết quả là không ngờ Lục Kiệt còn dẫn theo một người nữa tới.
Cô cứ tưởng đó chỉ là bạn bè đơn thuần, không ngờ tới tối thì công khai chuyện tình cảm.
Cô không phải fan bạn gái nên cũng không có vấn đề gì với chuyện Lục Kiệt yêu đương hẹn hò, hơn nữa trong khoảng thời gian này cô cứ cãi vã với đám người trên mạng vì những scandal của Lục Kiệt, nên cũng đã sớm tôi luyện được trái tim sắt đá rồi. Nhưng khi trên mạng vẫn còn đang đồn đoán xem người yêu của Lục Kiệt là ai, thì cô đã có cơ hội được trực tiếp gặp mặt đối phương.
Tiếc là người ta đội mũ đeo khẩu trang nên không thể nhìn rõ mặt.
Lúc nghe nói đối phương sẽ tham gia phim này, cô còn nghĩ, có khi mấy tin đồn trên mạng lại là thật rồi.
Có lẽ là nghệ sĩ mới ký hợp đồng với studio của Lục Kiệt, đang muốn mượn danh tiếng của anh, chờ đến khi chính thức ra mắt thì sẽ đính chính. Đó là một cách thức cũ kỹ của giới giải trí này.
Hoặc cũng có thể là như lời đồn trên mạng đã nói, Lục Kiệt tìm một người yêu giả để “tẩy trắng”. Mặc dù cô không tin Lục Kiệt sẽ thật sự làm ra chuyện như thế, nhưng xét theo tình hình hiện tại thì anh thật sự cần chuyển hướng chú ý của dư luận.
Lời của Lương Tốn cũng coi như là đã gián tiếp phủ nhận tình huống thứ nhất.
Chỉ là lúc trước cô còn nghĩ đối phương chắc cũng chẳng có bản lĩnh gì, tuy Lương Tốn là một người hay soi mói nhưng nếu là Lục Kiệt yêu cầu, thì y cũng cho người ta đi cửa sau cũng không phải không được.
Ai ngờ màn vừa hát vừa đệm đàn của đối phương lại tốt đến vậy, đã đạt tới trình độ không cần phải chỉnh sửa âm thanh hậu kỳ luôn.
Trong thoáng chốc, chuyên viên đã nghe đến mức mê mẩn. Không chỉ có cô, những nhân viên khác trong đoàn cũng bị chinh phục, thậm chí họ còn bắt đầu đoán xem đó có phải là ca sĩ nào đó trên mạng không.
Nhưng cô quan sát một lúc, hình như quan hệ giữa đối phương và Lục Kiệt cũng không thân mật đến mức ấy…
Đang mải nghĩ ngợi, bỗng nhiên Lục Kiệt lại ngoắc nhẹ ngón út của chàng trai, khẽ kéo cậu về phía mình.
Chàng trai dường như hơi sững lại một chút, sau đó ngoan ngoãn đi tới trước mặt Lục Kiệt, chân cả hai còn chạm nhẹ vào nhau.
Chuyên viên trang điểm còn phát hiện ra vành tai lộ ra ngoài của chàng trai ấy đang bắt đầu đỏ hơn cả ban nãy.
Trông có vẻ là đang… thẹn thùng ư?
Cô cũng chẳng dám nhìn lâu, nhất là khi vừa nãy Lục Kiệt đã liếc cô một cái, làm cô cứ thấp thỏm mãi.
“Có người đang nhìn đó.” Lục Kiệt khẽ nói.
Dung Sơ hơi cúi người, cả người đã chen vào khoảng không giữa hai chân anh. Cậu biết Lục Kiệt đột nhiên kéo ngón tay mình như thế chắc chắn là vì có người đứng cạnh đó đang nhìn, nhưng mà tư thế của cậu với Lục Kiệt bây giờ… có hơi gần gũi quá rồi.
Dù cách một lớp quần cũng có thể cảm nhận được hơi ấm của đối phương.
So với nụ hôn "mượn góc" của ngày hôm qua thì còn thân mật hơn.
Dung Sơ không kìm được mà nín thở.
Đầu ngón tay của Lục Kiệt nhẹ nhàng gõ vào mu bàn tay cậu, Dung Sơ vô thức nắm lấy cổ áo anh.
Điều này lại càng khiến tư thế của họ trở nên mờ ám hơn.
Trong mắt người khác, trông cậu chẳng khác nào đã ngồi lên đùi Lục Kiệt.
Mấy nhân viên bên cạnh cũng ngại không dám nhìn, họ chỉ thầm nghĩ không ngờ Lục Kiệt khi yêu đương lại táo bạo đến thế.
Nhưng mà cũng đúng thôi, dù sao cũng đã coi là công khai một nửa rồi.
Chuyên viên trang điểm lại không kìm được mà nhìn lén thêm mấy lần nữa.
Dung Sơ cũng ý thức được bản thân vừa làm gì, đang định buông tay ra thì Lục Kiệt đã hỏi: “Thợ trang điểm đã đi chưa?”
Bị anh hỏi bất ngờ, Dung Sơ vội vàng ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy tấm poster của một bộ phim cũ mà Lục Kiệt đóng được dán trên chiếc túi cô hay đeo theo.
Cô cũng để ý thấy cậu nhìn qua nên vội vàng rời đi.
Nhìn lén thì được, chứ bị bắt quả tang tại trận thì xấu hổ chết mất.
Dung Sơ cụp mắt, ngón tay cậu hơi co lại, khẽ nói: “Đi rồi ạ… hình như cô ấy là fan của anh.”
Chỉ có fan thì mới dán poster của thần tượng lên túi mang đi hàng ngày chứ, phải không?
Dung Sơ nhớ trong lớp mình cũng có mấy cô bạn 'đu idol', mấy cô bạn đều nói làm vậy thì cảm giác như lúc nào cũng được ở bên cạnh thần tượng của mình.
“Hửm?” Lục Kiệt nhướn mày, nhưng ngón tay anh vẫn không buông ra, cũng chẳng nhắc Dung Sơ bỏ tay ra khỏi cổ áo của mình. Ngược lại, anh còn duỗi chân ra, tựa như đang nhốt Dung Sơ vào trong lòng mình vậy.