Lời nói dối đầu tiên

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Xuyên cho tài xế đưa Dung Sơ về trường.
Dung Sơ vừa đi, căn biệt thự bỗng trở nên vắng lặng hơn.
Lục Kiệt dựa người vào sofa, xoa xoa thái dương. Từ lúc tin đồn bùng nổ đến nay, anh chưa từng có một ngày nào được ngủ yên giấc.
Anh ra mắt đã nhiều năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải tin tức tiêu cực thế này. Trong một khoảng thời gian, khắp mọi nơi đều đổ dồn vào truy vấn. Tất nhiên là không có chuyện anh dính dáng đến ma túy, chỉ là đoạn clip thì vẫn hiện rõ mồn một, mọi người đều không ngừng đồn đoán.
“Anh dọa dẫm cậu ấy làm gì?” Sau khi mắt đã bớt đau nhức, Lục Kiệt mới lên tiếng.
Vừa nãy Hứa Xuyên đã cố tình nhắc tới em trai của Dung Sơ, rõ ràng đây chính là một sự uy hiếp.
“Chẳng phải vì tôi lo cậu ta do dự không quyết sao? Thời gian đang rất gấp rồi, cậu cũng biết rõ trên mạng họ đang bóp méo sự thật đến mức nào. Nếu không mau chóng giải quyết, sau này cậu không định đóng phim nữa hả?”
“Tôi đã bảo anh đọc Weibo ít thôi còn gì, đâu phải chỉ có mỗi cách giải quyết này.” Lục Kiệt cầm bản hợp đồng trên bàn lên, ánh mắt dừng lại ở chữ ký của Dung Sơ.
“Chẳng lẽ cậu có thể đứng ra nói rõ sự thật với tất cả mọi người được sao?”
Hứa Xuyên nói xong, Lục Kiệt cũng trở nên trầm mặc.
Hứa Xuyên nói đúng, anh không thể nào nói sự thật cho công chúng biết được, không thể nào nói với công chúng là ngày đó anh đi gặp cha ruột của mình được.
Mẹ ruột của Lục Kiệt – Phương Thư Tuyết sinh ra trong một gia đình giàu có. Bà và người cha trên danh nghĩa của Lục Kiệt có một cuộc hôn nhân thương mại. Nhưng trước khi kết hôn thì bà đã mang thai anh, hơn nữa bà cũng đã nói cho người đàn ông này biết.
Vì lợi ích, cả hai vẫn quyết định kết hôn.
Chuyện như thế này căn bản không thể công khai, vì liên quan đến quá nhiều lợi ích.
Huống hồ cha ruột của Lục Kiệt lại là người của công chúng.
Sau khi tin đồn nổ ra, Phương Thư Tuyết đã mau chóng liên hệ với Hứa Xuyên, bảo Lục Kiệt đi gặp cha ruột là ý của bà. Giờ xảy ra chuyện, đương nhiên là bà phải chịu trách nhiệm.
Nhưng phải chịu trách nhiệm thế nào?
Không thể nào đứng ra nói hết sự thật được.
Chỉ có thể nghĩ ra cách dùng ‘một sự thật’ khác để che giấu sự thật mà thôi.
Ví dụ như nói Lục Kiệt khi ấy là đi hẹn hò.
Nhưng Lục Kiệt là một tên nghiện công việc, nếu không làm việc thì hầu như chỉ có ẩn mình nghỉ ngơi, hoàn toàn không có thời gian để hẹn hò yêu đương.
Muốn bịa ra một đối tượng hẹn hò quả thực rất khó.
May mà Dung Sơ xuất hiện, nếu không thì phương án giải quyết này cũng khó lòng tiến hành thuận lợi.
Nhưng khi Phương Thư Tuyết vừa nhắc tới, Lục Kiệt đã kiên quyết phản đối.
Lục Kiệt cho rằng việc đem một người khác vào loại chuyện này không phải là cách giải quyết tốt, huống hồ nó còn là chuyện lớn như kết hôn.
Nhưng sự từ chối của anh vô hiệu.
Đến khi anh biết Phương Thư Tuyết và Hứa Xuyên đã bàn bạc xong xuôi với đối phương, thì đó đã là chuyện của tối qua.
Tốc độ làm việc của Hứa Xuyên quá nhanh.
Lục Kiệt nhớ tới khuôn mặt đỏ bừng của Dung Sơ, ngón tay anh khẽ chạm vào hai chữ ‘Dung Sơ’.
Tuổi còn quá nhỏ, vẫn chỉ là một đứa trẻ, trông có vẻ chưa từng hẹn hò với ai.
Căn bản chỉ là một trang giấy trắng.
Nhưng việc đã đến nước này, thì quả thật chỉ còn cách giải quyết như vậy là tốt nhất.
Lục Kiệt thật ra cũng không phải thánh nhân, dĩ nhiên anh cũng muốn xử lý cho xong, cũng không muốn mang tiếng oan, lại còn bị người ta mắng là có gia thế mạnh nên mới không bị xử lý.
“Vả lại hợp đồng cũng đã ký rồi, ngay cả khi không đồng ý thì cũng chẳng kịp nữa rồi.” Hứa Xuyên nói xong thì gửi tin nhắn cho Phương Thư Tuyết.
Lục Kiệt nhướng mày, “Chút tiền bồi thường hợp đồng ấy tôi vẫn có thể trả được.”
Hứa Xuyên ngẩng phắt đầu lên, đã thấy Lục Kiệt cầm theo bản hợp đồng rồi đứng dậy, “Có điều hình như là cậu ấy rất thích tôi.”
Hứa Xuyên: “………..?”
“Tôi cũng không nỡ làm tổn thương trái tim của bạn nhỏ ấy đâu.” Lục Kiệt khẽ cười một tiếng, xoay người đi lên tầng.
Hứa Xuyên: “……..”
Rốt cuộc tên này nhìn kiểu gì mà lại nghĩ Dung Sơ thích mình vậy? Rõ ràng Hứa Xuyên đã điều tra kỹ, Dung Sơ không hề theo đuổi thần tượng gì đâu!
Có thể bỏ cái thói quen nói bừa kia đi được không!
***
Vừa mới về tới ký túc xá, Dung Sơ liền đưa tay xoa xoa cái mũi ngứa ngáy của mình.
Không biết có phải do thời tiết chuyển lạnh không, chiều nay ra ngoài cậu phải mặc thêm áo khoác mới được.
Không nghĩ ngợi nhiều, Dung Sơ đẩy cửa phòng ký túc xá.
Hai người bạn cùng phòng không ngờ là cậu sẽ về giờ này nên đều tỏ ra rất kinh ngạc.
Dung Sơ không để ý đến vẻ mặt của họ, chỉ cười cười nói: “Tôi mua chút đồ ăn sáng cho các cậu này.”
Cậu đặt phần ăn sáng vừa tiện đường mua lên bàn, cậu bạn tên Vương Hiển lập tức ‘ồ’ lên hưởng ứng, vừa thoải mái lấy đồ ăn vừa thuận miệng hỏi: “Sao hôm nay cậu lại về giờ này?”
Bình thường nếu Dung Sơ không phải đi học thì sẽ là đi làm thêm, hiếm khi lại xuất hiện ở ký túc xá giờ này, cho nên họ rất bất ngờ.
Người bạn còn lại tên Trương Nhâm, nghe thấy Vương Hiển hỏi thế thì cũng gật gù đồng tình.
Dung Sơ cũng chẳng giấu giếm, cậu nói thật: “Tôi nghỉ việc rồi.”
Trong một khoảng thời gian dài sắp tới, cậu cũng sẽ không phải đi làm thêm nữa. Tối qua Dung Sơ đã xin nghỉ ở quán trà sữa, vì chuyện ấy mà quản lý còn đặc biệt hỏi cậu có phải cảm thấy tiền lương quá thấp hay không.
Các tiệm trà sữa bên ngoài trường luôn cạnh tranh nhau rất khốc liệt, nhưng trong khoảng thời gian mà Dung Sơ làm việc ở đây, việc kinh doanh của tiệm họ lại tốt đến bất ngờ. Ai mà chẳng thích cái đẹp, không ít người đến tiệm chỉ vì muốn ngắm Dung Sơ, dù cậu có đeo khẩu trang, nhưng chỉ cần để lộ nửa khuôn mặt thôi là người ta cũng đủ để tưởng tượng được vẻ ngoài chắc chắn không tầm thường.
Vương Hiển nuốt miếng bánh bao xuống rồi kêu lên, “Làm sao vậy? Có người bắt nạt cậu à? Có chuyện gì cần giúp thì cứ tìm bọn tôi, cậu thấy cơ bắp của bọn tôi thế này thôi chứ đánh nhau cũng ra gì phết đấy.”
Vương Hiển biết từ lúc Dung Sơ chuyển vào ký túc xá ở thì cậu vẫn đi làm thêm liên tục, gần như chưa từng nghỉ bao giờ.
Tình huống thế này là lần đầu tiên xảy ra.
Vương Hiển nói xong còn vỗ vỗ cánh tay của Trương Nhâm. Cậu chàng Trương Nhâm là sinh viên khoa Thể thao nên cả người cuồn cuộn cơ bắp.
Trương Nhâm cũng gật đầu, “Nếu cậu muốn tìm việc làm thêm khác thì tôi có thể hỏi giúp cậu cho.”
Bởi vì quan hệ của họ cũng chỉ ở mức bình thường, Dung Sơ không ngờ họ lại phản ứng như vậy, cậu thoáng im lặng, rồi mới mỉm cười đáp: “Cảm ơn các cậu, tôi không gặp vấn đề gì đâu.”
Lúc này cậu lại không biết nên nói với bạn cùng phòng thế nào về việc mình phải dọn ra ngoài ở.
Đây vốn là chuyện đơn giản, nhưng vì thái độ nhiệt tình của họ, khiến Dung Sơ phải nuốt ngược những lời đã chuẩn bị từ trước vào.
“Có việc thì cứ tìm bọn tôi.” Vương Hiển không hề nghi ngờ lời của Dung Sơ một chút nào, dứt lời thì đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, liền cười hề hề, “Đúng rồi, mấy hôm trước có một cô bé khoa bên cạnh hỏi xin WeChat của cậu, tôi nghĩ phải được cậu đồng ý thì mới cho, cậu có muốn cho cô ấy không?”
Nói xong cậu ta còn mở WeChat của cô gái ấy lên, chuẩn bị đưa cho Dung Sơ thì cậu đã lắc đầu từ chối.
Vương Hiển nói tiếp: “Cậu không muốn xem thử trông cô ấy thế nào à? Trong vòng bạn bè có ảnh đó.”
“Tôi có bạn trai rồi.” Nói đến chữ ‘bạn trai’, Dung Sơ hơi ngập ngừng một chút.
Vương Hiển và Trương Nhậm đồng loạt “A?” lên một tiếng, cả hai cực kỳ kinh ngạc nhìn Dung Sơ, sau đó tranh nhau nói.
“Cậu có bạn trai rồi à? Sao giấu kỹ thế!”
“Làm tôi cứ tưởng cậu còn độc thân nên đã không từ chối luôn, trời ạ.”
“Thế là ở trong ký túc xá là còn mỗi mình tôi độc thân à?” Trương Nhậm tỏ vẻ đau khổ chỉ vào mình.
Dung Sơ nghĩ thầm, tôi cũng thế mà, nhưng cậu không nói vậy được, cậu chỉ có thể gật đầu.
Vương Hiển không nhịn được hỏi: “Hai người đã bên nhau bao lâu rồi?”
Suy cho cùng Dung Sơ nếu không đi học thì cũng là đi làm thêm, chẳng thấy cậu ở phòng mà gọi điện thoại cho bạn trai cả, nhìn thế nào cũng không thấy giống kiểu đang có người yêu.
Dung Sơ cũng không biết mình và Lục Kiệt rốt cuộc đã ‘bên nhau’ được bao lâu, Hứa Xuyên còn chưa đưa cho cậu ‘kịch bản’ cụ thể, cho nên đành phải trả lời lấp lửng: “Khá lâu rồi… bọn tôi cũng sắp kết hôn.” Cậu ngừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi sắp chuyển ra ngoài sống cùng với anh ấy.”
Phải cảm ơn Vương Hiển đã khơi gợi chủ đề, nếu không thì cậu cũng chẳng biết phải mở lời nhắc đến chuyện hẹn hò yêu đương của mình thế nào.
Dù sao thì về sau này bạn cùng phòng cũng sẽ thấy cậu xuất hiện ở trên show thực tế thôi.
Vương Hiển bỏ dở cả cái bánh bao, vội vàng uống một ngụm nước, “Tốt quá rồi, nhưng mà cậu phải nhớ tự bảo vệ bản thân thật tốt đấy, có cần gì thì cứ hỏi tôi! Tôi là người từng trải mà!”
Nhìn dáng vẻ của Dung Sơ thì hình như là chưa từng trải nghiệm cái gì cả.
Mãi đến khi cậu ta lấy điện thoại ra, gửi cho cậu mấy cái link bán bao cao su với gel bôi trơn, mặt Dung Sơ liền đỏ bừng.
May mà đúng lúc này Mạnh Nhất Chu gọi tới cứu cậu, nếu không thì có vẻ như Vương Hiển còn định truyền đạt thêm kinh nghiệm cho cậu.
Sau khi trải qua cú sốc bởi câu nói bất ngờ của Dung Sơ, Mạnh Nhất Chu đã có mặt tại căn tin học viện của cậu, “Trưa đi ra đây ăn cơm!”
Tuy rất sốt ruột, nhưng Mạnh Nhất Chu biết sáng Dung Sơ vẫn còn đi làm thêm, nên cũng không bắt cậu phải lập tức giải thích ngay.
Dung Sơ nào dám từ chối.
Ít nhất thì bây giờ cậu đã có thể bịa ra một câu chuyện để kể cho Mạnh Nhất Chu.
Sau khi thu dọn xong hành lý để chuẩn bị chuyển đến chỗ của Lục Kiệt, Dung Sơ liền nhắn cho Mạnh Nhất Chu một tin, báo là mình đang qua đó.
Vừa đến căn tin, Dung Sơ đã thấy ngay mái tóc xanh dương cực kỳ nổi bật của Mạnh Nhất Chu. Bên cạnh cậu ta còn có một chàng trai khác, hình như đang xin cách thức liên hệ, khi Dung Sơ đến gần thì chàng trai ấy đã rời đi.
“Sao hôm nay cậu lại rảnh rỗi sớm thế?” Nhìn thấy Dung Sơ, Mạnh Nhất Chu cũng hỏi y chang mấy người bạn cùng phòng.
Dung Sơ không trả lời vòng vo như lúc nói chuyện với mấy người bạn cùng phòng nữa, mà nói thẳng với Mạnh Nhất Chu: “Tôi nghỉ việc rồi, về sau cũng không đi làm thêm nữa.”
Cậu hít sâu một hơi, rồi dưới ánh mắt ‘mau mau giải thích cho tôi’ của Mạnh Nhất Chu, cậu nói: “….. Tôi thật sự sắp kết hôn rồi.”
Dung Sơ và Mạnh Nhất Chu đã quen biết nhau nhiều năm, hầu như chẳng có bí mật gì cả, nhưng giờ cậu buộc phải nói dối Mạnh Nhất Chu.
Nói không thấy áy náy thì là giả dối.
Nhưng cậu chẳng thể nào mà nói ra sự thật cho Mạnh Nhất Chu biết được cả.
Mạnh Nhất Chu dường như đã đứng hình mấy giây, rồi lập tức cười bảo: “Cậu đừng có đùa tôi, ngay cả bạn trai cậu còn chẳng có, thì lấy đâu ra chồng?”
“Lén yêu đương sau lưng cậu đấy.” Dung Sơ không giỏi nói dối trước mặt người quen, chỉ có thể chớp chớp mắt, giọng cực kỳ vô tội, “Tôi giống kiểu người sẽ lừa dối người ta lắm à?”
“Sao lại không giống? Chẳng phải cậu gặp chuyện gì cũng chỉ biết len lén giấu giếm….”
Toàn là giấu giếm người khác.
Còn nửa năm nữa là đến kỳ thi đại học, Dung Sơ lại đột nhiên nói mình không muốn thi nghệ thuật nữa. Khi ấy Mạnh Nhất Chu còn tưởng là cậu bị áp lực quá lớn nên vậy.
Sau này mới biết là do em trai của Dung Sơ bị bệnh.
Từ trước đến nay Dung Sơ không thích kể chuyện này với người khác.
Mạnh Nhất Chu nói được một nửa rồi thôi, nhưng rõ ràng cảm xúc của cậu ta vẫn có chút kích động. Đôi mắt đào hoa ấy cứ nhìn chằm chằm vào Dung Sơ thật lâu, như muốn tìm một sơ hở nào đó trên nét mặt cậu.
Dung Sơ gần như nín thở, sợ rằng cậu ta sẽ tìm ra được điều gì đó bất thường.
Dù sao thì kỹ năng diễn xuất của cậu cũng tệ lắm.
Một lát sau, Mạnh Nhất Chu hỏi thẳng: “Không phải cậu lại gặp phải chuyện gì rồi đó chứ? Nếu cậu không đủ tiền, tôi có thể cho cậu mượn.”
Dung Sơ lắc đầu đáp: “Không phải.”
“Anh ta không phải người trong trường mình à?” Mạnh Nhất Chu đột ngột hỏi.
Dung Sơ hơi do dự gật đầu.
“Anh ta có thể nuôi cậu được không?”
Dung Sơ khẽ nghiêng đầu, “Chắc được?”
Cho tiền lương nhiều thế cơ mà.
Mạnh Nhất Chu nhận được đáp án mà mình muốn, liền thả lỏng nắm tay, sờ bao thuốc trong túi nhưng rồi lại không lấy ra. Cậu ta im lặng một chốc rồi mới nói: “Vậy cậu còn định tiếp tục học nhạc nữa không?”
Dung Sơ nghe ra được ẩn ý của cậu ta.
Có tiền rồi, vậy còn định tiếp tục học nhạc nữa không?
Năm ấy Dung Sơ không chọn học âm nhạc là bởi vì không có tiền. Học nhạc tốn rất nhiều thời gian, tinh thần và cả sức lực, căn bản sẽ chẳng có lúc nào để đi làm thêm. Hơn nữa còn có nhạc cụ, giờ lên lớp, đều sẽ tốn một khoản chi phí đáng kể.
Dung Sơ khẽ ngân nga một giai điệu, sau đó cong mắt cười với Mạnh Nhất Chu: “Nghe có hay không?”
Đã lâu rồi không được nghe Dung Sơ hát, Mạnh Nhất Chu cứ ngẩn người một lúc. Cậu ta có thể nhận ra đó chính là giai điệu của bài hát mà Dung Sơ đã nhờ mình nộp trước đó. Ánh mắt vừa dừng trên gương mặt xinh đẹp của Dung Sơ, Mạnh Nhất Chu buộc mình phải quay đi, cậu ta khẽ ‘ừ’.
“May mà chưa bán nó đi, nhưng vẫn cần phải sửa lại một chút.” Dung Sơ ngừng ngân nga, cậu uống một ngụm nước, “Tôi sắp quên hết cả lời rồi. Sau này nếu ông xã đồng ý để tôi lộ diện, vậy chắc chắn tôi sẽ tự mình hát nó.”
Hai chữ ‘ông xã’ vừa thốt ra, vành tai Dung Sơ đã nóng bừng.
Mạnh Nhất Chu siết chặt chai nước trước mặt: “Có cơ hội thì cho tôi gặp anh ta nhé?”
‘Cậu đã gặp rồi đó.’
Thành công đổi đề tài, Dung Sơ thầm nhủ trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Tất nhiên là được rồi.”
Có điều, cuộc hẹn ấy còn xa vời lắm.
Cậu và Lục Kiệt chẳng qua chỉ là hôn nhân giả, Lục Kiệt không nhất thiết phải gặp bạn bè cậu.
Có lẽ cảm nhận được điều gì đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Dung Sơ bỗng rung lên.
Dung Sơ nhìn lướt qua, trên màn hình hiện ra một tin nhắn từ số lạ: “Tôi là Lục Kiệt, cậu đang ở đâu?”