Chương 20: Dung Sơ không chút do dự nắm lấy tay Lục Kiệt

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 20: Dung Sơ không chút do dự nắm lấy tay Lục Kiệt

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, Dung Sơ đến bảo tàng.
Cậu không phải người lật lọng. Nếu Lục Kiệt đã chọn bên trái, thì đó chính là lựa chọn của cậu.
Tối qua, Lục Kiệt đã giới thiệu cho cậu một số tài liệu có thể dùng trong bài luận, hai người thảo luận đến tận khuya. Sợ làm ảnh hưởng đến lịch quay phim hôm nay của Lục Kiệt, Dung Sơ mới miễn cưỡng cúp điện thoại.
Vì tối qua ngủ quá muộn nên lúc nãy trên xe, Dung Sơ đã ngủ bù một chút. Đến khi xuống xe, đầu óc cậu vẫn còn hơi choáng váng.
Có lẽ do giảng viên giao bài tập nên hôm nay bảo tàng rất đông người. Dung Sơ còn gặp cả bạn cùng lớp.
Cậu đeo khẩu trang và đội mũ, không hiểu sao đối phương lại nhận ra cậu.
Dường như nhận ra thắc mắc của cậu, cô bạn cười nói: “Là nhờ cái ba lô của cậu đó! Cái ba lô này nổi bật thế mà!”
Ba lô của Dung Sơ là loại màu đen, trên khóa kéo còn treo một móc khóa hình cây đàn guitar đã cũ lắm rồi.
Cô bạn nói xong thì liếc nhìn chiếc mũ lưỡi trai trên đầu cậu mấy lần.
Cô biết chiếc mũ này là hàng hiệu rất đắt tiền.
Theo như cô biết, Dung Sơ là một người cực kỳ tiết kiệm. Ngay cả chiếc ba lô đang dùng cũng là chiếc cậu dùng từ hồi khai giảng năm nhất đến tận bây giờ.
Nhưng vì chuyện Lưu Tử Văn gây sự lần trước, mọi người bây giờ đều biết Dung Sơ có một người bạn trai rất giàu có. Việc cậu đội một chiếc mũ đắt tiền như thế cũng là chuyện bình thường. Trong tấm ảnh chụp lén ở căng tin lúc trước, Dung Sơ cũng đội chiếc mũ này, mà bạn trai cậu ấy cũng đội một chiếc y chang.
Một tia sáng lóe lên trong đầu, đột nhiên cô bạn lại nghĩ ra điều gì đó.
Nhân lúc Dung Sơ không để ý, cô không kìm lòng được mà chụp lén một bên sườn mặt cậu, rồi gửi cho bạn thân.
Chào hỏi bạn cùng lớp xong, Dung Sơ lấy cuốn sổ tay ra xem lại sơ bộ ghi chép về nội dung buổi thuyết trình của bảo tàng mà cậu đã chuẩn bị tối qua. Một khi đã liên quan đến chuyện học hành, Dung Sơ liền cực kỳ tập trung, cho đến tận lúc Giáo sư Hà, người thuyết giảng chính của buổi hôm nay, bước ra.
Dung Sơ ngước mắt nhìn, tầm mắt dừng trên người Giáo sư Hà, bàn tay đang cầm sổ khẽ siết chặt lại.
Giáo sư Hà mặc đồng phục của viện bảo tàng, trên mặt là một nụ cười chuẩn mực. Dường như năm tháng không để lại chút dấu vết nào trên khuôn mặt bà.
So với hình ảnh trong trí nhớ của Dung Sơ, bà chẳng thay đổi nhiều. Có thể thấy, mấy năm qua bà sống rất tốt.
Dung Sơ mím môi, kéo thấp vành mũ xuống.
Nhưng làm thế này chắc cũng chẳng cần thiết lắm.
Đừng nói là bây giờ cậu đang đội mũ và đeo khẩu trang, cho dù cậu chẳng trang bị gì thì Hà Diệp cũng không nhận ra cậu.
Không thể phủ nhận, Hà Diệp là một giáo sư lịch sử vô cùng xuất sắc. Bài diễn thuyết của bà cực kỳ sống động, không hề buồn tẻ khô khan.
Hồi Dung Sơ còn nhỏ, trong nhà có rất nhiều sách về lịch sử. Mỗi khi Hà Diệp đi làm về sẽ giải thích cho cậu nghe, nhưng khi ấy Dung Sơ chẳng bao giờ kiên nhẫn lắng nghe, khiến Hà Diệp tức phát cáu lên, mắng cậu rồi mắng lây cả Dung Nguyên. Đương nhiên, cuối cùng lại thành cả hai người họ cùng mắng cậu.
Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, bên cạnh Hà Diệp đã có một hàng dài người đang xếp hàng, họ đều đến để hỏi thêm. Bình thường Giáo sư Hà bận rộn công việc, rất khó có dịp thuyết giảng tại viện bảo tàng thế này.
Hà Diệp cũng cực kỳ kiên nhẫn trả lời từng người một.
Ghi lại hết những điều mình còn thắc mắc vào sổ, Dung Sơ kéo mũ xuống, chỉnh lại khẩu trang rồi đứng xếp ở cuối hàng.
Hàng người khá dài, Dung Sơ phải chờ một lúc lâu. Đến lượt cậu, Giáo sư Hà vẫn dùng giọng nói ôn hòa để chào giống như khi chào tất cả mọi người: “Xin chào.”
Đôi mi Dung Sơ run run, cậu nắm chặt cây bút rồi nhìn về phía bà, cố gắng giữ bình tĩnh như khi đối diện với một người giáo viên xa lạ. “Xin chào Giáo sư, em có một vài vấn đề muốn hỏi ạ.”
Khi ánh nhìn chạm vào đôi mắt xinh đẹp của Dung Sơ, khuôn mặt Hà Diệp bỗng khựng lại trong thoáng chốc: “Em nói đi.”
Đợi đến khi hỏi xong các vấn đề thì đã hơn 10 phút trôi qua.
Kết thúc, Dung Sơ nhường chỗ cho người tiếp theo. Khi cất sổ vào ba lô, cậu ngoái đầu nhìn thêm một lần nữa.
Lục Kiệt nói đúng, trong tiềm thức, cậu quả thật rất hy vọng anh sẽ chọn bàn tay bên trái.
Hôm nay cậu đã có trọn một ngày được ở cùng Hà Diệp, dù chỉ là với thân phận một người xa lạ.
Dung Sơ khẽ thở hắt một hơi rồi bước ra khỏi viện bảo tàng.
Ở phía sau, Hà Diệp cứ nhìn theo bóng lưng cậu, mãi cho đến khi có người gọi ‘Giáo sư Hà’ thì bà mới hồi phục lại tinh thần.
Khi ra khỏi bảo tàng thì trời đã tối. Chẳng biết mưa phùn đã rơi tự lúc nào, trong không khí mang theo làn hơi ẩm. Dung Sơ nhìn đồng hồ, vẫn còn kịp ghé qua cửa hàng tạp hóa gần đó để mua kẹo cho Lục Kiệt.
Nhưng cậu lại không biết Lục Kiệt thích ăn loại kẹo gì.
Dung Sơ ngẫm nghĩ, rồi nhắn cho anh một tin: [Thầy Lục, anh thích ăn loại kẹo nào ạ?]
Lục Kiệt chưa trả lời ngay, chắc vẫn còn đang quay phim.
Dung Sơ cũng không rõ anh còn bao nhiêu cảnh chưa quay xong.
Do dự một chút, Dung Sơ vẫn quyết định đi đến cửa hàng tạp hóa gần nhất.
Cậu nhớ trong tài liệu không viết là khẩu vị của Lục Kiệt thiên về cái gì.
Tìm đến chỗ bày kẹo, Dung Sơ ngồi xổm xuống, đắn đo lựa chọn giữa một đống kẹo cứng kẹo mềm. Đối với một người khó lựa chọn như cậu, việc này cực kỳ gian nan, chi bằng mua hết mỗi thứ một ít luôn đi vậy.
Cuối cùng cậu lấy mỗi loại một ít.
Khi đứng dậy tìm quầy thu ngân, Dung Sơ mới phát hiện ra hai nhân viên của cửa hàng đang đứng cạnh nhau và nhìn về phía cậu. Vừa thấy cậu quay sang, hai nhân viên đó lập tức chúi đầu vào chiếc điện thoại đang cầm.
“Hình như là cậu ta phải không?”
“Cậu ta đi đến kìa, hay là trực tiếp hỏi luôn đi?”
“Cậu bị ngốc à? Người ta chắc chắn sẽ không thừa nhận rồi, nhưng mà mũ với các thứ thật sự giống y xì!”
Nhân viên cửa hàng vừa nói vừa chỉ vào màn hình điện thoại.
Trên màn hình là một bài phân tích trên Weibo, kèm theo ba bức ảnh, mới được đăng cách đây nửa tiếng.
Một bức ảnh là chụp lén sườn mặt Dung Sơ lúc ở trong viện bảo tàng: chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, đeo trên lưng chiếc ba lô đen có móc khóa hình cây đàn guitar, trông giống hệt như lúc này.
Một bức khác là chụp bóng lưng của Dung Sơ ở trong căng tin trường, bên cạnh cậu là người đàn ông đội chiếc mũ lưỡi trai đôi, cũng chỉ chụp được mỗi bóng lưng.
Bức cuối cùng là chụp trước cửa phòng khách sạn, khuôn mặt của chàng trai ấy đã bị Lục Kiệt che mất, trên đầu cũng đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen.
Bài viết phân tích cực kỳ cẩn thận. Cô nói rằng đã lục tìm lại hết tất cả những bài đăng Weibo trước đây có liên quan đến Lục Kiệt, phát hiện trước đó không lâu có người đã đăng bức ảnh chụp hai người nọ. Tuy chỉ thấy bóng lưng nhưng trong đó có một người đội chiếc mũ trông cũng khá giống với mũ mà bạn trai Lục Kiệt đã đội. Địa điểm chụp bức ảnh ấy là trong căng tin trường đại học X, mà bóng lưng của người cao hơn trông rất giống Lục Kiệt. Lúc ấy tất cả mọi người đều thấy đây là điều không thể: sao tự nhiên Lục Kiệt lại xuất hiện ở trường đại học X làm gì? Sao có thể đột nhiên hẹn hò yêu đương được?
Nhưng bây giờ, đặt hai tấm ảnh này cạnh nhau thì phải thừa nhận, người đàn ông bị bắt gặp trong căng tin thật sự rất giống Lục Kiệt! Thân là một fan lâu năm của Lục Kiệt, tuyệt đối không thể nhận sai người được!
Thế thì chàng trai đi bên cạnh Lục Kiệt chính là người yêu của anh ấy, cũng là một sinh viên trường X. Lại còn vừa mới bị bắt gặp ở trong viện bảo tàng, là sinh viên năm 3 trường đại học X khoa Lịch Sử, tên Dung Sơ, xem ảnh đầu tiên là rõ.
Hơn nữa trước đó, có bạn cùng lớp quay được một đoạn clip Dung Sơ xách vali lên một chiếc Bentley.
Chủ bài đăng còn phóng to hình người đàn ông phản chiếu qua gương chiếu hậu: “Đây còn không phải Lục Kiệt thì là ai?”
Bài phân tích này vừa đăng lên, bình luận đã phá vạn, độ hot tăng vọt lên thẳng hot search.
Khó trách hai ngày nay bọn họ phân tích kỹ lưỡng hết một lượt những người trong giới nhưng vẫn chẳng tìm ra được điều gì. Hóa ra là người ngoài ngành!
Cả đám người bắt đầu tìm kiếm tên Dung Sơ. Có người còn lấy ảnh Dung Sơ từ diễn đàn trường đăng ra ngoài, còn có bạn cùng lớp hảo tâm chia sẻ lại ảnh chụp lén Dung Sơ trước đây kèm theo dòng chú thích: “Đợt trước mới biết được cậu ấy đang yêu đương!! Chỉ là chưa từng gặp người yêu của cậu ấy!! Không ngờ đó lại là Lục Kiệt!”
Trong phần bình luận, lúc đầu cả đống người vào hỏi rốt cuộc Dung Sơ là ai. Sau khi thấy ảnh của Dung Sơ, đại đa số đều cảm thán: “Đây là ảnh gốc thật à?”
“Má ơi, sao đẹp trai thế này mà lại không ra mắt chứ?”
“Nếu mà lớn lên tôi được đẹp trai thế này, rồi lại còn được hẹn hò với Lục Kiệt thì tôi cũng đồng ý.”
Những bình luận như thế cứ nối tiếp nhau.
Tất nhiên cũng có người không tin vào bài phân tích của chủ tài khoản.
Bởi vì Dung Sơ hoàn toàn chỉ là một sinh viên đại học bình thường, ngoại trừ có một khuôn mặt đẹp hơn đôi chút, thế nhưng nhìn qua thì cũng không giống kiểu người có chung liên hệ với Lục Kiệt.
Vậy tại sao họ lại quen nhau? Sao lại có thể hẹn hò cùng với Lục Kiệt được?
Cũng có người cảm thấy đây chính là chiêu trò tẩy trắng của Lục Kiệt.
Nhìn mà xem, tin yêu đương vừa mới nổ ra, giờ đã chẳng còn ai bàn tán về chuyện anh ta sử dụng m* t** nữa rồi đó, đúng không?
Nhưng quả thật, sự chú ý của tất cả mọi người bây giờ đều đặt vào chuyện “Thế rốt cuộc Lục Kiệt có phải đang yêu đương hẹn hò thật hay không?”
Thấy Dung Sơ đi đến trước quầy thu ngân, nhân viên vội vàng cất điện thoại đi, bắt đầu tính tiền cho cậu, nhưng tầm mắt thì vẫn không nhịn được mà lướt qua người Dung Sơ.
Mũ và khẩu trang đã che kín mặt, căn bản chẳng nhìn thấy được gì.
Mi mắt phải của Dung Sơ khẽ giật giật, chiếc điện thoại cầm trên tay đột nhiên vang lên một tiếng.
Là tin nhắn mới từ thầy Lục: [Em đang ở đâu?]
Dự cảm được điều gì đó, Dung Sơ nhanh chóng gửi định vị cho Lục Kiệt.
Thanh toán xong, Dung Sơ đang định xoay người rời đi, nhân viên cửa hàng lại không nén lòng được mà cất tiếng hỏi: “Cậu có phải là Dung Sơ không?”
“Cậu đang hẹn hò với Lục Kiệt thật à?”
Dung Sơ sững người, cậu nhớ lời Hứa Xuyên dặn, không trả lời câu hỏi của đối phương, cứ thế ôm lấy túi kẹo rồi bước nhanh về phía cửa.
Thấy vậy, nhân viên cửa hàng lại càng chắc chắn rằng bài phân tích kia là chuẩn xác. Bọn họ nhìn nhau chốc lát, đang mở điện thoại lên để quay clip, thì đột nhiên một chiếc xe bảo mẫu đã dừng trước cửa tiệm.
Dung Sơ đẩy cửa bước ra ngoài, khựng lại.
Cửa xe bảo mẫu mở ra, Lục Kiệt đang ngồi ngay bên cửa vươn tay về phía Dung Sơ. Tầm mắt anh lướt ngang qua cậu, hướng thẳng vào trong tiệm, ánh nhìn cực kỳ lạnh nhạt.
Tay đang cầm điện thoại của người nhân viên đó khẽ run rẩy, vội vàng tắt đi.
Trái tim đang điên cuồng đập loạn cuối cùng trong khoảnh khắc ấy cũng đã được xoa dịu.
Dung Sơ không chút do dự nắm lấy tay Lục Kiệt.