Đậu Phụ Trúc Đãi Khách

Khoa Cử Hằng Ngày - Đảo Lí Thiên Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dương Diệp chỉ hướng dẫn một lần, sau đó để A Hỉ tự làm tiếp. Hai người phối hợp, đến tối, trong sân đã treo vài cột đậu phụ trúc. Ba cân đậu làm ra được hơn một cân thành phẩm, xem ra cũng khá.
Sữa đậu nành trong nồi dần cạn, Dương Diệp để A Hỉ tiếp tục công việc, còn mình thì ra sân sau.
Hầu hết các gia đình nông dân đều giữ sân vườn sạch sẽ, tươm tất, bởi đó là nơi đầu tiên khách nhìn thấy khi bước vào nhà, thể hiện sự chăm chỉ, hiền thục của gia chủ. Nhờ có A Hỉ, sân nhà họ luôn sạch sẽ, gọn gàng. Rau trái trồng đầy đủ, hai luống ớt lớn tươi tốt, xanh đỏ xen kẽ, đã lọt vào mắt Dương Diệp từ lâu.
Hắn hái một nắm ớt, vào nhà rửa sạch, băm nhỏ, thêm hành, gừng, tỏi. Đậu phụ trúc được cắt thành từng đoạn, trộn cùng rau làm một món, thêm hai quả trứng nấu thành món canh đậu phụ trúc. Khi A Hỉ làm xong sữa đậu nành, bữa tối cũng đã sẵn sàng.
Đậu phụ trúc không có mùi thơm nồng như cá hầm ớt, nhưng hương vị lại tinh tế, mềm mại, thêm chút ớt cay càng trở nên đậm đà hơn.
“Thử xem, có hợp khẩu vị không,” Dương Diệp nói.
A Hỉ khẽ cúi đầu, hàng mi rợp bóng, ngập ngừng gắp một miếng đậu phụ trúc vào bát Dương Diệp, rồi sau đó mới tự nếm thử.
Khi đưa vào miệng, mùi đậu thơm nồng lan tỏa, mềm mại và tươi ngon. A Hỉ ngạc nhiên, đôi mắt mở to.
Cũng là chế biến từ đậu, nhưng đậu phụ trúc lại khác hẳn đậu hũ hay tào phớ. Mặc dù đã lâu không ăn đậu hũ, cậu vẫn nhớ hương vị của nó, và cảm thấy thích món này của Dương Diệp hơn nhiều. Chỉ có điều món rau trộn hơi cay, cậu tham ăn nên gắp nhiều, khiến mặt đỏ bừng lên.
Dương Diệp thấy cậu cay mà vẫn gắp không ngừng, biết món này hợp khẩu vị, liền cười rót cho cậu một ly nước lạnh: “Lần sau ta sẽ cho ít ớt hơn.”
A Hỉ ngượng ngùng, đặt đũa xuống, cầm lấy ly nước: “Ta… ta không giỏi ăn cay, nhưng món trộn này ngon hơn đậu hũ nhiều.”
“Thích là được rồi, không uổng công ta làm cả buổi,” Dương Diệp gắp miếng đậu phụ trúc nấu trứng vào bát cậu. “Món canh này không cay đâu, ăn đi.”
A Hỉ khẽ rũ mi, nụ cười lấp lánh trong đôi mắt: “Vâng, huynh cũng ăn đi.”
Hôm sau, Dương Diệp đi làm, A Hỉ thu đậu phụ trúc đã phơi qua đêm, cẩn thận cất vào nơi khô ráo, sợ bị va chạm làm hỏng hình dạng, hoặc bị ẩm mốc.
Gần tối, cậu định mang một rổ đậu phụ trúc sang nhà huynh trưởng, thì Ngô Vĩnh Lan đến.
Nàng mang đến mấy quả trứng gà. Nhà nàng nuôi ba con gà mái đang đẻ, vài ngày đã tích được hai chục quả. A Hỉ mỗi sáng đều chưng canh trứng cho Dương Diệp, nên trứng trong nhà vừa hết.
Ngô Vĩnh Lan nhận lấy rổ đậu phụ trúc, cầm một thanh lên, thấy nó khô cứng, không đoán được là thứ gì: “Món này là gì vậy? Ăn thế nào đây?”
“Phơi khô rồi, ngâm… ngâm nước ấm, rồi nấu, xào, hay trộn đều được ạ,” A Hỉ giải thích theo lời Dương Diệp đã dặn dò.
Ngô Vĩnh Lan ngạc nhiên, không ngờ món trong rổ lại có nhiều cách chế biến đến vậy. Nàng cười nói: “Trưa nay, ta sẽ xào nó với thịt khô. Nhị đệ không có nhà, ngươi cứ qua ăn cùng, khỏi phải nhóm bếp riêng.”
A Hỉ vội xua tay: “Không… không được đâu ạ.”
“Thêm một đôi đũa thôi mà, người nhà cả, khách sáo làm gì,” Ngô Vĩnh Lan vừa nói vừa xách rổ lên tay, rồi kéo cậu đi.
Đến nhà huynh trưởng, A Hỉ mới biết hôm nay có khách. Vừa vào sân, cậu đã thấy một người đàn ông lực lưỡng đang cùng Dương Thành phơi táo. Ngô Vĩnh Lan bảo đó là bạn buôn của Dương Thành. A Hỉ liếc nhìn qua, người kia cũng nhìn lại, cậu vội vàng đi theo Ngô Vĩnh Lan vào bếp.
Triệu Dũng huých nhẹ Dương Thành: “Ai đó? Ca nhi kia là thân thích hay hàng xóm nhà ngươi vậy?”
Dương Thành đang kéo táo, nghe vậy liền hỏi: “Sao cơ?”
Triệu Dũng cười trêu chọc: “Trông thật tuấn tú!”
Dương Thành nhíu mày: “Đó là em dâu ta, ngươi đừng có ý đồ gì kỳ quái.”
“Em dâu ư?” Triệu Dũng ngạc nhiên, có chút thất vọng: “Là của cậu em đồng sinh nhà ngươi à?”
Dương Thành gật đầu.
Trong bếp, hai chị em dâu bận rộn. Ngô Vĩnh Lan cắt một miếng thịt khô, đem ngâm nước ấm. Thịt hun lâu ngày, đen sì, nhưng rửa sạch rồi thì mùi thơm nức mũi. Các gia đình nông dân thường hun thịt khô để dự trữ, vừa để được lâu, vừa ngon miệng, dùng vào dịp Tết hay để đãi khách quý. Một miếng thịt hun khô đem xào hoặc nấu canh đã là một món ăn sang trọng, khiến cả gia đình và khách đều cảm thấy hãnh diện.
A Hỉ nhóm lửa, dùng nước ấm ngâm đậu phụ trúc. Ngô Vĩnh Lan định xào thịt khô với hành, mùi thơm bay xa, cốt để khoe sự sung túc của gia đình. Nhưng năm nay thịt khô không còn nhiều, nàng chỉ cắt một miếng nhỏ, sợ xào chung với hành sẽ trông ít ỏi, kém phần sang trọng.
Đậu phụ trúc ngâm mềm, trông đầy đặn, không như hành xào sẽ bị teo lại. Nàng tò mò muốn thử, nhưng lại lo đậu phụ trúc sẽ át mất mùi thịt. Nhà nàng hiếm khi có thịt để ăn, nàng không muốn lãng phí.
“Món này có ngon không? Vị nó thế nào?” nàng hỏi A Hỉ.
A Hỉ đáp: “Ngon… ngon lắm ạ, vị hơi giống đậu hũ.”
Ngô Vĩnh Lan nhớ lại, trước khi xuất giá, nàng từng ăn đậu hũ kém chất lượng từ nhà mẹ đẻ. Món đậu hũ xào thịt khô ngày ấy nàng vẫn còn thèm. Nghe A Hỉ nói vậy, nàng liền cắn răng cắt thêm đậu phụ trúc.
A Hỉ học theo Dương Diệp, trộn một đĩa đậu phụ trúc riêng. Biết Dương Thành và Ngô Vĩnh Lan đều thích ăn cay, cậu làm món này đậm vị hơn. Xong xuôi việc chế biến ớt, cậu ra lu nước rửa tay, lúc này mùi thịt khô xào thơm nức đã bay qua bức tường. Ngô Vĩnh Lan liền gọi vọng ra: “Chuẩn bị ăn cơm thôi!”
Ngoài sân, hai người đàn ông ngó vào bếp. Triệu Dũng xuýt xoa: “Vợ ngươi nấu ăn khéo thật, thơm quá đi. Chạy hàng xong xuôi, cuối năm ta cũng phải nhờ bà mối tìm vợ thôi.”
Dương Thành cười: “Mấy năm chạy hàng, ngươi cũng tích góp được kha khá rồi. Đúng là nên cưới vợ thôi.”
Có A Hỉ giúp đỡ, bữa cơm nhanh chóng được dọn ra. Chỉ trong nửa canh giờ, hai món mặn và một món canh đã sẵn sàng, mọi người đói bụng liền bưng bát ăn ngay.
“Chà, thịt khô xào với cái gì mà mềm thế này?” Triệu Dũng hỏi.
Ngô Vĩnh Lan không ngờ đậu phụ trúc lại ngon đến vậy. Nàng vốn tưởng nó thô ráp, nhưng hóa ra hương vị lại tinh tế hơn cả đậu hũ. Một miếng đầy ắp nước thịt, mùi đậu hòa quyện cùng mỡ, vừa đỡ ngấy lại vừa đậm đà, thật đúng là mỹ vị.
Nàng cảm thấy hãnh diện. Triệu Dũng làm bạn buôn với Dương Thành đã hai năm, nàng biết hắn sống một mình, tiêu xài hoang phí, lại sành ăn, mắt cao. Được hắn khen, nàng vui lắm: “Món này là do nhà nhị đệ đưa sang. A Hỉ bảo ngon, ta vốn không tin, hóa ra lại là thật.”
Dương Thành ngạc nhiên: “Ta cứ tưởng là của nhà mẹ đẻ nàng chứ.”
A Hỉ nói: “Món… món trộn cũng rất ngon ạ.”
Mọi người nếm thử, ai nấy đều khen không ngớt lời.
Bữa cơm xong, món đậu phụ trúc đã hết sạch. Triệu Dũng có chút ngại ngùng. Hắn sống một mình, tiền ăn uống không thiếu thốn, thường mua thịt về ăn hoặc ra quán ở huyện. Đáng lẽ hắn không nên thèm thịt khô, nhưng món đậu phụ trúc xào hay trộn đều khiến hắn gắp không ngừng, quên mất mình là khách.
Dù đồ ăn hết sạch, Dương Thành không hề tiếc nuối, ngược lại còn tỏ ra khoái chí. Đãi khách món lạ miệng như vậy, thật khiến hắn nở mày nở mặt. Dương Diệp gần đây hay làm những món hiếm có. Tối nay, hắn muốn qua xem em trai mình đã làm ra chúng như thế nào.