Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Tốn cách đó không xa đã nhìn thấy hết cảnh đó: “……”
Thế này thì ai mà tin nổi họ chỉ là giả thôi chứ?
Lục Kiệt trông rất tự nhiên, nghe thấy chuyên viên trang điểm đã rời đi, liền nói: “Hứa Xuyên đang ở ngoài chờ em, anh ấy sẽ đưa em về trước.”
Dung Sơ cũng biết giờ chắc chắn rất nhiều người đang muốn rình mò mình, lúc tới phim trường là cậu và Lục Kiệt đi riêng, sợ có paparazzi hoặc fan sẽ bắt gặp.
Dung Sơ gật đầu, “Vậy em đi trước đây thầy Lục.”
“Đi đi.”
Trước khi đi, Dung Sơ mới phát hiện ra mình đã nắm cổ áo của Lục Kiệt đến nhăn nhúm cả, hình như Lục Kiệt cũng nhận ra điều đó, anh nghiêng đầu liếc nhìn cổ áo của bản thân, sau đó đứng lên, “Tôi đi thay bộ khác.”
Dung Sơ: “……”
Khi Lâm Trác dẫn cậu đi, mặt Dung Sơ đều đã nóng bừng.
Lục Kiệt đứng ở cửa phòng thay đồ nhìn theo bóng lưng của Dung Sơ, rồi lại cúi đầu nhìn cổ áo mình.
Vì phải thay đồ, chuyên viên hóa trang và stylist lại đến giúp anh dặm lớp trang điểm.
Chỉnh trang xong, chuyên viên trang điểm đang tính rời đi, thì đột nhiên Lục Kiệt lại đưa cho cô một quyển tạp chí.
Cô nàng chuyên viên ngẩn ra.
Lục Kiệt hiếm khi giao lưu với fan, từ trước đến nay anh luôn giữ khoảng cách nhất định với họ, anh không nhận quà của fan, càng không nói đến chuyện chủ động tặng quà cho fan.
Hơn nữa đây còn là tạp chí phiên bản giới hạn nữa!
Quyển tạp chí này là do Lục Kiệt chụp trước đó, để trải nghiệm cuộc sống người mẫu cho một vai diễn trong bộ phim mới của mình. Lúc phát hành chỉ có vài nghìn bản, gần như là không thể mua nổi.
Dường như nhận ra sự kinh ngạc của cô, Lục Kiệt cười nhẹ, “Bạn trai tôi nói bạn là fan của tôi, giờ chẳng có gì để tặng, chỉ mang theo mỗi quyển tạp chí này thôi.”
Quyển tạp chí là Lương Tốn đã giành được khi ấy nói muốn ủng hộ sự nghiệp người mẫu của Lục Kiệt, kết quả là fan của Lục Kiệt không mua được, còn Lương Tốn thì lại có được.
Chuyên viên trang điểm: “!!”
Cô lập tức lắp bắp: “C-cảm ơn anh Lục ạ!”
“Không cần cảm ơn đâu.” Lục Kiệt dặn thêm: “Bạn đừng nói chuyện này ra ngoài nhé.”
Cô cực kỳ vui mừng, cứ liên tục gật đầu rồi cất kỹ quyển tạp chí vào trong túi.
Sau chuyện này, đột nhiên cô lại bắt đầu nghi ngờ chính phán đoán của mình.
Lục Kiệt nghe lời bạn trai mình như vậy… chẳng lẽ là hẹn hò yêu đương thật sao?
Lục Kiệt chỉ bảo cô không được nói chuyện quyển tạp chí ra bên ngoài, chứ có nói là không được kể chuyện về bạn trai anh đâu… Cô nàng chuyên viên trang điểm đã cố nhịn, cuối cùng cũng chẳng nhịn nổi, liền tâm sự với người chị em thân thiết của mình: “Bạn trai của nam thần nhà tao chính là một người tốt!!!”
Chị em tốt: “? Không phải mày bảo cái chuyện anh ta hẹn hò là giả à?”
Dung Sơ hoàn toàn không hề hay biết gì về chuyện này.
Trên đường về, Hứa Xuyên liên tục dặn dò cậu những chuyện cần phải chú ý sau này. Hắn bảo cậu sau này cũng được xem như một nửa người nổi tiếng, nếu có ai ở trường hỏi gì về chuyện của cậu với Lục Kiệt thì cứ vờ như không nghe thấy là được, không cần thiết phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào liên quan đến chuyện tình cảm.
Còn bảo sau khi chính thức công khai thì sẽ sắp xếp thời gian để tham gia chương trình tạp kỹ kia, cậu cũng cần chuẩn bị thật tốt trước khi quay vì dù sao ngày ghi hình cũng sắp bắt đầu rồi.
Cuối cùng, Hứa Xuyên còn dặn, dạo này tốt nhất là cậu đừng lên mạng bởi vì đang rất loạn, lời ra tiếng vào đủ loại, cậu không cần thiết phải đọc chúng.
Dung Sơ thật sự nghiêm túc lắng nghe, còn ngoan ngoãn gật đầu.
Hứa Xuyên thấy vô cùng thư thái, hắn từng dẫn dắt không ít nghệ sĩ, nhưng Dung Sơ là người đầu tiên ngoan ngoãn như thế, không kiểu bằng mặt không bằng lòng, hay thắc mắc đủ điều, cũng không giống Lục Kiệt vốn chẳng mấy khi chịu lên mạng, rất hiếm người nghe lời như Dung Sơ.
Dặn dò xong xuôi, Hứa Xuyên mới đổi chủ đề: “Cảm giác khi quay phim thế nào?”
“…..Cũng được ạ.”
Lúc này thái độ của Hứa Xuyên không còn giống như lúc giải quyết công việc nữa, khiến Dung Sơ thấy hơi không quen.
“Trước đây sao không nghĩ đến việc theo con đường ca sĩ? Nếu được ra mắt thì chắc chắn kiếm nhiều hơn làm thêm đấy.”
Không ngờ Hứa Xuyên lại đột nhiên hỏi chuyện này, Dung Sơ cụp mắt, trầm mặc một lát: “Tính cách của em không hợp ạ.”
Hứa Xuyên ‘à’ một tiếng, thấy Dung Sơ có vẻ không thích nói về chủ đề này lắm nên cũng không hỏi nữa.
Có lẽ bản thân Dung Sơ có lý do riêng.
Sau khi đưa Dung Sơ về, Hứa Xuyên quay lại studio để làm việc, chuyện tình cảm của hai người kia còn chưa hoàn toàn lắng xuống, hắn vẫn phải về đó để trông chừng.
Vừa về tới văn phòng, Hứa Xuyên liền sa sầm mặt gọi cho Lục Kiệt, “Tôi hỏi rồi, trông cậu ấy có vẻ không muốn nói.”
Hứa Xuyên thật sự không hiểu, tại sao tự nhiên Lục Kiệt lại bảo mình đi hỏi về vấn đề này?
Hắn còn chưa từng nghe Dung Sơ hát, nhưng mà dù có hay tới đâu thì cũng chẳng đến mức khiến Lục Kiệt muốn đưa người về ký hợp đồng, rồi lăng xê để trở thành ca sĩ được? Từ trước tới nay Lục Kiệt có bao giờ quan tâm đến chuyện này đâu.
Nhưng Hứa Xuyên vẫn không nhịn được mà hỏi thẳng Lục Kiệt: “Cậu định làm gì? Muốn ký hợp đồng với cậu ấy à?”
“Chẳng có gì cả, thuận miệng thì bảo anh hỏi một chút thôi.” Lục Kiệt nhớ lại nét mặt Dung Sơ lúc đó, khẽ nhấp ngụm nước.
Hứa Xuyên càng nghĩ càng thấy không ổn chút nào, “Cậu có phải là đang quan tâm nhóc ấy quá mức rồi sao…?”
Ngay cả lý do vì sao người ta không muốn ra mắt cũng muốn biết nữa.
Vì sao chứ?
Mỗi người đều có sự lựa chọn riêng của mình.
Đâu phải ai cũng hợp với giới giải trí.
“Thế à? Chúng tôi cũng đã đăng ký kết hôn rồi, tôi quan tâm em ấy một chút chẳng lẽ lại không được sao?”
Hứa Xuyên: “……… Vậy thế là thật hả?!”
Cậu có còn nhớ bộ dạng kiên quyết từ chối lúc đầu của mình không?
“À….”
Hứa Xuyên: “……. À cái gì mà à? Dù sao thì cậu đừng có mà làm loạn khiến người ta ảo tưởng rằng cậu thích người ta. Nhìn nhóc ấy là biết chưa từng yêu ai rồi, cậu hãy giữ mồm giữ miệng lại, đừng khiến người ta hiểu lầm, rồi đến lúc ly hôn lại thành ra cả đống rắc rối.”
“Anh đã mang cây đàn guitar của tôi đi tân trang lại chưa?” Lục Kiệt lại hỏi một câu chẳng liên quan.
Hứa Xuyên: “……….”
Lông mày Hứa Xuyên giật giật liên hồi.
–
Hứa Xuyên vừa rời đi, trong căn biệt thự chỉ còn lại một mình Dung Sơ. Biệt thự quá lớn, Dung Sơ gần như chẳng dám bước chân ra khỏi phòng.
Nếu Hứa Xuyên đã dặn cậu là ít lên mạng thôi, mà bản thân cậu cũng không nghiện mạng xã hội cho lắm, vậy cậu sẽ không lên mạng nữa mà chuyên tâm làm bài tập.
Tối muộn, giảng viên chuyên ngành bất ngờ nhắn tin vào trong nhóm lớp, nói rằng ngày mai ở bảo tàng thành phố sẽ có một buổi tọa đàm với chuyên gia lịch sử, nếu ai rảnh thì có thể đến đó nghe một chút rồi viết một bản báo cáo, sẽ được tính thêm vào điểm cuối kỳ.
Trong nhóm chat lập tức bùng nổ những lời than vãn.
Mấy ngày nay không ít người đã đi chơi xa, ai ngờ giảng viên lại đột nhiên nảy ra vụ này. Tất nhiên cũng có người chẳng hề mảy may quan tâm tới điểm số.
Dung Sơ muốn lấy học bổng nên những điểm số như thế này rất quan trọng, cậu lập tức tìm mua vé tới bảo tàng cho ngày mai. Ứng dụng của bảo tàng đã công bố nội dung buổi trò chuyện ngày mai, Dung Sơ dự định sẽ tìm hiểu một chút tài liệu liên quan, nhưng khi thấy tên của chuyên gia chính sẽ thuyết giảng, ánh mắt cậu dừng lại.
Hà Diệp.
Một cái tên rất quen thuộc.
Mẹ của Dung Sơ… cũng tên là Hà Diệp.
Bên cạnh còn đính kèm một bức ảnh của giáo sư Hà.
Tuy rằng ấn tượng của Dung Sơ về mẹ chỉ dừng lại trong ký ức tuổi thơ, bao năm qua, bà cũng chỉ gửi tiền sinh hoạt về chứ chưa từng quay lại thăm hai anh em cậu, nhưng khi vừa thấy bức ảnh, Dung Sơ không thể nhận lầm được.
Dung Sơ ngẩn người, rồi bất giác nhớ về thời thơ ấu.
Từ khi cậu sinh ra, Hà Diệp đã là giáo viên dạy lịch sử, mục tiêu cả đời của bà là trở thành một giáo sư lịch sử thật xuất sắc.
Khi Dung Sơ còn bé, cậu luôn nghe bà nói rằng bà hy vọng cậu có thể kế thừa sự nghiệp của bà, sau này cũng học về lịch sử. Chuyện này Dung Nguyên luôn kiên quyết phản đối, ông ta cho rằng nghiên cứu về lịch sử thì có tương lai gì, rồi sau này thì làm được cái gì?
Nhưng mà thực tế thì, trong mắt ông ta thì học cái gì cũng chẳng có tương lai.
Những trận cãi vã của Dung Nguyên và Hà Diệp cũng dần bắt đầu từ khi ấy, thêm vào đó, Dung Sơ khi còn bé rất nghịch ngợm, quả thật không như Hà Diệp mong muốn. Bà luôn muốn có một đứa con ngoan ngoãn nghe lời, bà cho rằng Dung Sơ sau này chắc chắn không thể học lịch sử được, vì thế bà ta lại mang thai, gửi gắm toàn bộ hy vọng vào đứa con thứ hai. Có điều trong khoảng thời gian bà ta mang thai, hai vợ chồng lại càng cãi vã gay gắt hơn, Dung Nguyên cũng chẳng thèm chăm sóc cho bà.
Dung Sơ không biết được lý do khiến họ ly hôn rốt cuộc là do mình chẳng chịu nghe lời, hay là do tình yêu của họ dần cạn kiệt theo những cuộc cãi vã cứ tăng dần theo năm tháng nữa.
Sau khi hạ sinh Dung Tinh, Hà Diệp ngay lập tức ly hôn với Dung Nguyên, cũng nhanh chóng dọn ra khỏi căn nhà của họ.
Hóa ra bây giờ mẹ cậu đã trở thành giáo sư rồi.
Dung Sơ khẽ nở một nụ cười chân thành, nhưng ngón tay lại dừng ở nút hoàn vé.
Ngay khi cậu định ấn nút đó, thì đột nhiên có thông báo cuộc gọi video.
Đến từ: Thầy Lục.
Dung Sơ giật mình, suýt chút nữa thì cậu bấm từ chối, may sao phản ứng kịp mới chuyển thành ấn nhận cuộc gọi.
“Thầy Lục ạ.” Dung Sơ vội vàng điều chỉnh lại biểu cảm của mình.
Ở bên kia điện thoại, Lục Kiệt hình như vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, trên người khoác áo choàng tắm, cổ áo hơi rộng, để lộ cả mảng ngực lớn.
Chắc hẳn phải có chuyện gì đó quan trọng lắm, nên anh mới vội vàng gọi video đến như thế.
Dung Sơ chẳng dám nhìn phần da đang hớ hênh của Lục Kiệt, ánh mắt đảo loạn cả lên rồi dừng trên khuôn mặt anh.
Cậu còn chưa kịp nói gì, Lục Kiệt đã nhíu mày: “Em chưa ngủ à?”
“Chưa ạ… em còn đang làm bài tập.”
“Làm bài tập mà sao mặt mày ủ rũ thế kia… Tôi còn tưởng em không dám đi ngủ chứ.”
Dung Sơ theo bản năng phản bác ngay lập tức, “Làm gì có chuyện em không dám ngủ chứ.”
“Thật không? Vừa hay tôi còn đang muốn xem một bộ phim kinh dị…”
Chữ ‘dị’ còn chưa kịp nói ra hết, gương mặt Dung Sơ đã lập tức hoảng sợ, vội ngăn Lục Kiệt: “Thầy Lục!”
Lục Kiệt ‘ừm’ một tiếng, lát sau liền bật cười không hề che giấu.
Dung Sơ: “………….”
Lần trước Lục Kiệt đã từng dùng chiêu này rồi, không ngờ giờ lại dùng tiếp.
Vậy mà cậu vẫn còn trúng chiêu.
Dung Sơ vô cùng ảo não.
Lục Kiệt đặt điện thoại lên bàn, một tay chống cằm, “Em làm bài gì mà trông khổ sở vậy?”
“Bài luận ạ.” Dung Sơ cũng không nói dối, trước khi mua vé, đúng là cậu đang viết bài luận thật, mà viết luận thì chính là loại bài tập khiến người ta phải đau đầu nhất.
“Có cần tôi giúp không?” Lục Kiệt hỏi.
Dung Sơ hơi sửng sốt, “Thầy Lục, đây là bài luận chuyên ngành lịch sử mà….”
Nói xong, Dung Sơ bỗng nhớ ra, trước đây Lục Kiệt từng đóng phim lịch sử.
Hình như Lục Kiệt cũng nhìn ra được cậu đang nghĩ gì, ngón tay anh khẽ gõ lên mặt bàn, “Tôi từng học qua một thời gian, có lẽ có thể nói vài điều để giúp em.”
Có người hỗ trợ đương nhiên là tốt, hơn nữa người này lại còn là Lục Kiệt.
Hình như chỉ cần là chuyện có liên quan tới Lục Kiệt, thì Dung Sơ đều không muốn từ chối.
Cậu không do dự nữa, gửi cho Lục Kiệt đề tài bài luận của mình.
Một lúc sau, cuộc gọi video của cả hai vẫn mở nhưng không ai nói gì. Có lẽ Lục Kiệt đã đọc đề tài bài luận, Dung Sơ thì không có gì làm, liền tiếp tục tra tài liệu, thế là cậu vô tình quên bẵng đi mất chuyện về Hà Diệp.
Bầu không khí tĩnh lặng, nhưng lại mang tới cho người ta một cảm giác an tâm.
Mãi cho tới khi điện thoại nhận được tin nhắn thông báo đã đặt thành công vé tới bảo tàng.
Dung Sơ lấy lại tinh thần, cậu nhíu mày. Như thế này nghĩa là không thể hoàn vé được nữa.
Cậu chẳng muốn lãng phí tiền bạc, nhưng cũng không dám đi.
Không phải là không muốn, mà là không dám. Cậu sợ Hà Diệp nhận ra mình, sợ Hà Diệp nhìn thấy dáng vẻ mình bây giờ thì sẽ lại thấy thất vọng giống như ngày trước.
Cậu cứ nhìn chằm chằm vào tin nhắn thông báo đặt vé một lúc, rồi khi Dung Sơ ngẩng đầu lên thì ánh mắt dừng trên khuôn mặt đang chăm chú xem máy tính bảng của Lục Kiệt. Cậu hơi do dự, rồi nhẹ giọng nói: “Thầy Lục.”
Lục Kiệt dường như luôn đáp ứng mọi yêu cầu của cậu, nên lập tức ngẩng đầu lên, “Sao vậy?”
Dung Sơ ngẫm nghĩ, rồi giơ cả hai tay lên, “Thầy Lục, nếu giờ trong cả hai tay em đều có kẹo, vậy anh sẽ chọn bên trái hay bên phải ạ?”
Bên trái nghĩa là đi, còn bên phải nghĩa là không đi.
Lục Kiệt đổi sang một tư thế thoải mái, ngả người tựa vào lưng ghế, anh không chọn ngay, mà hỏi lại Dung Sơ, “Chỉ cần tôi chọn, thì viên kẹo ấy sẽ là của tôi đúng không?”
“Thầy Lục à, đây chỉ là giả dụ thôi mà…”
Trong tay cậu đâu có viên kẹo nào chứ?
Lục Kiệt khẽ ‘ừ’, anh cong khóe môi, “Nhưng tôi lại muốn có kẹo thật cơ.”
Chẳng hiểu tại sao, Dung Sơ cảm thấy câu này của Lục Kiệt hình như có ẩn ý gì đó, chẳng lẽ Lục Kiệt thích ăn kẹo?
Nhưng trong tài liệu mà Hứa Xuyên đưa cho cậu thì không hề thấy ghi chuyện này.
Dung Sơ nghĩ một lát: “…. Vâng là của thầy Lục ạ, thế thầy Lục chọn bên trái hay bên phải ạ?”
“Bên trái.” Lục Kiệt khẽ cười, chẳng biết có phải đã đoán được điều gì không, “Hình như em rất muốn tôi chọn bên trái, em cứ lắc bên tay trái mãi.”
Dung Sơ sững người.
Cậu có làm vậy à?
Chính bản thân cậu còn chẳng phát hiện ra.
Có lẽ, trong tiềm thức cậu cũng rất muốn đi.
Nhưng Lục Kiệt lại không tiếp tục đề tài này nữa, anh chỉ hạ giọng dặn dò Dung Sơ, “Nhớ viên kẹo của tôi đấy nhé.”